
Ngậm ngùi chia tay khi tình yêu cách trở bẽ bàng.
Hòa anh đào ơi! Lời thề xưa em có nhớ gì không?
Tình anh trao em có giữ trong lòng.
Hay chỉ thoáng qua mà thôi?
Em nói rằng yêu tôi sao nỡ đành xa tôi.
Say mê gấm nhung giàu sang.
Hòa anh đào ơi! Lòng anh luôn thương nhớ về em.
Tình anh yêu em không thể phai mờ.
Chỉ yêu có em mà thôi.
Đau đớn buồn làm sao em sống vì cao sang.
Đành chạy theo gấm nhung lụa là.
Biết làm sao đây, vùi chôn dĩ vãng tiếc.
Thương cho phận mình.
Đường xưa đó nhưng nay người xa vắng.
Trong xóm nhỏ chiều đông.
Tôi nghĩ rằng tình mình sẽ như bài thơ!
Tôi ước thầm tình mình sẽ luôn bền lâu.
Mà giờ sao em quên lời hứa hoa anh đào?
Tôi thề đời không yêu.
Khi người yêu đã phụ tình tôi.
Nhớ chuyện xa xưa, trời đông rét buốt.
Khóc thương cho chuyện tình.
Chàng say đắm, bên anh đào xinh xắn.
Trong xóm nhỏ chiều đông.
Em hứa rằng đời này chỉ yêu anh thôi.
Em nói rằng lòng này có anh mà thôi.
Đành lòng sao em khi vội bước theo người.
Bỏ lại tình xưa khi trời tuyết rét lòng tôi.
Ôi! Buồn làm sao.
Người yêu đã bước theo về với chồng.
Còn đâu nữa hoa anh đào.
Đã hứa yêu mãi mãi mình tôi.
Tôi nghĩ rằng tình mình sẽ như bài thơ!
Tôi ước thầm tình mình sẽ luôn bền lâu.
Mà giờ sao em quên lời hứa hoa anh đào?
Ngậm ngùi chia tay khi tình yêu cách trở bẽ bàng.
Hòa anh đào ơi! Lời thề xưa em có nhớ gì không?
Tình anh trao em có giữ trong lòng.
Hay chỉ thoáng qua mà thôi?
Em nói rằng yêu tôi sao nỡ đành xa tôi.
Say mê gấm nhung giàu sang.
Hòa anh đào ơi! Lòng anh luôn thương nhớ về em.
Tình anh yêu em không thể phai mờ.
Chỉ yêu có em mà thôi.
Đau đớn buồn làm sao em sống vì cao sang.
Đành chạy theo gấm nhung lụa là.
Biết làm sao đây, vùi chôn dĩ vãng tiếc.
Thương cho phận mình.
Đường xưa đó nhưng nay người xa vắng.
Trong xóm nhỏ chiều đông.
Tôi nghĩ rằng tình mình sẽ như bài thơ.
Ai có ngờ người tình đã mê giàu sang.
Đành lòng sao em quên lời hứa hoa anh đào.
Tôi thề đời không yêu.
Khi người yêu đã phụ tình tôi.

