- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
Tỉnh lại trong đêm đen hỗn độn, thiếu niên Nhâm Tiểu Túc lau lau mồ hôi trên trán mình, sau đó nhìn về phía thiếu niên mười ba, bốn tuổi đang đứng canh cửa.
"Lục Nguyên, có xuất hiện tình huống gì hay không?" Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Thiếu niên được gọi là Lục Nguyên kỳ thật tên đầy đủ là Nhan Lục Nguyên.
Nhan Lục Nguyên lớn lên bộ dáng cả người lẫn vật vô hại, nhìn sơ qua cũng rất vô tội, nhưng mà trong tay cậu lại cầm một thanh cốt đao canh giữ ở lối vào, lúc này đêm khuya, tuy cậu đã rất buồn ngủ nhưng thủy chung chưa từng nhắm mắt, bởi vì cậu phải gác đêm.
Nhan Lục Nguyên lắc đầu nói: "Không có việc gì, bệnh tình của anh như thế nào rồi, bác sĩ trên thị trấn cũng không nhìn ra đây là bệnh gì sao?"
"Không cần em quan tâm mấy chuyện này, anh không phải mắc bệnh." Nhâm Tiểu Túc ngữ khí quả quyết nói: "Trời sắp sáng, anh chuẩn bị ra ngoài đi săn, một lát nữa em nhớ đi học đúng giờ đấy."
"Ừm"
Nhan Lục Nguyên trầm thấp gật đầu:
"Ở cái vùng đất chết này, học giỏi thì làm được cái gì..."
"Anh nói có chỗ dùng liền nhất định có chỗ dùng."
Nhâm Tiểu Túc dùng ngữ khí chân thật đáng tin nói.
"Em cũng muốn đi đi săn."
Nhan Lục Nguyên chẹp lấy miệng.
"Nếu em xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì ai tới gác đêm? Lỡ anh hôn mê thì sao?"
Nhâm Tiểu Túc đứng dậy chuẩn bị đi vào thị trấn múc nước, hừng đông là thời điểm thị trấn ít nguy hiểm nhất.
Vào ban đêm, nơi này là một vùng đất không có pháp luật.
...
Mây đen cuồn cuộn không ngừng che khuất bầu trời xám xịt, trong tầng mây có một giọt mưa axit bắt đầu rơi xuống, nó không ngừng phiêu diêu ở trong cuồng phong, cuối cùng lạch cạch một tiếng, rơi xuống trước mặt Nhâm Tiểu Túc.
Thiếu niên Nhâm Tiểu Túc kề sát mặt đất hoang dã, hắn nhăn cau mày thầm bảo hôm nay vận khí thật không tốt, con mồi chưa thấy đầu mà đã bắt đầu có mưa axit rồi.
Có người nói đi ở trên vùng đất chết này nhất định phải cẩn thận dã thú.
Nhưng Nhâm Tiểu Túc cảm thấy người kia chưa có nói hết toàn bộ, bởi vì thứ muốn mạng người trên vùng đất chết này rất nhiều, một trong số đó chính là mưa axit.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc vẫn không hề nhúc nhích, hôm nay nếu cũng không có con mồi, không đợi mưa axit mang đến bệnh tật, hắn và tiểu tử Nhan Lục Nguyên kia đều sẽ chết đói trước rồi.
Đột nhiên có âm thanh chim chóc vỗ cánh trong không khí, ánh mắt Nhâm Tiểu Túc bỗng nhiên trợn to, nhưng khí tức của hắn lại thủy chung không có hỗn loạn.
Ở trước mặt Nhâm Tiểu Túc cách đó không xa là cái nồi sắt đen sẫm dùng một cây cành cây chống đỡ lên, phía dưới nồi sắt có để một chút vụn bánh mì đen sì.
Con chim lớn đáp xuống bên cạnh cảnh giác quan sát, ánh mắt lăng lệ, nếu như nói về hình thể thì đầu của con chim lớn này cũng không nhỏ hơn nồi sắt bao nhiêu.
Nó đứng ở chỗ đó chải vuốt lông vũ nửa ngày, mà Nhâm Tiểu Túc thì vẫn không nhúc nhích tiếp tục chờ đợi.
Tựa hồ chim lớn rốt cục buông xuống cảnh giác, bắt đầu chậm rãi chuyển tới miệng nồi sắt, bước chân nhỏ nhẹ như là một tên trộm.
Tuy nhiên lúc nó tiến vào phạm vi nồi sắt, vừa mới cúi đầu chuẩn bị ăn bánh mì vụn, Nhâm Tiểu Túc lập tức khẽ động sợi dây trong tay kia, ngay sau đó cả người thiếu niên nhảy dựng lên, như là một đầu la hoang thoát cương phóng tới nồi sắt, trước khi chim lớn lật tung nồi sắt, toàn lực dùng thân thể của mình đè nồi sắt cứng rắn xuống.
"Hô!"
Nhâm Tiểu Túc phun ra một ngụm trọc khí, vì con chim sẻ này, hắn mất trọn vẹn cả một buổi tối, bất quá rất may là hôm nay không có uổng phí sức lực, phải biết loại cơ hội tốt này cũng không phải mỗi ngày đều có.
Phía dưới nồi sắt truyền đến tiếng chim sẻ giãy dụa, lông cánh cứng rắn đập vào nồi sắt liên tục không ngừng, đúng lúc này này âm thanh du dương của chuông báo giờ trong hàng rào tị nạn truyền đến.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn về phía sau một cái, cũng không biết lúc nào mình mới có thể dẫn theo Nhan Lục Nguyên vào bên trong hàng rào tị nạn.
Đối với Nhâm Tiểu Túc mà nói, người ở bên trong hàng rào tị nạn thật hạnh phúc, bởi vì bọn họ có thể không cần phải đối mặt với những nguy hiểm trong vùng đất chết.
Thế nhưng mà, chỗ đó cũng không phải ai muốn vào liền có thể đi vào.
Lúc này, động tĩnh trong nồi sắt rốt cục nhỏ đi rất nhiều, hắn thở dài lần nữa xác nhận miếng vải rách đã quấn chặt vào tay, sau đó mới chậm rãi mở nồi sắt ra một cái khe hở, tay Nhâm Tiểu Túc từ từ đưa vào trong khe hở, ý định bắt lấy cái chân của con chim sẻ to lớn này.
Chỉ là nhân sinh sẽ không thuận buồm xuôi gió như thế, tay Nhâm Tiểu Túc vừa tiến vào thì miệng liền "ngao" một tiếng kêu lên.
Nhâm Tiểu Túc thu bàn tay về nhìn, hổ khẩu đã chảy máu, miếng vải rách này cũng không thể ngăn cản cái miệng sắc bén của chim sẻ.
Nhâm Tiểu Túc tức giận, hắn dứt khoát cởi cái áo khoác rách của mình quấn lên trên tay, thủ chưởng mãnh liệt với vào trong nồi sắt, lần này lại trực tiếp nắm trúng cổ của con chim sẻ.
Hắn gọn gàng linh hoạt kẹp cổ chim sẻ ở trong tay, dùng sức vặn một cái, cổ chim sẻ "răng rắc" một tiếng rồi không còn động tĩnh gì nữa.
Thời điểm này Nhâm Tiểu Túc bỗng nhiên đau lòng, bởi vì áo khoác của hắn bị móng vuốt con chim sẻ kia cào rách ra mấy cái lỗ to.
Đột nhiên trong đầu đông một tiếng, cả người Nhâm Tiểu Túc quỳ xuống mặt đất, trong đầu hắn tựa như có một chiếc chuông đồng to lớn vang lên, ý thức của hắn triệt để hãm vào hắc ám hỗn độn.
Hỏng bét, trước kia bệnh đều là nửa đêm mới tái phát, lần này lại tới sớm.
Đây không phải lần đầu tiên hắn "phát bệnh", người trên thị trấn gần như đều biết đầu óc của hắn có chút vấn đề, thỉnh thoảng sẽ phát tác, đau đớn không thôi.
Chỉ là Nhâm Tiểu Túc lại hiểu rất rõ ràng, đây không phải là đau đớn, chỉ đơn giản là rối loạn.
Lần này lại không giống như bình thường, sương mù hắc ám hỗn độn trong đầu hắn vậy mà tản ra, một tòa cung điện dần dần xuất hiện.
Nhâm Tiểu Túc bỗng nhiên mở hai mắt ra, khó có thể tin đứng dậy dò xét bản thân:
"Lần này tỉnh nhanh như vậy?"
Hắn nguyên bản có thể dò xét bộ dáng tòa cung điện kia như thế nào, thế nhưng hắn rất rõ ràng, hôn mê ở nơi hoang dã như thế này chẳng khác nào đi chịu chết cả. Hiện tại hắn phải chạy về ngoài thị trấn hàng rào tị nạn số 113, phải về trước lúc mưa axit triệt để rơi xuống.
Nhâm Tiểu Túc trói hai cái móng vuốt chim sẻ lại treo trên vai, sau đó đội cái nồi sắt lớn lên trên đầu rồi bắt đầu chạy như điên, giọt mưa rơi trên nồi sắt phát ra tiếng vang cạch cạch cạch.
Lúc này, nồi sắt đã thành hắn cái dù.
Nhưng mà không đợi hắn chạy xa, lại có một nhân ảnh ngăn ở trước người hắn, giơ một thanh cốt đao lên:
"Đưa con chim đây..."
Chỉ là người này chưa nói hết lời, liền thấy được trong tầm mắt xuất hiện hình ảnh một chiếc nồi sắt đang từ từ biến lớn, hung hăng đập vào mặt y.
"Đậu xanh!"
Thân hình tên cướp chỉnh tề ngã xuống phía sau, y không nghĩ tới động tác của Nhâm Tiểu Túc lại dứt khoát như vậy. Lực đánh lại lớn như thế.
Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc cởi nồi, vung nồi, một lần nữa đội nồi lên đầu chạy như điên, động tác liên tục, không hề đứt khoảng... chỉ thấy thân hình của tên cướp còn chưa nằm thẳng trên mặt đất thì Nhâm Tiểu Túc đã cao chạy xa bay rồi.
Tên cướp ngửa mặt nằm trên mặt đất, mưa axit rơi lên trên mặt y mơ hồ truyền đến cảm giác ngứa ngáy đau đớn, có một số việc y nghĩ mãi mà vẫn không rõ.
Bình thường gặp phải tình huống thì mọi người vẫn giao lưu một hai câu mà, chẳng lẽ thiếu niên kia đã gặp phải nhiều tình huống như vậy rồi cho nên mới làm ra hành động bản năng như thế?!
Không đúng, tên thiếu niên kia đang chạy về!
Tên cướp cuống quít ngồi dậy quay đầu nhìn lại, y lập tức phát hiện thiếu niên kia thật chạy về rồi.
Nhâm Tiểu Túc nguyên bản không có ý định trở về, thế nhưng hắn rõ ràng nghe thấy tòa cung điện trong đầu truyền đến âm thanh:
"Nhiệm vụ, tặng con mồi cho người khác."
Ai đang nói chuyện? Nhâm Tiểu Túc bán tín bán nghi quay đầu đi tới chỗ tên cướp nọ.
Tên cướp sợ hãi hô to:
"Có chuyện gì từ từ nói... không đúng a, tôi mới là người bị hại..."
Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ đánh giá tên cướp, bên cạnh cũng không có những người khác.
"Anh muốn con chim sẻ này?"
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
Ánh mắt tên cướp sáng lên:
"Muốn!"
"Cho anh."
Nhâm Tiểu Túc không nói thêm gì liền nhét chim sẻ vào trong lòng đối phương.
Thanh âm trung tính lạ lẫm lần nữa vang lên:
"Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng đồ phổ học tập kỹ năng cấp cơ sở, có thể học tập năng lực của người khác."
Nhâm Tiểu Túc sững sờ một chút, bởi vì hắn rõ ràng cảm nhận được trong đầu có thêm một cái trang giấy bằng da trâu.
Đồ phổ học tập kỹ năng, ý là mình có thể sử dụng trực tiếp phục chế năng lực người khác? Đi săn? Sinh tồn? Hoặc là một vài thứ khác?
Tên cướp ôm chặt con chim sẻ to lớn vào trong ngực chuẩn bị nói vài lời cảm tạ:
"Cậu là người tốt..."
Lời còn chưa nói hết, y liền trơ mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc một lần nữa túm lấy chim sẻ, sau đó nghênh ngang rời đi.
Tên cướp:
"???"
Y nhìn qua bóng lưng Nhâm Tiểu Túc một đường chạy như điên... CMN chuyện gì đang xảy ra vậy?! Tên kia làm sao thế?
Chương 1
Tiến >>
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024