
Chiều lên chiều lên
Người vẫn âm thầm gõ buồn gót chân
Người đi hành hương về đồi núi xa
Người đi vẫn đi chiều qua vẫn qua
Chiều đã chiều hôm
Người vẫn âm thầm gõ buồn gót chân
Người đi hành hương buồn đời viễn phương
Đồi đêm mù sương
Người chẳng quay về
Ngại ngùng chiếu chăn
Người đi hành hương sợi buồn vấn quanh
Vực sâu đá lăn
Gọi tên nhớ em
Còn đêm mù sương
Người chẳng quay về
Ngại buồn chiếu chăn
Người đi hành hương hằn sâu vết nhăn
Một mai đã quên
Buồn ơi đã quên

