Việt Dương Nhân

Bóng Dáng Xưa III

 

 
Phải chăng hết nợ, duyên tan !
Để rồi sinh tử dở dang nửa chừng
Muốn quên tim lại vướng vương
Nỗi thương, niềm nhớ, mắt rưng lệ đầy.

Nhìn chồng thư cũ còn đây
Bóng dáng xưa, đã trôi bay đâu rồi !
Trời khuya trăng lặn, sao mờ
Vẫn còn thao thức lửng lờ nhớ ai ?!

Được bạn: VDN đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Bóng Dáng Xưa III"