sáng sớm thức dậy ra vườn
bình minh dạo ngắm, hoa ươm nắng hồng
thấy mầu hoa nhớ môi người
tháng năm xuôi ngược, son đời vấn vương
buổi sáng thanh khiết tinh sương
không gian thoang thoảng mùi hương thủa nào
bâng khuâng tôi bỗng trở về
tuổi em của thủa tóc thề ngang vai
em là của một thời thơ
môi hồng vẫn đượm, ngày nào trong tôi
mắt xanh vẫn chứa chiều mưa
tóc huyền trải suốt suối tuyền mộng mơ
thời gian trôi hết ngày thơ
sông ra biển rộng, bơ vơ kiếp đời
lang thang ở chốn xa vời
ngắm hoa bỗng nhớ mầu son ngày nào
Nguyễn Trung

