
Quê em có một dòng sông mênh mông sóng vỗ đôi bờ.
Thuyền lững lờ êm trôi, đời vui với những câu hò.
Tình mặn nồng em trao, giờ đây chỉ còn nỗi nhớ.
Trên bến xưa bây giờ, sông buồn cho em nhớ anh.
Thương em thương cả dòng sông bao năm mênh mông bến lở bến bồi.
Kỷ niệm buồn xa xôi, người xưa nay đã đi rồi.
Chiều buồn về trên sông lòng thêm nhớ người yêu dấu.
Em bỏ đi xa rồi, bao giờ về lại sông xưa?
[ĐK:]
Người ơi, người đi có nhớ con đò.
Dòng sông với những câu hò, năm tháng dài anh vẫn chờ em.
Ai ơi, hôm nay anh đã hiểu rằng
Sông sâu biển lớn dễ dò.
Mấy ai lấy thước mà đo lòng người.
Trăng soi sáng cả dòng sông mênh mông sóng vẫn mong thuyền.
Đời biền biệt xa nhau làm sao có thể quên người.
Lòng dạt dào yêu thương tình xưa theo thuyền xa bến.
Ta đã xa nhau rồi chỉ còn lại dòng sông trôi.

