Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Trai

GỬI MỘT VẦNG TRĂNG...

23 trả lời, 2.051 lượt xem — Trang 1 / 1
Để ý không em, giờ đã là cuối đông rồi đó. Một mùa xuân nữa lại sắp về.Xuân về ! Lẽ thường,cái cảm giác trong mọi người là mong đợi nhiều, và vui vẻ nhiều cũng là lẽ thường tình ,và không lấy gì làm khó hiểu.Nhưng anh chẳng thể nào có được cái cảm giác đó.Và xuân này anh cũng đâu muốn mong đợi gì nhiều. Bởi cái điều mà anh mong đợi nhiều nhất sẽ chẳng thể nào sảy ra...Và bởi xuân về cũng đồng nghĩa với việc ngày anh phải xa em cũng thêm gần!
Vẫn biết đó là điều phải xảy ra. Nhưng anh chẳng thể nào cầm nổi lòng mình, chẳng thể nào lừa dối lòng mình.Bởi nỗi buồn trong anh là có thật.Em có hiểu không em?
Có lẽ em cũng không bận tâm nhiều về anh. Bởi một lẽ đơn giản rằng : đó chỉ là cảm giác của riêng anh.Và bởi nếu em hiểu anh, có lẽ em đã không khiến anh buồn nhiều đến vậy...
Em tỏ ra hờ hững, cố tìm cách xa lánh anh.Và em giải thích rằng em không muốn đem thêm nỗi buồn cho anh, vì theo em, làm như vậy sẽ khiến anh quên được em, và khi em đi, anh sẽ không còn phải buồn nhiều. Nhưng người yêu ơi! Em sai rồi ! Em có biết rằng em làm như vậy lại càng khiến anh đau khổ hơn không? Anh đã từng nói với em rằng, anh không đòi hỏi và yêu cầu điều gì. Với anh, chỉ cần có một hình bóng để mà thương mà nhớ, mà đợi mà chờ.Như thế đã là quá đủ!
Anh biết rồi sẽ đến một ngày em ra đi.Anh chấp nhận điều đó. Và cũng đang cố quen dần với cảm giác đó. Nhưng như thế không có nghĩa là em cứ cố bắt anh phải quên em như thế.Anh sẽ vẫn nhớ em, cho dù là em ở nơi đâu cũng vậy.
Quên đi một hình bóng đã ngự trị trong mình đâu phải là dễ đâu em. Nhất là khi anh không muốn làm như vậy.Anh yêu em, và mong đợi ở em thật nhiều.Nhưng anh không đòi hỏi em phải đón nhận tất cả những tình cảm đó nơi anh. Hãy cứ làm những gì em cho là nên làm.Và cố gắng thật nhiều vì nó. Còn anh, chỉ cần em cho anh được nghĩ về em, là đủ !
Mai đây em đi rồi.Ở nơi đất khách quê người ấy.Em sẽ rất cần có cho mình một chỗ dựa.Anh chúc em sẽ tìm được một người như thế và hạnh phúc bên người ấy.Nhưng từ giờ tới khi đó, nếu được, hãy cho anh được là chỗ dựa của riêng em thêm một thời gian...
Hãy cố gắng thật nhiều em nhé.Nghe lời anh :Đừng bao giờ buông suôi với cuộc sống.Anh tin em của anh sẽ làm được....
Đăng nhập để trả lời
0
Có biết không em, vầng trăng nhỏ.Anh đã mong đợi đêm nay biết chừng nào?
Đêm nay, cái đêm mà những người phương Tây gọi là đêm noel, cái đêm mà theo quan niệm của những người theo đạo là đêm Chúa giáng thế, còn những kẻ ở vào cái tuổi như anh và em, chẳng biết tự khi nào, đã lấy nó làm cái ngày để thể hiện sự quan tâm đến nhau...
Anh cũng vậy. Mong lắm chứ. Mong được gần người thương, và mong được dịp thể hiện sự quan tâm tới người mình thương.Anh đã đợi ,đợi,...đếm từng ngày trôi qua trong nỗi khát khao được gặp em đến cháy lòng...
Thứ 2, thứ 3, thứ 4...Tự hỏi lòng mình : Sao mà thời gian trôi chậmđến vậy?Chờ mãi, rồi đến thứ 6.Anh đã thở phào." Chỉ còn 1 ngày nữa thôi! Ngày mai thi xong anh sẽ bắt ngay xe qua chỗ em.Gặp em, anh sẽ chẳng nói gì và cũng sẽ không để cho em kịp nói gì...Anh sẽ chạy ngay đến bên em, ôm em vào lòng để thỏa nỗi chờ mong đã bao ngày..." Anh
thầm nghĩ vậy.Và tự tưởng tượng ra một viễn cảnh như vậy. Dẫu chỉ là phút tưởng tượng thôi. Nhưng đã đem đến cho anh cảm giác hạnh phúc rồi !
Và... anh sẽ thực sự hạnh phúc khi nó thành hiện thực. " Chỉ ngày mai, ngày mai thôi" Anh nghĩ vậy! Nhưng không dám nghĩ rằng đó vẫn mãi là những viễn cảnh đẹp chỉ tồn tại trong tưởng tượng của anh...
Anh ngốc thật. Từng này tuổi đầu mà không biết rằng :Trăng đâu có mọc trong đêm 24. Đêm 24, ánh trăng nhỏ còn đang bận mọc ở một phương trời khác kia. Và xung quanh nàng trăng còn có biết bao nhiêu là những vì sao.Trăng chẳng cô đơn như lời trăng nói đâu !
Nỗi cô đơn ! Có chăng chỉ là của một kẻ si tình cứ cố ngồi mong đợi một chuyện chẳng thể nào xảy ra...
Nhưng thôi ! Anh sẽ chẳng trách em đâu, vầng trăng nhỏ ạ ! Khi này, dẫu em có ở phương nào thì anh cũng xin được chúc em một đêm giáng sinh vui vẻ và hạnh phúc. Và xin em đừng nói rằng : Anh lại văn vẻ rồi !
Anh chẳng thích nghe câu nói đó chút nào. Em có biết vì sao không? Vì những lời anh nói ra là những lời xuất phát từ con tim anh. Chứ nó chẳng phải là những lời văn hoa như em nghĩ đâu. Những lời văn hoa, nó chỉ được dùng khi viết văn, hoặc trong những câu chuyện xã giao mà thôi. Em nói anh văn hoa , như thế chẳng khác nào nói những lời của anh gửi đến em chỉ là những lời sáo giỗng không hơn không kém.Và như thế, nó tạo cho anh cảm giác em chẳng tin tưởng gì những câu nói nơi anh. Anh sợ cảm giác đó lắm người yêu ạ !
Đừng như vậy nghe em !...
Đăng nhập để trả lời
0
ơi tâm trạng của bạn làm mt cảm động quá....cho mt viết vài dòng với nhé....

GỬI MỘT DÒNG SÔNG
dòng sông ơi... em chẳng thấy đôi bờ.
trên bến vắng thênh thang nhìn sóng vỗ
một thời đã qua áo trắng em bây giờ nhòa lệ.
trang giấy học trò dấu mực đọng chưa phai...
em biết rằng chỉ còn là hư ảo..đêm giáng sinh thật buồn...cả dòng người cuồn cuộn đi về khán thờ để được về bên chúa...còn em chỉ vò võ bên cạnh chiếc vi tính để nhìn cảnh ấy một cách mờ ảo...tiếng tí tách của bàn phím ai đó tìm gọi bạn vọng lại trong em một nỗi buồn vô hạn...tiếng chuông nhà thờ xa xa vọng lại trong màn đêm lạnh lẽo....nhìn đôi trai gái đang nói chuyện trên màn hình nhỏ họ cười nói rất vui vẻ và tặng cho nhau những món quà giáng sinh thú vị....em lại nhớ đến anh...chắc giờ này anh đang quỳ trong thánh đường để đọc lời cầu nguyện, hay đang cùng vui vẻ với một cô gái trong niềm hạnh phúc....cái mơ hồ , thực ảo cứ hiện diện trong em đang vò nát trái tim em....
anh vẫn còn nhớ vầng trăng ư?.. hay chỉ là bất chợt... sự chờ đợi cố ý hay vô tình....anh có biết tại sao em không muốn gặp anh...bởi vì em không muốn cả hai cùng đau khổ.....em muốn được nhìn thấy anh hạnh phúc có được những gì mình đã có...em không muốn nhìn một người con gái khác phải khổ...tại sao? anh biết không..bởi em cũng là con gái...em chỉ muốn anh hãy quan tâm đến người con gái đó..em không muốn hạnh phúc của mình sống trên sự đau khổ của người khác...cũng không muốn giọt nước mắt phải chảy qua bao nhiêu cuộc đời đầy cay nghiệt...
dòng sông ơi! sống trong sự chia ly thật là chua xót... ai đã từng trải qua mới thấy được nỗi đau biết nhường nào. anh đã từng chờ đợi một vầng trăng trong đêm giáng sinh...nhưng điều ấy là không thể có,bởi cuối tháng làm gì có trăng phải không anh...tại sao anh không đợi đến đầu tháng hay giữa tháng....phải chăng đây là định mệnh...là sự sắp đặt của ông trời thì làm sao có thể không làm theo.
dòng sông ơi... em muốn nói với sông muôn ngàn lời tâm sự....muốn nói rằng muôn ngàn tiếng yêu thương... nhưng con đương phía trước còn dài lắm...em chỉ biết lao vào học tập đê làm một điều gì đó cho quê hương đất nước...vầng trăng ngày mai sẽ tỏa sáng trên mỗi bước đường anh đi...chúc anh hạnh phúc... mãi mãi là dòng sông huyền diệu nhé anh....
Đăng nhập để trả lời
0
Vầng trăng ơi ! Xin đừng hỏi sự nhớ nhung, đợi chờ của dòng sông dành cho em là cố ý hay bất chợt, vô tình. Sự vô tình, có chăng chỉ là ở nơi em. Bởi em đã vô tình không muốn hiểu nỗi lòng của dòng sông, và bởi em vô tình chẳng nhận ra tự ngàn đời nay sông vẫn không hề di chuyển...
Chỉ có em thôi, vầng trăng nhỏ ạ ! Chỉ có em là vẫn mải mê lang thang qua những phương trời. Còn anh, dòng sông của em vẫn mãi đợi chờ, đợi chờ trong âm thầm, không mệt mỏi, đợi chờ để mong một ngày vầng trăng nhỏ lại về với anh, để anh được ôm vầng trăng nhỏ vào lòng, xoa dịu người thương bằng những giọt nước trong lành...
Mau về với anh nghe em ![&o]
Đăng nhập để trả lời
0


dòng sông ơi!.... anh có biết không? giờ này em đang đứng dưới một trời hoa rực đỏ của làng ngọc hà...chắc những bông hoa này đâu biết được rằng một ngày kia sẽ bị người ta hái để ngắm nghía ve vuốt hay bị héo tàn trong quên lãng...ai đã vô tình để để những nụ hoa chưa hé mở đã phải khép mình trong nỗi kinh hoàng của cơn giông tố....anh và em là hai đường thẳng song song...đâu có được chung một dòng chảy... quy luật của đất trời và sự ích kỷ của dòng đời đã làm trái tim ai tan nát.....
dòng sông ơi ngày mai anh sẽ thấy một vầng trăng đơn côi đêm đêm lẵng lẽ...nhìn về phía chân trời xa để nhớ về một chàng từ thức hiền lành chân thật....vầng trăng sẽ chờ đợi....chờ mãi một dòng sông thật xa....thật xa.....
Đăng nhập để trả lời
0
..." nhớ về một chàng Từ Thức hiền lành chân thật.. " và "...chờ mãi một dòng sông thật xa...thật xa.."
Vầng trăng ơi ! Em lại "tham lam " quá rồi ! Trái tim em rộng lớn đến vậy sao em? Một chàng Từ Thức ,thêm một dòng sông ! Có khi nào em nghĩ rằng như thế sẽ là quá nhiều cho trái tim của một người con gái?
Chao ôi ! Giờ thi anh đã hiểu vì sao anh cứ phải sống mãi trong nỗi khắc khoải đợi chờ ! Thì ra trong trái tim em , anh chẳng là duy nhất. Sự duy nhất, có chăng chỉ là hình bóng một vầng trăng nhỏ mãi ngự trị trong trái tim của dòng sông !
Còn vầng trăng kia ! Chẳng thể trách sự hờ hững với nỗi đợi chờ của dòng sông.
Bởi vì vầng trăng nhỏ của anh còn phải dành sự quan tâm cho một chàng Từ Thức hiền lành"...chứ chẳng thể dành hết tình cảm cho anh...
Đăng nhập để trả lời
0
đừng nói như vậy dòng sông ơi......em chỉ là một giọt nắng nhỏ nhoi trong bầu trời thăm thẳm...sự vô tình của dòng sông đã vò xé trái tim đau.ai đã ra đi để lại vần thơ trên chiếc lá.....tại sao sông không dừng lại mà mải miết chảy về xuôi...để em ngày đêm mong ngóng, đợi chờ...hình ảnh của sông vẫn chảy mãi...chảy mãi...trong lòng em bao giờ thay đổi....
Đăng nhập để trả lời
0
Người yêu ơi ! Dù em có là vầng trăng hay giọt nắng, thì với anh, em vẫn mãi là nỗi khắc khoải đợi chờ đeo bám tim anh trong trọn cuộc đời này.
Em cứ trách dòng sông tại sao không dừng lại mà cứ mải miết chảy về xuôi để em ngày đêm mong ngóng, mà em đâu để ý và đâu hiểu rằng dòng sông tự ngàn đời cứ mải miết chảy là để theo đuổi , để tìm kiếm một vầng trăng, một giọt nắng mùa thu. Nhưng vầng trăng, giọt nắng nọ cứ vô tình mải miết rong chơi qua những phương trời, để cho dòng sông si tình cứ phải dong duổi suốt những tháng ngày theo bước chân người thương.
Vậy mà em chẳng hiểu lại trách dòng sông, để sông thêm tủi phận một kẻ si tình....[&o]
Đăng nhập để trả lời
0
tại sao anh không hiểu hay vô tình không hiểu...thời gian cứ trôi theo dòng chảy để mỗi đêm về trăng tròn rồi trăng khuyết...chị hằng nga lặng lẽ buồn bã, đơn côi...đừng nhìn vể bề ngoài để đánh giá phiến diện sông ơi...vầng trăng đâu có được rong chơi, đang làm việc đấy chứ...vầng trăng chỉ muốn góp một phần nhỏ bé cho cuộc đời...
em đã hiểu sông ơi em đã hiểu
hiểu xuân về sông đâu thiếu nụ hoa.
hiểu vần thơ sông giành tặng người ta.
em lạc bước giữa mưa buồn lả chả
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-08 17:58:26dong song hu ao>
.........................................................................................................................................................................................&gt;???
Đăng nhập để trả lời
0
Phải ! Anh không hiểu và có lẽ sẽ chẳng thể nào hiểu.Anh không hiểu nổi tại sao sông cứ vắt kiệt mình để lấy những hạt phù sa bồi đắp cho đời. Thế nhưng rồi lại chẳng thể bù đắp cho em, chẳng thể nào lấy những hạt phù xa ấy nuôi lớn tình ta, mà em cứ mãi xa , mãi xa...
Sợ lắm trăng ạ ! Sợ rằng một ngày kia anh sẽ để tuột mất người thương khỏi vòng tay mình. Líu kéo thật nhiều, thật nhiều, nhưng khoảng trống nọ chẳng thể nào thu hẹp. Em cứ xa dần , xa dần trong nỗi khắc khoải lòng anh...
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ 8/2 !
Vậy là đã tròn 23 năm trời kể từ ngày dòng sông nhỏ tách mình khỏi lòng đất mẹ yêu thương. 23 năm ! khoảng thời gian chẳng nhiều so với cuộc đời của mỗi dòng sông.Nhưng cũng đã để lại biết bao những kỉ niệm trong đời. Dẫu chưa làm được gì nhiều cho tất cả.Nhưng cũng dám mong được là niềm an ủi , hạnh phúc cho một vài người...Và cũng xin được cảm ơn đất mẹ thật nhiều. Cảm ơn đất mẹ đã ban tặng sự sống cho sông con !
Nhớ 8/2 ! Thèm khát lắm những lời chúc từ mọi người. Và mong đợi thật nhiều sự có mặt của một vầng trăng.Nhưng...ta chỉ có được một nửa những niềm mong đợi.Sự mong đợi lớn nhất của đời ta, ta chẳng thể nào có được.Trăng vẫn vô tình trôi qua những phương trời, để mình sông với nỗi khắc khoải những canh dài...
Đăng nhập để trả lời
0
em đã có một dòng sông
bao nhiêu nỗi nhớ gửi trong đất trời...
dòng sông ơi! đã từ bao đời nay, trăng tròn rồi trăng lăn...trong vòng xoáy của cuộc đời...em đứng lạnh lẽo giữa đất trời để nhìn giọt thời gian đi qua...em sao có thể quên được dòng sông hiền hòa ngày đêm dõi theo từng bước em đi...đừng bỏ rơi em anh nhé....hãy vui lên đi.. để tận hưởng những hương vị ngọt ngào trong lòng đất mẹ[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng ơi trăng ! Sao trăng chẳng chết
Để lòng ta hết nỗi suy tư
Để tim ta thôi nỗi đợi chờ
Một tình yêu nơi vầng trăng lạnh lẽo...
Đăng nhập để trả lời
0
sao anh nỡ làm tim em khô héo.
để đêm về lãnh lẽo một vầng trăng.
gió lạnh tràn về tim anh bỗng giá băng
sao nỡ giết một vầng trăng yếu đuối
Đăng nhập để trả lời
0
Đã bao lâu rồi nhỉ , ta chẳng tâm sự cùng trăng ? Ta không nhớ.Và ta cũng chẳng muốn nhớ. Ta muốn quên đi, thực sự muốn quên đi cội nguồn của những nỗi suy tư...
Đã có những đêm trăng về bên khung trời nọ.Mà ta đâu có quan tâm.Ta, dòng sông nhỏ,chẳng hồ hởi như những khi xưa-con tim rộn ràng mỗi buổi trăng nên-ta cố học cách thay đổi, không hồ hởi, không nỗi đợi chờ...
Lúc trăng lên,là lúc ta úp mặt vào lòng đất mẹ yêu thương, cố kìm nén những cảm xúc trong tim...
Mệt mỏi lắm rồi vầng trăng nhỏ kia ơi ! Ta thực sự muốn quên đi những mệt mỏi trong đời...
Đăng nhập để trả lời
0
sao anh quên lãng vầng trăng
để cho trăng thẹn buâng khuâng giữa trời.
dòng sông ơi...em đã cố quên đi những ký ức bên dòng sông huyền diệu...nhưng em không thể nào quên được...vầng trăng nhỏ đâu quên được những đêm xõa bóng xuống chờ sông...quên sao được bờ tre lung linh ánh trăng về e ấp...sông chở tình yêu, chở ánh trăng đầy hứa hẹn đi về miền đất hứa...vầng trăng vẫn còn nguyên vẹn, vẫn dâng trọn cả trái tim mình cho sông đó sông ơi.....
Đăng nhập để trả lời
0
Có thật vậy không trăng, hay chỉ là lời trăng nói ? Sông đã muốn tin và mong đợi thật nhiều một tình yêu nơi vầng trăng huyền diệu. Nhưng tất cả, tất cả lại khiến sông chẳng còn dám ước mơ nhiều về những câu chuyện xa xăm !
Trăng đã hẹn...nhưng rồi trăng không đến ! Mình sông buồn... lặng bước... trong những lỗi cô đơn...!
Cái tin trăng sẽ lên xe hoa, để theo người về miền xa lạ, khiến sông buồn, chết lặng trong những suy tư !
Mơ ước làm chi ,mong đợi điều gì,khi vầng trăng giờ chỉ còn là kỉ niệm ?
Sông sóng sánh tình, nhưng chẳng để cho ai ! Cử mặc trôi đi những kỉ niệm cùng hình bóng yêu thương về nơi miền đất lạ. Chốn quê người cầu chúc trăng mãi yên vui...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-18 10:57:06giotnangmuathu2007>
dòng sông ơi..xin đừng nói những lời cay đắng ...để trăng buồn vời vợi giữa dòng sông...em vẫn yêu dòng sông huyền diệu,yêu dòng nước lung linh xanh biếc,em đã yêu sông tha thiết lắm sông ơi....đừng nghĩ ngợi gì sông nhé. con đường phía trước còn dài lắm. chúng ta hãy phấn đấu để đi tới đích...ngày mai đất nước sẽ nở hoa. em sẽ mang những bông hoa ấy rải đầy dòng sông...
đừng buồn nữa nhé sông ơi
em mong được thấy nụ cười của sông...
Đăng nhập để trả lời
0
Không buồn sao được trăng ơi
Khi vầng trăng lỡ xa rời dòng sông
Trăng kia lỡ vội theo chồng
Mặc sông lẻ bóng, một dòng đơn côi
Mình sông lặng lẽ giữa đời
Ôm hình bóng cũ một người xa xa...
Sông biết tình yêu trăng dành cho sông vẫn luôn còn mãi,cũng như sông biết việc trăng phải theo người về nơi xứ lạ là điều chẳng thể đổi thay. Sông không trách trăng. Nhưng cũng đâu thể cố tỏ ra vui- tự lừa dối tim mình...
Chẳng trách trăng đâu, chỉ trách sông thôi. Trách sông vẫn sống giũa đời mà chẳng thể níu giữ người thương...
Đăng nhập để trả lời
0
sông ơi.....sao giận em rôi.
sao sông nỡ để em ngồi đợi trông.
tháng ngày em vẫn chờ mong.
lửa nồng âm đượm bên sông ngọt ngào..
kêu trời chỉ thấy trời cao.
gọi sông... sông ở nơi nào sông ơiiiiiii.?
có nghe rõ tiếng em gọi không.??.....trang giấy trắng em vẫn còn trinh nguyên như ngày nào...vầng trăng vẫn đơn côi trong nỗi buồn sâu thẳm....đêm nay và như bao đêm khác ,tiếng thở dài của thời gian từ xa xưa vọng lại như một nỗi niềm trắc ẩn. trong cái khoảnh khắc... mơ hồ ấy... em nghe rộn rã nhịp đập trái tim mình...em biết ngày mai cuộc đời sẽ khác...dòng nước cũng chảy theo hướng của những biến đổi của thiên nhiên. bờ sông bên bồi bên lở...không biết em sẽ đứng ở bên nào cho hợp với tình đời... sông ơi....
em muốn làm hạt cát giữa mênh mông.
hút cạn sông anh trong những ngày nắng hạn
để sông phải khát khao cuồng loạn.
đừng hỏi vì sao[:D][:@] cát vô tình hút cạn sông anh


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-02 05:18:52tamsulinh_tqt>
Trăng ơi ! Nào có giận người
Chỉ giận cuộc đời sao lắm trái ngang
Cuộc đời sao lắm phũ phàng
Nên lỗi thân nàng dày những khổ đau
Ta nào có giận Trăng đâu
Thương Trăng lẻ bóng âu sầu từng đêm
Thương Trăng thân liễu yếu mềm
Sương pha gió lạnh thân em thêm gầy...
Chẳng giận em đâu, vầng Trăng nhỏ bé của ta ơi ! Chỉ giận ta thôi, giận ta yêu thương mà chẳng thể đem hạnh phúc đến cho người...
Ngày em ra đi đã sắp đến rồi. Ta biết em vẫn còn thương ta nhiều lắm. Nhưng chẳng thể cứ như vậy mãi em ơi ! Em đã sắp đi rồi. Ta không muốn em cứ mãi bận lòng vì một người rồi đây sẽ chỉ còn là hoài niệm. Ta mong em hãy sớm quên ta, để có thể sống thanh thản bên người, người sẽ là chỗ dựa của đời em...
Đăng nhập để trả lời
0
đã bao lần bao lần rồi sông nhỉ.
em đứng đây bên bến nước chờ sông.
dòng yêu thương dào dạt chảy trong lòng.
mơ ước em , mơ ước anh kiều diễm
sông ơi!...có hiểu cho em không?...em như một con đò lênh đênh không bến đậu....em không biết mình sẽ đi đến đâu, có thể là thật xa...xa lắm..nơi hoang mạc hoang vu hay nơi rừng sâu nước độc.....dù ở nơi nào em vẫn nhớ đến sông...nhớ dòng sông huyền diệu ngày đêm chảy róc rách trong lòng em. nhớ kỷ niệm về ngày xưa yêu dấu...nỗi nhớ ấy sẽ theo em đi suốt chẳng đường đời...sông ơi...hãy hiểu cho em sông nhé...em vẫn mãi mãi là vầng trăng non e ấp soi sáng trên mỗi nẻo đường anh đi....ngày mai anh hãy nhìn về nơi xa ấy , anh sẽ thấy một vầng trăng tỏa sáng lung linh tỏa xuống để tận hưởng hương vị ngọt ngào của dòng sông yêu dấu...tạm biệt nhé sông ơiiiii
Đăng nhập để trả lời
0
Sao toàn là những chuyện đau khổ chia ly không vậy???[:@] Hãy vui vẽ lên đi, chuyện buồn hãy bỏ qua 1 bên đi. Nhưng nói gì thì nói, sevenlove này cũng xin chia sẽ 1 phần chuyện buồn đó với các bạn (mong rằng o quá nhiều, ko thì sẽ nổ đó BUZZ)
Nam vô tửu như kỳ vô phong.
Tửu nhập tâm như hổ nhập lâm.
Đăng nhập để trả lời
0