Mạc

Xa Em



Nghe gió biển căng lồng ngực về đây
em đừng chở thuyền trăng qua sông hạ
sóng dịu dàng có khi nào nghiệt ngã
xóa đôi bờ chẳng lặng bóng  hàng cây
 
 
Anh bày tỏ niềm tin trên môi, trên đôi chân ngắn hạn
mang hơi biển kể em nghe gió nồng
là bắt đầu một đêm mưa bão lớn
không kịp chuyến tàu về gặp lúc hòang hôn
 
 
Anh xa quê giữa  ngày thu hanh nắng
những cánh hoa, rừng lá khác nhà
sóng đưa anh xa,  đi  miền đất lạ
đặt chân trời là bước xuống thơ em
 
 
<<Biển một bên và em một bên>>
chỉ còn mưa và bóng đèn le lói
trách mùa thu , sao em không nói ??
hải đăng nào vẫn lặng lẽ trong đêm
 
 
Anh đã nhìn những ô cửa trong xanh
vào đời anh bắt đầu từ tiếng hát
qua biển mưa , qua bầu trời nắng hạn
nào mắt em, không giấu nổi mùa  thu
 
 
còn hạ không em đã cuối tháng mười
mang cây bút  cùng trái tim mùa hạ
chòm đá nhấp nhô  ngàn cây, chưa ngả lá
xao xác chưa, em gọi lá mùa này
 
 
Gió buông lơi cho  suối tóc em bay
hương cỏ nội còn chân quê lên phố
anh nhìn biển tìm thơ ngây cọng cỏ
trắng chân trời chỉ dải cát và mây
 
 
28.10.07 



           ____ mạc  _______

Được bạn: ATT 29.10.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Xa Em"