- PHẦN MỞ ĐẦU
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
Đây là tập sau của cuốn “Nỗi sợ hãi tột cùng”. Tiểu thuyết này được viết vào năm 1994 nhưng chứa rất nhiều chi tiết tương tự như cuộc tấn công vào nước Mỹ 11/9/2001 và vụ cướp máy bay United Airlines Flight 93. Vì vậy, không có gì lạ khi nó nằm trong danh sách những tiểu thuyết gián điệp bán chạy nhất của tờ New York Times
Hoàng hôn, Bình minh
Nhìn lại, cuộc chiến bắt đầu thật kỳ lạ. Chỉ duy nhất một trong số những người tham gia biết chuyện gì thực sự đang xảy ra và cũng chỉ là tình cờ khám phá ra
Do một người trong gia đình viên luật sư qua đời, ngày chuyển quyền sở hữu bất động sản phải tạm thời dời lịch nên viên luật sư đã lên kế hoạch một chuyến bay đêm để có mặt tại Hawaii trong 2 giờ nữa
Đây là lần dầu tiên Mr. Yamata phải trực tiếp các vấn đề đất đai trên đất Mỹ. Dù ông sở hữu nhiều tài sản trên khắp nước Mỹ nhưng các thủ tục chuyển nhượng luôn được lo liệu bởi đám luật sư vốn là công dân Mỹ, làm đúng những gì được trả lương và được giám sát bởi một trong những nhân viên dưới quyền Mr. Yamata. Nhưng lần này thì khác
Có vài lý do. Một trong số đó là giao dịch lần này hoàn toàn mang tính cá nhân, không phải công ty. Lý do khác là tài sản này ở gần, chỉ bay bằng máy bay cá nhân từ nhà ông ta đến đó trong vòng 2 giờ. Mr. Yamata đã nói với viên luật sư phụ trách xử lý rằng tài sản này được sử dụng để xây dựng biệt thự nghỉ cuối tuần. Với giá bất động sản đang tăng chóng mặt ở Tokyo, ông ta có thể mua được hàng mẫu đất ở khu vực này chỉ với số tiền bằng với giá một căn penhouse (biệt thự trên cao) rộng rãi ở Tokyo.
Ông ta dự định xây biệt thự trên mỏm đất, từ đó có tầm nhìn ngoạn mục ra Thái Bình Dương xanh ngắt bao la, những hòn đảo Archipelago thuộc dãy Mariana ở phía xa, bầu không khí trong lành. Tất cả những nguyên nhân này khiến Mr. Yamata sẵn sàng trả giá hậu hĩnh với nụ cười dễ chịu
Và còn một nguyên nhân khác
Nhiều tài liệu khác nhau được chuyển xung quanh bàn tròn theo chiều kim đồng hồ trong khi dừng lại trước mỗi chỗ ngồi để cho phép mọi người ký tên vào các nhãn dán màu vàng. Sau khi mọi việc đã hoàn tất, Mr. Yamata lấy trong túi áo khoác ra một phong bì, rút ra một tấm sẽ và đưa cho luật sư
“Cảm ơn, sir” thái độ tôn trọng của viên luật sư cũng giống như mọi người Mỹ khi nhìn thấy khoản tiền trả trên bàn. Thật kỳ diệu khi tiền có thể làm được mọi thứ
3 năm trước đây, việc công dân Nhật Bản mua đất là bất hợp pháp, nhưng miễn là tìm đúng luật sư và trả đúng số tiền phù hợp thì vấn đề vẫn có thể giải quyết “Chiều nay sẽ đăng ký các thủ tục chuyển nhượng”
Yamata gật đầu với người bán hàng với một nụ cười lịch sự, rồi đứng lên và rời khỏi phòng. Một chiếc ô tô đang đậu bên ngoài. Yamata ngồi ở ghế dành cho khách ở phía trước và không do dự ra hiệu cho viên tài xế rời đi. Việc chuyển nhượng đã hoàn thành, công việc đã xong và sự dễ thương trở nên thừa thãi
Giống như hầu hết các quần đảo trên Thái Bình Dương, Saipan là hòn đảo núi lửa. Tiếp giáp với bờ biển phía đông của nó là một vực thẳm sâu bảy dặm trong Rãnh Mariana. Ở đây có các mảng địa chất đổ xuống tạo nên hàng loạt ngọn núi hình nón cao chót vót, và bản thân các hòn đảo này không khác gì những đỉnh núi cao trên mặt biển. Chiếc Land Cruiser của Toyota đi về phía bắc dọc theo một con đường khá bằng phẳng, sau đó vòng qua Núi Achugao và CLB Đồng Quê Mariana, hướng đến Đỉnh Marpi Point, rồi dừng lại
Yamata bước ra khỏi xe, mắt nhìn vào phần còn lại của vài trang trại sắp bị phá bỏ. Nơi này sẽ được dùng để xây biệt thự mới, nhưng thay vì bước tới, ông ta quay lại và đi về phía rìa của vách núi đá. Mặc dù đã ngoài sáu mươi tuổi, nhưng tốc độ của ông ta vẫn ổn định khi vượt qua địa hình gồ ghề. Ông ta có thể thấy, nếu nơi này từng là đất nông nghiệp, hẳn là cằn cỗi cằn cỗi, nhiều năm thu hoạch kém. Và đúng là nơi này từng là đất nông nghiệp, hơn một lần là thế, khó mà nói một câu hết được câu chuyện
Ông ta dửng dưng nhìn tới gần mép của vách đá mà người dân địa phương gọi là Vách đá Banzai Cliff. Gió biển đang thổi về phía đất liền, và ông ta có thể nhìn thấy và nghe thấy tiếng sóng vỗ vào đá của vách đá – chính những tảng đá đã đập nát thi thể của cha mẹ và anh chị em họ của ông ta và rất nhiều những người khác, đã nhảy xuống để trốn tránh sự bắt giữ của Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ đang tiến tới. Cảnh tượng đó đã gây sốc cho đám lính Thủy quân lục chiến, nhưng ông Mr. Yamata không bao giờ đánh giá cao hoặc đồng ý với thái độ đó
Vị doanh nhân vỗ tay và cúi đầu, cố gắng kêu gọi sự chú ý của những bóng ma lang thang về sự hiện diện của mình và bày tỏ sự tôn trọng đối với số phận không may của họ. Việc mua mảnh đất này có nghĩa là, hơn 50 năm sau khi gia đình ông chết dưới tay người Mỹ, 50.016% đất Saipan đã một lần nữa nằm trong tay người Nhật. Ông ta nghĩ, nó hợp lý thôi
Ông ta thoáng cảm thấy ớn lạnh, có lẽ là do một thoáng xúc động hoặc có lẽ vì hồn ma của tổ tiên đã cận kề. Dù sóng gió đã cuốn lấy thân xác của họ, nhưng chắc chắn rằng linh hồn của họ vẫn chưa bao giờ rời xa nơi này và vẫn luôn chờ đợi sự trở về của ông ta. Ông ta rùng mình cài cúc áo khoác. Phải, ông ta sẽ xây dựng lại nơi này, nhưng trước đó phải làm vài việc cần thiết trước đã
Đầu tiên, ông ta phải phá hủy
Cách xa nửa vòng trái đất, giờ đang là khoảnh khắc tuyệt vời. cây gậy driver lùi lại một cách nhẹ nhàng, cách xa quả bóng, theo một vòng cung hoàn hảo, dừng lại trong một khoảnh khắc ngắn nhất, sau đó tăng tốc trở lại theo cùng một đường, lúc này đi xuống, tăng tốc khi nó rơi xuống. Ngay sau đó, anh lật tay vừa phải, làm cho đầu gậy quay quanh dây dọi. Bằng cách này, khi đầu gậy chạm vào bóng, nó sẽ tạo thành một góc vuông với đường bay dự định của bóng. Tiếng đánh bóng đã nói lên tất cả. Một chiếc leng keng hoàn hảo (đây là một chiếc gậy có đầu bằng kim loại). Âm thanh đó và tiếng chạm từ trục carbon đã cho người chơi đu này biết mọi thứ anh ta cần biết. Anh thậm chí không cần phải nhìn. Cây gậy đã hoàn thành việc của mình, trước khi đầu của người đàn ông quay lại tìm kiếm đường bay của quả bóng gôn.
Thật không may, Ryan không phải là người thực hiện cú đó
Jack lắc đầu với nụ cười gượng gạo, sau đó cúi xuống đặt bóng vào điểm phát “Cú đánh đẹp lắm, Robby”
Thiếu tướng Robert Jefferson Jackson, USN, vẫn đang đứng ở vị trí, quan sát bằng con mắt của một phi công khi quả bóng bay lên và hạ xuống, hạ cánh xuống fairway bằng phẳng cách đó hai trăm năm mươi thước, nảy lên và lăn trở lại. Sau khoảng 30 giây không nói gì, rồi trả lời “Tôi muốn bóng xa hơn một chút nữa”
“Cuộc sống có phải cũng theo ý muốn đâu, phải không?” Ryan nhận xét khi chuẩn bị tư thế đánh bóng thường khi: đầu gối hơi cong, thân trên thẳng, đầu cúi, nhưng không quá thấp, hai tay nắm chặt, phải, đúng tư thế. Anh làm theo đúng những gì HLV đã hướng dẫn từ tuần trước, tuần trước nữa, tuần trước nữa…..đưa cây gậy ra phía sau…và hạ xuống….
…..Và cú đánh bóng không tồi, chỉ cách khoảng một trăm tám mươi thước, là cú đánh tốt nhất mà anh đánh từ điểm phát bóng….từ trước đến nay. Và đó là khoảng cách mà Robby có thể dùng gậy driver đánh với cây gậy số 7 bọc sắt cứng cáp. Điều duy nhất an ủi là hiện giờ đang là 7.45 sáng nên không có ai xung quanh khiến anh phải xấu hổ
Ít nhất có thể giữ thể diện
“Jack, cậu chơi bóng bao lâu rồi?”
“Tròn 2 tháng”
Jackson cười toe toét khi đi xuống chiếc xe điện đang đậu “Tôi bắt đầu chơi từ năm thứ hai đại học ở Annapolis. Tôi đang có một khởi đầu tốt, nhóc. Chúa ơi, tận hưởng ngày đẹp thế này đi”
Đúng là thế. Greenbiear nằm giữa các dãy núi phía Tây Virginia. Một khu nghỉ dưỡng sinh thái nhỏ xây theo phong cách cuối thế kỷ 18 ánh màu vàng rực trong một buổi sáng tháng 10 xen lẫn màu là chuyển sang đỏ vào thu
“Chà, tôi không hy vọng gì vào việc đánh bại anh” Ryan ngồi lên ghế xe điện
Một nụ cười toe toét lại mở ra đáp lại “Cậu sẽ không đánh bại được tôi đâu. Chỉ cám ơn Chúa là hôm nay cậu không phải đi làm, Jack. Nhưng tôi thì có”
Cả hai người đều không phải trong kỳ nghỉ dù rất cần nó, và cả hai người đều hài lòng với thành công trong công việc. Với Robby là một chiếc bàn có gắn cờ trong Lầu Năm Góc. Với Ryan, thậm chí đến giờ anh vẫn còn ngạc nhiên, là trở lại với thế giới kinh doanh thay vì với góc học thuật như anh muốn – hoăc ít nhất là anh từng nghĩ là mình muốn cách đây 2 năm rưỡi khi đứng ở Ả Rập Saudi. Anh nghĩ, có lẽ mình chỉ muốn làm điều đó – anh đã không thể giải thoát? Jack tự nhủ khi chọn cây gậy sắt số 3. Nó không thích hợp để đánh green nhưng anh vẫn chưa học xong đánh gậy gỗ trên fairway. Đúng vậy, thỉnh thoảng anh muốn được yên tĩnh nhưng anh vẫn thích hành động hơn
“Bình tĩnh và đừng cố làm hỏng. Quả bóng đã đứng yên, ok?”
“Vâng, sir, tướng quân, sir” Jack trả lời
“Chỉ cần cúi đầu xuống. Tôi sẽ xem bóng”
“Được rồi, Robbie” anh biết dù cú đánh có tệ đến đâu thì Robbie cũng sẽ không cười nhạo. Nghĩ đến đây, anh đứng thẳng thêm 1 chút rồi vung gậy. Phần thưởng là một tiếng chào mừng
Anh chỉ vung tay mạnh bằng một cái “búng tay” như vậy. Và khi anh nhìn lên, quả bóng đã đi được 30 thước và vẫn đang hướng về bên trái … nhưng nó đã có dấu hiệu trôi sang bên phải.
“Jack?”
“Ừ” Ryan trả lời mà không quay đầu
“Cây gậy sắt số 3 của cậu” Jackson cười khúc khích, mắt nhìn theo đường bóng thầm tính toán “Đừng thay đổi gì cả. Chỉ cần làm như thế mọi lần thôi”
Bằng cách nào đó Jack vẫn đặt được chiếc gậy sắt trở lại túi mà không cố đập nó lên đầu bạn mình. Anh phá lên cười khi chiếc xe điện lại chở cả hai về phía bãi cỏ bên phải, nơi quả bóng của Robbie rơi xuống, một đóm trắng nhỏ trên bãi cỏ mịn như thảm
“Quý cô phi công?” anh lịch sự hỏi
Robby nhìn anh “Cậu lại chơi bẩn” nhưng chỉ là chuyện hai người bạn trêu nhau. Nhưng đó là những gì đã xảy ra. Sau khi anh đã hoàn thành nhiệm vụ bay cuối cùng, anh được được chọn làm đô đốc, rồi được coi là ứng cử viên lý tưởng cho chức vụ chỉ huy Trung tâm Thử nghiệm Hàng không (Naval Aviation Test Center) tại Trạm Hàng không Hải quân Patuxent River, Maryland. Và nếu anh được chọn đến đơn vị đó thì anh sẽ là người đứng đầu và là trưởng phi công thử nghiệm (Chief Test Pilot) của Hải Quân Mỹ. Nhưng cuối cùng anh lại làm việc tại J-3, Trưởng ban chiến dịch hoạt động thuộc Bộ Tham mưu Liên quân Hoa Kỳ. Trong một thế giới mà chiến tranh sắp trở thành lịch sử, văn phòng chiến đấu (War Plans) thực sự là một nơi xa lạ cho chiến trường. Mặc dù công việc này đưa sự nghiệp của anh lên một tầm cao mới, nhưng công việc bay mà anh thực sự yêu thích rõ ràng là khiến anh ấy thỏa mãn hơn về cảm giác hoàn thành. Dù sao thì anh cũng đã hoàn thành việc bay rồi. Anh bắt đầu sự nghiệp với chiếc Phantom và tốt nghiệp với chiếc Tomcat, chỉ huy phi đội trên tàu sân bay, rồi được thăng cấp tướng sớm do có kinh nghiệm bay và chỉ huy giỏi, không bao giờ mắc sai lầm. Công việc tiếp theo – nếu anh có thể đạt được – sẽ là chỉ huy một nhóm tàu chiến đấu. Trước đây anh từng cho rằng đây là mục tiêu không thể đạt được và ngoài tầm với. Nhưng giờ thì nó lại nằm trong tầm tay, giờ anh tự hỏi rồi sẽ đến đâu và dự định làm gì “Chúng ta sẽ làm gì khi già nhỉ?”
“Vài người trong chúng ta sẽ chơi golf, Rob”
“Hoặc quay trở lại với chứng khoán và cổ phiếu quỹ” Jackson tính toán. Anh nghĩ, một gậy sắt số 8, loại mềm. Ryan theo anh đến quả bóng
“Đầu tư thương mại” Ryan nói “Anh đã làm một công việc tuyệt vời, phải không?”
Câu nói đó khiến viên phi công– đối với anh thì dù có bay hay không thì Robby luôn là một phi công và là bạn – ngước nhìn lên và cười toe toét “Chà, cậu luôn khiến tôi cảm thấy thật đặc biệt, Sir John” vừa nói anh đánh bóng.. Quả bóng nảy vài lần sau khi chạm đất, và dừng lại cách cột cờ đánh dấu lỗ khoảng 20 feet.
“Thôi giảng bài cho tôi được không?”
“Cậu chắc chắn cần nó đấy” Robby dừng lại và chuyển sang nghiêm túc “Đã rất nhiều năm rồi, Jack. Chúng ta đã thay đổi thế giới” Và đó là điều tốt, phải không?”
“Chúng ta làm ổn” Jack thừa nhận với cái nhếch miệng. Một số người cho rằng sự thay đổi này đã kết thúc một lịch sử đầy sóng gió, nhưng Ryan, một chuyên gia trong lĩnh vực này, tỏ ra nghi ngờ về quan điểm này.
“Cậu thật sự thích nó. Giờ cậu đang làm gì?”
“Tôi có mặt ở nhà mỗi tối, thường là trước 6 giờ. Tôi xem các trận đấu trong giải Little League vào mùa hè rồi và hầu hết các trận bóng vào mùa thu. Và khi Sally chuẩn bị cho buổi hẹn hò đầu tiên của nó, tôi sẽ không leo lên chiếc VC-20B chết tiệt ở đâu đó vì một cuộc gặp chẳng có mục đích gì” Jack mỉm cười thoải mái “Và tôi nghĩ tôi thích được chơi golf giỏi còn hơn”
“Chà, đó làm một điều tốt đấy, vì tôi nghĩ ngay cả Arnold Palmer cũng không thể sửa được cú swing của cậu. Nhưng tôi sẽ cố” Robby nói thêm “chỉ bởi vì Cathy yêu cầu”
Cú đánh của Jack quá mạnh, buộc anh phải quay lại đánh nó lên green – tệ thật- và sau 3 cú putt anh đã +7 gậy so với Robby -4
“Với thời gian chơi golf của cậu thì nhiều tay golf chơi tệ hơn” Jackson nói trên đường đến lần phát bóng lần 2, nhưng lần nay Ryan không có cơ hội để vui mừng tiếp
Anh tất nhiên đeo một máy nhắn tin ở lưng. Đó là máy nhắn tin vệ tinh, một loại có thể tìm thấy ở bất kỳ đâu. Đường hầm dưới núi hoặc dưới nước có thể sẽ ngăn sóng nhưn không nhiều. Jack tháo nó khỏi thắt lưng, anh nghĩ có lẽ 80% là giao dịch Silicon Alchemy, dù anh đã để lại hướng dẫn trước khi đi. Có lẽ ai đó đã hết giấy ghi. Anh nhìn số hiện lên trên màn hình LCD
“Tôi tưởng trụ sở công ty cậu ở New York” Robby nhận xét. Mã vùng hiện lên là 202, không phải là 212 như Jack nghĩ
“Đúng thế. Tôi có thể bàn việc qua điện thoại hầu hết công việc từ Baltimore nhưng ít nhất mỗi tuần 1 lần phải bắt tàu Metroliner đến đó” Ryan nhín mày. 757-5000 là số điện thoại của Văn phòng Tín hiệu Nhà Trắng. Anh nhìn đồng hồ. Giờ là 7.55 sáng và việc gọi điện này cho thấy đây là việc gấp. Anh tự hỏi, nhưng chính xác là việc gì đây? Từ những gì anh đọc trên báo hàng ngày thì điều anh ngạc nhiên là giờ họ mới gọi điện đến. Anh tưởng họ phải gọi sớm hơn cơ. Anh đi về xe điện và chiếc túi golf, nơi để chiếc điện thoại di động của mình. Thành thật mà nói, chiếc điện thoại đó là thứ duy nhất trong túi mà anh thực sự biết cách sử dụng
Cuộc gọi chỉ kéo dài 3 phút với Robby vui vẻ đợi trong xe điện. Phải, anh đang ở Greenbiear. Phải, anh biết có một sân bay cách đây không xa. 4 giờ? Chỉ mất chưa đầy một giờ để trở về khách sạn từ đây, và không phải một giờ ở điểm đến. Vẫn kịp quay trở về ăn tối. Anh thậm chí còn có thời gian để kết thúc trận golf này, tắm rửa và thay đồ trước khi rời đi, Jack tự nhủ, gập điện thoại lại và để nó vào trong túi golf. Đó là một lợi ích của dịch vụ hành khách tốt nhất thế giới. Chỉ có điều khi họ đã tìm thấy bạn thì sẽ chẳng bao giờ bỏ qua. Phương thức đón và trả khách rất tiện lợi, nhưng phương thức đón này chỉ tạo ra một cái lồng thoải mái hơn. Jack lắc đầu khi đứng trên hố tee và tâm trí không ổn định lúc này lại mang lại hiệu quả kỳ lạ. Cú drive trên fairway hạ cánh xuống bãi cỏ ngắn và bay 210 thước theo hướng của cú đánh. Ryan nhìn lại chiếc xe điện mà không nói một lời, tự hỏi nên nói gì với Cathy đây
Trang thiết bị mới tinh không tì vết, nhưng người kỹ sư vẫn cảm thấy hơi bẩn thỉu. Những người đồng hương của ông ghét lửa, nhưng họ ghét loại thiết bị phòng cháy sẽ được lắp đặt trong căn phòng này. Ông chỉ không thể thoát khỏi cảm giác bẩn thỉu đó. Nó giống như một âm thanh vo ve trong phòng, nhưng không thể có côn trùng, bởi vì trong căn phòng sạch sẽ này, vì mọi phân tử không khí đều đã đi qua hệ thống lọc tốt nhất mà đất nước của ông có thể trang bị. Sự xuất sắc về kỹ thuật của các đồng nghiệp là niềm tự hào của ông, đặc biệt vì ông là người giỏi nhất trong số họ. Ông biết rằng chính niềm tự hào đó đã tiếp thêm sức mạnh cho mình. Ông kiểm tra máy chế tạo, cố gắng xua tan tiếng vo ve trong đầu. Dù sao thì, nếu người Mỹ làm được thì tại sao người Nga, người Anh, người Pháp, người Trung Quốc, và thậm chí cả người Ấn Độ và Pakistan lại không chứ? Rốt cuộc, mọi người đều có cơ hội bình đẳng.
Trong một phần khác của tòa nhà, một số vật liệu đặc biệt vẫn đang trong giai đoạn hình thành sơ bộ. Để có được những bộ phận độc đáo này, những người mua đã phải tốn rất nhiều công sức và thời gian. Số lượng những bộ phận này quả thực quá hiếm. Phần lớn các bộ phận như vậy được sản xuất ở nơi khác, và một số được sản xuất trong nước và chuyển ra nước ngoài để sử dụng. Chúng được phát minh cho một mục đích và sau đó được sử dụng cho các mục đích khác những khả năng luôn tồn tại – xa vời nhưng có thật – nhu cầu ban đầu thường bị bỏ qua. Đối với các nhân viên sản xuất của nhiều công ty, điều này đã trở thành một trò đùa trong mọi công ty và không cần phải coi trọng.
Nhưng bây giờ họ sẽ trở nên nghiêm túc, kỹ sư nghĩ. Ông tắt đèn và đóng cửa lại sau lưng. Dù chỉ ngủ được vài tiếng nhưng ông ta vẫn có ý định bắt đầu càng sớm càng tốt vì còn có thời hạn phải hoàn thành.
Dù thường xuyên lui tới nhưng nơi đây vẫn mang một hương vị bí ẩn đối với Ryan và cách anh đến ngày hôm nay cũng không khiến mọi thứ trở nên bình thường. Sau cuộc điện thoại đến khách sạn, anh lặng lẽ sắp xếp xe đưa ra sân bay, máy bay đã đậu sẵn ở đó như một lẽ đương nhiên, một chiếc máy bay vận tải hai động cơ, đậu ở một đầu của đường băng. Ngoài biểu tượng Quân đội Hoa Kỳ trên máy bay và bộ đồ bay màu xanh ô liu mà các phi công mặc, chiếc máy bay trông không có gì nổi bật. Một lần nữa, tất nhiên vẫn là những nụ cười thân thiện và nhã nhặn. Một trung sỹ đảm bảo anh biết cách sử dụng thắt đai an toàn và một cách máy móc nói lại quy trình an toàn và khẩn cấp. Viên phi công liếc nhìn lại, cố tình hay vô ý, và lập tức quay đi, để Ryan đang uống Coca-Cola và tự hỏi tại sao cậu ta chưa xem tài liệu giao ban. Anh ước gì mình thay bộ đồ đẹp đẽ, nhưng rồi nhớ rằng anh không cố ý làm vậy. Anh tự mắng bản thân, ngu ngốc. Bốn mươi bảy phút sau, máy bay đến Căn cứ Không quân Andrews. Họ không muốn chuyển sang trực thăng vì sẽ chỉ thu hút sự chú ý. Có một thiếu tá không quân đến đón trong chiếc xe chính thức nhưng rẻ tiền, người lái xe trầm tính và kín đáo. Ryan bước lên ngồi ghế sau và nhắm mắt lại khi viên thiếu tá ngồi ghế trước. Anh cố gắng chợp mắt một chút. Đây không phải đầu tiên anh thấy Suitland Parkway và biết rất rõ tuyến đường đi, Suitland Parkway đến xa lộ tiểu bang I-295, rồi rẽ ngay lập tức sang Xa lộ liên tiểu bang I-395, rồi đi ra lối Đại Lộ Maine. Lúc này vừa mới ăn trưa nên xe cộ qua lại rất nhanh. Xe đậu trước chòi canh trên đại lộ West Executive. Điều bất thường là các lính canh chỉ vẫy họ về phía trước, và ngay cả lối vào tầng hầm của Nhà Trắng cũng được tự do đi qua.
“Chào Arnie” Jack bắt tay viên Chánh văn phòng Nhà Trắng, Arnold van Damm là người rất giỏi và Roger Durling cần ông hỗ trợ trong quá trình chuyển giao. Không lâu sau tổng thống Durling đã so sánh một quan chức dưới quyền với Arnie dẫn đến việc ông ta chống đối Arnie và phát hiện ra van Damm vẫn là người ông muốn. Ryan thấy là ông không thay đổi nhiều. Vẫn chiếc áo sơ mi của L.L. Bean và vẻ mặt trung thực như cũ, nhưng trông già và mệt mỏi hơn trước kia. Chà, ai lại không chứ? “Lần cuối chúng ta nói chuyện ở đây, trông ông như muốn đá bay tôi ấy” Jack nói tiếp, nhanh chóng muốn biết tình hình
“Ai trong chúng ta chẳng mắc sai lầm, Jack”
Uh, Oh. Jack ngay lập tức trở nên tỉnh táo hơn, nhưng van Damm bắt tay xong là lôi ngay anh qua cửa. Mặc dù bên mật vụ đã chuẩn bị một thẻ pass cho anh, nhưng mọi thứ không suôn sẻ như vậy khi đi qua máy dò kim loại. Ryan đưa chìa khóa phòng khách sạn và bước lại, nhưng vẫn nghe thấy tiếng “bíp”. Ngoại trừ chiếc đồng hồ, còn thêm thứ kim loại nữa trên người anh là dụng cụ pot tool (Một vật nhỏ, có răng bằng nhựa hoặc kim loại dùng để sửa chữa vết bóng để lại trên green khi chơi golf)
“Cậu tập đánh golf khi nào thế” van Damm nhếch mép cười giống với biểu hiện của viên đặc vụ đứng gần nhất
“Thật tốt khi biết anh không theo dõi tôi ở khắp mọi nơi. 2 tháng và vẫn chưa học xong”
Viên chánh văn phòng Nhà Trắng vẫy tay ra hiệu cho Ryan đến cầu thang ẩn dẫn qua bên trái “Cậu biết tại sao người ta gọi nó là ‘golf’ không?”
“Có, vì ‘cứt’ cũng mang theo” Ryan dừng lại lại “Chuyện gì thế, Arnie?”
“Tôi nghĩ là cậu biết dấy” đấy là tất cả những gì anh được trả lời
“Xin chào, tiến sỹ Ryan” Đặc vụ Helen D’Agustino vẫn xinh đẹp như mọi khi và vẫn là thành viên đội cận vệ Tổng Thống “Xin đi theo tôi”
Làm tổng thống không phải là công việc sảng khoái, mang lại vẻ tươi trẻ cho một người đàn ông. Roger Durling từng là lính nhảy dù leo lên những ngọn núi ở miền trung Việt Nam, ông vẫn là vận động viên chạy bộ và được cho là chơi squash để giữ gìn vóc dáng, nhưng tất cả những cái đó cũng chẳng ích gì, trong buổi chiều nay trông ông vẫn bơ phờ. Quan trong hơn, Jack nghĩ nhanh, anh được đích thân Tổng Thống tiếp, không pải đợi ở phòng đợi, và nụ cười trên những khuôn mặt trên đường đến văn phòng tổng thống có vẻ mang thông điệp gì đó. Durling đứng dậy ngay thể hiện rõ sự vui mừng khi gặp vị khách. Hoặc nó cũng có thể có nghĩa khác
“Tình hình kinh doanh mấy danh mục đầu tư thế nào, Jack?” Cái bắt tay kèm theo câu hỏi tỏ vẻ rất chắc chắn, nhưng khẩn trương
“Giúp tôi bận rộn, thưa Tổng Thống”
“Không quá bận đâu, vẫn còn chơi golf được ở Tây Virginia mà?” Durling hỏi, ra hiệu cho Ryan ngồi ghế bên lò sưởi “Mọi thứ ổn cả” ông nói với hai viên mật vụ đi theo Ryan vào “Cảm ơn”
“Một thói quen xấu mà tôi mới bập vào gần đây, sir” Ryan nói, lắng nghe tiếng cửa đóng lại phía sau. Thật bất thường khi ở gần Tổng thống Mỹ mà không có sự bảo vệ của các nhân viên Mật vụ, đặc biệt là khi anh đã không làm việc cho chính phủ trong một thời gian dài
Durling ngồi xuống và dựa vào lưng ghế. Ngôn ngữ cơ thể cho thấy ông có sự năng động từ trí óc hơn là cơ thể. Đã đến lúc bàn công việc “Đáng lẽ tôi phải nói lời xin lỗi vì đã cắt ngang kỳ nghỉ của cậu, nhưng sẽ không làm điều đó” Tổng Thống Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ nói “tiến sỹ Ryan, cậu đã có kỳ nghỉ 2 năm rồi. Giờ phải kết thúc thôi”
2 năm. Hai tháng đầu tiên của kỳ nghỉ đó anh chính xác không làm gì cả, cân nhắc xem có nên nhận một công việc giảng dạy để sử dụng chuyên môn học thuật của mình không. Nhìn vợ đến Trường Y Hopkins vào mỗi buổi sáng để giảng bài cho sinh viên, sau đó chuẩn bị bữa trưa ở trường cho bọn trẻ, và không ngừng tự nhủ rằng thật tuyệt vời khi được nghỉ ngơi. Tuy nhiên, sau hai tháng, anh phải thừa nhận rằng không có việc gì làm căng thẳng hơn công việc anh từng làm. Cuối cùng, chỉ sau ba cuộc phỏng vấn, anh ấy đã quay trở lại công việc kinh doanh cũ của mình và tìm được một công việc trong ngành đầu tư. Công việc này khiến anh phải ra khỏi nhà sớm hơn vợ vào mỗi buổi sáng, và thỉnh thoảng anh lại phàn nàn về nhịp độ công việc căng thẳng, nhưng có lẽ vì thế mà anh đã bị kéo lùi khỏi bờ vực của sự điên loạn. Cùng với nó là anh kiếm được rất khá tiền, nhưng ngay cả thế, anh tự nhủ, anh cũng đã bắt đầu thấy mệt mỏi. Anh vẫn chưa tìm thấy vị trí của mình trên thế giới này và tự hỏi liệu mình sẽ tìm được không
“Tổng Thống, lệnh gọi nhập ngũ đã kết thúc nhiều năm trước rồi” Jack mỉm cười. Câu nói đùa có vẻ hơi phù phiếm và anh cảm thấy hơi xấu hổ khi nói câu đó
“Cậu đã nói ‘không’ với đất nước 1 lần rồi” lời buộc tội khiến nụ cười trên khuôn mặt cả hai tắt hẳn
Durling đang tức giận? Chà, ông có mọi quyền được như thế, căng thẳng luôn khiến người ta mất kiên nhẫn, nhưng thật ngạc nhiên xuất hiện ở một người mà công việc luôn phải tỏ ra dễ chịu và yên tâm với mọi người. Nhưng Ryan không phải là người trong số mọi người đó, phải không?
“Sir, tôi đã kiệt sức. Tôi không nghĩ mình sẽ….”
“Được rồi. Tôi đã xem hồ sơ của cậu, mọi thứ” Durling nói thêm “Tôi thậm chí còn biết nếu không phải những gì cậu làm ở Colombia vì năm trước, tôi sẽ không ở vị trí này.Tiến sỹ Ryan, cậu đã phục vụ đất nước rất tốt và giờ cậu đã có thời gian nghỉ ngơi, trong lúc đó tranh thủ kiếm được rất nhiều tiền- có vẻ cậu chơi trò tiền bạc rất tốt – và giờ đã đến lúc quay lại”
“Vị trí là gì, sir?” Jack hỏi
“Xuống hành lang và vòng ở góc kia. Mấy người phụ trách gần đây không đủ năng lực ngồi đó” Durling lưu ý. Cutter và Elliot đã đủ tệ rồi. Vị cố vấn an ninh quốc gia của Durling đơn giản là không đủ năng lực. Tên ông ta là Tom Loch và theo những tờ báo buổi sáng mà Ryan đọc thì ông ta chuẩn bị cuốn gói. Có vẻ như báo chí cuối cùng đã đúng “Tôi sẽ không vòng vo tam quốc nữa. Chúng tôi cần cậu. Tôi cần cậu”
“Thưa Tổng Thống, lời đề nghị thật hào phóng, nhưng sự thật là..”
“Sự thật là tôi có quá nhiều vấn đê quốc nội cần giải quyết và ngày chỉ có 24 giờ và chính quyền của tôi liên tục mắc sai lầm. Những gì chúng ta đang làm cho đất nước này là không đủ tốt và không làm được việc đáng nhẽ phải làm. Tôi chỉ có thể nói những lời này trong phòng này, còn sẽ phải ngậm miệng ở những nơi khác. Nhưng bây giờ tôi phải nói rõ: đất nước chúng ta mỏng manh, và phòng thủ của chúng ta yếu”
“Fiedler bên Bộ Ngân Khố rất tuyệt” Ryan nói “và nếu ngài cần lời khuyên về quốc gia thì có thể đẩy Scott Adler lên. Cậu ấy trẻ nhưng là nhà hoạch định giỏi và có tầm nhìn tốt”
“Không phải là không có ứng viên phù hợp ở đây, nhưng tôi đã hết thời gian để suy nghĩ về nó. Tôi sẽ chuyển lời nhận xét của cậu tới Buzz Fiedler” Durling mỉm cười nói thêm
“Cậu ấy là kỹ thuật viên xuất sắc và đó là những gì ngài cần để vượt qua thử thách. Nếu ngài định ngăn chặn lạm phát, vì Chúa, hãy làm nó bây giờ…”
“Và chuẩn bị chống đỡ cuộc tấn công về mặt chính trị” Durling nói “Đó chính xác là những gì cậ ta được lệnh đang làm. Bảo vệ đồng dollar và đưa lạm phát xuống gần 0. Tôi nghĩ cậu ta sẽ làm được. Các tín hiệu ban đầu có vẻ tươi sáng”
Ryan gật đầu “Tôi nghĩ ngài đúng” được rồi, hãy cứ tiếp tục như thế
Durling đưa sang một tập bản thảo “Đọc đi”
“Vâng, sir” Ryan mở bìa, bỏ qua những trang đầu cứng nhắc ghi những dòng chữ cho biết những người đọc tài liệu này không được tiết lộ nội dung, nếu không sẽ phải chịu nhiều hình phạt pháp lý khác nhau. Như thường lệ, thông tin mà Luật Bảo Vệ của Hoa Kỳ bảo vệ không khác nhiều so với bất kỳ công dân nào có thể đọc được ở tờ Time, nhưng tất nhiên không được viết hay như thế. Tay phải của anh với lấy cốc cà phê, chỉ để ngây thơ thấy đó không phải là kiểu cốc không quai mà anh ưa thích. Đồ sứ China của Nhà Trắng luông sang trọng nhưng kém thực tế. Vì vậy, mỗi lần đến đây, dường như luôn là thăm một ông chủ giàu có, rất nhiều cuộc hẹn hơi quá ngắn…
“Tôi biết vài tin về cái này, nhưng không biết nó…thú vị đến thế” Jack thì thào
“Thú vị?” Durling thầm cười “Chọn từ hay đấy”
“Mary Pat là Phó giám đốc phụ trách hiện trường bây giờ?” Ryan nhìn lên thấy Tổng Thống gật đầu
“Bà ấy đến đây 1 tháng trước để yêu cầu được thăng chức. Tỏ vẻ rất thuyết phục. Al Trent mới thông qua ủy ban ngày hôm qua”
Jack cười khúc khích “Lần này là Bộ Nông Nghiệp hay Bộ Nội Vụ?” Ngân sách của CIA không bao giờ được công khai. Ban Chiến Dịch Hiện Trường luôn lấy phần ngân sách từ vài nguồn ẩn dấu
“Tôi nghĩ là Y tế và Dịch Vụ Nhân Sinh Hoa Kỳ”
“Nhưng nó vẫn là 2 hay 3 năm trước…”
“Tôi biết” Durling thay đổi tư thế trên ghế “Nhìn này Jack, nếu cậu quan tâm đến thế, vậy tại sao….”
“Sir, nếu ngài đọc qua hồ sơ của tôi thì hẳn đã biết tại sao” Chúa ơi, Jack muốn nói, tôi đã mong đợi biết bao nhiêu…nhưng anh không thể nói thế, không thể nói ở đây, không phải với tổng thống, và vì vậy anh không nói. Thay vào đó, anh quay lại đọc tập bản thảo, lật các trang và đọc nhanh hết mức có thể hiểu được.
“Tôi biết, đó là một sai lầm khi hạ thấp khía cạnh trí tuệ con người trong tổ chức. Trent và Fellows nói vậy. Mrs Foley cũng nói vậy.Jack, câu có thể đạt được điều đó trong văn phòng này”
Ryan nhìn lên và gần như mỉm cười cho đến khi anh nhìn thấy khuôn mặt của Tổng thống. Có một sự mệt mỏi xung quanh đôi mắt mà Durling không thể che giấu. Nhưng rồi Durling cũng nhìn thấy biểu hiện trên khuôn mặt của chính Jack
“Khi nào cậu có thể bắt đầu?” Tổng Thống Hoa Kỳ hỏi
Viên kỹ sư bật đèn và xem xét máy móc của mình. Hầu hết tất cả các mặt của phòng quản lý đều là kính, và sàn nhà tương đối cao, điều này giúp ông ta có thể chỉ cần nhìn lên là thấy toàn cảnh mọi hoạt động trong nhà máy. Đám nhân viên sẽ đến trong vài phút nữa, và ông ta luôn đến sớm hơn bất kỳ ai khác để sẵn sàng. Xuất hiện sớm hơn hai giờ so với lịch trình không phải là hiếm ở đất nước này. Mười phút sau, người đầu tiên đến. Anh treo áo khoác, đi đến góc khác và rót một tách cà phê. Lựa chọn của hai người này trùng hợp với nhau, không uống trà – thật tây. Khi những nhân viên còn lại đến đông đủ, họ nhận thấy rằng đèn trong văn phòng giám sát đã bật sáng. Lúc này, họ không khỏi cảm thấy vừa bực bội vừa ghen tị với người đồng nghiệp đến sớm. Một số người bắt đầu tập thể dục tại bàn làm việc, một mặt họ muốn thư giãn cơ và xương, đồng thời thể hiện rằng họ đã sẵn sàng làm việc và tập trung. Hai giờ trước khi bắt đầu làm việc, kỹ sư trưởng bước ra khỏi văn phòng, tập hợp nhóm làm việc và nói chuyện buổi sáng đầu tiên về công việc sẽ làm. Tất nhiên các nhân viên biết ông ta đang nói về điều gì, nhưng họ luôn phải lắng nghe. Mười phút sau, bài phát biểu kết thúc và mọi người bắt đầu làm việc. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một cuộc chiến bắt đầu như thế này.
Họ ngồi trong một phòng ăn rộng rãi với trần nhà cao và thưởng thức một bữa tối tinh tế. Âm thanh của piano và violin, và tiếng leng keng của bộ đồ ăn pha lê là vô tận. Cuộc trò chuyện trong bữa ăn không có gì nổi bật, hay đúng hơn, đó chỉ là ý kiến của Jack. Anh uống rượu vang đỏ và nếm thử món chính một cách chậm rãi. Sally và Jack bé đang học tốt ở trường và Kathleen sẽ tròn hai tuổi vào tháng sau, khi bé chậm chững bước quanh ngôi nhà ở Vách đá Peregrine thì tính độc đoán và kiêu ngạo của bé từng là nỗi khiếp sợ của cha khi phải chăm cô ban ngày. Robby và Sissy, dù rất cố gắng, vẫn không có con, thì trở thành những người chú, người cô thay thế cho ba đứa con và tự hào về cả ba đứa như Jack và Cathy. Jack nghĩ, hơi buồn nhưng đúng là đổi đời khi có con. Anh không biết liệu Sissy có còn khóc khi một mình ngủ trên giường khi Robby đi công tác không. Jack chưa bao giờ có anh em trai và Robby thân với anh còn hơn cả người anh em và bạn của anh đáng nhẽ phải may mắn hơn thế. Và Sissy, chà, cô đơn giản là một thiên thần
“Tôi tự hỏi chính phủ sẽ làm thế nào đây”
“có lẽ chuẩn bị một máy bay xâm nhập vào Bangladesh” Jack nói, nhìn lên và tham gia vào cuộc trò chuyện
“Đó là tuần trước” Jackson cười toe toét
“Sao họ có thể làm được thế mà không có chúng ta?” Cathy lớn tiếng hỏi, có lẽ lo lắng về một bệnh nhân nào đó
“Chà, đối với tôi mùa âm nhạc phải tháng tới mới bắt đầu” Sissy nhận xét
“Hừm” Ryan gật đầu, nhìn lại chiếc đĩa, tự hỏi mình sẽ phải mở đầu thông báo thế nào đây
“Jack, em biết rồi” Cathy cuối cùng nói “anh không giỏi che dấu đâu”
“Ai…”
“Cô ấy hỏi cậu ở đâu” Robby nói qua chiếc bàn “một sỹ quan hải quân không thể nói dối”
“Anh nghĩ em sẽ nổi điên à?” Cathy hỏi chồng
“Ừ”
“Anh chị không biết anh ấy trông thế nào đâu” Cathy nói với hai người “Mỗi sáng anh ấy vớ lấy báo và than vãn. Mỗi tối anh ấy lại xem tin tức và than vãn. Mỗi chủ nhật, xem mấy chương trình phỏng vấn và than vãn” Cô nói khẽ “Jack, anh có nghĩ em sẽ dừng làm phẫu thuật không?”
“Có lẽ thế. Nhưng đây không giống….”
“Ừ, không giống, nhưng anh cũng sẽ không từ bỏ công việc của mình. Khi nào thì anh bắt đầu?” Caroline Ryan hỏi.
PHẦN MỞ ĐẦU
Tiến >>
Truyện dịch by myself – ebook
Nguồn: https://wordpress.com/post/hoanghavbf.wordpress.com/126
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 1 năm 2024