
Hạ trở lại gọi mùa thi năm cũ
Nắng dịu dàng hôn khẽ nẻo đường xa
Bóng hình em vẫn nguyên màu sương khói
Ngủ ngoan hiền trong ký ức nhạt nhòa.
Gió ngày ấy vẫn ru tình êm ái
Sợ chạm vào lại đánh thức niềm đau
Có những tiếng yêu chưa từng dám ngỏ
Để bây giờ lặng lẽ đứng nhìn nhau.
Chút rung động lỡ buông vào tĩnh lặng
Làm xôn xao cả một quãng trời xanh
Nhìn phượng vĩ bỗng giật mình thảng thốt
Mùa hoa nào vừa rụng rớt trong anh.
Dẫu năm tháng dệt thêm ngàn nếp gấp
Vẫn vẹn nguyên nụ cười thuở ban sơ
Xin cất giữ một khung trời hạ thắm
Để tình này đẹp mãi những vần thơ.
Nhữ Mai Liêm
