📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Thiếu phụ Nam Xương

0 trả lời, 839 lượt xem — Trang 1 / 1
Ngày xưa ở vung Nam Xương có 1 thiếu phụ chồng phải đi lính ra giữ biên cương ở miền Bắc. Vào thời bấy giờ, các phương tiện giao thông đều khó khăn nên rất ít có tin tức từ miền xa về. Người thiếu phụ cam chịu số phận, ở nhà làm ruộng và trông coi đứa con trai lên 1. Sáng sáng nàng nhìn về phía chân trời xa mong ngóng người chồng yêu mến trở về.
Ngày tháng trôi qua, mùa đông đã tới và 1 đêm kia gió bão nổi lên, gió thét gào cuồn cuồn khiến căn nhà nhỏ rung lên theo từng cơn gió.
Ở trong nhà người thiếu phuc ngồi may dưới ánh đèn dầu hiu hắt. Thỉnh thoảng nàng ngừng tay để vỗ nhẹ vào lưng đứa con yêu qúy đang ngủ trong chiếc phản bên cạnh.
Bỗng nhiên 1 luồng gió mạnh lùa vào nhà, ngọn đẻn vụt tắt và tiếng sấm làm đứa bé giật mình thức giấc. Nó sợ hãi và khóc thét lên, nàng vội ôm con vào lòng rồi khêu bấc, thắp đèn lên.
Nàng chỉ vào bóng của mình trên tường và dỗ con:
-Con ơi đửng sợ, có bố ở kia kìa.
Đứa bè nhìn vào cái bóng lung linh trên tường và ngưng khóc, nàng hát nhè nhẹ để ru con và đứa bé lại ngủ tiếp.
Tối hôm sau, trước khi đi ngủ, đứa bé lại đòi bố. Nàng mỉm cười vui sướng rồi ngồi trước ngọn đèn để bóng mình rọi vào tường, nàng dạy con chắp tay lại, lậy cái bóng và nói:
-Thưa bố, con đi ngủ.
Đứa bé tập mãi thành thói quen và mỗi đêm đều làm như vậy. Khi con ngủ rồi thì nàng vẫn thức bên cạnh con cho tới đêm khuya, 1 mình 1 bóng.
Ít lâu sau người chồng trở về gia đình, người vợ rất là vui mừng, cũng như những thiếu phục khác vào thời đó, nàng đã không bộc lộ tâm tư của mình qua ngôn ngữ và cử chỉ. Nước mắt sung sướng đọng trên mi rồi chảy xuống đôi gò má, nàng nói với chồng:
-Chúng ta phải làm lễ cảm tạ tổ tiên, thiếp phải ra chợ mua thức ăn để cúng, chàng ở nhà lo sắp đặt bàn thờ và trông con, thiếp sẽ về ngay.
Trong khi vợ đi vắng, người chồng ở nhà làm quen rất mau với đứa bé. Tuy nhiên khi anh bào với con rằng mình là bố nó thì đứa bé nhất định không chịu tin.
Đứa bé nói:
-Ông không phải là bố tôi, bố tôi bây giờ không ở đây. Tối nào trước khi đi ngủ tôi cũng chào bố tôi.
Sững sờ và tự ái, anh không hỏi han gì vợ về chuyện này và chỉ giữ im lặng.
Khi người vợ đi chợ về thì linh tính cho nàng thấy hình như có điều gì chẳng lành xảy ra cho gia đình mình. Nàng nói chuyện với chồng thì anh ta quay mặt đi, không thèm trả lời. Tính ít nói và cử chỉ dè dặt của nàng càng làm cho người chồng thêm nghi ngờ.
Người chồng im lặng quỳ lậy trước bàn thờ tổ tiên rồi lặng lẽ cuốn chiếu lại không cho vợ lạy tiếp. Khi thức ăn được dọn ra thì anh ta không đụng tay tới đôi đũa. thức ăn bị để nguội và không nói 1 lời, anh đỉ ra khỏi nhà.
Người thiếu phụ đã sống những ngày đơn côi bên đứa con nhỏ với 1 hy vọng monh manh là người chồng sẽ trở về. Một ngày kia, không thể chịu đựng được nỗi buồn bã và cô đơn, nàng ôm chặt con 1 lần chót rồi giao đứa con cho 1 người hàng xóm. Nàng vụt chạy như 1 người điên và gieo mình xuống sông để được yền nghỉ nơi thế giới bên kia.
Cái chết của nàng đã làm xúc động con tim băng giá của người chồng, sự nghi ngờ đã nhường chỗ cho đau khổ. Anh ta trở về nhà, đêm xuống, khi anh thắp sáng ngọn đèn dầu thì bóng anh in lên trên vách. Anh đã sững sờ khi thấy đứa con nhỏ chắp tay lạy cái bóng và nói:
-Thưa bố con đi ngủ.
Ngay lúc đó, anh nhận ra rằng anh đã nghi ngờ vợ anh 1 cách mù quáng, nhưng đã quá muộn. Anh liền lập đàn chay 3 ngày 3 đêm bên bờ sông để cầu siêu cho vợ. Anh đã không bao giờ lấy vợ khác, và cố gắng dạy dỗ đứa con.

Hết.

Người Về Âm Cảnh Hồn Thư Thái
Kẻ Ở Dương Gian Dạ Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0