📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Trang Thơ Trần Quốc Bảo

182 trả lời, 24.388 lượt xem — Trang 3 / 7
Em giết Tôi
-Trần Quốc Bảo-

Giết tôi bằng kiêu ngạo
Qua khoé mắt, đầu mày
Em cười môi rực cháy
Như thiêu đốt hồn ai

Tôi chỉ thằng con trai
Nhiều đam mê dục vọng
Em hiện hình cuộc sống
Hóa tôi thành đàn ông

Cướp đi cái thật lòng
Dại gì em mang trả
Tôi thành kẻ dối trá
Trong cuộc tình lạ xa

Thời con gái em qua
Trên đồng không xanh lúa
Cỏ dưới chân vàng úa
Nghe nát lòng người chưa?

Đêm nằm nghe gió lùa
Đêm phủ dầy bóng tối
Hơi thở đang hấp hối
Trời ơi, em giết tôi!

5-2-2006
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-06 08:41:07Hoatina_hn>

Giá như...

Giá giết được đau thương nát tan
Giá giết được anh giữa mộng vàng
Giá như có thể chôn chặt hết
Ta sẽ xây mồ, thắp nén nhang...

Quên được thật không, giết được không?
Vương mang sâu nặng tận đáy lòng
Mồ sâu cũng chỉ ba tấc đất
Đau khổ nơi này ngấm vào trong...

Có giận hờn nhau cũng thế thôi
Anh về cho trọn nghĩa, anh ơi!
Đừng nên quay lại làm chi nữa
Kiêu hãnh ta đi giữa cuộc đời...

Mấy dặm đường xa, phút chia tay
Yêu dấu ngày xưa, giấc mộng đầy
Ta về chôn chặt trong mù vắng
Cánh đồng con gái gió đưa lay...

HoaTiNa


Ta ôm tình nặng trĩu...nghe quanh đời mưa bão...ôi những ngày yêu dấu..bọt bèo...



Đăng nhập để trả lời
0
Trứơc Gìơ Tạm Biệt
-Trần Quốc Bảo-

Cất nổi nhớ vào ba lô con cóc
Xếp áo thư sinh, bút nghiêng cùng sách vở
Tạ từ tháng ngày hoa mộng tuổi thơ
Anh cất bứơc lên đàng theo nghĩa vụ

Trứơc giờ tạm biệt đặn vào quân ngũ
Người thân, bạn bè tay bắt mặt buồn
Anh đi rồi chắc sẽ nhớ yêu thương
Cô bé láng giềng hay soi gương, làm dáng

Nhớ lắm nụ cười bao người lãng vãng
Nhớ nhất một người lơ đễnh dửng dưng
Trước giờ tạm biệt em chẳng chút ân cần
Quên bẳng "lời chào", lệ rưng khoé mắt

Trái tim em vô hình anh bắt chặt
Làm hành trang vui bứơc tuổi đường dài
Không dám mộng nhiều vì sợ giấc mơ phai
Nên trước giờ tạm biệt xin đừng ai hẹn ước.

14-2-2006


Hi hi ngọn gió nào thổi tiểu thư Hoatina tới thăm cát hạ vậy, mời tiểu thư dùng với tại hạ vài chung trà thay rượu, chúc tiểu thơ vạn an và thơ ca luôn làm lòng tại hạ rung động ha[:D]
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi
-Trần Quốc Bảo-

Bứơm kia có thể là chính tôi
Ngày xưa yêu em đến tàn đời
Ngày xưa ai biết là thi sĩ
Buồn tình hoá kiếp bứơm rong chơi

Mây kia chắc cũng lại là tôi
Lững lơ, lơ lững ở trên đồi
Có thể yêu em mà chưa nói
Nên buồn kiếp này mây mãi trôi

Hòn đá cuội kia hẳn tôi rồi
Đá lăn theo một gót chân người
Từ trăm kiếp nào tôi chửa nhớ
Nhưng khẳng định lòng chỉ em thôi

14-2-2006


Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Không Đề
-Trần Quốc Bảo-

Từ rày em bước chân đi
Trăng thơ ở chốn biệt ly không người
Tình tôi tan tác với đời
Ngăn sông cách núi một trời quan san

Khăn khô chậm lệ giữa đàng
Em đò dọc, tôi đò ngang ngược chiều
Không cùng chung bến tình yêu
Thì thôi em nhé đừng nhiều xót xa

Vợ đẹp là vợ người ta
Em xinh ngần ấy, không là vợ tôi
Từ rày đôi lứa đôi nơi
Buồn trông mây nước mà khơi cung sầu

25-2-2006

Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Sao không phải là anh?
-Trần Quốc Bảo-

Sao không phải là anh?
Mà lại là người ấy
Bờ vai anh chắc đâu đáng tin cậy
Cho yêu thương năm tháng tựa vào

Anh mãi đứng bên lề
Nhận vô vàn đớn đau
Khi nổi nhớ cồn cào khát đói
Trái tim em không ngừng réo gọi
Tên người ấy...? sao không phải là anh?

Giá có thể đuổi xua được gã đàn ông
Mang lại cho em nhiều bất hạnh
Anh sẽ quấn quít cùng em cả đêm lẫn ngày
Sưởi ấm em bằng vòng tay
Hơ nóng yêu đương qua từng hơi thở
Chỉ mong em thôi nhớ
Gã đàn ông chưa học cách "thật lòng"

Sao em còn trông mong
Kỳ tích chắc là không bao giờ xuất hiện
Dù em có mong nhớ phát điên
Cũng vẫn chỉ đơn phương mình em ạ

Tình yêu sâu sắc đâu mang tới phép lạ
Anh che đậy những xót xa
Môt thời trái tim em người ấy bước qua
Cuối cùng...vẫn không phải là anh?

19-2-2005


Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Hi hi ngọn gió nào thổi tiểu thư Hoatina tới thăm cát hạ vậy, mời tiểu thư dùng với tại hạ vài chung trà thay rượu, chúc tiểu thơ vạn an và thơ ca luôn làm lòng tại hạ rung động ha



Hihi...ngọn gió thì chắc chả đưa được HoaTiNa đến đây được đâu, nếu có, chắc phải là cuồng phong mới đủ mạnh...[:D]...hay chí ít cũng phải là bão - bão lòng trong thơ TQB...Bài này mình viết để reply bài "Sao không phải là anh?" nhé - vừa đúng lúc đang muốn viết về chuyện này...


Xin anh đừng hỏi vì sao..

Xin anh đừng hỏi vì sao
Bởi tình yêu có đâu cần lý lẽ
Và bình yên dường như là không thể
Mọi cái trong lòng luôn dị nghị lẫn nhau

Em yêu anh bằng chút lý chí trong đầu
Sự thật như một vết dao cứa sâu vào buối nhói
Trái tim có khi nào hun hút như ngõ tối
Không một bóng đèn, không một lối rẽ ngang?

Như còn chưa mệt mỏi vết dấu ngựa hoang
Chút lý trí trong em không thắng được khát khao nổi loạn
Em chuốc cho mình ly rượu nồng đắng chát
Em chuốc cho em say ngả nghiêng say…
Phiêu bạt cả một đời…
Phiêu bạt cả em đây..

Xin anh đừng hỏi vì sao
Bởi em cũng đâu có biết
Vì sao em yêu người tha thiết
Mà không phải là anh…

HoaTiNa


Ta ôm tình nặng trĩu...nghe quanh đời mưa bão...ôi những ngày yêu dấu..bọt bèo...



Đăng nhập để trả lời
0
Trả lời bài thơ XIN ANH ĐỪNG HỎI VÌ SAO của Hoatina_hn, rất vui khi tiểu thơ đến họa thơ cùng cát hạ hi hi, chúc tiểu thơ vui vẽ[:D]

Nào Được Em Yêu
-Trần Quốc Bảo-

Anh sẽ chẳng dám đòi hỏi bất cứ điều gì
Anh sẽ tránh không làm lòng em đau
Dẫu anh chỉ tới sau
Cũng cam tâm tình nguyện lao đầu vào khốn khổ

Khi em buồn khóc, anh ở bên dành dỗ
Khi em nhớ người, anh lại lờ không hay
Kể cả lúc em không cần anh, anh cũng sẽ tới đây
Nhận thất vọng trên từng ngón tay gầy

Thời gian...thời gian... em chưa nhìn thấy
Thời gian...thời gian...em chẳng nhận ra
Người thật sự yêu mình
Đừng cứ mãi như là gỗ đá
Buồn thân anh, mà tội lắm phận em

Tới bao giờ mới đến được trái tim
Người con gái mang tình yêu mãnh liệt
Sao phải là kẻ đó thì mới yêu tha thiết
Cho mình anh vắt kiệt nổi đợi chờ

Hình bóng nào em nhất quyết tôn thờ
Với anh dù ghen hờn cũng đành câm lặng
Sẵn sàng nếm vị đời chát đắng
Mà năm tháng nào có được "Yêu Em" đâu?

25-2-2006



Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-05 09:05:32Trần Quốc Bảo>
Xóa
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa tình bạn nở trên cây tình bạn
Trần Quốc Bảo

Hoa tình bạn nở trên cây tình bạn
Chen lá niềm vui lẫn nỗi buồn
Hoa muôn maù, lá muôn sắc, thoảng muôn hương
Mặc bướm ong say tình hoa cám dỗ
Cây vững chảy không hề lay đổ
Dù bão giông, dù bàn tay thợ làm rừng
Vẫn sừng sững chơ vơ giữa trời thương
Mang khúc nhớ cho hoa đời son sắc
Hoa chẳng dại hờn chi cơn gió mạnh
Mà để cho tình bạn rụng đầy sân
Chẳng ngốc nghếch theo những trận mưa dầm
Cho cánh mỏng tã tơi xuôi dòng nước
Hoa tình bạn đố ai gìn giữ được,
Mà không tàn nơi cánh cổng thời gian
Đừng đem hoa vùi lấp cõi địa đàng
Thiếu dưỡng khí hồn hoa luôn khắc khoải
Chớ xem hoa như loaì hồng, cúc daị,
Hay hải đường, thược dược, với hướng dương
Có sắc hương nhưng chẳng có sức bền
Mau tàn úa trong vòng xoay số mệnh
Cây tình bạn lớn nhanh từ cảm mến
Rồi nở hoa, kết trái - sinh tình yêu
Trân trọng hoa xin nhớ lấy đôi điều:
Đừng phản bội, lọc lừa, hoa sẽ héo
Cuộc đời hoa chỉ một lần rực rỡ
Đẹp muôn đời trong những trái tim yêu
Muốn hiểu hoa"tình bạn" thọ bao nhiêu
Tôi xin thưa:ngàn năm là bất diệt!

24/12/2003

Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Xé thư tình
Trần Quốc Bảo

Xé toạc, xé tan, xé tất cả
Xé chẳng chừa, xé sạch sành sanh
Xé hồn em hay, xé mảnh tình hồng
Xé, xé hết chẳng còn câu "bội bạc"

Xé, xé, xé những gì người ta nói
Xé luôn ảnh của cái buổi đầu yêu
Kỷ niệm xưa giờ chắc lợt phai nhiều
Gởi làm chi phong thư tình ly biệt

Ta điên dại dẫm lên mãnh phũ phàng
Ta gom đống giấy vụn vò tan hoang
Phong thư buồn nàng viết lệ hai hàng
Ta căm ghét toàn bao lời giả dối.

Tình yêu nàng, thứ tình yêu đau nhoí!
Được pha trộn bởi hàng đống đắng cay,
Được luyện thành bởi mật ngọt tháng ngaỳ,
Là chất độc cho kẻ khờ nếm thử.

Xé, xé, xé ra trăm ngàn mảng nhỏ
Xé chẳng chừa .Ôi! bút tích thương đau.
Xé hồn ta trong từng đêm nghẹn ngào
Ôm hờn tủi, ta thấy tình chết chóc.

4/2003
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Pho tình sử
Trần Quốc Bảo

Nào phải là giọt nắng
Nào phải là giọt mưa,
Có lẽ giọt lệ xưa,
Khi Chiêu Quân gãy khúc
Lúc biệt Hán Đế Vương.
Khi nàng Chúc khóc thương
Cho mối tình tan vỡ

Nào phải là xuân thắm,
Nào phải là hạ-thu,
Mà là đông tuyết phủ,
Trên vai người cố phụ
Tay ẳm bồng con nhỏ
Trông chồng ngoaì biên khu

Em có nghe đất khóc
Trời nức nở bi thương
Tiếc cho người tài sắc
Mang hai chữ "đoạn trường"
Mười lăm năm lưu lạc
Đời Kiều lắm thê lương

Em có nghe bão tố
Đang gầm thét điên cuồng,
Trách người yêu lỗi hẹn
Bước một lần sang ngang.
Đêm từng đêm thức trắng
Anh ôm tình thở than.

Anh không trách em phụ
Anh không nghĩ em sang
Và anh không muốn mang
Trái tim người bội bạc

Đoạn kết pho tình sử
Tiếng yêu là dỡ dang!

17/12/2002




Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Cho người tình phụ
Trần Quốc Bảo

Tôi đã bảo hãy dừng câu thương nhớ!
Để tâm hồn còn một chút thanh cao
Khi xa em chẳng vướng giọt lệ nào
Cho nàng hiểu cuộc tình không hư ảo

Khi xa rồi mới thấy lòng lão đão
Tôi lạc loaì như cánh nhạn chơ vơ,
Như sương mai còn đọng giọt đợi chờ,
Lòng yếu đuối lại mơ người kiêu hãnh.

Cay đắng quá nàng sống đời nhung gấm
Bước huy hoàng trên tột đỉnh cao sang
Thương thân tôi đường công danh dở dang
Dựng chòi thơ cho vơi bớt nghèo nàn.

Khi xa nhau chỉ mình tôi trống vắng,
Mang tủi hờn lạnh lẽo mỗi canh thâu,
Chỉ mình tôi thương nhớ mối duyên đầu,
Đâu ai hiểu mặc tình tôi câm nín

(23/1/2004)


Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa hồng tranh
-Trần Quốc Bảo-

Hoa hồng tôi khéo họa hai đóa
Một đóa là anh, đóa cho em
Sắc hương không có, hồng không thắm
Lá chưa xanh tình nhạt lạ thường

Hoa hồng nở rộ giữa vườn thương
Mượn máu tim yêu ta tỏ tường
Hồng ơi ta họa bằng lưu luyến
Tương tư tri ngộ điệu du dương

Hoa hồng đem họa duới gió sương
Bảo nổi giông to vẫn kiên cường
Vẫn đứng vững vàng uyển chuyển quá
Đẹp sao hoa hồng của yêu đương

Hoa hồng tặng em lúc lên đường
Nàng nhận cho tình bớt đơn phương
Tôi đi một bước là ngăn cách
Dạ lòng hai đứa nở vấn vương

Hoa hồng tình tôi hóa điên cuồng
Bảo với mình rằng, với nàng luôn
Chờ nhau em nhé ! đừng quên nhé !
Ngày về xây tổ ấm uyên ương

11-4-2004
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa tim
-Trần Quốc Bảo-

Xin gởi về em cánh hoa tim
Dang dở tình yêu mấy ai tìm
Thuở xưa KH vì hoa ấy
Mà chết đời hương, chết con tim

Đã tan vỡ rồi những êm đềm
Lịm kỷ niệm buồn trong bóng đêm
Gió thu xào xạc xao xác lá
Tìm em...tìm đâu một cánh chim

Xin gởi về em cánh hoa tim
Là tôi hứng trọn cả nỗi niềm
Từng bấy năm rồi em có biết
Lòng tôi trống lạnh quyết phong niêm

Tôi quyết thật rồi dẫu xa nhau
Tình yêu duới mộ tôi sẽ đào
Tình yêu năm tháng đầy thi vị
Đa tình tự cổ quyết tìm nhau?

Xin gởi về em cánh hoa tim
Ngàn năm đau khổ chỉ tôi tìm
Ép cánh hoa lòng chôn duới huyệt
Em dẫm đời tôi nát con tim

Thôi nhé bạn tình ban sơ ơi!
Bên người yêu mới đẹp duyên rồi
Có còn nghĩ tới hoa tim vỡ
Năm cánh vỡ rồi xót xa thôi.

(5-2004)
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Ru ta một đời
-Trần Quốc Bảo-

Ru ta một giấc tình nồng
Để rồi phiêu lãng tận cùng hư không
Mộng êm, gối ấm bên lòng
À...ơi...tha thiết một dòng sông yêu.

Ru ta đời hết tịch liêu
Vỗ về nửa trái tim nhiều ái ân
Nữa trái tim hóa ngại ngần
À...ơi...hợp nhất tình gần chửa xa

Ru ta duới ánh trăng ngà
Bên người vun đắp mơ là thiên thu
Đường xa gió cát mịt mù
À...ơi...ta ngủ cho dù sóng dâng

Ru ta cơn bão diụ dàng
Ngăn hai nỗi nhớ chẳng tràn nổi đau
Ơi...hời kẻ trước người sau
Ru tình bất tận kén sầu môi em

À...ơi...buông thả cửa rèm
À...ơi...ngân ngấn lệ mềm mắt ai
Ru ta đời hẹp đâu dài
Mà đi cho đến mệt nhoaì chưa thôi

Ru ta ơi hỡi...ơi hời...
Hời ơi...ơi ới...một đời ta ru...

(23-5-2004)

Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Điều không thể rồi cũng thành có thể
-Trần Quốc Bảo-

Anh từng nghĩ anh không thể yêu em
Bởi cái đầu vẫn thường luôn mách thế!
Nhưng trái tim như cần một sự đổi mới
Nó vẫn hoaì tâm niệm, yêu thử xem!
Trái tim si cứ hoaì thích cộng thêm
Mọi ngọt ngaò, đam mê, khát khao dù vặt vãnh
Trong khi cái đầu nặng nề ám ảnh
Bao tan vỡ, chuyện lìa tan,
Những nổi đau khôn cùng.

Và một thoáng
Anh nghĩ mình sẽ không thể nào rung
Dù ánh nhìn kia đủ đầy cơn xúc động
Dù em có cười, dù đôi mắt có mơ mộng
Giết chết bao chàng trai...
Anh mãi cứ thản lòng
Hằng ngày cái đầu bận rộn những mưu sinh
Biết khấu trừ đi những điều phức tạp
Có lẻ do thế
Mà tình yêu nó càng không thể dung nạp
Để trái tim giận hờn trong nhịp đập vu vơ
Trái tim vốn nhạy cảm nên nó vốn rất khờ
Cho rằng tình yêu là tuyệt tác để đời
Nó thèm nhớ nhung, thèm được sờ và chạm
Thứ tình yêu làm đốt nát tâm tư
Nhưng khổ nổi cái đầu thích làm nư
Lại dè dặt sợ tình là mộng ảo
Nó cố tình gượng ép không cho hồn chao đảo
Để trước em anh thiểu nảo quay đầu

Rồi sẽ đến lúc chẳng còn chịu nổi đâu
Lý trí- tình cảm đang tự dằn co nhau
Sự ủy mị, mềm lòng đẩy lùi đi cứng rắn
Điều "không thể", dường như tan biến từ lâu
Anh vẩy vùng như chú cá mắc câu
Hạnh phúc hay khổ đau giờ anh không màng nghĩ
Em ơi! khi kỳ diệu trong tình yêu âm ỉ
Ôi! điều "không thể"
Đã trở thành "có thể"
....in sâu

(2004)
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng khóc nữa em ơi!
-Trần Quốc Bảo-

Đừng khóc nữa em ơi!
Tất cả đã nhạt rồi
Anh giờ như chiếc lá
Nhẹ nhàng, anh sắp rơi.

Ngọn đèn dầu tàn hơi
Tim lụi cùng đốm sáng
Trời bình yên thoáng đãng
Ai hay mây tím trời

Những thổn thức không lời
Thốt bao nhiêu là đủ
Thời thơ anh ẳm ủ
Rồi sẽ phải chôn vùi

Đừng khóc nữa em ơi!
Thuyền xa biển nghìn đời
Con sóng tình đâu hiểu
Vẫn hoaì vỗ ngoaì khơi

Anh rồi sẽ ngủ mê
Rồi sẽ khép nụ cười
Những buồn vui ẩn hiện
Mắt chẳng thể lệ rơi

Đừng khóc nữa em ơi!
Hạnh phúc chưa nở rời
Nhưng tay anh bất lực
Đành buông thỏng, buông xuôi

Dù mai vắng nhau thôi
Em gắng sống, gắng cười
Anh còn trong vật vã
Nổi đau đừng chia đôi

Kìa cánh én một đôi
Bổng lìa xa một nửa
Anh đi em ở lại
Thì đừng khóc em ơi!

(6-2004)

Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Người đàn ông sau anh
-Trần Quốc Bảo-
Tặng CNM

Người đàn ông đến sau anh
Chắc người ấy sẽ hơn anh vạn lần
Trái tim người ấy rất gần
Luôn luôn tỏ vẽ ân cần với em
Tình thương người ấy đính kèm
Nỗi nhớ pha lẫn, yếu mềm theo sau
Dù cho cứng cõi thế nào
Trước em người ấy ngọt ngào tiếng yêu
Lòng người mạnh mẽ bao nhiêu
Trước em thì vẫn ba chiều xốn xang
Một giọt nước mắt nhẹ nhàng
Cũng làm đau khổ ngập tràn con tim

Người đàn ông đến đời em
Sau anh, có lẽ yêu em rất nhiều.
Người ta rồi sẽ cưng chiều,
Sẽ vì em dám tìm liều thuốc tiên
Cùng em mộng giấc ngoan hiền
Nắm tay đi hết muộn phiền trong nhau
Người đàn ông chỉ đến sau
Mà người ta lại khát khao điên cuồng
Yêu em người chẳng yêu suông
Chẳng làm em khổ, chẳng buông dễ dàng
Thôi thì cứ việc đem mang
Hương tình đầu ấy ngã sang cho người
Nói sao anh cũng thua rồi
Nói sao anh cũng phải rời xa em
Người đàn ông ấy đáng khen
Đâu như anh chỉ hờn ghen buốt lòng

(2004)
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Đời chị- đời em
-Trần Quốc Bảo-

Chị ơi, đời chị từng yêu,
Ít nhiều ngang traí, từng nhiều đắng cay.
Đau thương gặt hái ngày daì,
Lòng đem gởi gió sương ngoaì ải xa.
Không cùng chung phận quần thoa,
Không cùng nét liễu, dáng hoa thẹn thùng.
Vì đâu thơ chị nảo nùng,
Vì đâu em viết tiếp cùng nổi đau.
Trời sanh em chẳng má đaò,
Chẳng môi son biết thế nào chị ơi.
Là em may mắn hơn thôi,
Là đời chị vốn thiệt thòi bất công.
(Theo chồng luống tuổi sang sông,
Nghe đâu sóng dật còn trong lòng thuyền.)
Trời phú em nhạy cảm riêng,
Với chị, em vẫn hàn huyên lắm lời.
Mệnh "đàn ông" khó chơi vơi,
"Đàn bà" bến đục, mấy người bến trong.
Kẻ không yêu gọi là chồng,
Tâm tư xé nát theo dòng chữ nghiêng.
Sân khấu đời chị đảo điên,
Không đèn màu chỉ một thiên tình buồn.
Hoa lòng chị rụng thẳm vườn,
Chị ơi, lau ngấn lệ hường giúp em!
Kiếp này em trót bon chen,
Buộc gàng nhau bởi thơ duyên trái đời.
Ngôn ngữ vắt lược, trâm rồi,
Em ra sân khấu trong lời gái tơ.
Hóa thân vai chị em chờ,
Vườn Thanh mở ngõ dại khờ tình xa.
Em đâu phải mệnh đàn bà,
Màn nhung khép lại vẫn là đàn ông.
Em đâu phải gánh non sông,
Tang bồng thỏa chí chơi ngông vậy mà.
Quảng đời hương chị đã qua,
Khổ đau nơi chị thật thà em xin.
Đêm nay sân khấu lung linh,
Vở tuồng đời chị một mình em ca.

(6-2004)


Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Có một điều...
-Trần Quốc Bảo-

Có một điều luôn làm anh bối rối
Một lời nói thiệt khó mà mở lời
Khi đóa hoa hồng anh mang tới
Nghi thức tình yêu đành tặng thế thôi

Anh nhận ra một điêù rất xa xôi
Khi bên nhau giữa ta còn khoảng cách
Chút ngại ngần, chút hờ hững. Em, anh-ai người chưa đánh mất?
Một chút thôi cũng giá lạnh vào lòng

Đóa hoa hồng anh tặng em biết không?
Anh rất sợ tình ta như cánh mỏng
Gai tai ác nhẹ đâm tim rát bỏng
Sắc hương tàn-cuộc tình chết mùa đông

Rồi sẽ tới nữa ngày hết đợi mong
Em chợt nhiên nói "chia tay" sáo rỗng
Em lỗi hẹn để mình anh trông ngóng
Chỉ đóa hồng đâu đủ để yêu nhau!

Điều muốn hỏi giống như một nhát dao
Tình yêu ở trong ta dần rạn nứt
Em dẫu từng yêu anh cũng chỉ là thổn thức
Rung động đầu vào ngõ cụt khổ đau.

Có một điều anh chẳng biết làm sao
Nhỡ ngày mai chẳng còn chung lối hẹn
Đóa hoa hồng hương tình không nguyên vẹn
Em và anh đừng ai phải nghẹn ngaò...

(23-6-2004)
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Tiển em... Lý Qua Cầu
-Trần Quốc Bảo-

Buồn thay đám cưới người ta
Giận thay vai chính chẳng là tôi đâu
Người ta sẽ bước qua cầu
Mặc tôi thấm ướt mưa ngâu trong lòng

Thương người hát lý chờ mong
Qua cầu dạ khúc lòng không quay về.
Biết thế mà vẫn dại thề
Ngày xưa dối mẹ rà rề yêu em

Lá trầu người bỏ không tiêm
Bước qua cầu, bước êm đềm đời nhau
Tôi nghe lòng rối ruột đau
Qua cầu người đã qua cầu...quên tôi...

Lá trầu tôi quệt trắng vôi
Tình theo sóng lạ cuốn trôi mất rồi
Chiều chiều hát lý xa xôi
Qua cầu lỡ nhịp chát môi chén sầu

Tằm còn đợi mớm lá dâu
Sợi tơ em nhã ví dầu đắng cay
Qua cầu gió thổi tóc bay
Bao thương nhớ lẫn trong ngaỳ...mất em.

Tiển người dưng khóc một phen
Cho vơi bớt cái bạc đen ở đời
Âm thầm tôi vái cùng trời
Qua cầu suông bước vẹn lời "trăm năm"

(6-2004)
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Vần lục bát buồn
-Trần Quốc Bảo-

Buồn tình câu lục sang sông,
Để cho câu bát bạc lòng ra đi.
Vần thơ ngày ấy còn gì,
Câu thơ gãy gánh, rồi thì...mất nhau!

Đôi ta chẳng đặng trầu cau,
Trách tình ngăn bởi bức rào gia phong.
Em xây đắp mộng bên chồng,
Nhẹ tay cắt sợi tơ hồng giúp tôi.

Chẳng "duyên", chẳng "nợ" thì thôi,
Ta về ôm hết đơn côi, chán chường.
Ngắm vầng trăng buổi yêu thương,
Ngâm câu lục bát tình vương vaĩ... buồn...

(6-2004)
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-01 13:49:40Trần Quốc Bảo>
Tâm sự Diêu Bông
-Trần Quốc Bảo-

Em bảo: anh tìm lá diêu bông
Rồi ta sẽ nên nghĩa vợ chồng
Thương nàng tôi gắng tìm chiếc lá
Nhưng ngày về...em đã sang sông

Tôi buồn em lắm, em biết không?
Nhấp cạn đêm nay chén rượu nồng
Diêu bông ai viết thành câu hát
Ngày ngày anh vẫn ngậm ngùi trông

(8-8-2004)
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Mua
-Trần Quốc Bảo-

Tuổi thơ thôi đã mất rồi
Vào đời tay trắng chẳng đòi học yêu
Dám đâu mơ mộng chi nhiều
Hoa Mua vẫn nở những chiều không em.

Ngày xưa Mua tím anh đem
Kết vòng hoa cưới trao em đội đầu
Nắng lên hồng má cô dâu
Mà tình chưa hé nửa câu hẹn hò.

Bây giờ lỡ một chuyến đò,
Tuổi thơ anh với cánh cò ngang sông.
Tay trắng nào dám ước mong,
Cái "ngày xưa" ấy...nhủ lòng anh quên.

Thiệp hồng thôi chẳng chung tên
Hoa Mua em giữ mà nên vợ chồng.
Người sang đám cưới mời đông
Xe hơi chục chiếc, vàng ròng mấy nâm.

Trầu cau đổi lấy tơ tằm
Mẹ em buồn khóc lệ dầm như mưa
Em đâu còn nhớ ngày xưa,
Hoa Mua em bán, người mua mất rồi.

Tình anh ngàn chiếc lá rơi,
Mất em- tay trắng vào đời thôi yêu
Quê người lạc bước mỗi chiều
Hoa Mua chẳng có...thương nhiều...ngày xưa...

(2004)

Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-13 09:00:14Trần Quốc Bảo>
Không Đề 19
Trần Quốc Bảo
 
Chẳng trèo cây bưởi hái hoa (*)
Đâu xuống vừơn cà mà hái tầm xuân
Bởi không duyên nợ… tần ngần
Thôi em cứ việc ngàn lần cách xa
Tôi không ghen, cũng…thiệt là (?)
Tôi không buồn, nói thiệt mà…dối chi (!)
 
Nàng vui tiếng pháo vu quy
Còn tôi thực khách hiếm khi được mời
Vô tư hết nói, rồi cười
Nàng sao lại cứ nhìn tôi âu sầu
Tôi ngắm nàng biết bao lâu
Ngẩn ngơ em bước qua cầu, sang sông
 
Lạ lùng con mắt ngùi trông
Cá cắn câu, Sáo xổ lồng…xa bay
Ba đồng một mớ trầu cay
Tiếc sao chẳng ngỏ những ngày còn thơ
Nằm không, hát lý bơ vơ
Em theo câu hát vào mơ hẹn hò.
 
(8-2004)
 
*Mượn lời ca dao
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện Cổ Tích Của Tôi
Trần Quốc Bảo

Ngày xưa Đất mới hình thành
Đất chưa ngọn cỏ, cây xanh, suối ghềnh,
Bầu Trời còn thấp bấp bênh
Nên Trời với Đất trở nên họ hàng
Ngày xưa Trời Đất hoang tàn
Đìu hiu đất mới mơ màng bóng xanh
Đất liền uốn lượn vòng quanh
Rãi đi tứ xứ tạo thành Năm Châu
Lần đầu Trời đổ Mưa ngâu
Lần đầu Đất lại dãi dầu Tuyết Sương
Phủ lên mỏng mãnh làn hương
Gọi là Không Khí tỏa vương Tinh Cầu
Nhờ thế sức sống có màu
Cỏ Cây, Hoa Lá, Sông Hồ, Biển êm
Thấy thế Trời sinh ra Chim
Phân chia Ánh Sáng, Bóng Đêm muôn loaì
Nhưng rồi cây xuyên qua Trời
Trời giận Đất mới bèn dời lên cao
Tiếp tục sinh ra Vì Sao
Vì Sao nối kết biết bao Thiên Hà

Một hôm Đất đến giảng hòa
Đất đem tiếng khóc thật thà cầu xin
Trời hết giận, xóa bất bình
Đất bảo trần thế cần tình yêu thương
Xẻ da thân Đất dặm trường
Lóc hai miếng thịt kiên cường Đất trao
Trời nhận không khỏi nghẹn ngào
Dùng tay khéo léo nặn nhào hai con
Đôi Nam Nữ bé tí hon
Trời phù phép chúng véo von Nói Cười
Biết Đi Đứng, gọi là Người
Nhưng không Khối Óc chúng lười ham chơi
Suốt ngày tự tại thảnh thơi
Không Tim chẳng xót xa rơi vì Tình
San bằng cây cối điêu linh
Tàn sát muôn thú động kinh cõi trời

Buồn đau lặng tiếng im lời
Đất đem Nhung Nhớ ru hời mấy đêm
Hỉ-Nộ-Aí-Ố hòa thêm
Loaì người chân chính Con Tim phải hồng
Nữ thủy chung, Nam một lòng
Dòng máu tươi đỏ chảy chồng trong nhau
Kể từ đó Người biết Đau
Biết sống với những Ước Ao đời thường
Biết Cười Vui, biết Khóc Buồn
Và biết Thẹn khi trần truồng tấm thân

Ngày xưa Trời Đất bạn gần
Ngày xưa Trai Gái một lần hiểu nhau
Cưới sinh chưa có trầu cau
Sống chung đâu có khát khao Vợ Chồng
Tuy nhiên sâu thẳm mặn nồng
Tình Yêu vốn có tận dòng khai sinh
Những cô, cậu bé chuyển mình
Loaì người đông đúc tượng hình khắp nơi
Biết bao nhiêu cuộc đổi dời
Thăng trầm dâu bể một thời nắng mưa
Vẫn còn tiếp tục day dưa
Trong tôi " Ngày xửa, ngày xưa...Loaì người! "

(2004)
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Cổ tích-mùa phượng đỏ
-Trần Quốc Bảo-

Ngày xưa, xưa tự lâu đời
Cổ tích mẹ bắt từ lời yêu thương
Lên năm cổ tích bà thường
Là cô Tấm với mụ Lường xấu xa
Tuổi thơ giờ đã trôi qua
Không còn quả thị, không là bà tiên
Anh không còn nét hồn nhiên
Người lớn cũng phaỉ tìm riêng cho mình
Câu chuyện cổ tích thật xinh
Em ơi! anh kể tích tình em nghe!

Chuyện rằng: có một mùa hè,
Có nàng Phượng xỏa tóc che hững hờ
Tính nàng ưa thích vẫn vơ
Áo trắng tinh với mộng mơ học trò
Lòng nàng chưa vướng sầu lo
Tim nàng chẳng có ai vò mà đau
Nàng mang vẽ đẹp thanh cao
Dịu dàng, lắm kẻ khổ đau trước nàng
Tình yêu nàng quyết chẳng màng
Nàng cười chế giễu những chàng đang yêu
Chiều vàng gió thoảng hắt hiu
Ai ngân khúc hát liu riu nổi buồn
Bóng chàng nhạc sĩ duới đường
Từ dạo ấy bỗng Phượng thường nhớ nhung
Người người thấy Phượng mông lung
Mỗi khi chàng hát lại rung tơ lòng
Mắt Phượng lệ chảy thành dòng
Chàng trai từ đó cũng đồng tương lân
Ngaỳ nọ tiếng hát bỗng dừng
Phượng nghe tim bỗng bần thần nhói đau
Lá thư chàng gởi đây sao...?
Thì ra chàng quyết định vào quân nhân
Xin nàng chờ đợi ngày gần
Trở về dạm hỏi,ân cần có nhau
Phượng vui tin tưởng... nhưng sao
Người đi đi mãi không bao giờ về
Trái tim phượng rớt bên lề
Ngỡ chàng phản bội nàng thề quyên sinh
Từ đâu tin báo viễn chinh
Từ anh lính trẻ báo tin lìa đời
Thì ra chàng hy sinh rồi
Chàng nhờ nhắn lại một lời thứ tha
Kia là chiếc áo thiêu hoa
Chàng mua trong lúc quân qua thị thành
Định ngày về sẽ cưới nhanh
Ai ngờ...lở dở...đàn đành đứt dây
Ngồi trong bóng tối canh gầy
Ôm áo cưới Phượng khóc đầy mấy đêm
Lệ hóa thành máu con tim
Nàng hóa thành cánh hoa đêm mùa hè
Mỗi khi nghe nhạc tiếng ve
Phượng bừng nở rộ thắm che góc trời


Em ơi từ đó trên đời
Sắc phượng biểu tượng tình người thủy chung
Phượng nở ba tháng là cùng
Nên người sau goị:phượng nàng tương tư
Học trò lấy phượng ghép thư
Trên trang lưu bút Phượng như bướm hồng
Chia ly trao cánh Phượng lòng
Tất là ta dặn dò lòng chớ quên
Em ơi hẹn ước cũng nên
Chắp tay cùng khấn vầng trăng trên đầu
Tình mình chẳng giống tích đâu
Yêu nhau ta nguyện bạc đầu răng long.

(2004)
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trái Tim Văn Học
-Trần Quốc Bảo-

Tôi yêu văn học từ khi còn tấm bé
Từ khi lọt lòng nhân nghĩa đã khai hoang
Trung-hiếu-chí-tính- đã tượng hình rất khẽ
Câu văn đầu tiên: con yêu mẹ, mẹ ơi!
Câu văn đầu tiên mắt mẹ sáng ngời
Giọt mồ hôi đọng trên đời vất vã
Mẹ mỉm cười sung sướng
Nhìn dòng đời hối hả
Chắc mẹ thầm nghĩ tôi lớn sẽ nên người.

Tình yêu văn học chợt đến khắp mọi nơi
Mọi ngóc ngách trong tâm hồn thơ dại
Những câu chuyện cổ- một kho tàng vĩ đại
Ru tôi từng ngày với những ước mơ xa
Tôi là Sọ Dừa...
Là An Tiêm...
Ông Gióng...
Một thời đã lướt qua
Để lớn khôn từng chút tôi cứ phải mãi là...
Dạy cho mình tiếp thu "bao bài ca cuộc sống"

Văn học chắp cánh_ tình yêu tôi nóng bỏng
Xót xa, nồng nàn, cay đắng đến cháy tim
Tôi yêu Đất Nước
Yêu sắc maù
Yêu những cánh chim
Bao đứa trẻ thiếu tình thương của mẹ
Sống lạc loaì-không tổ ấm- bơ vơ
Thương cây lúa vàng đẹp như mơ
Để có hạt gạo trắng ngần...
Người nông dân phải tạo nên kỳ tích

Tôi yêu văn học một niềm vui bổ ích
Thời vàng son, đền đài
Còn lưu lại dấu chân xưa
Cha ông ta ngã xuống bao lần
Lại đứng lên tiếp tục đón đưa
Từng thế hệ này
Thế hệ kia, dù sống giữa đêm trường tăm tối
Giữa khói lửa, đạn bom, đau thương
Đã hình thành bao con người mới
Gang thép, cứng cõi mà hào khí lạ lùng

Đến thuở thiếu thời tình yêu vẫn mông lung
Suối nguồn văn học vẫn tràn trề nhiệt huyết
Để hiểu đời...
Tuổi trẻ- niềm tin. ôi, những điều cần thiết!
Nhưng để trưởng thành tôi phải biết khoan dung
Sự lầm lỗi của người
Sự nông nổi chung chung
Vấp ngã đôi lần bước chân không có nghĩa là chùng
Cứ bước tiếp- cuộc đời đâu trống rỗng

Ngoaì kia trai gái hò hẹn
Thứ tình yêu lơi lõng
Dễ hòa hợp và cũng dể xua tan
Tôi cũng hò hẹn,
Sao khác họ...tôi lại quá đa mang
Tôi nhạy cảm!
Tôi yếu đuối!
Tôi muốn ôm cả thiên đàng.
Văn học đưa tôi vùi trong hoang tưởng

Thực tế bao giờ cũng nhẹ nhàng vất vưởng
Giữa dòng đời xô bồ còn chen lấn nổi đau
Bằng ước mơ, khát khao, đam mê...
Tôi đau trong dại khờ
Mà khi tỉnh giấc tôi thấy nhịp đời đổi mới
Ý tưởng xuất thần tôi vượt xa thế giới
Và sắm cho mình vai hạnh phúc hơn người
Tôi giàu có bởi tình yêu phóng đại
Tôi chẳng đơn độc khi văn học vẫn song hành

Tôi yêu thơ văn đơn giản chỉ tấm lòng
Để thấy mình tồn tại tôi cần phải biết đong
Bao gương mặt xung quanh
Bao nhiêu điều xấu tốt
Tôi cho văn học tâm hồn và sức sống
Văn học tặng tôi chân chính, nghĩa tình
Trái tim tôi vẫn đập, tình yêu vẫn nẩy sinh

Tôi yêu văn học theo một nguyên lý sống
BAO DUNG- VỊ THA và CẢM HOÁ...

(6-2004)

Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Dối lòng
-Trần Quốc Bảo-

Tôi gạt lòng tôi, dối lòng tôi
Rằng đã yêu người vạn thu rồi
Thế mà...người lỡ sai hẹn chút
Lòng tôi đã bạc trắng như vôi

(2-7-2004)
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»