Trăng tỏa mộng xuống trần gian cho người đời
khát khao ngụp lặn.
(Nam Cao)
Trăng 14 lướt qua mái hiên
Gặp ánh mắt ai đang ngắm nhìn
Trăng ngượng ngùng nép mình khẽ nói
Nhờ đám mây bay che khuất dùm
Trăng là ai?
Đang ở nơi đâu?
Trăng trên bầu trời cao xanh biếc
Trăng khi tròn, khi khuyết
Khi tỏ, khi mờ không biết vì sao
Khi lửng lơ trên ngọn cây cao
Khi lấp ló phía sau dãy núi
Đôi lúc trăng ngắm mình bên dòng suối
Hay bồng bềnh theo sóng nước mênh mông
Thân ngọc ngà tắm trong biển xanh trong
Thả tâm hồn theo mây theo gió
Trăng tỏa sáng những đêm rằm tháng Tám
Đón Trung thu, trẻ ca hát vui chơi
Nhảy múa, rước đèn dưới ánh trăng thanh
Trăng mỉm cười, hạnh phúc ngắm đàn em
Tuổi niên thiếu thật hồn nhiên trong trắng
Trăng tỏa ánh sáng dịu hiền sưởi ấm
Những mối tình chớm nở tuổi mới yêu
Là ánh trăng soi sáng dọc con đê
Cho đôi lứa vai kề vai thề hẹn ước
Là mảnh trăng trong gầu sòng năm trước
Em giận anh tát nước đổ trăng đi
Trăng đẹp, đáng yêu, có tội tình chi
Mà giận hờn sầu buồn thương nhớ
Trăng là nguồn cảm hứng của nhà thơ
Đưa trang thơ hòa quện với ước mơ
Đưa hồn ta thơ thẩn với thiên nhiên
Trăng là bạn, người chị dịu hiền
Tỏa ánh sáng khắp mọi miền đất nước
Trăng lặng lẽ trên cao cho ai thầm ước
Trăng bên người gắn bó với đời
Người thầm ước là trăng
Trăng ơi!
Ta yêu trăng vẻ đẹp chị Hằng.
CMH
