"Sách không chỉ là sách, chúng là cuộc sống, là trái tim và hạt nhân của những thời đại đã qua, là lý do mà con người lao động và chết, là cốt lõi và tinh hoa của bao cuộc đời."

"For books are more than books, they are the life, the very heart and core of ages past, the reason why men worked and died, the essence and quintessence of their lives."

Marcus Tullius Cicero

 

“Một người mê đọc sách sống hàng nghìn cuộc đời trước khi anh ta chết đi. Một người không bao giờ đọc sách chỉ sống duy nhất một cuộc đời”

“A reader lives a thousand lives before he dies. The man who never reads lives only one”

George R. R. Martin

 
 

Giới Thiệu Sách

«« « 18 » »» Trang 18 / 35

Mười Đêm Ngà Ngọc

Mười Đêm Ngà Ngọc

Nhà văn Mai Thảo không xa lạ gì đối với độc giả Việt Nam. Tập truyện đầu tay của ông, "Đêm giã từ Hà nội", đã gây tiếng vang lớn ngay khi vừa phát hành. Ông trước bạ tên ông trên tạp chí Sáng Tạo và nhà xuất bản Sáng Tạo, mở ra một phong trào văn học nghệ thuật mới sau hiệp định Genève 1954. Chính ông đã khám phá và giới thiệu những khuôn mặt văn nghệ lẫy lừng như Thanh Tâm Tuyền, Doãn Quốc Sĩ, Dương Nghiễm Mậu, Duy Thanh, Ngọc Dũng... Mai Thảo, Duyên Anh và Nhã Ca là ba nhà văn viết nhanh nhất, có nhiều sách xuất bản nhất trước 1975. Ở tiểu thuyết của ông, Mai Thảo không thích truy nã thân phận con người, không ham gào thét cô đơn, không động lòng về những trắc ẩn của đời sống hoặc ưu tư về những vấn đễ nước non. Xuyên suốt tiểu thuyết của ông, Mai Thảo chỉ muốn tìm cái lãng quên của những kiếp người lỡ trớn đời, những người thèm "Sống chỉ một lần," để "Cũng đũ lãng quên đời" và "Để tưởng nhớ một mùi hương..." Muốn thẩm định chính xác văn chương của Mai Thảo, có một cách duy nhất là đọc ông.
- Xin chân thành cảm ơn bạn Thanh Vân, Ct.Ly đã gửi đến thư viện VN Thư Quán tác phẩm này.
 

Tập Truyện Ngắn Bình Nguyên Lộc <br> Ký Thác

18.11.2020

Tập Truyện Ngắn Bình Nguyên Lộc <br> Ký Thác

Ông thường nói “văn tôi bắt nguồn từ những cảnh đẹp với quê hương và xuất phát từ lòng nhớ nhung tha thiết của tôi với nó”. Những cái nắm níu không dứt lìa được nơi tâm khảm người thôn dã đầy ứ mùi, vị, sắc hương khiến người đọc có thể ngửi, thấy, nếm, nghe tràn ngập trên trang sách Bình Nguyên Lộc. Đó là mùi đất xông lên sau đám mưa đầu mùa, mùi nước mắm của một trách cá kho, mùi khói đống un lá chết, mùi thơm thảo thụ của lửa, mùi bông bưởi bông sao, mùi củi cây rù rì... Đó là hình ảnh những sợi khói trắng mỏng, ngọn lửa màu xanh của củi bắp phơi khô, là ruộng, là rơm, là rạ, là trâu bò, là phân chuồng, là cấy gặt để rồi sẽ lại thấy cây, thấy cỏ, thấy mùa.... mùa ve kêu, mùa lá rụng, mùa cá hội, mùa đuổi chim.
- Xin chân thành cảm ơn bạn Ct.Ly đã gửi đến thư viện VN Thư Quán tác phẩm này.
 

Mưa Không Ướt Đất

16.11.2020

Mưa Không Ướt Đất

Tác giả Trùng Dương kể chuyện một kẻ tình phụ. Thư sống như đi dạo, không dấn thân, vô khuôn,.....Nhân-vật Duẩn đã đính hôn với Thục những yêu Thư: “Hình như trong khi mình giễu cợt là mình ý thức rõ hơn cả về cái thân phận của mình giữa cuộc sống ồ ạt xô bồ này, giữa cuộc sống mà cá nhân chẳng nghĩa lý gì và người ta bị cưỡng bức phải làm những việc mà mình không muốn”,... Các nhân-vật đôi lúc cũng trăn trở, nhìn về lối thoát có thể ở phía trước, nhưng dễ mất lòng tin và nhìn cuộc sống như cơn ác mộng, như Thư "... mơ thấy tôi trôi giạt vào một hòn đảo nhỏ xíu ở giữa biển sóng lớn nước mênh mông. Ở giữa đảo là một cái cây trụi lá, lớn như một cây cổ thụ và rễ chiếm hết đảo. Tôi như không thấy mình đâu nữa. Và tôi mơ hồ lo sợ một lúc nào đó cái cây bị sóng biển đánh bật rễ và mình sẽ không còn nơi nào để bấu víu..."
- Xin chân thành cảm ơn bạn Thanh Vân & Ct.Ly đã gửi đến thư viện VN Thư Quán tác phẩm này.
 

Mưu Kế Người Xưa

08.11.2020

Mưu Kế Người Xưa

Ngày xưa, những kẻ bày mưu định kế cho các bậc vua chúa gọi là mưu sĩ. Trong chiến tranh giữa các nước, mưu sĩ bên nào tài giỏi hơn, bên ấy tất sẽ chiến thắng.
Quỷ Cốc Tử cho rằng những thần mưu diệu kế trong thiên hạ cũng không lấy gì làm khó, vì cũng chỉ toàn là do người ta bố trí sắp xếp, bày đặt ra mà thôi. Chỉ cần không ngừng nghiên cứu thực tiễn thì có thể đạt được mục đích của mình. Người đời có 36 kế, Quỷ Cốc Tử đưa ra 72 phép để phá vỡ 36 kế ấy. Người ta gọi 72 phép đó là “Quỷ Cốc đấu pháp tâm thuật”.
Biên soạn cuốn “Mưu kế người xưa” này, không gì hơn là sưu tầm, giới thiệu cùng bạn đọc 72 mưu lược của Quỷ Cốc Tử, và 36 kế của Trung Hoa, kèm theo với một số dẫn chứng được trích từ các tư liệu cổ.
- Xin chân thành cảm ơn bạn Ct.Ly đã gửi đến thư viện VN Thư Quán tác phẩm này.
 

Tôi Làm Tôi Mất Nước

08.11.2020

Tôi Làm Tôi Mất Nước

Cổ nhân nói: “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”, làm tôi áy náy nghi ngờ. Quốc gia thịnh hay suy mà lại là trách nhiệm của người dân bình thường hay sao?
Tôi cứ tưởng rằng cơ đồ bền vững hưng thịnh là do nhà vua anh minh đức độ biết kén chọn hiền tài điều khiển muôn dân. Cơ đồ sụp đổ là do tổng thống tài hèn sức mọn, dùng bè đảng vây cánh tác hại dân lành. Có đâu trách nhiệm đến kẻ thứ dân.
Lại như câu “Thượng bất chánh, hạ tắc loạn”, trên phải ra trên, dưới phải ra dưới mới có trật tự an ninh ngăn nắp. Ép anh dân thường phải lãnh trách nhiệm, e không ổn tí nào.
Bây giờ, sau khi để dăm ba phút suy nghĩ, tôi bỗng tìm ra chân lý của câu nói “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”.
- Xin chân thành cảm ơn bạn Ct.Ly đã gửi đến thư viện VN Thư Quán tác phẩm này.
 

Ước Mơ Của Em

07.11.2020

Ước Mơ Của Em

Ước Mơ Của em là tập truyện ngắn của Thiếu nhi , là câu chuyện về những ước mơ, nào có cao xa chi đâu mà bình dị lắm, gói ghém lắm.
Đó cũng chính là những điều mong cầu giản dị nhất, nhưng sao mà quá hão huyền cho những nhân vật trong 5 truyện ngắn Ước mơ của em. Các dòng văn của tác giả Vũ Ngọc Quyến thủ thỉ với ta những giấc mơ trộm, âu cũng để lúc còn tỉnh thức, ta sống tốt hơn, đàng hoàng hơn.
- Xin chân thành cảm ơn bạn Thanh Vân đã gửi đến thư viện VN Thư Quán tác phẩm này.
 

Xóm Lò Heo

07.11.2020

Xóm Lò Heo

Cường Lì cầm bằng một băng nhóc ở xóm lò heo, chuyên ăn cắp đầu thừa đuôi thẹo trong lò heo để bán kiếm sống. Tài Hoàng Đạo cầm đầu băng nhóc nhảy tàu lửa bên ga Hòa Hưng nhưng khi nhìn thấy một đứa trong băng té và bị xe lửa cán chết, nó sợ cũng chết như thằng kia bỏ bà ngoại già hổng ai nuôi, nó mò qua đường Đặng Văn Ngữ và phát hiện ra cái lò heo “hết sẩy”, vậy là nó quyết sang chiếm cái lò heo. Hai nhóm đánh nhau và Tài Hoàng Đạo bị đánh trọng thương phải nằm viện. Cảm phục thằng Tài “anh hùng” không khai với công an phường mình đánh nó, thằng Cường Lì sai nhỏ Sương Đen đem sữa, thịt bồi dường cho Tài Hoàng Đạo nhưng không cho thằng Tài biết vì biết thì thằng kia nhứt định không lấy. Vừa ngồi dậy được, thằng Tài tập họp đám đàn em quyết tâm trả thù thằng Cường Lì. Nhưng khi hai nhòm sắp lao vào nhau ăn thua đủ thì đã bị công an và dân phòng tóm gọn. Tại trụ sở công an phường, anh Phương - người công an khu vực nhân hậu đã báo cho hai thằng một cái tin khiến hai thằng “méo xệch”: lò heo sắp giải tỏa. Sau đó anh Phương đề nghị đưa hai nhóm nhóc bụi đời đi học nghề ở Hội liên hiệp thanh niện quận và về ở nhà mở do anh Phong - người bảo vệ lò heo - quản lý.
- Xin chân thành cảm ơn bạn Thanh Vân đã gửi đến thư viện VN Thư Quán tác phẩm này.
 

Tống Tửu Đơn Hùng Tín

03.11.2020

Tống Tửu Đơn Hùng Tín

Tuồng hát Cải lương
Diển theo truyện ‘‘ Thuyết – Đường’’
(Từ lúc hai vợ chồng Đơn Hùng Tín từ biệt nhau cho đến lúc La Thành bắt ngũ Phan Vương)
- Xin chân thành cảm ơn bạn Ct.ly đã gửi đến thư viện VN Thư Quán tác phẩm này.
 

Vĩnh Biệt SaiGon

03.10.2020

Vĩnh Biệt SaiGon

Tôi bị đuổi khỏi thiên đường ấy ngày 28-5-75. Một mối liên lạc đầy biến cố. Cuộc chiến các giáo phái chút nữa giết tôi, vụ ám sát ông Diệm, quân Mỹ ồ ạt tới, hàng loạt những cuộc đảo chánh, Khánh với bộ râu dê và chẳng có gì trong đầu, Kỳ với những bộ đồ phi công hào nhoáng, Thiệu không có bộ mặt, và Minh Cồ thì lặng lẽ, có thể vì chẳng có gì để mà nói nhưng lại biết chơi quần vợt khá và chơi hoa lan.
Cái thành phố từ đó tôi bị xua đuổi không còn mang tên là Saigon nữa. Bây giờ tên nó là Hồ Chí Minh, thành phố của bác Hồ. Mỗi ngày thành phố ấy lại thêm xa lạ với tôi. Tôi chẳng còn gì để làm ở đó nữa.
(trích...)
- Xin chân thành cảm ơn bạn Thanh Vân đã gửi đến thư viện VN Thư Quán tác phẩm này.
 
«« « 18 » »» Trang 18 / 35