Ngựa Thái

william diehl

dịch giả: anh tuấn và quốc tuấn

1.TIỂU HẮC MÃ RỤNG CÁNH

dịch từ nguyên bản tiếng anh: thai horse của wiliam diehl

William Diehl là nhà văn Mỹ sanh ngày 04.12.1924

Trong một vùng Jamaica, ở tiểu bang New York, và qua đời 24.11.2006 ở tiểu bang Atlanta, (Géorgie)

Nổi tiếng, tác giả của ba cuốn tiểu thuyết SHARKY'S MACHINE, CON TẮC KÈ HOA, BỌN LƯU MANH, đều thuộc loại sách bán chạy nhất thế giới. Ngựa Thái (Thai Horse) là cuốn tiểu thuyết thứ tư của ông, được xuất bản năm 1988, nói về số phận người lính Mỹ đã từng ở Việt Nam và được đánh giá là hay nhất trong số bốn cuốn ông đã viết.

Nhiều người lướt nhanh qua những năm dài

của cuộc sống để nhẹ nhàng chìm xung

một ngôi mộ êm ả, chẳng hề biết đến

những góc cạnh của cuộc đời.

Họ sinh ra không phải để chứng kiến

những điều xảo trá, sự bạo lực

và nỗi kinh hoàng.

JOSEPH CONRAD

(Nhà văn Anh)

Việt Nam

1972

TIỂU HẮC MÃ RỤNG CÁNH (BLACK PONY DOWN)

Gần như hắn không cảm thấy cú đập, nhưng hắn nghe thấy nó. Tiếng gầm bị nghẹt lại lắc nhẹ cần lái, và nhìn ra ngoài hắn thấy đầu cánh phải máy bay vỡ vụn, bay lả tả. Một lát sau, cái tiếng, quen thuộc và khủng khiếp của đạn 50 ly cắm rào rào vào thân máy bay phía sau hắn, các đầu đạn xé rách chiếc máy bay hai máy OV-10.

Thình lình máy bay bắt đầu đổi hướng, rồi quay chệch sang hướng đối diện. Máy bay hơi nghiêng về phía bên cánh còn tốt và rơi tụt hẫng xuống khoảng ba chục mét. Cody vật lộn với chiếc máy bay, cố giữ nó thăng bằng. Hắn bấm nút vô tuyến: “Mayday... Mayday (1)... Đây là Chilidog 1 gọi Corkscrew. Tôi bị trúng đạn và không còn kiểm soát được”... Tiếng nói đặc biệt trầm tĩnh, gần như là cam chịu. Điều duy nhất cho thấy sự bối rối là giọng nói của hắn. Nó bị rung lên vì sự lay động dữ dội của máy bay, giống như âm thanh nổi để quá nhiều tiếng trầm.

Bọn chúng đang ở quá thấp nên không thể nhảy dù. Cody luôn luôn chơi cái kiểu như thế - bay sát ngọn cây. “Hãy xuống đến mức nào mà các anh có thể nhìn thấy tròng trắng của mắt họ”, Cody luôn nói với cấp dưới của mình như thế. Từ dưới chiếc dù của tán lá xanh mướt, hỏa lực chết chóc ở mặt đất đang nhai nghiến chiếc máy bay tiêm kích hai máy. Đạn 50 ly ghim rào rào vào thân máy bay.

“Ôm chặt nhé!” - Hắn bảo tay xạ thủ. Chẳng có tiếng trả lời. Cody xoay người trong buồng lái nhìn về phía sau. Rossiter nằm gục trong ghế, tấm chắn bảo vệ thủng nhiều lỗ, mặt bị bắn bay mất. Nhưng Cody không có thì giờ để mà buồn cho chàng trai trẻ này, hắn sắp mất chiếc máy bay. Rừng già lao nhanh về phía hắn, gần hai trăm mét phía trước mặt hắn là dòng sông và sang bờ sông bên kia là hắn thoát. Hắn biết rằng hắn không bao giờ tới đó được.

Trước khi bộ tư lệnh trả lời, tên phi công lại gọi. “Đây là Chilidog 1... Nửa dặm về phía Bắc điểm - kiểm - tra Charlie... Tôi đã xuống độ cao 150 mét”. Chuyên viên vô tuyến trả lời tức khắc.

“Chilidog 1, anh có thể vượt qua sông được không?”

“…Đang thử...”

Chuyên viên vô tuyến đổi tần số và gọi cấp cứu:

“Cấp cứu, đây là Corkscrew. Tôi có một chiếc Black Pony (Tiểu Hắc Mã) đang bay cách nửa dặm về phía Bắc - điểm - kiểm tra Charlie, chừng 200 mét trong vùng Ấn Độ... Anh rõ chứ?

Câu trả lời đến ngay tức khắc.

“Corkscrew, đây cấp cứu... Chúng tôi nghe rõ... Đã cho một chiếc Huey lên đường...”

“ Chilidog 1, chúng tôi có một chiếc Huey trong vùng. Anh có thể giữ độ cao bay về hướng dòng sông không?”

“Không... Tôi đang đi vào...”

Sự truyền tin đột ngột dứt.

“Cứt! Chúng ta mất hắn” - Gã chuyên viên vô tuyến lầm bầm. Hắn quay sang người phụ tá: “Mời hoa tiêu đến đây ngay, Wicker, ngay tức thì!”

Gã phụ tá, trước kia là thủy thủ có khuôn mặt hồng hào, quay vụt lại chộp lấy điện thoại...

Chiếc máy bay thình lình lại giật mạnh, cần lái trở nên vô dụng. Cody đang cố gắng để kiểm soát nó với các bàn đạp điều khiển bánh lái đuôi, nhưng điều đó cũng vô ích. Chiếc cánh tốt của máy bay bốc lên cao rồi máy bay từ từ quay vòng. Cánh rừng xanh ngắt lao về phía hắn khi máy bay ngửa bụng lên trời. Cody tông mạnh cần lái về phía trước trong cố gắng cuối cùng để điều khiển, và mũi máy bay đột ngột ngóc lên. Đuôi của nó quệt lên các ngọn cây, vỡ tan thành từng mảnh, rồi con tàu màu đen gẫy răng rắc rơi xuống tấm thảm xanh rì phía dưới. Cody đẩy cần lái về phía trước cho xa ngực hắn ra, và ôm sát người vào bảng đồng hồ kiểm tra, hai cánh tay che mặt. Hắn nghe tiếng máy bay vỡ vụn chung quanh, tiếng kim khí rền rĩ khi các cây rừng xé nó ra tan tác. Rồi tất cả đều ngưng lại - một lực xô hắn về phía trước. Tất cả dường như được treo lơ lửng tức thì, Cody, người treo dốc ngược, nhìn thẳng xuống mặt đất ở phía dưới hắn khoảng 6 mét. Máy bay giờ chỉ còn là một khối hư hỏng cong queo chung quanh hắn. Hắn nhìn về phía Rossiter người xạ thủ của hắn. Hai cánh tay gã trẻ tuổi lòng thòng rũ xuống.

Tấm chắn bảo vệ đã văng mất một nửa, còn dính lủng lẳng ở mấy cái rãnh khớp của nó. Cody đập lòng bàn tay vào nó làm nó văng ra rơi xuống rừng cây. Hắn ngửi thấy mùi khói.

Hắn bắt đầu tự nói với mình, nói liên chi hồ điệp “Phải ra khỏi đây. Phải ra khỏi đây”. Hắn tháo dây nịt an toàn, cố đu người ra khỏi máy bay và buông mình xuống mấy cành cây. Mùi khói càng nồng nặc hơn, và thình lình hắn thoát được ra khỏi máy bay cong người lọt ra ngoài. Hắn với lấy một cành cây, cảm thấy nó đập vào lòng bàn tay rồi vuột đi. Người hắn bị quay tròn nên chân hắn đã ở phía dưới. Giống như lúc nhảy dù, hắn suy nghĩ trong lúc người rơi nhanh xuống đất: “đầu gối khép lại và co lên, lăn tròn người khi đáp...”.

Nhưng hắn đã đáp sai và khi đụng đất thì hắn nghe thấy tiếng xương đầu gối vỡ, cảm thấy cơn đau sâu thẳm trong chân bừng lên, lan xuống tận mắt cá chân. Hắn kìm lại tiếng kêu đau đớn giữa hai hàm răng. Mồ hôi toát đẫm trên da.

Hắn ngẩng nhìn, dòng sông còn cách hắn khoảng 20 mét đang lấp lánh dưới ánh mặt trời buổi sớm. Hắn đứng lên và điên cuồng chạy khập khiễng về phía đó. Hắn biết rằng địch đang ở đầy rẫy chung quanh, nhưng có thể hắn sẽ gặp may. Rồi từ phía sau hắn, ở trên cao, hắn nghe thấy tiếng xì xì và một lát sau tiếng “ùm” đục khi bình xăng nổ. Hơi nóng từ vụ nổ tràn xuống bao lấy hắn, nhưng hắn cứ tiếp tục chạy cà nhắc về phía dòng sông, kéo lê chiếc chân bị thương. Hắn không nhìn lại đằng sau. Rồi hắn nghe tiếng “xạch, xạch” quen thuộc của một chiếc trực thăng từ phía trái đang bay ngược dòng sông đến.

“Ôi! Lạy Chúa, đến đây em cưng”, hắn nghĩ.

Chỉ hai mươi mét nữa là thoát.

“Corkscrew, đây cấp cứu 1. Chúng tôi đã nhìn thấy chiếc Black Pony.”

Chiếc Huey treo lơ lửng cách mặt sông 6 mét. Trong khoang chiếc trực thăng, Harley Simmonss, một xạ thủ trẻ tuổi, chăm chú nhìn vào rừng lá dầy đặc tìm kiếm dấu hiệu của sự sống. Tiếng viên phi công vang lên trong ống nghe: “Thế nào Simmonss, có nhìn thấy gì không?”

“Tôi đang quan sát, đại uý, tôi đang quan sát...”

Tiếng nổ làm hắn im bặt. Cảnh tượng lần lượt diễn ra như sau. Đầu tiên làn sóng chấn động của vụ nổ cuộn lên xuyên qua cây cối, rồi chiếc Black Pony vỡ tan ra, sau đó là quả cầu lửa màu cam sáng chói bùng lên trời. Vài giây sau tiếng đạn rít lên cắm vào thân trực thăng cách đầu Simmonss chỉ vài ba tấc.

“Bọn địch đang bắn chúng ta kìa!” Simmons hét vào máy vi âm.

“Thế còn người mình tìm thì sao?” Viên phi công hét lại.

Rồi Simmons nhìn thấy Cody: hắn đang đi khập khễnh dưới màn lửa hướng về phía bờ sông. Hắn gần đến đây rồi, có lẽ cách khoảng 8 hay 10 mét nữa thôi. Nhưng trước khi Simmons kịp báo cáo thì một tràng đạn khác cắm phập vào khung cửa đang mở của chiếc trực thăng làm nó vỡ ra. Mảnh vụn rơi rào rào trên nón sắt của Simmons. Y nghe tiếng rít của đạn 9 ly veo véo cách tai y vài phân, và nỗi sợ hãi dội sâu vào lòng y như một ánh chớp. Chiếc máy bay trong rừng lại nổ lên lần nữa và lửa điên cuồng bốc lên xuyên qua các ngọn cây. “Hắn ta không thể tới được” - Simmons tự nói với mình trong khi đạn lại bắn vãi vào chiếc Huey. Y đành nói dối: “Tôi chả thấy gì cả, đại úy, chúng ta đang bị bọn cướp đập phía sau nè!”

Viên phi công nghiêng bụng trực thăng về phía cánh rừng và xoay vòng, bay trở lại hướng xuôi dòng sông.

Simmons yếu ớt khuỵu gối xuống. Y run rẩy toàn thân. Ôi! lạy Chúa, y nghĩ, tôi đã làm gì thế này...

Nhưng y sợ quá chẳng thốt nên lời. Y nghe tiếng viên phi công nói trong loa: “Corkscrew, đây cấp cứu 1...chúng tôi đã mất dấu anh ta...”

Cody gần đến bờ sông thì một tràng đạn súng máy từ phía bên phải làm hắn giật mình. Hắn nằm rạp xuống đất và bò về phía bờ nước. Chiếc Huey lơ lửng cách mặt sông khoảng 30 mét. “Ở đây này, à đây này!” - hắn la thầm. Hắn bắt đầu đứng lên, đưa tay vẫy chiếc trực thăng và hãi hùng nhìn nó quay đi, bay trở lại theo hướng xuôi dòng.

“Không, - hắn than với mình - không, không... tôi ở đây nè!”

Hắn gào lên tuyệt vọng. Hắn đứng lên, định sẽ nhảy xuống nước và bơi về phía an toàn ở bờ bên kia, đúng lúc đó thì trời tối sụp xuống chỉ còn ánh lửa của chiếc máy bay vỡ tung cháy sáng rực. Hơi nóng phả xuống, phủ lên hắn như một tấm mền. Hắn che lấy mặt và ngã xuống đất, co người cố chống chọi với ngọn lửa nóng dữ dội trên các ngọn cây tỏa xuống và trong khi các hỏa ngục thiêu nóng lưng và chân hắn, hắn vẫn tiếp tục bò về phía dòng sông.

Còn ba mét nữa là thoát thì hắn kiệt sức buông xuôi.

Tên chỉ huy xộc vào hầm vô tuyến, mặt đanh lại lạnh lùng.

- Cái quỉ quái gì thế, Wicker? - Hắn cáu kỉnh hỏi.

- Chúng ta vừa mất một cánh chim, thưa thiếu tá, - gã chuyên vô tuyến trả lời đau khổ.

Hai vai tên chỉ huy xệ xuống. Hắn lắc đầu:

- Mẹ kiếp! - Hắn hộc lên. - Ai thế?

Gã chuyên viên vô tuyến ngập ngừng một giây:

- Chilidog 1, thưa ngài, Đại úy Cody.

Tên chỉ huy nhắm mắt lại một lát, hai bên hàm bạnh ra vì nghiến răng quá chặt.

- Chúa ôi! - Hắn than vãn. Và một lát sau hắn mới nói - Thôi được, gọi cho tôi, Tổng hành dinh ở Sài Gòn. Tôi phải báo cho “Ông già” biết, chúng ta vừa mất đứa con của ông.(1) Mayday: tín hiệu xin cấp cứu của Hàng không.

Chú thích:

(1) Mayday: tín hiệu xin cấp cứu của Hàng không

1.TIỂU HẮC MÃ RỤNG CÁNH

Tiến >>

Đánh máy: hoi_ls
Nguồn: hoi_ls - Xuất bản: CORGI BOOKS, 1988
NHÀ XUẤT BẢN LAO ĐỘNG, 1997
VNthuquan.net - Thư viện Online
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2020