- Chương 1-1
- Chương 1-2
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 1
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
Đây là truyện đam mỹ, là đam mỹ, đaaaaaaaaaaaaam mỹ...
Chuyện quan trọng phải nói 3 lần, cho nên các quý độc giả nếu không thích thể loại 'tình huynh đệ' giữa cái mỹ nam thì có thể ra cửa quẹo phải, nhìn ra phía sau có mấy bộ tình yêu truyền thống chủ đạo duy trì nòi giống để giải buồn. Đừng nói lời cay đắng!
(Dù sao thì mấy chị đại của lão cũng chả khác gì đàn ông)
Thường thì lão hay gác qua một bên mấy thể loại 'đang ra', vì những lý do mà các độc giả đều biết, có điều dạo này vã truyện, lại thấy bộ này vui...cho nên quyết định vác cái dù che mưa xách đôi dép lót cộng thêm cái xẻng nhảy xuống đào phụ với tác giả và bạn convert-or.
Tên truyện: CHIẾU NGỤC ĐỆ NHẤT NGỖ TÁC
Tác giả: Phượng Cửu U
Nguồn convert : Wikidich - Người đăng: Lucky Clover
Nguồn raw tiếng Trung: sxyxht (tên nghe như cái web con heo =)))))
Tình trạng: đang ra
Độc miệng thích đào hố cho người nhảy thông minh đèn mỹ nhân pháp y thụ VS phúc hắc thích vẽ đường cho hươu chạy giá trị vũ lực cao hormone di động Cẩm Y Vệ đầu đàn công
Các vai hiện tại đã lên sàn:
Chủ thụ Diệp Bạch Đinh - là pháp y thời hiện đại, xuyên không vào trong một bộ truyện về thời nào đó có các Cẩm Y Vệ thúc thúc, lúc đầu mới xuyên qua là thoi thóp trong nhà ngục, nhưng bị sếp mới nhậm chức ngửi được mùi lạ, cho nên bắt đầu âm thầm vẽ đường cho tiểu Bạch chạy. Tiểu Bạch có bản lĩnh thông thiên, miệng vừa độc vừa chua ngoa nhưng lại có nụ cười ngọt ngào và thân hình mềm mại eo thon nhỏ yếu ớt của một thiếu gia từng được cưng chiều nuôi nấng trong lồng vàng. Cho nên đèn mỹ nhân đây đúng nghĩ là đi một bước run ba bước, ko phải đèn mỹ nhân kiểu cao thủ võ lâm bị ghim đinh nào đó đâu =)) Đèn đó ngoại trừ lão Ôn ra ai dám xách. Nhân thiết của tiểu Bạch không chỉ gói gọn trong việc mổ xác mà còn tham dự điều tra phân tích tâm lý phá án đủ loại, có chút ảo lòi, đôi khi cảm thấy tiểu Bạch nó kiếp trước chắc là phó đội điều tra hình sự kiêm nghề mổ xác thôi chứ không phải pháp y, nhưng thôi kệ đi...
Công Cừu Nghi Thanh - là đại boss mới ra lò được hơn tháng của dàn mãnh nam mặc phi ngư phục đeo tú xuân đao, mày kiếm mắt sáng, vũ lực giá trị bạo biểu, sát khí tràn trề, hormone nam cũng tràn trề... bản lĩnh với trí tuệ thì khỏi nói, giỏi giăng lưới, giỏi giả ngu, bản chất xảo quyệt, dù sao thì lên làm lão đại của một cái đội đặc nhiệm như vậy, lại mới nhậm chức, ko đồ tể thì không lập uy được, dù mặt lạnh, tâm cũng lạnh, chỉ có một chỗ duy nhất ấm áp là cái lồng nhốt tiểu Bạch, à không còn cái ổ chó nữa, nhưng nói chung là một vị sếp trong mơ của phần lớn đám đực rựa mặc váy sùng bái cách giải quyết công việc bằng bạo lực kia...Cừu Cừu người giỏi lắm việc, ngoài việc xách động đám thủ hạ đi sỉ nhục Hình Bộ thì còn phải đối phó với 2 thế lực của hai nhóm thái giám, bao mệt...cho nên rất để ý người tài, cũng nhờ vậy nên tiểu Bạch mới có cơ hội tranh thủ.
Thân Khương - anh chàng thẳng nam ung thư thời kỳ cuối cực kỳ ngốc cực kỳ xàm lông nhưng đáng yêu, là 'nạn nhân' đầu tiên của tiểu Bạch. Nhân vật này hơi ngốc nhưng khẳng khái, chăm chỉ có chí cầu tiến, yêu ghét rõ ràng, thực ra cũng không quá ngốc, chỉ ngốc khi đứng gần hai nam chính thôi, là hình mẫu typical cho thể loại cấp dưới đầu đất hay bị ghét bỏ nhưng không thể thiếu, nếu không thì lấy ai chạy chân, lấy ai để chà đạp.
Tương Tử An - sư gia hồ ly, hàng xóm bên phải nhà lao của tiểu Bạch, rất có phong phạm của Gia Cát Lượng phiên bản rách nát, giang hồ Bách Hiểu Sinh cái gì cũng biết, tính cách lém lỉnh, miệng dẻo quẹo, nhiều tài vặt, hay cười híp mắt, nóng lạnh gì cũng xòe quạt, thích bị cẩu ngược (ko phải ngược cẩu), lại thích liếm cẩu, đúng nghĩa đen, đến độ bị ghét bỏ bị quào bị gặm cũng tìm mọi cách để nựng, tiết tháo là cái gì, loát cẩu mới quan trọng, có tài hoa nhưng tạm thời bị xui xẻo, theo lời Tương sư gia thì xuất sư lần này có chút bất lợi nhưng về sau sẽ bình bộ thanh vân.
Tần Giao - trộm đạo, hàng xóm bên trái của tiểu Bạch, dân giang hồ, võ công rất tốt, độc miệng, xui xẻo trộm phải nhà quan đang bị các thúc thúc mặc váy bao vây, cho nên bị hốt, coi Chiếu Ngục như chỗ ở tạm, có ăn uống có chỗ ngủ nghỉ, tạm thời chưa muốn quay lại nghề cũ, 'bạn cãi' của Tương sư gia, nhưng dễ dụ, có thịt thì chuyện gì cũng giải quyết được
Huyền Phong - cơn gió màu đen, cẩu vật đẹp trai nhất truyện, vì em nó là chó Cừu Cừu nuôi, có đặc quyền dưới một người (là ba nó), trên cả đám mãnh nam của Cẩm Y Vệ...cho đến khi papa nó xuất hiện^^, nó cho ba nó ra rìa, ba nó cũng cho nó ra rìa, nhưng nó vui vẻ hớn hở chấp nhận, ngày ngày đội papa lên đầu cầu nựng cầu vuốt, ngày ngày ngậm cái rổ nhỏ tung ta tung tăng mang đồ ăn cho papa. Nói chung là vì nó cute lật bàn cho nên đôi khi lão quên mất nó là cảnh khuyển cổ đại, được huấn luyện rất tốt để làm cả công lẫn tư, công thì khỏi nói, nào là đánh lộn cắn người, tìm người, quản lý ổ chó...tư thì lon ton đi đưa đồ ăn, lăn lộn bán manh, tranh sủng với ba...
Phổ cập tí xíu thông tin có liên quan (cọp dê nguyên con từ wikipedia):
Xưởng vệ là danh từ chung dùng để chỉ các cơ quan giám sát được hoàng đế thành lập để giám sát hành vi, cử chỉ của các quan lại thuộc mọi cấp. Là các cơ quan an ninh do hoàng đế nhà Minh trực tiếp quản lý, xưởng vệ được hưởng quyền truy xét, tra khảo phạm nhân không cần thông qua các cấp xét xử thông thường, đây là một đặc điểm tiêu biểu thể hiện bản chất chuyên chế phong kiến của triều đình nhà Minh.
Xưởng vệ bao gồm bốn cơ quan giám sát là:
Cẩm y vệ được thành lập dưới thời Minh Thái Tổ
Đông xưởng (còn được gọi là Đông hán ) được thành lập dưới thời Minh Thành Tổ
Tây xưởng (Còn gọi là Tây Hán ) được thành lập dưới thời Minh Hiến Tông
Nội hành xưởng được thành lập dưới thời Minh Vũ Tông
Ngoại trừ Cẩm y vệ do một vị quan quản lý, ba Xưởng đều do hoàng đế trực tiếp điều hành với sự cố vấn của các hoạn quan.
Bộ này đương nhiên là không liên quan gì tới nhà Minh, các cơ quan quyền lực thì hiện tại chỉ có Cẩm Y Vệ, Đông Xưởng, Tây Hán tạo thành thế chân vạc. Truyện vẫn đang ra nên lão chưa review được, có điều cho tới lúc này, hoàn toàn bỏ qua logic, thì mấy vụ án đọc khá là vui, tuyến tình cảm khá nhẹ nhàng, hai thằng chỉ biết nhào đầu vào công việc, ít có thời gian ve vãn nhau, nhưng sủng sủng nhau, ấm ấm nhau thì thỉnh thoảng vẫn có, cẩu lương vẫn rải, vừa cứng vừa khó nhai, thường thì Thân Khương bị bắt phải nhai, cẩu tử thì nhai rất vui vẻ...
Edit bộ này khá dễ thở, vì các thể loại 'mô tả thi thể' không chi tiết như bên Nhiễm thủ tịch, cộng thêm trang tiếng Trung chữ to oạch, đỡ bị lòi mắt, chỉ có vài tiếc nuối vì phải bỏ đi rất nhiều từ cảm thán, do tiếng Việt ko có từ tương tự, hoặc có nhưng lão ko ưa, ko muốn xài, ko muốn quá 'Việt hóa' =))) Lão ko trông đợi gì nhiều, ko phải ai có trình độ của Tần béo cũng hứng lên đi viết truyện mổ xác cho bọn mình đọc.
Phong cách edit của lão thì vẫn chứng nào tật nấy, văn phong tận lực thiên về ngôn ngữ gốc và tác giả, thỉnh thoảng sót lỗi chính tả, phần vì hoa mắt phần vì hmmm run tay, ORZ, đang lạnh quá mà. Bữa hổm đọc được mấy comments trong mấy bộ edit trước có nói đọc truyện lão edit mà "mệt não, như đọc convert...", trời ơi, đồ quỷ, nói gì đó, nghe buồn thấy mẹ luôn, sao mà 'như' được? Dễ đọc hơn nhiều chớ =))), nè:
Convert: 'nói cái gì cẩu lời nói'
...nói chớ dù sao bản convert đọc vui hơn nhiều ^^, ai đọc convert lên 'Nguyên Anh kỳ' rồi thì sẽ hiểu, đọc quen rồi cũng ko mệt não lắm đâu, thậm chí còn thí zụ thú zị hơn bản edit, cho nên ai thấy lão lề mề quá thì cứ kiếm bản kia mà đọc, dù sao lề mề nhất là mụ tác giả, chỉ mong mụ đào hố thì lấp.
Đây là truyện đam mỹ, là đam mỹ, đaaaaaaaaaaaaam mỹ...
Chuyện quan trọng phải nói 3 lần, cho nên các quý độc giả nếu không thích thể loại 'tình huynh đệ' giữa cái mỹ nam thì có thể ra cửa quẹo phải, nhìn ra phía sau có mấy bộ tình yêu truyền thống chủ đạo duy trì nòi giống để giải buồn. Đừng nói lời cay đắng!
(Dù sao thì mấy chị đại của lão cũng chả khác gì đàn ông)
Thường thì lão hay gác qua một bên mấy thể loại 'đang ra', vì những lý do mà các độc giả đều biết, có điều dạo này vã truyện, lại thấy bộ này vui...cho nên quyết định vác cái dù che mưa xách đôi dép lót cộng thêm cái xẻng nhảy xuống đào phụ với tác giả và bạn convert-or.
Tên truyện: CHIẾU NGỤC ĐỆ NHẤT NGỖ TÁC
Tác giả: Phượng Cửu U
Nguồn convert : Wikidich - Người đăng: Lucky Clover
Nguồn raw tiếng Trung: sxyxht (tên nghe như cái web con heo =)))))
Tình trạng: đang ra
Độc miệng thích đào hố cho người nhảy thông minh đèn mỹ nhân pháp y thụ VS phúc hắc thích vẽ đường cho hươu chạy giá trị vũ lực cao hormone di động Cẩm Y Vệ đầu đàn công
Các vai hiện tại đã lên sàn:
Chủ thụ Diệp Bạch Đinh - là pháp y thời hiện đại, xuyên không vào trong một bộ truyện về thời nào đó có các Cẩm Y Vệ thúc thúc, lúc đầu mới xuyên qua là thoi thóp trong nhà ngục, nhưng bị sếp mới nhậm chức ngửi được mùi lạ, cho nên bắt đầu âm thầm vẽ đường cho tiểu Bạch chạy. Tiểu Bạch có bản lĩnh thông thiên, miệng vừa độc vừa chua ngoa nhưng lại có nụ cười ngọt ngào và thân hình mềm mại eo thon nhỏ yếu ớt của một thiếu gia từng được cưng chiều nuôi nấng trong lồng vàng. Cho nên đèn mỹ nhân đây đúng nghĩ là đi một bước run ba bước, ko phải đèn mỹ nhân kiểu cao thủ võ lâm bị ghim đinh nào đó đâu =)) Đèn đó ngoại trừ lão Ôn ra ai dám xách. Nhân thiết của tiểu Bạch không chỉ gói gọn trong việc mổ xác mà còn tham dự điều tra phân tích tâm lý phá án đủ loại, có chút ảo lòi, đôi khi cảm thấy tiểu Bạch nó kiếp trước chắc là phó đội điều tra hình sự kiêm nghề mổ xác thôi chứ không phải pháp y, nhưng thôi kệ đi...
Công Cừu Nghi Thanh - là đại boss mới ra lò được hơn tháng của dàn mãnh nam mặc phi ngư phục đeo tú xuân đao, mày kiếm mắt sáng, vũ lực giá trị bạo biểu, sát khí tràn trề, hormone nam cũng tràn trề... bản lĩnh với trí tuệ thì khỏi nói, giỏi giăng lưới, giỏi giả ngu, bản chất xảo quyệt, dù sao thì lên làm lão đại của một cái đội đặc nhiệm như vậy, lại mới nhậm chức, ko đồ tể thì không lập uy được, dù mặt lạnh, tâm cũng lạnh, chỉ có một chỗ duy nhất ấm áp là cái lồng nhốt tiểu Bạch, à không còn cái ổ chó nữa, nhưng nói chung là một vị sếp trong mơ của phần lớn đám đực rựa mặc váy sùng bái cách giải quyết công việc bằng bạo lực kia...Cừu Cừu người giỏi lắm việc, ngoài việc xách động đám thủ hạ đi sỉ nhục Hình Bộ thì còn phải đối phó với 2 thế lực của hai nhóm thái giám, bao mệt...cho nên rất để ý người tài, cũng nhờ vậy nên tiểu Bạch mới có cơ hội tranh thủ.
Thân Khương - anh chàng thẳng nam ung thư thời kỳ cuối cực kỳ ngốc cực kỳ xàm lông nhưng đáng yêu, là 'nạn nhân' đầu tiên của tiểu Bạch. Nhân vật này hơi ngốc nhưng khẳng khái, chăm chỉ có chí cầu tiến, yêu ghét rõ ràng, thực ra cũng không quá ngốc, chỉ ngốc khi đứng gần hai nam chính thôi, là hình mẫu typical cho thể loại cấp dưới đầu đất hay bị ghét bỏ nhưng không thể thiếu, nếu không thì lấy ai chạy chân, lấy ai để chà đạp.
Tương Tử An - sư gia hồ ly, hàng xóm bên phải nhà lao của tiểu Bạch, rất có phong phạm của Gia Cát Lượng phiên bản rách nát, giang hồ Bách Hiểu Sinh cái gì cũng biết, tính cách lém lỉnh, miệng dẻo quẹo, nhiều tài vặt, hay cười híp mắt, nóng lạnh gì cũng xòe quạt, thích bị cẩu ngược (ko phải ngược cẩu), lại thích liếm cẩu, đúng nghĩa đen, đến độ bị ghét bỏ bị quào bị gặm cũng tìm mọi cách để nựng, tiết tháo là cái gì, loát cẩu mới quan trọng, có tài hoa nhưng tạm thời bị xui xẻo, theo lời Tương sư gia thì xuất sư lần này có chút bất lợi nhưng về sau sẽ bình bộ thanh vân.
Tần Giao - trộm đạo, hàng xóm bên trái của tiểu Bạch, dân giang hồ, võ công rất tốt, độc miệng, xui xẻo trộm phải nhà quan đang bị các thúc thúc mặc váy bao vây, cho nên bị hốt, coi Chiếu Ngục như chỗ ở tạm, có ăn uống có chỗ ngủ nghỉ, tạm thời chưa muốn quay lại nghề cũ, 'bạn cãi' của Tương sư gia, nhưng dễ dụ, có thịt thì chuyện gì cũng giải quyết được
Huyền Phong - cơn gió màu đen, cẩu vật đẹp trai nhất truyện, vì em nó là chó Cừu Cừu nuôi, có đặc quyền dưới một người (là ba nó), trên cả đám mãnh nam của Cẩm Y Vệ...cho đến khi papa nó xuất hiện^^, nó cho ba nó ra rìa, ba nó cũng cho nó ra rìa, nhưng nó vui vẻ hớn hở chấp nhận, ngày ngày đội papa lên đầu cầu nựng cầu vuốt, ngày ngày ngậm cái rổ nhỏ tung ta tung tăng mang đồ ăn cho papa. Nói chung là vì nó cute lật bàn cho nên đôi khi lão quên mất nó là cảnh khuyển cổ đại, được huấn luyện rất tốt để làm cả công lẫn tư, công thì khỏi nói, nào là đánh lộn cắn người, tìm người, quản lý ổ chó...tư thì lon ton đi đưa đồ ăn, lăn lộn bán manh, tranh sủng với ba...
Phổ cập tí xíu thông tin có liên quan (cọp dê nguyên con từ wikipedia):
Xưởng vệ là danh từ chung dùng để chỉ các cơ quan giám sát được hoàng đế thành lập để giám sát hành vi, cử chỉ của các quan lại thuộc mọi cấp. Là các cơ quan an ninh do hoàng đế nhà Minh trực tiếp quản lý, xưởng vệ được hưởng quyền truy xét, tra khảo phạm nhân không cần thông qua các cấp xét xử thông thường, đây là một đặc điểm tiêu biểu thể hiện bản chất chuyên chế phong kiến của triều đình nhà Minh.
Xưởng vệ bao gồm bốn cơ quan giám sát là:
Cẩm y vệ được thành lập dưới thời Minh Thái Tổ
Đông xưởng (còn được gọi là Đông hán ) được thành lập dưới thời Minh Thành Tổ
Tây xưởng (Còn gọi là Tây Hán ) được thành lập dưới thời Minh Hiến Tông
Nội hành xưởng được thành lập dưới thời Minh Vũ Tông
Ngoại trừ Cẩm y vệ do một vị quan quản lý, ba Xưởng đều do hoàng đế trực tiếp điều hành với sự cố vấn của các hoạn quan.
Bộ này đương nhiên là không liên quan gì tới nhà Minh, các cơ quan quyền lực thì hiện tại chỉ có Cẩm Y Vệ, Đông Xưởng, Tây Hán tạo thành thế chân vạc. Truyện vẫn đang ra nên lão chưa review được, có điều cho tới lúc này, hoàn toàn bỏ qua logic, thì mấy vụ án đọc khá là vui, tuyến tình cảm khá nhẹ nhàng, hai thằng chỉ biết nhào đầu vào công việc, ít có thời gian ve vãn nhau, nhưng sủng sủng nhau, ấm ấm nhau thì thỉnh thoảng vẫn có, cẩu lương vẫn rải, vừa cứng vừa khó nhai, thường thì Thân Khương bị bắt phải nhai, cẩu tử thì nhai rất vui vẻ...
Edit bộ này khá dễ thở, vì các thể loại 'mô tả thi thể' không chi tiết như bên Nhiễm thủ tịch, cộng thêm trang tiếng Trung chữ to oạch, đỡ bị lòi mắt, chỉ có vài tiếc nuối vì phải bỏ đi rất nhiều từ cảm thán, do tiếng Việt ko có từ tương tự, hoặc có nhưng lão ko ưa, ko muốn xài, ko muốn quá 'Việt hóa' =))) Lão ko trông đợi gì nhiều, ko phải ai có trình độ của Tần béo cũng hứng lên đi viết truyện mổ xác cho bọn mình đọc.
Phong cách edit của lão thì vẫn chứng nào tật nấy, văn phong tận lực thiên về ngôn ngữ gốc và tác giả, thỉnh thoảng sót lỗi chính tả, phần vì hoa mắt phần vì hmmm run tay, ORZ, đang lạnh quá mà. Bữa hổm đọc được mấy comments trong mấy bộ edit trước có nói đọc truyện lão edit mà "mệt não, như đọc convert...", trời ơi, đồ quỷ, nói gì đó, nghe buồn thấy mẹ luôn, sao mà 'như' được? Dễ đọc hơn nhiều chớ =))), nè:
Convert: 'nói cái gì cẩu lời nói'
...nói chớ dù sao bản convert đọc vui hơn nhiều ^^, ai đọc convert lên 'Nguyên Anh kỳ' rồi thì sẽ hiểu, đọc quen rồi cũng ko mệt não lắm đâu, thậm chí còn thí zụ thú zị hơn bản edit, cho nên ai thấy lão lề mề quá thì cứ kiếm bản kia mà đọc, dù sao lề mề nhất là mụ tác giả, chỉ mong mụ đào hố thì lấp.
Chương 1-1
Tiến >>
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024