- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
Thành phố D, tại khu ẩm thực thương mại, một thanh niên cao gầy, mặc cả thân áo đen lười biếng lê bước chân dạo trên đường phố. Tuy thời tiết bây giờ đã sớm là đầu xuân, nhưng gió xuân tháng 3 vẫn không có gì gọi là ấm áp, đập vào mặt người vẫn có mấy phần lạnh đến thấu xương… Quả thật, thành phố nhiều gió như vậy đôi khi khiến người ta cảm thấy phiền toái, nhưng hiển nhiên, nó cũng chẳng thể quấy nhiễu nổi Bạch Ngọc Đường.
Bạch Ngọc Đường chính là tên thanh niên áo đen vừa nói, ở đây, chẳng ai biết đến hắn, tuy con người hắn nhìn qua cũng không phách lối, nhưng vô luận ở thanh thiên bạch nhật hay nơi làm việc, Bạch Ngọc Đường đều có thể dễ dàng đem mình hòa nhập vào, huống gì hiện tại chỉ là nơi đường phố tịch mịch ban đêm. Dùng lời của hắn mà nói thì, hắn vĩnh viễn sẽ không thoát khỏi nhịp điệu của thành phố này, hắn và nó, vĩnh viễn hòa hợp như vậy. Hắn yêu thành phố này, bất quá, từ lúc Bạch Ngọc Đường nói những lời đó, đã sớm trải qua hai năm, hai năm, lại có thể sửa đổi rất nhiều chuyện. Năm ấy, người nghe Bạch Ngọc Đường nói chuyện đã chết, mà hắn cũng đã sớm quên mất, cái gì gọi là yêu, bất kể đối với thành phố, hay bất kỳ người nào khác.
Giữa quảng trường có một cái đồng hồ lớn, hiện tại đang gõ quá mười một giờ. Bạch Ngọc Đường ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ một lúc lâu, khóe miệng hơi ngoắc ngoắc, lộ ra một nụ cười bất cần đời, cho hai tay vào túi, anh chậm rãi quay người về hướng mình muốn đến, là một quầy rượu nơi cung cấp chồn tiêu khiển cho anh vài tháng gần đây.
Quầy rượu to, bật nhạc lớn đến mức thủng màng nhĩ, trên sàn nhảy toàn là nam nam nữ nữ điên cuồng uốn éo cơ thể, rượu bia, nước hoa, khói thuốc, còn có thêm vài mùi không rõ cuộn vào nhau, khiến Bạch Ngọc Đường ngửi trúng phải cau mày. Anh thật ra cũng chẳng thích thú gì chỗ này, thậm chí, còn có chút ghét, dĩ nhiên, cũng chẳng phải vì thích mới đến.
“Bạch thiếu, hôm nay đến trễ!” đứng cạnh quầy Bar, chủ quán Tony cười hì hì vẫy tay với Bạch Ngọc Đường.
Bạch Ngọc Đường nhíu mày nhìn cậu, khơi khơi khóe miệng, cười như không cười, nói, “Cậu thật nghĩ rằng tôi sẽ đi Club khi đang làm việc sao?”
Tony hề hề cười theo, tiện lấy lòng,“Dĩ nhiên là không rồi, công việc của cảnh sát các ngài, bọn tôi làm sao dám so sánh.”
Cũng may có tiếng nhạc ầm ỹ che bớt, bằng không những lời này nói ra chẳng biết sẽ khiến bao nhiêu người chú ý đến đây, Bạch Ngọc Đường cười lạnh, liếc mắt lên sàn nhảy nhìn đám nữ tử tinh thần mê muội không rõ ràng, “Tôi không quản đến chuyện làm ăn kiếm tiền của chủ quán cậu, có điều không được dính đến những thứ thương thiên hại lý.”
“Làm sao có thể, nếu bọn tôi thật sự làm ăn thất đức, cũng không dám để ngài đây ra vào hàng ngày đâu” cậu cười đưa qua một ly bia lớn, tiến gần tới phía Bạch Ngọc Đường, hạ giọng nói, “Toàn là đám nhóc ở đại học gần đây lén trốn ra ngoài, yên tâm đi, có người trông chừng cả, không sợ có gì mất mát.”
Bạch Ngọc Đường nâng mắt nhìn chằm chằm Tony hồi lâu, tới khi cậu dựng hết cả lông mới khẽ mỉm cười, uống một hơi cạn sạch ly bia lớn. Nâng tay lau đi vài giọt chảy bên mép, Bạch Ngọc Đường vừa định mở miệng nói thêm gì đó, đột nhiên cảm thấy điện thoại bên hông rung rung.
Anh chau mày, lấy điện thoại ra, trên màn hình lúc này hiện lên một cái tên làm anh cảm thấy ngán ngẩm.
Đáng ghét, đã nửa đêm rồi, mỗi lần người này gọi tới bảo đảm chẳng có việc gì hay ho.
Ném xuống một tờ bạc, Bạch Ngọc Đường cầm điện thoại vội vã đi khỏi quầy rượu, bên kia điện thoại một giọng nói truyền tới, anh tận lực giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, cho đến cuối cùng mới trả lời một câu, “Biết”
Tắt điện thoại, phất tay gọi taxi, sau khi nói cho tài xế địa điểm vừa được thông báo, Bạch Ngọc Đường ngồi ở ghế sau bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, vừa rồi trong điện thoại lời của đội trưởng Bao Chửng lại lần nữa vang lên trong đầu. Khoảng hai tiếng trước, tại khu nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô phát hiện ra một cổ thi thể đàn ông, sau đó cảnh sát địa phương liền báo cho tổng cục, không tới một canh giờ bọn họ liền quyết định tra án, chính thức giao vụ án này cho tổ điều tra trọng án của Bạch Ngọc Đường xử lý.
Tổ điều tra trọng án hồi trước là một khoa chuyên điều tra những vụ trọng án ở thành phố D, ba năm trước do thị trưởng mở lời đề nghị, cục Quản lý đã tài trợ cho thành lập một cơ quan điều tra độc lập. Bình thường, nếu không phải đại án cực kỳ khó giải quyết, cũng chẳng buồn kinh động đến cái tổ này. Mà Bạch Ngọc Đường từ khi bị điều đến cái tổ này một năm trước, cũng thực sự trải qua một đoạn thời gian lúc bận thì cực bận, còn lúc rảnh rỗi thì rảnh rỗi muốn điên. Mà hôm nay, đích thực là lúc kết thúc thời gian nhàn nhã của anh.
Trong lúc Bạch Ngọc Đường còn đang mơ mơ màng màng suy nghĩ thì xe đã dừng hẳn, không chờ tài xế mở miệng nói chuyện, Bạch Ngọc Đường liền mở mắt, giơ tay lên xoa xoa cái trán, sau đó đưa qua một tờ tiền, “Vất vả cho anh, bây giờ lập tức trở về, chỗ này cũng không tiện tìm khách”
Chẳng đợi tài xế trả lời, Bạch Ngọc Đường đã đẩy cửa xuống xe, để không khí lạnh lẽo làm bản thân thanh tịnh, mới cất bước đi vào tòa kiến trúc đen như mực ở phía trước.
Hiện trường đã có rất nhiều người, hầu như toàn bộ người của tổ trọng án đều ở đây, Dĩ nhiên Bạch Ngọc Đường là người đến trễ nhất. Bao Chửng đang ở cùng một viên cảnh sát khu vực chẳng biết nói chuyện gì, Công Tôn Sách ở trong kho hàng vừa đi vừa quan sát chung quanh, Trương Long Triệu Hổ bốn người bọn họ cũng đang ở đây mà vội vàng, hẳn là vừa bị phân nhiệm vụ, ngoài Bao Chửng khi thấy Bạch Ngọc Đường vào thì nhẹ nhàng gật đầu một cái ra, chẳng còn ai thèm quan tâm tới hắn. Bạch Ngọc Đường cũng không buồn, mà một mình từ từ tiến đến trung tâm kho hàng, nơi đó có một thi thể đang co rút nằm, mà bên cạnh thi thể, còn một người trẻ tuổi gầy gò đang đứng.
Người đó đưa lưng về phía Bạch Ngọc Đường, vóc người cao gầy, mặc quần Jean cùng áo khoác đơn giản, Trên vai khoác túi đựng máy vi tính nam màu nâu. Mặc dù chỉ nhìn thấy dáng lưng, nhưng Bạch Ngọc Đường cũng có thể khẳng định, anh không biết người này, mà thông thường những người có thể xuất hiện ở hiện trường, đáng lẽ không thể là người anh không biết mới đúng. Cho nên, Bạch Ngọc Đường nhăn mày, vừa định mở miệng nói chuyện, người trẻ tuổi trước mắt đột nhiên quay người lại.
Một cái xoay người, vừa lúc để cho hai người đồng thời nhìn thấy ánh mắt của đối phương, sau đó đồng thời sửng sốt.
Thanh niên này dáng dấp rất tốt, tư tư văn văn, cả người toát ra khí chất chính trực, trong sáng, là loại bề ngoài khiến Bạch Ngọc Đường nhìn qua thì sinh ra một loại cảm giác thân thiết, theo như người bình thường nói, đích thị là một đứa bé ngoan. Bạch Ngọc Đường khó tránh được đối với thanh niên xa lạ lộ ra một nụ cười nhạt, đang muốn mở miệng nói vài lời, đột nhiên cảm thấy, dưới tình huống này mà đi tự giới thiệu mình thì có chút quỷ dị.
“Ngọc Đường, tôi giới thiệu cho các ngươi một cái.”
Lúc này, người giải vây tới. Bao Chửng đi tới giữa hai người, vỗ vai người trẻ tuổi, nhìn Bạch Ngọc Đường cười nói, “Cậu ấy gọi Triển Chiêu, là học trò chân truyền của một người bạn cũ, tiến sĩ tâm lý của đại học A. Vừa nãy chúng ta đang cùng nhau ăn cơm, trên đường đi có nghe tôi nói qua về vụ án, cậu ta liền bảo cũng muốn đến xem qua một chút, nên tôi mới mang cậu nhóc đến đây.”
“Triển Chiêu, đây chính là Bạch Ngọc Đường mà tôi nhắc với cậu, là sĩ quan ưu tú nhất trong tồ trọng án của tôi”
Bao Chửng giới thiệu xong, Bạch Ngọc Đường cũng không hề lên tiếng, trên mặt có ý không vui.
Triển Chiêu thân thiện hơn, chủ động đưa tay ra, đối Bạch Ngọc Đường cười nói,
“Xin chào, đội trưởng Bao cũng thường nhắc tới anh.”
Đối mặt thái độ thân mật của Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường lại chẳng chịu phối hợp, khiến không khí đột nhiên trở nên lúng túng.
Khẽ cau mày, Triển Chiêu có chút ngượng ngùng thu tay về, khổ sở nhìn Bạch Ngọc Đường.
“Xem qua một chút?”
Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng bĩu môi, ánh mắt quét qua thi thể cứng ngắc đã lâu trên nền đất, liền trở về mặt của Triển Chiêu, cười lạnh.
“Nói vậy, cậu đã nhìn ra cái gì rồi, tiến sĩ Triển?”
Chương 1
Tiến >>
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 12 năm 2024