Sáng nay chỉ pha một phin cà phê.
Tôi nhìn từng giọt đắng rơi
ngắm nắng vàng ùa qua khung cửa
Những đốm bụi li ti
mờ mờ từng vệt
vấy bẩn màu nắng sớm tinh khôi.
Thường ngày vẫn thế.
Vệt nắng chiếu xiên xiên
đến góc tôi hay ngồi
Những thanh âm êm đềm
của buổi sớm mai dặt dìu
dịu nhẹ
Tiếng tích tắc nhịp nhàng
của chiếc đồng hồ giả cổ
Tiếng chặc lưỡi của thạch sùng
Tiếng chim reo ngoài ngõ
Tiếng rè rè của computer
Tất cả quen thuộc như… màu tóc anh.
Tôi bẽn lẽn cười với nắng,
ừ, thì màu tóc.
Sao chỉ nhớ màu tóc nhiều sợi bạc
Sợi lo toan sợi ấm áp yêu thương
sợi nhường nhịn thói bướng bỉnh trẻ con
và sợi nhớ những ngày ta xa vắng.
Như sáng nay, chỉ một cà phê đắng
tôi mới nhận ra bên cạnh chông chênh
không có bờ vai - điểm tựa kề bên
Sợi nắng vàng cũng buồn tênh, rũ rượi.
.
Tôi vốn hay thức khuya, dậy sớm, nên thiếu cữ cà phê sáng không thể nào chịu được. Gục lên gục xuống bên bàn phím là chuyện thường. Buổi sáng, thường thì pha hai ly cà phê đậm đặc, một nhiều sữa, một ít sữa. Hôm nào lỡ tay, ly đậm, ly nhạt hơn, thì trộn lẫn, cưa đôi. Một giọt cà phê cũng gói trọn chữ “tình” trong đó. Thương, thì “uống cà phê không đâu ngon bằng ở nhà”, bán kiểu này chắc lỗ to! Giận, có thể tạt vào vách, bỏ ra quán, tình thả trôi ra mương, cho dòng nước đen ngòm cuốn chảy ra sông..
Tôi nhớ thật nhiều cái góc quán cóc ở ngã tư Lý Tự Trọng, lúc văn phòng chưa dời đi. Ngồi đó, ngắm dòng xe cộ ngược xuôi qua lại với mọi khuôn mặt sinh động trong ánh nắng ấm áp buổi sáng, thích lắm. Ai cũng áo quần tươm tất, giày vớ tinh tươm, đủ kiểu thời trang, váy ngắn, váy dài cách điệu đầy màu sắc. (Chắc tại mình mắc bệnh nghề nghiệp nên hay chú ý đến thời trang chăng). Chứng tỏ cuộc sống người thành phố đã giàu nhiều hơn trước. Khác với những năm đầu tôi mới vào đây lập nghiệp, song hành với tôi trên đường là những tốp công nhân trong những bộ quần áo lao động bạc màu, sờn vai, thậm chí vá víu vài chỗ, chân mang dép nhựa, loại nhựa tái sinh chỉ dành cho người nghèo. Trên ghi đông xe treo lủng lẳng gà mèn cơm. Ngồi ở góc quán cóc đó, ánh nắng chiếu xiên về nơi con đường có người tôi chờ đợi, làm sáng bừng khuôn mặt vốn mỏi mệt vì ca đêm. Một dáng hình không thể nào lẫn lộn giữa đám đông. Thấy, vờ cúi xuống rồi bất ngờ ngẩng lên, mỉm cười dịu dàng, đến rồi à? Ừ, đến rồi, ngày qua làm gì? Có gì lạ không? Mọi chuyện có ổn không?… Những câu hỏi không gì mới, đôi khi chỉ hỏi thế thôi, không cần trả lời, mông lung, bâng quơ, thậm chí vô vị, nhạt thếch… Nhưng, chỉ cần chừng đó thôi, tôi mang khuôn mặt mệt mỏi với đôi mắt đỏ thiếu ngủ ấy vào luôn với công việc của mình với cõi lòng nhẹ tênh. Những ngày ấy cũng đã xa. Người cũng chỉ còn trong ký ức. Trời Sài Gòn chớm đông, ngoài kia đã trở rét, nhưng ở đây chỉ có một chút lạnh làm dáng ở buổi sáng nắng nhẹ mà thôi. Nhớ đến nhói lòng cái góc quán nhỏ ấy, có sự đợi chờ thân thương mỗi ngày, mà khi không còn nữa, chẳng biết tìm đâu.
Hôm nay, ngồi một mình với cà phê, lại nhớ lan man đủ chuyện, không đầu, không đuôi.
Bỗng dưng, thèm một ly cà phê ở quê quá. Ngắm biển xanh dậy sóng, mây trời mờ đục, và thả bay tro bụi trần gian. Chắc phải về thôi.
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2019