
Mỗi khi chiều về, em ngồi hát bên dòng sông.
Dòng sông xưa nơi đây, nơi đất khách quê người.
Từng chiều em hát cho vơi đi nỗi buồn.
Nỗi buồn của em, người lữ khách tha phương.
Thời gian dần trôi, em lớn lên cùng dòng sông.
Ánh mắt bờ môi rạng ngời ấm áp mùa đông.
Dòng sông ngày ấy cũng chạnh lòng thương xót.
Khi ánh mắt của em vương vấn giọt lệ buồn.
Tình yêu đến em không mong đợi gì.
Tình yêu đi em không hề hối tiếc.
Dòng sông xưa xót xa nỗi lòng của em.
Và tiếng hát đã làm vơi đi nỗi nhớ.
Em đã hát để xoa dịu nỗi đau trong từng đêm vắng.
Tình yêu đến em không mong đợi gì.
Tình yêu đi em không hề hối tiếc.
Ngày xa xưa em hát với dòng sông.
Và giờ đây em hát giữa dòng đời.
Dù dòng đời không êm ái như dòng sông...

