
Hà Nội ta đem nỗi nhớ
Thả vào hun hút heo may
Doi cát đò Chèm năm ấy
Sáng trắng mùa đông sông Hồng
*
Lòng ta như sông phơi đáy
Ơi người Hà Nội đầu đông
Để sóng Tây Hồ khờ dại
Sương giăng tím nỗi chạnh lòng
*
Lẫn cùng sương rơi như mưa
Hà Nội tóc mờ trên phố
Bên anh mà em vẫn sợ
Em tan vào trong sương mù
*
Anh tan vào trong hơi thở
Em tan vào lòng câu thơ
Anh tan vào hồn xứ sở
Mùa xuân em níu thẫn thờ
*
Hà Nội giờ trong nỗi nhớ
Tây Hồ sen gió bình yên
Tình ta ngát hương kỷ niệm
Mơ đời mãi chốn thần tiên...
Nguyễn Quốc Văn
