Hậu Duệ Thần Đèn - Tập 5 - Mắt Rừng

philip ballantyne kerr

Mở Đầu - Bác Sĩ Kowalski.

Tất cả những gia đình hạnh phúc đều giống nhau, nhưng những gia đình bất hạnh lại bất hạnh theo những cách khác nhau.”

Đó là câu mở đầu một tiểu thuyết vĩ đại có tên Anna Karenina của nhà văn Nga Leo Tolstoy. Tolstoy, tác giả của một số tiểu thuyết nổi tiếng, có tình yêu đặc biệt đối với văn học thiếu nhi và đã viết nhiều truyện ngụ ngôn, cổ tích cho chúng. Nhưng ngay cả với trí tưởng tượng phong phú của mình, Tolstoy vẫn khó có thể giải thích rõ về lý do bất hạnh của gia đình nhà Gaunt sống trên đường 77 phía Đông, thành phố New York.

Nói ngắn gọn thì đó là một gia đình không giống như những gia đình bình thường khác, với một ông bố loài người – Edward, một bà mẹ djinn - Layla, cùng hai đứa con djinn sinh đôi - John và Philippa. Sự pha trộn giữa djinn – hay được gọi ít chính xác hơn là “thần đèn” – và người thường này, không phải là nguyên nhân trực tiếp khiến gia đình nhà Gaunt bất hạnh, dù dĩ nhiên, nó cũng có liên quan đôi chút. Trong một thời gian dài, gia đình Gaunt đã sống rất hạnh phúc và, dưới con mắt của những người xung quanh, họ được coi như một gia đình kiểu mẫu với một bà mẹ xinh đẹp tuyệt trần, một ông bố đặc biệt giàu có, và hai đứa con lễ phép, đáng yêu.

Nếu có một lời phàn nàn nào về gia đình nhà Gaunt, thì đó là: họ có lẽ giàu hơn mức cần thiết – tuy nhiên, điều đó cũng khó có thể trách họ, vì thật khó mà tưởng tượng ra một gia đình nào đó có ít nhất một thành viên là djinn lại không giàu nứt đố đổ vách.

Không, điều khiến họ trở nên bất hạnh là thế này: Trong chuyến bay từ Trung Đông về New York của mình, bà Gaunt đã gặp một tai nạn khủng khiếp, với hậu quả là cơ thể vật lý của bà bị hủy hoại. Đối với loài người – hay “mundane”, tên gọi mà djinn dành cho giống loài tuy có vẻ ngoài giống họ nhưng về bản chất lại khác hoàn toàn – một sự cố như thế luôn đồng nghĩa với cái chết. Nhưng bà Gaunt đã khéo léo thoát linh hồn ra khỏi cơ thể bị đốt cháy thành than của mình và, sau khi tìm đường về nhà ở thành phố New York trong hình dạng một con chim albatross, bà bắt tay vào việc tìm kiếm cho mình một cơ thể mới. Bà không mấy hứng thú với việc trở thành một con chó hay một con mèo, việc đó cũng tệ như việc tiếp tục cuộc đời trong hình dạng một con albatross. Loài hải âu lớn, theo cách gọi đầy kinh tởm của phần lớn người Mỹ, uống nước mặn và ăn đầu cá thối. Và, đã ngán đến tận cổ chế độ ăn uống không mấy hấp dẫn này, bà Gaunt hiển nhiên sẽ sớm tìm kiếm một cơ-thể-hình-dạng-con-người.

Nói thì dễ, làm thì khó. Bà Gaunt là thành viên của một tộc djinn tên gọi Marid, một tộc djinn phe Thiện – một trong ba tộc djinn phe Thiện. Nếu là thành viên của một tộc djinn phe Ác, ví dụ như Ifrit – một trong ba tộc djinn phe Ác – bà chỉ cần đơn giản cướp lấy cơ thể một ai đó. Tuy nhiên, trong khi việc mượn tạm cơ thể là một hành động cho phép đối với một djinn phe Thiện, việc cướp đoạt cơ thể lại bị nghiêm cấm khắt khe bởi Những quy luật Baghdad, vốn là những nguyên tắc, điều luật áp dụng cho tất cả các djinn. Ít nhất nó bị nghiêm cấm, trừ khi cơ thể đó hiện không được sử dụng.

Chuyện là, gia đình nhà Gaunt có một bà quản gia trung thành tên Trump. Bà Trump đã bị ngã một cú trí mạng xuống cả tầng cầu thang, và kết quả là giờ đây, bà đang hôn mê bất tỉnh trong bệnh viện. Sau khi kiểm tra tình trạng của bà Trump, bà Gaunt đã nhận ra rằng, dù cơ thể của bà Trump vẫn hoạt động bình thường, tổn thương não bộ của nữ quản gia tội nghiệp lại không thể chữa được. Và, chắc chắn là bà Trump sẽ tán thành việc bà chủ mình đang làm, bà Gaunt đã quyết định nắm quyền kiểm soát hoàn toàn cơ thể của bà Trump.

Bà Gaunt có thể gặp những lựa chọn tệ hơn. Bà Trump không phải là một phụ nữ xấu. Trên thực tế, bà từng là một hoa hậu, mặc dù bà thiếu sức quyến rũ cuốn hút và nét tính cách độc đáo của bà Gaunt. Tuy nhiên, dù bản thân Layla Gaunt đôi lúc quên béng chuyện bà đang ở trong một cơ thể khác, những thành viên còn lại của gia đình bà lại hiếm khi quên đi chuyện đó. Ông Gaunt cùng hai đứa con đã rất cố gắng để làm quen với việc bà Gaunt hiện đang trong cơ thể của bà Trump.

Có người từng nói rằng, vẻ bề ngoài có thể đánh lừa con người. Điều này khá đúng trong trường hợp của bà Trump/ Gaunt, khi mà không may, ông Gaunt có thói quen chỉ nói với bà về những chuyện nội trợ, như quần áo giặt ủi và vải vóc giặt khô và làm món gì cho buổi tối, trong khi lũ trẻ khăng khăng gọi bà là “bà Trump” thay vì gọi Mẹ hay Má mi, và luôn miệng đề nghị bà thêm vài món vào danh sách đi chợ hàng tuần.

Tệ hơn nữa có lẽ là việc những người bạn của họ - những người không biết được thân phận thật của bà Trump, cũng như việc ba thành viên của gia đình nhà Gaunt có sức mạnh djinn – khó có thể chấp nhận sự thân mật quá mức của vị nữ quản gia đối với ông Gaunt. Việc bà hay nắm tay ông và đôi lúc hôn má ông. Việc bà dường như chẳng bao giờ thật sự làm việc nhà. Việc bà đối xử với cái nhà này như thể nó thuộc về chính bà. Việc bà mặc những bộ áo lông thú và lái xe của bà Gaunt.

Ông Gaunt trước sau như một giải thích rằng vợ Layla của ông đã đến Úc theo đuổi sự nghiệp điêu khắc. Nhưng những bà bạn tinh mắt của gia đình nhà Gaunt đã để ý thấy bà Trump đeo nữ trang của bà Gaunt và nghi ngờ đó có thể là một lời nói dối. Thậm chí một, hai người còn phỏng đoán rằng Layla Gaunt đã bị “thủ tiêu”.

Tình huống bất hạnh này lên đến đỉnh điểm khi một ngày nọ, một viên thanh tra cảnh sát xuất hiện trước cửa nhà gia đình Gaunt. Đó là một người đàn ông to lớn, râu tóc rậm rạp với hàng ria mép quặp xuống, đến từ quận Bronx. Tên ông là Thanh tra Michael Wolff. Ông trình thẻ cảnh sát của mình cho người phụ nữ ăn mặc sang trọng ra mở cửa, người tự giới thiệu – ít nhất với ông – là quản gia của nhà Gaunt, bà Trump.

Thanh tra Wolff hỏi:

– Ông Gaunt có nhà không?

Bà Trump trả lời:

– Không, ông ấy tối mới về. Có chuyện gì à, thưa thanh tra?

Viên thanh tra bảo:

– Tôi muốn hỏi ông Gaunt về vợ ông ấy. Có người báo bà ấy bị mất tích.

Bà Trump nói:

– Vớ vẩn. Ai báo vậy?

– Vài người bạn của bà Gaunt. Bà có biết bà ấy đang ở đâu không, bà Trump?

– Bà ấy hiện ở Úc. Tôi mới nói chuyện với bà ấy hôm trước đây mà.

Viên thanh tra cho biết:

– Tôi đã kiểm tra bên chính quyền Úc. Không có báo cáo nào cho thấy bà ấy đã nhập cảnh Úc.

– Vậy ư?

Bà Trump/Gaunt bắt đầu lưỡng lự cân nhắc việc có nên dùng sức mạnh djinn lên viên thanh tra hay không.

– Có lẽ ông nên vào nhà trước đã.

Hoàn toàn không biết gì về mối đe dọa giờ đây đang lơ lửng trên đầu, viên thanh tra bước vào trong nhà, khi bà Trump đóng cánh cửa màu đen nặng nề lại sau lưng, ông đưa mắt nhìn xung quanh với vẻ tán thưởng.

Ông bảo:

– Nhà đẹp thật. Tôi luôn thích những căn hộ sang trọng, rộng rãi ở khu Thượng Đông New York như thế này.

Bà Trump trả lời theo thói quen:

– Cám ơn.

Rồi chợt nhớ ra mình hiện giờ đang vào vai ai, bà vội nói thêm:

– Nhưng lau dọn nó cũng mệt lắm đấy.

Quan sát bà, viên thanh tra nhận xét:

– Nhìn bà không giống một người giúp việc nhà bình thường chút nào. Tôi không có ý thất lễ gì, thưa bà, nhưng tôi chưa bao giờ thấy một người giúp việc nào đeo trang sức và ăn mặc như bà. Tôi biết rõ chuyện đó. Vợ tôi cũng là một người giúp việc nhà.

Bà Gaunt thường biến những ai đe dọa đến bà hoặc gia đình bà thành động vật. Nhưng bà thật sự không muốn biến Thanh tra Wolff thành một con sói chút nào. Một con sói hoang trên đường phố Manhattan nhiều khả năng sẽ bị cảnh sát bắn hạ trong trường hợp nó đang cố tổn hại một ai đó. Cho nên, thật may cho viên thanh tra khi bà Gaunt hiện còn đang phân vân suy nghĩ nên biến ông thành một con vật gì đó thích hợp hơn.

Bà Trump/Gaunt cho biết:

– Tôi đã trúng độc đắc của Xổ số New York mấy năm trước. Chuyện đó ai cũng biết mà.

Đó là sự thật. Trúng xổ số là ước mơ lớn nhất của bà Trump trong một thời gian dài và, nhờ ơn Philippa, điều ước của bà đã trở thành hiện thực.

– Bà trúng được bao nhiêu?

– Ba mươi ba triệu đô.

Viên thanh tra huýt sáo:

– Và bà vẫn đi giúp việc nhà cho người khác sao?

Có lẽ là một con vẹt, bà nghĩ. Ông Wolff huýt sáo cứ như một con vẹt ấy.

Bà Trump/Gaunt trả lời:

– Tôi quý gia đình này. Họ giống như gia đình của chính tôi. Ông biết đó, tôi không muốn tiền bạc thay đổi cuộc sống của tôi.

Viên thanh tra tặc lưỡi nói:

– Vậy thì sáng tỏ được nhiều chuyện. Ví dụ như, sao bà ăn mặc đẹp như vậy.

Bà Trump/Gaunt bắt đầu bớt căng thẳng: Có lẽ bà sẽ giải quyết được mọi chuyện trong êm đẹp.

– Tôi hy vọng thế. Và cám ơn ông khen ngợi, Thanh tra Wolff.

– Chỉ có điều, nó vẫn chưa giải thích được bà Gaunt đang ở đâu.

– Như tôi đã nói, thưa Thanh tra, tôi mới nói chuyện với bà ấy mấy ngày trước. Bà ấy đã gọi về đây. Nhưng tôi không biết bà ấy gọi từ đâu, nếu không phải là Úc.

Ngừng lại một chút trước khi đưa ra quyết định quan trọng về tương lai của chính mình, bà nói thêm:

– Tuy nhiên…

– Tuy nhiên?

– Bà ấy có thông báo với tôi rằng bà sắp trở về New York. Vào cuối tháng này.

– Bà ấy nói vậy à?

Móc ví ra, viên thanh tra rút một tấm danh thiếp và đưa cho bà Trump:

– Khi nào bà Gaunt về, cảm phiền bà bảo bà ấy gọi điện cho tôi được không?

Bà Trump/Gaunt gật đầu:

– Dĩ nhiên là được, thưa Thanh tra.

Rồi bà tiễn ông ra cửa, lòng khá nhẹ nhõm rằng ông thanh tra rời khỏi nhà trên hai chân thay vì bốn.

o O o

Sau bữa tối hôm đó, bà Trump/Gaunt nói bà có một thông báo quan trọng cho cả nhà. Bà bảo:

– Mẹ đã quyết định sẽ đi vắng vài tuần.

Ông Gaunt hỏi:

– Chị định đi đâu vậy, chị Trump? À, ý anh là, em định đi đâu vậy, em yêu?

– Brazil.

Đến lượt John hỏi:

– Bà… à, ý con là, mẹ đến đó làm gì vậy?

Bà trả lời:

– Để thực hiện một thủ tục quan trọng: Phẫu thuật.

John hỏi han:

– Mẹ bệnh à?

Bà Trump/Gaunt bảo:

– Mẹ mệt mỏi, có lẽ vậy. Nhưng không phải như con nghĩ, John, con yêu. Chắc con sẽ nghĩ rằng mẹ mệt mỏi với việc mọi người quên mất mẹ thật sự là ai. Mẹ mệt mỏi với việc mọi người quên mất chỉ có vẻ ngoài của mẹ là bà Trump. Mẹ mệt mỏi với việc mọi người quên mất ở bên trong, mẹ vẫn là Layla Gaunt.

Ông Gaunt nói:

– Anh xin lỗi, em yêu.

Dù bà Trump/Gaunt nhìn không có gì giống với người phụ nữ mà ông đã kết hôn, ông vẫn có thể cảm nhận được bà đang rất đau khổ. Biết thế nên ông đứng dậy, bước đến bên cạnh bà Trump/Gaunt và hôn lên trán bà. Nhưng đó không phải là một nụ hôn đầy yêu thương. Ông Gaunt khó có thể cư xử thật là thân mật với một người nhìn giống như bà quản gia cũ của gia đình, cho dù bà đang mặc đồ của vợ ông. Nhận ra điều đó, ông hôn lên trán bà lần nữa như muốn bù đắp. May là bà Trump/Gaunt đang ngồi vì, như bà Gaunt trước đây, bà cũng cao hơn ông đến một cái đầu. Ông Gaunt nói tiếp:

– Anh vẫn luôn cố nhớ em đang ở trong cơ thể chị Trump. Chỉ là, đôi lúc anh quên mất. Tất cả chỉ có vậy. Anh chỉ là người thường thôi, em yêu. Không giống em.

– Ồ, không phải lỗi của mọi người đâu. Là lỗi của em. Đáng lẽ em nên nhận ra chuyện này khó hơn em tưởng. Và em nghĩ nó sẽ còn khó khăn hơn nữa. Anh thấy đấy, một viên thanh tra cảnh sát đã đến nhà chúng ta hôm nay.

John hỏi, giọng không giấu được sự tò mò:

– Thanh tra? Bộ có án mạng hả mẹ?

– Không có. Nhưng cảnh sát đang nghĩ là có. Con thấy đấy, có vẻ như ai đó đã báo án rằng mẹ – ý mẹ nói là thân phận thật của mẹ, Layla Gaunt – đã mất tích.

Ông Gaunt gật gù:

– À, anh cũng đang tự hỏi khi nào một chuyện như thế sẽ xảy ra. Ý anh là, sớm hay muộn cũng có người đặt câu hỏi về em thôi. Vậy em trả lời như thế nào, em yêu?

– Em nói với ông ấy rằng em – có nghĩa là Layla Gaunt – sẽ rời Úc về nhà vào cuối tháng này. Điều đó sẽ chứng minh em vẫn còn sống, dĩ nhiên. Và nó sẽ giúp chặn lại những cuộc điều tra không đáng có từ phía cảnh sát.

Philippa hỏi:

– Mẹ định làm điều đó như thế nào mới được? Ý con là, cơ thể của mẹ ấy. Nó đã bị thiêu hủy khi mẹ bay qua ngọn núi lửa ở Hawaii. Trên đường từ Baghdad về đây. Chẳng phải mẹ đã nói, nó đã bị đốt cháy thành than sao? Bởi sức nóng của dòng nham thạch bắn lên từ ngọn núi lửa đó.

– Đó hoàn toàn là sự thật, con yêu. Nó đã bị đốt cháy. Mẹ đã rất may mắn vì còn cứu vãn được linh hồn của mình. Không, chỉ là mẹ đã quyết định hình dáng hiện tại của mẹ cần được điều chỉnh một chút. Đó là lý do tại sao mẹ cần đến Brazil. Con thấy đấy, Brazil được công nhận như thủ đô giải phẫu chỉnh hình và thẩm mỹ của thế giới. Đó là nơi ở của bác sĩ giải phẫu thẩm mỹ tài giỏi nhất thế giới, Stanley Kowalski. Một số ngôi sao điện ảnh mẹ quen biết đã ca ngợi ông ấy có thể tạo ra điều kỳ diệu. Và vì mẹ biết Kowalski cũng là một djinn, mẹ có thể chắc chắn lời khen ngợi ấy là xứng đáng. Mẹ dự định nhờ ông ấy giúp mẹ nhìn giống y như trước khi bị tai nạn.

Ông Gaunt lại lỡ lời:

– Chị định đi trong bao lâu, chị…?

Bà Trump/Gaunt mỉm cười đầy kiên nhẫn:

– Vài tuần. Có thể là lâu hơn một tí. Cho đến khi mọi chuyện xong xuôi, em nghĩ vậy.

John hỏi:

– Tụi con đi chung được không? Con chưa bao giờ đến Brazil cả.

Người phụ nữ là mẹ của cậu trả lời:

– Mẹ nghĩ là không, con yêu. Ngoài ra, mẹ muốn cả hai đứa ở đây chăm sóc cha.

Ông Gaunt khăng khăng:

– Nhưng anh đâu có cần ai chăm sóc nữa. Anh hồi phục hẳn rồi mà. Em thấy đấy, anh lại là anh đây nè.

Ông Gaunt đang nói đến chuyện ông đã phục hồi hoàn toàn từ chú trói buộc Methusaleh mà Layla Gaunt đã đặt lên chồng bà. Nó đã khiến ông lão hóa một cách nhanh chóng. Trong một khoảng thời gian, nhìn ông Gaunt chẳng khác gì một cụ già hai trăm tuổi. Nhưng giờ đây ông đã trở lại như xưa: một người đàn ông tóc xám nhỏ người, lịch thiệp, năm mươi hai tuổi, “già” cỡ này là vừa đủ.

Bà Trump/Gaunt thở dài:

– Ừ, ít nhất một trong hai chúng ta đã trở lại như cũ. Em không còn chắc em là ai nữa. Không còn nữa. Mỗi lần nhìn vào trong gương, em lại muốn hỏi bản thân có cái khăn sạch nào không. Hay có cần gọi thợ lau kính cửa sổ đến không. Hay em có cần chạy ra cửa hàng mua thêm ít cà phê không. Anh thấy đó, không chỉ anh và mọi người trông thấy chị Trump. Em cũng thấy.

Philippa thắc mắc:

– Mẹ không thể làm điều đó với sức mạnh djinn sao? Ý con là, việc thay đổi dáng vẻ bên ngoài của mẹ ấy?

Bà Trump/Gaunt trả lời:

– Quá nguy hiểm. Biến bản thân thành khói là một chuyện. Cố thay đổi hình dạng khuôn mặt lại là một chuyện hoàn toàn khác. Tin mẹ đi, nhiều chuyện khủng khiếp đã xảy ra cho những djinn cố làm mình nhìn đẹp hơn. Minh chứng hẳn hòi đây: mẹ có biết một cô bạn học cùng trường, cô ấy muốn làm cái mũi của mình nhỏ hơn. Hậu quả là cô ấy mất luôn cái mũi. Hay như một ông bạn của Nimrod, ông ta có hai lỗ tai phè ra như tay cầm của một chiếc cúp. Ông ấy đã cố rút chúng lại với sức mạnh djinn, nhưng cuối cùng lại khiến chúng dính vào nhau ở sau đầu. Thật kinh khủng. Kết quả là một chuyến viếng thăm bác sĩ thẩm mỹ sau đó. Rồi còn cha các con nữa. Nhìn ông xem. Con không nghĩ nếu có thể, mẹ lại không làm ông cao hơn sao? Con không thể kiểm soát một thứ như thế này. Con bắt tay vào việc với ý định làm cho ai đó cao hơn vài tấc, và rồi họ trở thành người cao nhất thế giới.

Đưa mắt nhìn hai đứa con, ông Gaunt gật đầu bảo:

– Thật đó. Ba mẹ đã từng thảo luận về vấn đề này một lần, rồi từ bỏ nó. Hai đứa có biết một số vận động viên bóng rổ nhà nghề từng là những anh chàng rất lùn có được ba điều ước không?

John thắc mắc:

– Việc đó có gì không ổn à?

Ông Gaunt bảo:

– Không có gì không ổn. Nếu chơi bóng rổ là tất cả những gì con muốn làm trong cuộc sống. Ý ta là, nếu con cao đến hai mét mấy, con còn có thể làm gì khác được chứ?

Bà Trump/Gaunt nói cứng:

– Mẹ cứ nghĩ cả nhà sẽ hài lòng với quyết định này. Nhưng dù mọi người không vui vẻ gì, mẹ cũng sẽ làm chuyện đó. Mẹ chỉ muốn được cảm thấy hài lòng với bản thân mình lần nữa. Chỉ vậy thôi.

Ông Gaunt hỏi:

– Khi nào em đi?

– Em đã gọi điện cho bác sĩ Kowalski rồi. Ông ấy hẹn em đợt trị liệu đầu tiên vào ngày kia. Có nghĩa là em sẽ bay đến Rio tối nay. Bằng lốc gió nhé.

o O o

Họ đi lên tầng mái của Bảo tàng Guggenheim ở New York để tiễn bà Gaunt.

Trong nhiều thế kỷ qua, lốc gió được ưa chuộng hơn thảm bay, là phương tiện di chuyển ưa thích của các djinn. Không chỉ có tốc độ nhanh như – nếu không muốn nói là nhanh hơn – một chiếc máy bay phản lực, lốc gió còn là một phương tiện di chuyển thân thiện hơn với môi trường vì nó được tạo ra chỉ từ một luồng gió ấm.

Khi còn nhỏ, Layla Gaunt và em trai bà, Nimrod, đã tạo ra những ngọn lốc gió cỡ nhỏ trên mái của Guggenheim trong chuyến viếng thăm New York đầu tiên của họ. Có một thứ gì đó về hình dáng xoắn ốc đảo ngược của tòa nhà nổi tiếng thuộc về Frank Lloyd Wright, khiến djinn có thể dễ dàng tạo ra một ngọn lốc gió. Không có gì phức tạp. Bạn chỉ cần đợi cho một cơn gió nhỏ trong khu vực quay trên mặt đất rồi xoắn nó thành một cái phễu. Và khi cái phễu gió bắt đầu cuốn đi, bạn chỉ việc lái nó thành một ngọn gió to hết mức có thể, rồi di chuyển về bất cứ phương hướng nào bạn muốn. Mẹo để tránh gây ra bất kỳ tổn hại nào đến các kiến trúc xung quanh là cố gắng cất cánh nhanh gọn.

Tuy nhiên, tối hôm nay, Layla đã bị sốc nặng khi phát hiện ra bà không thể điều khiển ngọn gió. Điều này không phải vì sức mạnh của bà bị giảm đi khi ở trong cơ thể của bà Trump, mà đơn giản vì có quá nhiều luồng gió ấm hỗn loạn trong không khí.

Bà la lớn trong tiếng gió ầm ầm:

– Mẹ không hiểu. Một cơn gió nhỏ khu vực không thể nào gia tăng sức mạnh nhanh chóng như thế này. Không phải ở đây. Không phải ở New York.

Bà cố kiểm soát ngọn lốc gió, nhưng khi tốc độ của nó nhanh chóng đạt ba trăm dặm một giờ, bà buộc phải buông tay và nhìn nó lướt đi. Cơn lốc được thả rông vụt về phía Tây, càn quét qua Công viên Trung Tâm, bứng tung rễ cây, lật úp những băng ghế, nó trở thành thứ được Trung tâm Khí tượng học Quốc gia ghi nhận và thông báo trên tất cả các mặt báo ngày hôm sau như ngọn gió mạnh nhất từng ập vào New York từ ngày hai mươi hai tháng Hai năm 1912. Vào ngày này, một cơn gió có sức di chuyển lên đến chín mươi sáu dặm một giờ đã viếng thăm thành phố trong năm phút. May mắn cho thành phố là cơn gió lần này hung hãn gấp ba lần, nhưng chỉ kéo dài trong hai phút trước khi biến mất vào dòng chảy khí quyển.

Layla lẩm bẩm:

– Chuyện này chưa bao giờ xảy ra trước đây. Mẹ không hiểu. Trừ khi…

Rồi bà lắc đầu:

– Không. Không thể là thế. Chắc chắn không thể sớm như vậy.

Philippa hỏi:

– Sao vậy mẹ?

Mẹ cô vẫn lắc đầu liên tục khi giải thích:

– Chỉ là, một số djinn đã dự đoán việc trái đất nóng dần lên sẽ ảnh hưởng đến khả năng tạo ra và điều khiển lốc gió của chúng ta. Nhưng mọi người nghĩ đó là chuyện của rất nhiều năm nữa.

Philippa nói:

– Dạo này có nhiều cơn bão xảy ra hơn. Có thể chúng ta đang bị ảnh hưởng của chúng cũng nên.

– Ừ, chắc là vậy. Có lẽ con nói đúng, con yêu.

John gợi ý:

– Hay mẹ thử lại lần nữa xem?

Bà Trump/Gaunt thú nhận:

– Mẹ không dám. Ít nhất, không phải ở một khu đã xây dựng như thế này, ở những nơi như vậy, ngọn gió có thể gây tổn hại đến một cái gì đó.

Lại lắc đầu, bà nói:

– Ôi trời, mẹ nghĩ chắc mẹ sẽ đi máy bay như tất cả những người khác thôi.

Và Layla đã làm như vậy, sau khi gọi điện cho cậu em Nimrod của bà ở London để thông báo chuyện đã xảy ra với bà, đáp lại tin tức của chị mình là chuyện chính bản thân ông cũng đã trải nghiệm một rắc rối tương tự gần đây.

Cậu Nimrod cho biết:

– Em cũng đang định bay đến Mỹ thì chuyện tương tự xảy ra cho em. Cuối tuần này em có hẹn đến nhà Frank Vodyannoy ở New Haven, Connecticut. Anh ấy sắp tổ chức một giải Djinnverso thu nhỏ. Nhưng giờ em sẽ phải đến đó bằng máy bay dân dụng.

Layla hỏi em mình:

– Nhưng tại sao chuyện đó có thể xảy ra nhỉ? Có phải liên quan đến việc trái đất nóng lên không?

– Có lẽ thế. Tuy nhiên, em nghĩ nguyên nhân nghiêng về việc phá hủy rừng mưa nhiệt đới Brazil nhiều hơn là việc tích tụ cacbon.

Bà Trump/Gaunt hỏi:

– Nhưng chúng ta biết làm gì bây giờ? Sau những chuyện như thế này, việc chị bắt máy bay đến Brazil có vẻ gì đó không hay.

Cậu Nimrod đồng ý:

– Đúng là thế. Dù sao em vẫn luôn nghĩ, chúng ta khó có thể cảm thấy như một djinn nếu buộc phải di chuyển bằng máy bay dân dụng. Đó là chưa kể đến chứng sợ không gian hẹp. Em đang tự hỏi, làm sao chúng ta có thể chịu đựng nổi việc bị trói buộc một chỗ tù túng như những con gà trong suốt mấy giờ liền.

Chị cậu nói:

– Mundane họ vẫn chịu được mà. Bằng một cách nào đó.

– Chỉ là vì họ đã quen bị đối xử như những con gà thôi.

Bà Trump/Gaunt bảo:

– Chẳng bao lâu nữa, chị e tất cả chúng ta rồi cũng phải làm quen với điều đó. Giờ thì chị gọi đó là một sự thật phiền toái.

Mở Đầu - Bác Sĩ Kowalski.

Tiến >>


Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2024