📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 703.228 lượt xem — Trang 11 / 260

Trích đoạn: nguyens

32. VUI VỚI THƠ ÐƯỜNG

Mênh mang tình ý cõi thơ Ðường
Chớ trách người sao mãi vấn vương
Bảy chữ tám câu tìm chọn kỷ
Năm vần hai đối chẳng coi thường
Nét thần một bức thề non nước
Tiếng ngọc đôi giòng hẹn gió sương
Ngây ngất tình xuân vào cõi mộng
Cùng nhau vui xướng họa thơ Ðường.
Lá Chờ Rơi


Thân họa

ĐI CHỢ HOA

Giáp tết chợ hoa rộ khắp đường
Hoàng hôn chưa tắt nắng còn vương
Kẻ mua người bán trông không khác
Đứa kéo đứa co nom cũng thường
Nước tưới toé loe giống rẽ quạt
Vòi phun hạt bụi tựa như sương
Trẻ già lớn bé chen nhau lách
Phố xá đầy xe nghẽn cả đường



Nhiễm virus
Từ lúc nhiễm con vi-rút Đường
Trong lòng tôi nó đòi xưng vương
Nó xui cho tính thành thơ thẩn
Nó khiến cho tâm cũng khác thường
Quặn ruột đau lòng khi bão tuyết
Nhói tim nhức tủy lúc phong sương
Nan y mặc kệ không thèm chữa
Cứ dưỡng cứ nuôi vi-rút Đường.
vivi02
let it be
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-25 19:00:22nguyens>


27. VÀO ĐƯỜNG THƠ

Đường Minh Hoàng hỡi xuống mà coi.
Các bạn Băng ,Ly đến chọc cười
Thèm rượu, thèm trà, thèm bánh trái
Chán thơ Đường luật, ghé vui chơi
Có đâu mà biết thơ Đường luật
Đối, họa chưa xong, chẳng rõ lời
Ai đó bực mình tung một chưởng
Ly - Băng ai đó cũng tiêu đời
Trần Mạnh Hùng


XEM MÚA RỐI

Trời cao đất dầy xuống đây coi
Thiên hạ múa may đến nực cười
Đứa hứng đứa tung như cảnh xiếc
Con cào con cấu chuyện như chơi
Làm thinh hoá ra như câm điếc
Lên tiếng lại bảo sao lắm lời
Lắm lúc nổi điên - ôi rõ khỉ
Buồn tình thôi kệ - cũng xong đời



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi

Bài Xướng số : 25

25. ĐAY NGHIẾN

Bố nó suốt ngày chỉ họa thơ
Thân tôi quay quắt muốn bơ phờ
Cơm bưng cho đủ ngày ba bữa
nước rót cũng vừa phóng tứ thơ
nhà cửa bộn bề trông phát ngán
bầy con nheo nhóc thấy mà lơ
Ông không ngó lại cho tôi đỡ
Lại chỉ mơ màng trong giấc mơ
Nguyens


Xin mời Họa


(chưa có bài Họa)

Cự nự

Tôi không cầm cự với nàng Thơ,
Mẹ nó chắc đâu khỏi mệt phờ?
Nhuận bút cõi còm, con đủ bữa
Tiếng tăm xoàng xĩnh, vợ nhà thơ.
Đói mà thiên hạ chưa khinh rẻ,
Rách đã ai người dám láo lơ.
Mẹ nó chưa tin thì hỏi lại,
Lắm người chưa dễ có mà mơ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-12 00:07:27Diep Khai>
Trích đoạn: Mai Trắng

Trích đoạn: lá chờ rơi

Bài Xướng số : 25

25. ĐAY NGHIẾN

Bố nó suốt ngày chỉ họa thơ
Thân tôi quay quắt muốn bơ phờ
Cơm bưng cho đủ ngày ba bữa
nước rót cũng vừa phóng tứ thơ
nhà cửa bộn bề trông phát ngán
bầy con nheo nhóc thấy mà lơ
Ông không ngó lại cho tôi đỡ
Lại chỉ mơ màng trong giấc mơ
Nguyens


Xin mời Họa


(chưa có bài Họa)

Cự nự

Tôi không cầm cự với nàng Thơ,
Mẹ nó chắc đâu khỏi mệt phờ?
Nhuận bút cõi còm, con đủ bữa
Tiếng tăm xoàng xĩnh, vợ nhà thơ.
Đói mà thiên hạ chưa khinh rẻ,
Rách đã ai người dám láo lơ.
Mẹ nó chưa tin thì hỏi lại,
Lắm người chưa dễ có mà mơ.



Nghi quá

Ai từng thỏ thẻ cũng yêu thơ ?
Chẳng lẽ ngày xưa vốn phỉnh phờ ?
Chuyện sở việc làng đây gánh đủ
Cơm nhà quà vợ dệt thành thơ
Áo quần con cái luôn tươm tất
Bài vỡ luôn kèm há dám lơ
Duyên cớ chi mà bu nổi nóng ?
Hẳn là đêm trước ... hẳn còn mơ ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-12 10:01:26nguyens>
XƯỚNG:

MƠ NGÀY XUM HỌP

Gió lên xao xác ngọn sầu đông
Cảnh cũ quạ kêu nghe nhói lòng
Nắng nhạt ngoài sân phai sắc lá
Xuân hoài đưa đẩy lạt tim hồng
Người đi khuất bóng theo ngàn gió
Kẻ ngóng canh dài với lệ mong
Xa cách bao giờ cùng tái ngộ?
Ngày xưa sống lại rộn hoa lòng.



Thân họa

GIÓ ĐÔNG

Cái lạnh mang về bởi gió đông
Gây nên nỗi nhớ ở trong lòng
Mơ ngày xum họp bờ môi thắm
Mộng lúc giao duyên má ửng hồng
Da thịt buồn tênh làn gió vuốt
Mắt môi sầu não ánh trăng mong
Tương phùng chia sẻ câu ân ái
Hội ngộ hợp hôn thỏa tấm lòng



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-20 09:08:50vũkimThanh>
Trích đoạn: Diep Khai

Trích đoạn: Mai Trắng

Trích đoạn: lá chờ rơi

[/color]Bài Xướng số : 25[/color]

25. ĐAY NGHIẾN




Bố nó suốt ngày chỉ họa thơ
Thân tôi quay quắt muốn bơ phờ
Cơm bưng cho đủ ngày ba bữa
nước rót cũng vừa phóng tứ thơ
nhà cửa bộn bề trông phát ngán
bầy con nheo nhóc thấy mà lơ
Ông không ngó lại cho tôi đỡ
Lại chỉ mơ màng trong giấc mơ
Nguyens
[/color]

Xin mời Họa


(chưa có bài Họa)

Cự nự

Tôi không cầm cự với nàng Thơ,
Mẹ nó chắc đâu khỏi mệt phờ?
Nhuận bút cõi còm, con đủ bữa
Tiếng tăm xoàng xĩnh, vợ nhà thơ.
Đói mà thiên hạ chưa khinh rẻ,
Rách đã ai người dám láo lơ.
Mẹ nó chưa tin thì hỏi lại,
Lắm người chưa dễ có mà mơ.



Nghi quá

Ai từng thỏ thẻ cũng yêu thơ ?
Chẳng lẽ ngày xưa vốn phỉnh phờ ?
Chuyện sở việc làng đây gánh đủ
Cơm nhà quà vợ dệt thành thơ
Áo quần con cái luôn tươm tất
Bài vỡ luôn kèm há dám lơ
Duyên cớ chi mà bu nổi nóng ?
Hẳn là đêm trước ... hẳn còn mơ ???



Họa bài ĐAY NGHIẾN của bạn Nguyên



[color=#0000ff]GIẬN CHỒNG GHÉT THƠ

Quá giận chồng ham xướng họa Thơ
Quanh năm vất vả xác thân phờ
Cơm canh đạm bạc ngày hai bữa
Hải vị sơn hào ảo tiệc thơ
Mộng đẹp hàn vi hoài cũng ngán
Mơ màng nhiệt huyết bạc màu lơ
Thơ mà bán được thì còn đỡ
Vợ tớ làm lành thoải mái mơ

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-14 10:00:26nguyens>
Xướng:

PHƯƠNG BẮC CHIỀU ĐÔNG

Tuyết trắng dâng cao cả khoảng trời
Ngày qua, lệ vẩn lạnh lùng rơi
Hư vô với sóng đời lưu lạc
Ảo ảnh theo mùa phận nổi trôi
Bèo bọt chia tay đâu gặp gở
Phù du hội ngộ quá xa xôi
Đông về lạnh lắm trời phương bắc
Giữa chốn phồn hoa... thấy ngậm ngùi

Hải Tâm


Thân họa

Bão tình

Mây xám giăng ngang một góc trời
Mịt mù cơn lốc cuốn mưa rơi
Cuồng phong che lấp rừng sim tím
Gió xoáy dập vùi cánh phượng trôi
Nẻo tới còn bao nhiêu cách trở
Đường về sao mãi quá xa xôi
Thuyền tình mất lối trong giông bão
Một cánh hoa trôi phải ngậm ngùi



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-15 07:30:08Tran Manh hung>

Xướng:
- Nguyens

Hoạ
- Mai Trắng
- Diệp Khai
- Vũ Kim Thanh
- Trần Mạnh Hùng

Xướng
Kính Mời

ĐAY NGHIẾN

Bố nó suốt ngày chỉ họa thơ
Thân tôi quay quắt muốn bơ phờ
Cơm bưng cho đủ ngày ba bữa
nước rót cũng vừa phóng tứ thơ
nhà cửa bộn bề trông phát ngán
bầy con nheo nhóc thấy mà lơ
Ông không ngó lại cho tôi đỡ
Lại chỉ mơ màng trong giấc mơ
Nguyens

Họa

Cự nự
Tôi không cầm cự với nàng Thơ,
Mẹ nó chắc đâu khỏi mệt phờ?
Nhuận bút cõi còm, con đủ bữa
Tiếng tăm xoàng xĩnh, vợ nhà thơ.
Đói mà thiên hạ chưa khinh rẻ,
Rách đã ai người dám láo lơ.
Mẹ nó chưa tin thì hỏi lại,
Lắm người chưa dễ có mà mơ.
Mai Trang

Họa

Nghi quá
Ai từng thỏ thẻ cũng yêu thơ ?
Chẳng lẽ ngày xưa vốn phỉnh phờ ?
Chuyện sở việc làng đây gánh đủ
Cơm nhà quà vợ dệt thành thơ
Áo quần con cái luôn tươm tất
Bài vỡ luôn kèm há dám lơ
Duyên cớ chi mà bu nổi nóng ?
Hẳn là đêm trước ... hẳn còn mơ ???
Diep Khai

Hoạ

GIẬN CHỒNG GHÉT THƠ
Quá giận chồng ham xướng họa Thơ
Quanh năm vất vả xác thân phờ
Cơm canh đạm bạc ngày hai bữa
Hải vị sơn hào ảo tiệc thơ
Mộng đẹp hàn vi hoài cũng ngán
Thương yêu nhiệt huyết bạc màu lơ
Thơ mà bán được thì còn đỡ
Vợ tớ làm lành thoải mái mơ
Vũ kim Thanh

Hoạ

Còn Sót lại
Bao nhiêu thương nhớ dệt thành THƠ
Lúc bén hơi nhau tóc bạc phờ.
Đốt cháy tuổi hồng tình nghệ sỹ.
Lao đao xuân mộng nghiệp tầm THƠ
Suốt đời níu kéo đâu là thật
Một kiếp hồ đồ gỉa tảng lơ
Tri ngộ gặp nhau đời đã xế.
Chút tình sót lại chỉ đan mơ
Trần Mạnh Hùng

Góp một ý kiến

- Trong một bài thơ nhất là thơ Đường khi lựa vận để gieo chúng ta không nên dùng điệp vận như bài thơ trên , chúng ta dùng hai chữ THƠ trong một bài thơ
đều này khiến bài thơ giảm hẳn gía trị của nó

- Khi hoạ một bài thơ Đường chúng ta chỉ hoạ năm vần Bằng mà thôi, nếu chúng ta hoạ cả 8 vận gồm cả 3 vận trắc khiến bài thơ trở thành gò bó , gượng ép mất cái tự nhiên, cái hay của bài thơ hoạ.
Mong các bạn lưu ý giùm
Thân
Trần Mạnh Hùng

Bác Lá Chờ Rơi và các bạn nghĩ sao? Cho biết ý kiến
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng:

NGỘ NHẬN

Cái ngã ba sinh vẫn điếng người
Mà cười héo rụng mảnh trăng vơi
Đành tâm chịu kiếp lòng đơn bạc
Mặc đá đau đời dạ gắn vôi
Cảm mến sinh tình thêm cảm mến
Thương vì ngộ nhận thấm đơn côi
Xuân hồng sắc thắm bao giờ tới
Mộng điệp pha màu hóa cuộc chơi!

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
Các bạn thân mến,
Tôi đã đưa sang Tuyển Tập các bài Xướng & Họa đến đây.
Các bạn có thể kiểm lại và xóa bớt đi bên trang Xướng-Họa những bài Họa và những bài Xướng lập lại, chỉ giữ lại những bài Xướng gốc. Có thế thì trang Xướng - Họa của chúng ta mới sáng sủa hơn, dễ thấy các bài Xướng.
Chúc các bạn vui vẻ và thoải mái.
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng:

NGỘ NHẬN

Cái ngã ba sinh vẫn điếng người
Mà cười héo rụng mảnh trăng vơi
Đành tâm chịu kiếp lòng đơn bạc
Mặc đá đau đời dạ gắn vôi
Cảm mến sinh tình thêm cảm mến
Thương vì ngộ nhận thấm đơn côi
Xuân hồng sắc thắm bao giờ tới
Mộng điệp pha màu hóa cuộc chơi!

Kim Giang


Thân họa

BIỂN GỌI

Bãi biển chiều nay vắng bóng người
Nhấp nhô ngọn sóng lúc đầy vơi
Bước chân hoang vắng in trên cát
Dõi mắt xa vời dấu đá vôi
Hoa nắng lang thang sầu lặng lẽ
Mây ngàn trôi dạt mãi đơn côi
Cánh buồm ẩn hiện theo lời biển
Nhân thế đắm chìm với kiếp chơi



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-19 13:55:46lá chờ rơi>
Trích đoạn: KimGiang

Xướng:

NGỘ NHẬN

Cái ngã ba sinh vẫn điếng người
Mà cười héo rụng mảnh trăng vơi
Đành tâm chịu kiếp lòng đơn bạc
Mặc đá đau đời dạ gắn vôi
Cảm mến sinh tình thêm cảm mến
Thương vì ngộ nhận thấm đơn côi
Xuân hồng sắc thắm bao giờ tới
Mộng điệp pha màu hóa cuộc chơi!

Kim Giang


TIN TƯỞNG
(thân họa Ngộ Nhận)

Thủy chung tin tưởng ở tình người
Tuy có khi đầy có lúc vơi
Ai viết tiếng yêu quên tiếng ghét
Ai thương màu tím bỏ màu vôi
Nhớ người chớ trách tình đơn chiếc
Đợi bạn đừng than phận lẻ côi
Sự thế hết tan thời phải họp
Châu về Hợp Phố lại cùng chơi !
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
XƯỚNG - KÍNH MỜI

VỢ BỎ

Vợ bỏ thì sao đã chết ai ?
Bỏ ta ta bỏ lại huề thôi !
So đi tám lạng đây hơn chút
Sánh lại nửa cân đó kém vài
Kẻ thiếu khó toan khi thích mắt
Người dư dễ tính lúc buồn tay
Mãi lo tranh cải ai khôn dại
Chợt thấy quăn queo đoạn cuối đời !!
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
XƯỚNG - KÍNH MỜI


VỢ BỎ

Vợ bỏ thì sao đã chết ai ?
Bỏ ta ta bỏ lại huề thôi !
So đi tám lạng đây hơn chút
Sánh lại nửa cân đó kém vài
Kẻ thiếu khó toan khi thích mắt
Người dư dễ tính lúc buồn tay
Mãi lo tranh cải ai khôn dại
Chợt thấy quăn queo đoạn cuối đời !!
Lá chờ rơi



thân hoạ với bác LÁ

VỢ BỎ 2

Buồn quá tối nay ngủ với ai
Nửa đêm nghĩ đến lại rồi thôi
Thẹn thùa lắm lúc đây thua trước
Rạng rỡ nhiều khi đó chịu vài
Có mãi mơn man đôi mắt dại
Còn đâu ve vuốt lúc buồn tay
Miên man tơ tưởng - trời mau sáng
Thảng thốt soi gương - đã cuối đời






Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-19 20:53:39nguyens>
1004. THANH MINH

chẳng phải là điên chẳng có khùng
mẹ mày cứ nóí chuyện lung tung
làm thơ đường luật nào đâu dễ
giữ luật gieo vần ý kín bưng
mẹ nó cứ làm như nuốt chaó
tôi đây tìm chữ nghẹn ngang lưng
đây rồi tôi đã tìm được ý
đấy nhé từ nay chớ baỏ khùng
nguyens

TỰ HỌA

KHÙNG

Giữa đường múa máy giống như khùng
Nói nói cười cười chửi tứ tung
Nắng đội mưa dầm sương gió đắp
Cơm cho chaó thí có đâu bưng
Mặt mày lem luốc ngang cần cổ
Quần aó tả tơi quấn dưới lưng
Thiên hạ tránh xa như tránh hủi
Người ta ban nó cái tên khùng



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0


1004. THANH MINH

chẳng phải là điên chẳng có khùng
mẹ mày cứ nóí chuyện lung tung
làm thơ đường luật nào đâu dễ
giữ luật gieo vần ý kín bưng
mẹ nó cứ làm như nuốt chaó
tôi đây tìm chữ nghẹn ngang lưng
đây rồi tôi đã tìm được ý
đấy nhé từ nay chớ baỏ khùng
nguyens

TỰ HỌA

KHÙNG

Giữa đường múa máy giống như khùng
Nói nói cười cười chửi tứ tung
Nắng đội mưa dầm sương gió đắp
Cơm cho chaó thí có đâu bưng
Mặt mày lem luốc ngang cần cổ
Quần aó tả tơi quấn dưới lưng
Thiên hạ tránh xa như tránh hủi
Người ta ban nó cái tên khùng


KHẺ BẢO NHAU ...
(thân họa Thanh Minh)

Chưa phát điên nhưng cũng sắp khùng
Bạn bè mai mối chỉ lung tung
Sáu mươi ngại lắm con chưa lấy
Hai chục e nhiều điệu khó bưng
Râu tóc giấu che nằm dưới nón
Duyên tình rao bán dán sau lưng
Ra đường thiên hạ nhìn trân trối
Khẻ bào nhau ông lão đã khùng !
Lá chờ rơi



Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
XƯỚNG - KÍNH MỜI

TÌM VỢ

Tìm vợ nôn nao đến chợ đông *
Nhìn chân xem móng gái chưa chồng **
Chẳng như lựa quít cho sờ mó
Chỉ giống mua bò đứng ngắm trông
Lúc giận mím môi trừng mắt lộ
Khi vui há miệng phóng hơi nồng
Tóc mây lông mép đều đen mướt
Ðành chịu cam về tối ngủ không !
Lá chờ rơi

* tục ngữ : trai khôn tìm vợ chợ đông
** bạn nào biết cũng xin đừng đọc ra câu tục ngữ nầy !
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Chào các bạn nguyentuongvan và hoatina,
Bài Nàng Xuân do Hoatina sửa lại, với sự cố vấn của bạn Trần Mạnh Hùng đã cho tổng hợp rất nhiều ý kiến hữu ích. Tuy nhiên tôi vẫn muốn thêm đôi lời chia sẽ với các bạn những kinh nghiệm cá nhân.

1/ Ý tứ của bài thơ gốc rất dồi dào súc tích. Phải có những vật liệu quí báu ấy thì mới xây dựng được một bài thơ hay, đúng như nhận xét của bạn TMH. Vậy ta bắt đầu xem lại từ bài thơ gốc :

Xướng

Nàng Xuân !

Khắc khoải đàn kêu tiếc mộng vàng
Duyên nợ chàng ơi ! thiếp đa mang
Bây giờ biền biệt tình xa cách
Bến cũ đâu còn? cảnh vắng tanh
Một khối tình nguyên giữa đất trời
Đêm dài mãi đợi nằm chơi vơi
Đậy tình xuân lại mặc năm tháng
Văng vẳng đông tàn gió khóc than.

2/ câu2 sai “luật” tức là các chữ Bằng Trắc theo chiều ngang của câu. Nhưng câu này lại rất là dễ sửa, vì chỉ cần đảo lộn vị trí của vài chữ là sẽ đúng “niêm” đúng “luật”. (chịu khó xem bài “luật làm thơ” của VDN, đoạn nói về thơ Đường Luật)

- thay vì viết là : Duyên nợ chàng ơi ! thiếp đa mang
- thì viết lại là : Chàng ơi duyên nợ thiếp đa mang

3/ câu4 gốc với “vắng tanh” thì sai vần, sửa như hoatina đề nghị mới đúng. Vậy ta có 4 câu đầu đúng niêm-luật Bằng Trắc và “vần” như sau :

Khắc khoải đàn kêu tiếc mộng vàng
Chàng ơi duyên nợ thiếp đa mang
Bây giờ biền biệt tình xa cách
Bến cũ đâu còn? cảnh vắng tang

4/ câu5 và 6 phải sửa như hoatina đề nghị mới đúng cho sự nối tiếp của bài thơ Đường, tức là :

Một khối tình nguyên trời với đất
Đêm dài mãi đợi gặp tình lang

5/ sau đó thì câu7 và 8 gốc dùng được, không sai cái gì cả :

Đậy tình xuân lại mặc năm tháng
Văng vẳng đông tàn gió khóc than.

* tuy nhiên hoatina có lỗ tai thẩm âm, nên đã đổi chữ “mặc” là âm Trắc thành chữ “cho” là âm Bằng, khiến cho câu7 nghe ngọt ngào hơn. Mặc dầu chữ đó không cần phải đổi cũng được xem là đúng “luật”.
Vậy ta có đũ 8 câu đúng niêm-luật Bằng Trắc và “vần” cho một bài thơ Đường như sau :

Nàng Xuân !

Khắc khoải đàn kêu tiếc mộng vàng
Chàng ơi duyên nợ thiếp đa mang
Bây giờ biền biệt tình xa cách
Bến cũ đâu còn? cảnh vắng tang
Một khối tình nguyên trời với đất
Đêm dài mãi đợi gặp tình lang
Đậy tình xuân lại cho năm tháng
Văng vẳng đông tàn gió khóc than.


6/ Tới đây thì bài thơ chỉ còn thiếu một yếu tố quan trọng là “đối”: hai câu 3 và 4 phải đối nhau và hai câu5 và 6 cũng phải đối nhau. Đối về ý nghĩa và về “tự loại”, càng chính xác càng hay. Nhưng mới chơi như chúng ta, thì chỉ cần “đối” tàm tạm lúc đầu rồi từ từ tìm cách viết cho được đối nhiều hơn về sau. (Nên xem cách đối nơi các bài thơ xưa nổi tiếng).

7/ dù chưa đũ điều kiện về “đối” nhưng bài thơ trên đã có thể đưa ra mời Họa, vì nó có đũ 5 chữ vần đúng phép. Người muốn Họa chỉ dùng 5 chữ vần ấy để làm bài Họa. Bài Xướng có sai niêm-luật, thiếu đối cũng không gây khó khăn cho người Họa. Nhưng dĩ nhiên nếu bài Xướng hay, thì được nhiều người yêu thích, được nhiều người Họa hơn.

8/ Bài Duyên Nợ của hoatina là bài Họa, câu7 sai một chút, hoặc sửa theo đề nghị của TMH, hoặc sửa mà không dùng đến chữ mới, thì chỉ cần thay đổi vị trí của chữ “đi” cho nó theo sau ngay chữ “Thôi” :

thay vì viết : Thôi hãy cứ yên lòng đi nhé
thì viết là : Thôi đi hãy cứ yên lòng nhé

Còn câu8 của bài Duyên Nợ phải sửa vần theo câu8 của bài Nàng Xuân. Có khá nhiều cách viết. Ví dụ như là :

Đợi đến hơi tàn chớ thở than !

Chúc hai bạn nguyentuongvan và hoatina phát sinh dồi dào “kháng thể” để tiếp nhận “vi-rút” thơ Đường !
Chào thân mến,
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-20 14:42:39Hoatina_hn>
Hoatina xin cảm ơn sự góp ý chân thành của hai bác Trần Mạnh Hùng và Lachoroi (Không biết xưng hô thế có chuẩn không..) Làm thơ đường quả thật khá rắc rối, nhưng cũng không kém phần hấp dẫn, Hoatina sẽ cố gắng để có thể làm được những bài thơ chuẩn và hay, mong các bác chỉ bảo thêm...
Về câu cuối trong bài của Hoatina, vì câu đầu tiên của nguyentuongvan kết thúc bằng chữ "vàng" có dấu huyền, mà Hoatina đọc thấy nói thường thì câu đầu và câu cuối có dấu giống nhau thì tốt hơn nên mới đổi sang chữ "tàn". Nhưng quả thật là nghe câu của bác Lá "Đợi đến hơi tàn chớ thở than! " mượt mà và hay hơn nhiều.

HoaTiNa


Ta ôm tình nặng trĩu...nghe quanh đời mưa bão...ôi những ngày yêu dấu..bọt bèo...



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-23 15:17:06nguyentuongvan>
Trích đoạn: lá chờ rơi

Chào các bạn nguyentuongvan và hoatina,
Bài Nàng Xuân do Hoatina sửa lại, với sự cố vấn của bạn Trần Mạnh Hùng đã cho tổng hợp rất nhiều ý kiến hữu ích. Tuy nhiên tôi vẫn muốn thêm đôi lời chia sẽ với các bạn những kinh nghiệm cá nhân.

1/ Ý tứ của bài thơ gốc rất dồi dào súc tích. Phải có những vật liệu quí báu ấy thì mới xây dựng được một bài thơ hay, đúng như nhận xét của bạn TMH. Vậy ta bắt đầu xem lại từ bài thơ gốc :

Xướng

Nàng Xuân !

Khắc khoải đàn kêu tiếc mộng vàng
Duyên nợ chàng ơi ! thiếp đa mang
Bây giờ biền biệt tình xa cách
Bến cũ đâu còn? cảnh vắng tanh
Một khối tình nguyên giữa đất trời
Đêm dài mãi đợi nằm chơi vơi
Đậy tình xuân lại mặc năm tháng
Văng vẳng đông tàn gió khóc than.

2/ câu2 sai “luật” tức là các chữ Bằng Trắc theo chiều ngang của câu. Nhưng câu này lại rất là dễ sửa, vì chỉ cần đảo lộn vị trí của vài chữ là sẽ đúng “niêm” đúng “luật”. (chịu khó xem bài “luật làm thơ” của VDN, đoạn nói về thơ Đường Luật)

- thay vì viết là : Duyên nợ chàng ơi ! thiếp đa mang
- thì viết lại là : Chàng ơi duyên nợ thiếp đa mang

3/ câu4 gốc với “vắng tanh” thì sai vần, sửa như hoatina đề nghị mới đúng. Vậy ta có 4 câu đầu đúng niêm-luật Bằng Trắc và “vần” như sau :

Khắc khoải đàn kêu tiếc mộng vàng
Chàng ơi duyên nợ thiếp đa mang
Bây giờ biền biệt tình xa cách
Bến cũ đâu còn? cảnh vắng tang

4/ câu5 và 6 phải sửa như hoatina đề nghị mới đúng cho sự nối tiếp của bài thơ Đường, tức là :

Một khối tình nguyên trời với đất
Đêm dài mãi đợi gặp tình lang

5/ sau đó thì câu7 và 8 gốc dùng được, không sai cái gì cả :

Đậy tình xuân lại mặc năm tháng
Văng vẳng đông tàn gió khóc than.

* tuy nhiên hoatina có lỗ tai thẩm âm, nên đã đổi chữ “mặc” là âm Trắc thành chữ “cho” là âm Bằng, khiến cho câu7 nghe ngọt ngào hơn. Mặc dầu chữ đó không cần phải đổi cũng được xem là đúng “luật”.
Vậy ta có đũ 8 câu đúng niêm-luật Bằng Trắc và “vần” cho một bài thơ Đường như sau :

Nàng Xuân !

Khắc khoải đàn kêu tiếc mộng vàng
Chàng ơi duyên nợ thiếp đa mang
Bây giờ biền biệt tình xa cách
Bến cũ đâu còn? cảnh vắng tang
Một khối tình nguyên trời với đất
Đêm dài mãi đợi gặp tình lang
Đậy tình xuân lại cho năm tháng
Văng vẳng đông tàn gió khóc than.


6/ Tới đây thì bài thơ chỉ còn thiếu một yếu tố quan trọng là “đối”: hai câu 3 và 4 phải đối nhau và hai câu5 và 6 cũng phải đối nhau. Đối về ý nghĩa và về “tự loại”, càng chính xác càng hay. Nhưng mới chơi như chúng ta, thì chỉ cần “đối” tàm tạm lúc đầu rồi từ từ tìm cách viết cho được đối nhiều hơn về sau. (Nên xem cách đối nơi các bài thơ xưa nổi tiếng).

7/ dù chưa đũ điều kiện về “đối” nhưng bài thơ trên đã có thể đưa ra mời Họa, vì nó có đũ 5 chữ vần đúng phép. Người muốn Họa chỉ dùng 5 chữ vần ấy để làm bài Họa. Bài Xướng có sai niêm-luật, thiếu đối cũng không gây khó khăn cho người Họa. Nhưng dĩ nhiên nếu bài Xướng hay, thì được nhiều người yêu thích, được nhiều người Họa hơn.

8/ Bài Duyên Nợ của hoatina là bài Họa, câu7 sai một chút, hoặc sửa theo đề nghị của TMH, hoặc sửa mà không dùng đến chữ mới, thì chỉ cần thay đổi vị trí của chữ “đi” cho nó theo sau ngay chữ “Thôi” :

thay vì viết : Thôi hãy cứ yên lòng đi nhé
thì viết là : Thôi đi hãy cứ yên lòng nhé

Còn câu8 của bài Duyên Nợ phải sửa vần theo câu8 của bài Nàng Xuân. Có khá nhiều cách viết. Ví dụ như là :

Đợi đến hơi tàn chớ thở than !

Chúc hai bạn nguyentuongvan và hoatina phát sinh dồi dào “kháng thể” để tiếp nhận “vi-rút” thơ Đường !
Chào thân mến,
LCR

Trước tiên tường vân có lời nhân dịp năm mới chúc tất cả các bạn ở diễn đàn những lời chúc tốt đẹp nhất.Mình rất cám ơn về những gì mà các bạn dành cho mình,mình thấy quả thật mình còn rất kém trong lĩnh vực làm thơ đường nó đúng là cả một vấn đề khó với mình thấy các bạn sửa góp ý về bài thơ (Nàng xuân ) mình thấy rất hay vậy cứ để như vậy nhé.Lần sau mình sẽ dần dần cố gắng hoàn thiện hơn. Mình cảm ơn nhiều và thấy mến các bạn rồi đấy.Đúng là anh Trần mạnh Hùng không hổ danh ( quán quân) ở diễn đàn về thơ Đường còn bạn Hoatina là cây bút mới nhưng viết thơ rất hay mà mình vẫn thường tìm đọc,và bạn lá chờ rơi thì xuất sắc rồi .mình được các bạn giúp như vậy thì còn gì bằng.Cho mình lần nữa cám ơn nhiều nhen.

Có mầy vần thơ này mình viết vui thôi các bạn đọc nhé.

Duyên nợ trăm năm chửa hết lần
Đêm dài gối chiếc khóc tình quân
Thu tàn... đông tận sầu đôi chén
Rượu đắng tràn môi thơ mầy vần
Ruột tằm còn quận tơ chưa cạn
Kẻ ở bùi ngùi xót tấm thân
Ngìn dặm mong sao chàng xa cách
Ngày về hội ngộ chén rượu xuân

Ngày về hội ngộ chén rượu xuân
Thiếp đợi tình quân chốn phong trần
Tơ thì đã nhả tay chọn kén
Áo thiếp dệt xong thu bao lần
Chong đèn thiếp đợi tiếng bước chân
Lục lạc đêm khuya thấy ngại ngần
Ngựa về qua lối quên dừng bước
Đêm tàn thu chập một tình xuân

Đêm tàn thu chập một tình xuân
Tóc bạc pha sương chốn đường trần
Lụi tình thiếp vướng tơ vấn vít
Muốn hỏi tình quân cớ hợp tan
Văn chương nợ mãi bến trần gian
Khóc cười nếu tính mười năm chẵn
Bên song cúc nở đàn so phím
Vọng tiếng thê lương giấc mộng tàn.






Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi

XƯỚNG - KÍNH MỜI

TÌM VỢ

Tìm vợ nôn nao đến chợ đông *
Nhìn chân xem móng gái chưa chồng **
Chẳng như lựa quít cho sờ mó
Chỉ giống mua bò đứng ngắm trông
Lúc giận mím môi trừng mắt lộ
Khi vui há miệng phóng hơi nồng
Tóc mây lông mép đều đen mướt
Ðành chịu cam về tối ngủ không !
Lá chờ rơi

* tục ngữ : trai khôn tìm vợ chợ đông
** bạn nào biết cũng xin đừng đọc ra câu tục ngữ nầy !



No star where
(Hí họa TÌM VỢ)

Thuở ấy phải tìm ở chợ đông
Giờ đây chốn ấy gái đe chồng !
Bên ni sống thử còn e lộn
Gương nớ khuyên rằng Bác sẽ trông
Lúc giận bẩm bà tôi có lỗi
Khi vui mình hỡi toát hương nồng
Bác ơi nếu Bác đừng ken sắc
Thì đếch lo gì có với không
Diệp Khai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-22 06:24:09tulipdenus>
Trích đoạn: lá chờ rơi

XƯỚNG - KÍNH MỜI

TÌM VỢ

Tìm vợ nôn nao đến chợ đông *
Nhìn chân xem móng gái chưa chồng **
Chẳng như lựa quít cho sờ mó
Chỉ giống mua bò đứng ngắm trông
Lúc giận mím môi trừng mắt lộ
Khi vui há miệng phóng hơi nồng
Tóc mây lông mép đều đen mướt
Ðành chịu cam về tối ngủ không !
Lá chờ rơi

* tục ngữ : trai khôn tìm vợ chợ đông
** bạn nào biết cũng xin đừng đọc ra câu tục ngữ nầy !



Thân họa bài TÌM VỢ của bác Lá Chờ Rơi

MỘNG

Ai ngờ mưa mãi chợ còn đông
Vì lẽ lắm em đang kén chồng
Má thắm môi xinh trăm kẻ ước
Đoan trang thục nữ khối người trông
Dập dìu ong bướm khoe tình ý
Chộn rộn hồng hoa trao mắt nồng
Chợt tỉnh mới hay là giấc mộng
Đơn phòng riêng bóng vẫn tình không
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-25 17:40:30Diep Khai>
Trích đoạn: lá chờ rơi

1004. THANH MINH

chẳng phải là điên chẳng có khùng
mẹ mày cứ nóí chuyện lung tung
làm thơ đường luật nào đâu dễ
giữ luật gieo vần ý kín bưng
mẹ nó cứ làm như nuốt chaó
tôi đây tìm chữ nghẹn ngang lưng
đây rồi tôi đã tìm được ý
đấy nhé từ nay chớ baỏ khùng
nguyens

TỰ HỌA

KHÙNG

Giữa đường múa máy giống như khùng
Nói nói cười cười chửi tứ tung
Nắng đội mưa dầm sương gió đắp
Cơm cho chaó thí có đâu bưng
Mặt mày lem luốc ngang cần cổ
Quần aó tả tơi quấn dưới lưng
Thiên hạ tránh xa như tránh hủi
Người ta ban nó cái tên khùng


KHẺ BẢO NHAU ...
(thân họa Thanh Minh)

Chưa phát điên nhưng cũng sắp khùng
Bạn bè mai mối chỉ lung tung
Sáu mươi ngại lắm con chưa lấy
Hai chục e nhiều điệu khó bưng
Râu tóc giấu che nằm dưới nón
Duyên tình rao bán dán sau lưng
Ra đường thiên hạ nhìn trân trối
Khẻ bào nhau ông lão đã khùng !
Lá chờ rơi



Chưa khùng

Ai kháo gì đâu đã nhận khùng
Tự mình đeo trống gỏ tung tung
Già đâu sao thấy hăng ghê rứa ?
Trẻ lắm răng mà dấu kín bưng ?
Tóc chắc vàng hoe xem cũng khoái
Chân dài trường túc, ngại cong ... lưng ?
Hôm kia đúng lúc đưa ông táo
Bỗng chợt nhận ra chửa khật khùng ! (*)

(*) người say có khi nào nhận mình say ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-01 09:23:24Tran Manh hung>

Xướng
1013. SỢ TỊT NGÒI !

Lấy vợ nguồn thơ sợ tịt ngòi
Đâu còn tư cách cợt trêu ai
Ra đường gái lẳng kêu “anh bảy !"
Vào quán đào yêu gọi “dượng hai !"
Gặp gỡ không cho nhìn liếc mắt
Chuyện trò khó được nói kề tai
Đời tươi bỗng biến thành sa mạc
Nhắc tới càng thêm tiếc những ngày ... !
Lá chờ rơi

NGÒI

Chẳng thích văn thơ chỉ thích Ngòi
Người chê kẻ kháy mặc cho ai
Ta đây cười khẩy - cậu còn một
Nọ đó khóc thầm - tớ đã hai
Cục nợ đeo mang mờ cả mắt
Cái duyên réo gọi điếc hai tai
Một thuyền mà những hai , ba bến
Đêm vẫn còn run... đã đến ngày
Nguyễn

ƯỚC CẢ HAI
(Thân họa SỢ TỊT NGÒI)

Hỏng vợ e ra lúc tịt ngòi
Lại còn tịt cả ... biết chăng ai
Đầu luôn nghĩ đến ... nàng thơ cũng
Vứt dép chạy dài ... xong cả hai
Tốt nhất vợ thơ đều đủ cả
Tuyệt vời tâm trí một bên tai
Đời tươi tô điểm thêm hương sắc
Sát vợ kề thơ tuyệt cả ngày
Diep khai

Thân tặng Bác Lá

“ Một Thời để nhớ”
“ một canh thâu để ấm ức "
" Một đêm dài để mơ tưởng “

Pháo Nổ Mịt Trời

Pháo nổ liên miên, pháo đủ ngòi.
Lòng ta hưng phấn sợ gì ai.
Đội trời phân cõi đây là một.
Đạp đất khoanh vùng chẳng có hai.
Tám hướng lưu danh càng nở mặt.
Mười phương nghe tiếng để ngoài tai.
Tiếng đồn vang động ngoài tầm pháo.
Pháo bắn liên tu bất kể ngày...
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-01 04:21:31Tran Manh hung>
Xướng

TÂM SỰ CÙNG AI

( Thân tặng Bác Lá )

Có những niềm riêng... ai cũng biết (*)
Một rừng tâm sự lắm người hay.
Tâm tư gom lại đem rao bán.
Kỷ niệm bày ra chẳng đủ xài.
Ai thuỷ, ai chung - tình bạc phếch.
Người giàu, người khó - nợ trần ai.
Chi bằng cứ hưởng mươi niên nữa.
Cái thú dẽ thương đệ nhất này (**)
Trần Mạnh Hùng


(*) Bài hát Có Những Niềm Riêng Của Lê Tín Hương
(**)... Đệ nhất trong tứ khoái
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tran Manh hung

Xướng

TÂM SỰ CÙNG AI

( Thân tặng Bác Lá )

Có những niềm riêng... ai cũng biết (*)
Một rừng tâm sự lắm người hay.
Tâm tư gom lại đem rao bán.
Kỷ niệm bày ra chẳng đủ xài.
Ai thuỷ, ai chung - tình bạc phếch.
Người giàu, người khó - nợ trần ai.
Chi bằng cứ hưởng mươi niên nữa.
Cái thú dẽ thương đệ nhất này (**)
Trần Mạnh Hùng


(*) Bài hát Có Những Niềm Riêng Của Lê Tín Hương
(**)... Đệ nhất trong tứ khoái


Thân họa

HỐI TIẾC

Có những niềm riêng trời đất biết
Mà người nhân thế chẳng thèm hay
Củi tre cứ tưởng đồ quăng bỏ
Vợ xấu nào hay thứ dễ xài *
Phú quí đổi thay khi có cả
Thủy chung hò hẹn lúc chưa ai
Giờ đây mới thấy sao mình dại
Trước biết thì đâu đến nỗi này !
Lá chờ rơi

* cách ngôn :
- củi tre dễ nấu, con vợ xấu dễ xài !
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-23 04:24:45Trần Mạnh Hùng>
Bác Lá thân mến

Bác Lá ơi cho thì thầm hỏi nhỏ, hỏi lớn một câu
Bài thơ Xướng + hoạ "Gởi Lại Em" nằm trong trang nào Của Bản Nháp Thơ Đường Chọn Lọc dzậy.



Xướng:
- Trần Mạnh Hùng
Kính Mời

Gởi lại em
Gởi lại  em vòng tay  thật ấm.
Thuở đầu ánh mắt đắm tình si.
Thư tình vụng dại – Anh trao vội.
Lời hẹn ngô nghê – Em nói đi
Gởi lại em tình đầu nhút nhát
Gởi về em kỷ niệm tư suy
Những chiều tan học bên nhau bước.
hai đứa cùng run... Bởi...Tại vì...
Trần Mạnh Hùng


Hoạ

XIN NHẮC ĐẾN NHAU...

Xin giữ cho nhau từng kỷ niệm.
Xin gom nỗi nhớ thuở ngây si.
Xin về ôn lại câu trò chuyện.
Xin cố hình dung mỗi dáng đi.
Xin hãy nâng niu lời hẹn ước.
Xin lòng trân quý lúc tình suy.
Xin đem quyến luyến vào tâm sự.
Xin nhắc đến nhau...Tại...Bởi...Vì...
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tran Manh hung

[size=3]Bác Lá thân mến

Bác Lá ơi cho thì thầm hỏi nhỏ, hỏi lớn một câu
Bài thơ Xướng + hoạ "Gởi Lại Em" nằm trong trang nào Của Bản Nháp Thơ Đường Chọn Lọc dzậy.


Bị sót vì nhiều bài dùng từ Gởi : [color=#FF0000]Gởi, Gởi tặng lại, Gởi lại em.
Vả lại còn vài bài nữa bị thất lạc, lúc lập bảng kê thì có tên, sau tìm lại không thấy. Nên đành để ai thấy mất con thì lên tiếng (tôi nhớ dường như có một bài tên là « Người có nhớ đâu » trong số thất lạc ấy). Nhưng đó là trường hợp các bạn khác.
Còn Hùng thì khác, vì tôi đã bàn giao hai Bản Nháp đó lại bạn rồi, thiếu thằng con rơi nào thì tự bạn phải đưa nó lên mới phải.
Sẵn có việc tôi không làm được phải nhờ bàn tay phù thủy của bạn là bài Họa 1009.3 của Vivi02 có một file đính kèm mà tôi không đem qua được đến trang Tuyển Tập. Vậy bạn làm hộ đi. (bài gốc ở trang 20 Bản Nháp Xướng Họa)
Thân ái,
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-06 10:09:17BHD2>
Xướng - kính mời

Vấn mình

Muốn sống vô tư sao khó quá
Thói đời đen bạc dễ đâu qua
Thế gian bao kẻ ưa lừa lọc
Xã hội đầy người thích ác tà
Không lẽ nhàn du trong mộng tưởng
Nên đành tranh đấu chốn mưu ma
Con tim yếu đuối mong lành lặn
Sống kiếp gian ngoa chết chẳng thà...


BHD2
[color=seagreen]Bởi lẽ lòng ta buồn lắm nỗi
Nên nay thu bỗng hoá tiêu điều
[/color][:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng
1013. SỢ TỊT NGÒI !

Lấy vợ nguồn thơ sợ tịt ngòi
Đâu còn tư cách cợt trêu ai
Ra đường gái lẳng kêu “anh bảy !"
Vào quán đào yêu gọi “dượng hai !"
Gặp gỡ không cho nhìn liếc mắt
Chuyện trò khó được nói kề tai
Đời tươi bỗng biến thành sa mạc
Nhắc tới càng thêm tiếc những ngày ... !
Lá chờ rơi

NGÒI

Chẳng thích văn thơ chỉ thích Ngòi
Người chê kẻ kháy mặc cho ai
Ta đây cười khẩy - cậu còn một
Nọ đó khóc thầm - tớ đã hai
Cục nợ đeo mang mờ cả mắt
Cái duyên réo gọi điếc hai tai
Một thuyền mà những hai , ba bến
Đêm vẫn còn run... đã đến ngày
Nguyễn

ƯỚC CẢ HAI
(Thân họa SỢ TỊT NGÒI)

Hỏng vợ e ra lúc tịt ngòi
Lại còn tịt cả ... biết chăng ai
Đầu luôn nghĩ đến ... nàng thơ cũng
Vứt dép chạy dài ... xong cả hai
Tốt nhất vợ thơ đều đủ cả
Tuyệt vời tâm trí một bên tai
Đời tươi tô điểm thêm hương sắc
Sát vợ kề thơ tuyệt cả ngày
Diep khai

Thân tặng Bác Lá

“ Một Thời để nhớ”
“ một canh thâu để ấm ức "
" Một đêm dài để mơ tưởng “

Pháo Nổ Mịt Trời

Pháo nổ liên miên, pháo đủ ngòi.
Lòng ta hưng phấn sợ gì ai.
Đội trời phân cõi đây là một.
Đạp đất khoanh vùng chẳng có hai.
Tám hướng lưu danh càng nở mặt.
Mười phương nghe tiếng để ngoài tai.
Tiếng đồn vang động ngoài tầm pháo.
Pháo bắn liên tu bất kể ngày...
Trần Mạnh Hùng

Xin họa:

ĐỂ MAU QUÊN

Kẻ đợi niềm vui pháo vặt ngòi
Cho lòng tắt lặng hết mong ai
Còn đâu cái tuổi đang mười bảy
Để thử chuyện đời lúc một hai.
Đắm đuối đã chìm theo ánh mắt
Mơ hồ lại chết bởi đôi tai
Thường tình nhi nữ thương thì hãy
Giúp phút quên mau chớ quá ngày!

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0