Nguyễn Ngoạt
Dư Âm
Trong bâng khuâng tha thiết vọng về
Tiếng em ngâm bài "Núi Đôi" đêm ấy
Hơn ba mươi năm âm thanh vẫn vậy
Từng cung bậc trầm buồn nhuộm lửa khói đau thương
Giặc thù về tàn phá quê hương
Giết tình yêu ,gieo muôn vàn tang tóc
Ngọn Núi đôi bỗng trở nên cô độc
Chứng nhân buồn cho một cuộc biệt ly
Giọng em ngâm như gởi gắm điều gì
Nhưng cố kiềm bờ mi buồn sương lệ
Chuyện tình thời chiến tranh qua âm thanh em kể
Ngấm vào hồn cho mãi đến ngàn sau
Núi Đôi bây giờ vẫn xanh thắm nguyên màu
Cặp đôi ngày nào nay đã vào thiên cổ
Nhưng em ơi trong tột cùng đau khổ
Họ vẫn yêu nhau như núi nọ chẳng dời
ngng
Được bạn: Thanh Vân đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2021