📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 703.317 lượt xem — Trang 242 / 260
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2013 02:21:37 bởi lá chờ rơi>
=duonglam]

 
TUỔI BIẾT GIÀ
 
 Thu chết từ khi tuổi biết già
Chút tình còn lại bị mèo tha
Ngoài sân cỏ dại cười hoa lá
Trước ngõ dấu mòn đón bóng ta
Mấy lúc khách xa đùa cũng chẳng
Đôi lần rượu cũ nhậu thôi mà
Tây Kha gốc mận tha hồ ngủ
Bỏ mặc Cung Hằng mặc Tố Nga.

Cao Linh Tử
 
 
DỄ ĐÂU GIÀ
 
Thềm trăng muốn đến hỏi Hằng nga
Ngàn tuổi sao em vẫn mượt mà ?
Bỡi nắng xuân vàng e ấp bạn
                                                       Hay trời thu tím vấn vương ta
Rượu say nhạc trổi lời êm ả
Thơ họa vần gieo ý thiết tha
Mai lướt phi thuyền cung quế đến
Trừơng sinh mượn thuốc dễ đâu già...
 
Tú lang thang
 

MỘNG THẤY HẰNG NGA
 
Trắng râu còi tóc dẫu hơi già
Nhưng chuyện tâm tình vẫn thiết tha
Già mặt già mày là lắm kẻ
Nhiều yêu nhiều được chỉ mình ta
Tuổi trời chồng chất nào ngao ngán
Chuyện thế mông mênh vẫn mượt mà
Nếu chẳng có ai thời ngủ quách
Biết đâu nằm mộng thấy Hằng Nga.
 
Lá chờ rơi 13/03/2013
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2013 19:11:43 bởi duonglam>
GỬI NGƯỜI RA ĐI
Trông sau ngó trước hỏi người đâu
Mới đó rồi đi đến chốn nao ?
Lạc hướng hãy tìm sao Bắc Đẩu
Về đâu nên hỏi lệnh Nam Tào
Khí thiêng giờ trả cho trời đất
Xác tục nay về với biển dâu
Thôi nhé từ đâu ta đã tới
Thì nay khởi lại bước ban đầu.
Lá chờ rơi 02/06/06
MƯỢN Ý bài thơ Xướng GỬI NGƯỜI RA ĐI - Lá Chờ Rơi

CHẲNG DÁM ĐÂU
Ao ước - nhưng mà chẳng dám đâu!
Sợ giây tơ thắm, sợ lòng đau.
Sợ vương lối mộng, trong ngơ ngẩn
Sợ lạc chốn mê, lắm nghẹn ngào
Sợ ánh mắt xinh, say khoé hạnh
Sợ gò má thẹn, luỵ môi đào
Sợ khi nhập mộng không chung lối
Yêu dấu ơi! - nào dám! - ước ao!
Trần Mạnh Hùng
 
THƠ HỌA
HỎI TÙM LUM VẬN
 
Hỏi gió- gió về ngủ ở đâu?
Hỏi mây- mây lạc bến phương nào
Hỏi hoa- hoa đợi thời thơ mộng
Hỏi bướm- bướm chờ thuở ước ao
Hỏi bạn- bạn chừng mê giấc điệp
Hỏi em - em đã hé môi đào
Hỏi ta - ta vẫn còn say đ[size="3"]ắm
[/size]
Hỏi nữa nhưng mà chẳng dám đâu...
 
Tú lang thang
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.03.2013 04:54:50 bởi duonglam>
 
NỖI NHỚ
Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ đây
Bao nhiêu mong ngóng chất sao đầy.
Từng đêm trăn trở trong thao thức.
Từng phút mơ màng đến ngất ngây
Nỗi nhớ tình nồng lưu luyến đợi.
Niềm thương dấu ái cảm say hoài.
Hỏi em còn thức hay say ngủ.
Có biết ai kia vẫn đợi đây.
Trần Mạnh Hùng
 
NIỀM THƯƠNG
 Em yêu anh biết nói sao đây
Trăm nhớ ngàn thương đã chất đầy
Hạ trắng mê màu môi mọng [size="3"]đ[size="3"]ỏ[/size]
[/size]
Thu vàng mơ dáng tóc thơ ngây
Bao đêm đông lạnh nằm mong mõi
Một thuở xuân nồng nặng cảm hoài
Em hỡi ân tình muôn vạn nẻo
Anh còn vẫn mãi đợi chờ đây...
Tú lang thang
Đăng nhập để trả lời
0
TÔI..TỒI.. TỐI.. TỘI
Từ lúc lọt lòng đã có tôi
Tuổi thơ trong sáng ngập hồn tôi
Thời gian nhuộm sắc màu tăm tối
Năm tháng phủ che chuyện xấu tồi
Cứ thế gieo thêm nhiều lỗi, tội. -
Phải chăng hứng chịu một mình tôi
Tôi, tồi, tối tội đường nào thoát
Dấu hỏi chữ tôi giác ngộ tôi.(*)
Trần Mạnh Hùng
(*) Dấu Hỏi, Dấu Ngã vào chữ TÔI
 trở thành vô nghia.. sự vô nghĩa nay chính là con đương tâm đạo 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.03.2013 19:21:41 bởi Trần Mạnh Hùng>
Cõi Thế Gian
Tự nhiên muốn khóc dạ nôn nao
Khóe mắt cay cay lệ muốn trào
Cứ tưởng thế gian là đối nghịch
Đâu ngờ nhân thế chốn tâm giao
Lòng trao, phận gởi tình thân ái
Tay bắt, mặt mừng ý khát khao
Khóe mắt cay cay ngời hạnh phúc
Tự nhiên muốn khóc dạ nao nao
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.03.2013 05:01:16 bởi duonglam>

Cõi Thế Gian

Tự nhiên muốn khóc dạ nôn nao
Khóe mắt cay cay lệ muốn trào
Cứ tưởng thế gian là đối nghịch
Đâu ngờ nhân thế chốn tâm giao
Lòng trao, phận gởi tình thân ái
Tay bắt, mặt mừng ý khát khao
Khóe mắt cay cay ngời hạnh phúc
Tự nhiên muốn khóc dạ nao nao
Trần Mạnh Hùng
 
GIẢI NGHĨA TÌNH YÊU
 
Từ đâu hồn bỗng thấy nao nao?
Chẳng hận ai sao lệ ứa trào ?
Chẳng phải ghen sao lòng thổn thức ?
Thì ra yêu đấy dạ tương giao !
Vai kề má ấp môi say đắm !
Mặt thẹn tay chờ mắt kh[size="3"]át khao ! [/size]
  Quả th[size="3"]ật [size="3"]Ái [/size]Tình luôn rối rắm [/size]
Khi cười khi khóc lúc nôn nao...
 Tú lang thang


Đăng nhập để trả lời
0
CHÚC MỪNG TUỔI 75
---*--- 
(TẶNG CÁC ANH CHỊ TUỔI 75)

Hai nhăm tết nữa tuổi tròn trăm
Viết lại trang đời trải khó khăn
Nối nhịp đường thi lời xướng họa
Chắp vần lục bát ý thơ ngân
Hoa đời thơm ngát trao tình nước
Trái đức ngọt  ngào trả nghĩa nhân
Nhiệm vụ dân giao hoàn trọng trách
Nay cùng thi hữu vịnh mùa xuân.
 
16/3/2013
Tuyen45
Tuyen45

*Cháu con nhớ lấy điều này :
-Cần lao có học đổi thay cuộc đời
-Khó khăn ngửa mặt lên trời ...
-Tự ta ta cứu lấy đời ta thôi .
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi Thế Gian

Tự nhiên muốn khóc dạ nôn nao
Khóe mắt cay cay lệ muốn trào
Cứ tưởng thế gian là đối nghịch
Đâu ngờ nhân thế chốn tâm giao
Lòng trao, phận gởi tình thân ái
Tay bắt, mặt mừng ý khát khao
Khóe mắt cay cay ngời hạnh phúc
Tự nhiên muốn khóc dạ nao nao
Trần Mạnh Hùng

GIẢI NGHĨA TÌNH YÊU

Từ đâu hồn bỗng thấy nao nao?
Chẳng hận ai sao lệ ứa trào ?
Chẳng phải ghen sao lòng thổn thức ?
Thì ra yêu đấy dạ tương giao !
Vai kề má ấp môi say đắm !
Mặt thẹn tay chờ mắt khát khao !
Quả thật Ái Tình luôn rối rắm
Khi cười khi khóc lúc nôn nao...
 Tú lang thang
CHẲNG LẼ NÀO
Tự nhiên muốn khóc ...nhớ ngày nao.
là chuyện ngày xưa??? chẳng lẽ nào!!!(*)
Mình đã vùi chôn  vào dĩ vãng 
Kẻ mong khơi dậy mối tình giao.
Trong niềm chua xót, trong thương nhớ.
Giống nỗi khổ đau, giống khảo khao.
Anh vẫn yêu em...dù thử thách
Tự nhiên muốn khóc ..thỏa lòng nao
Trần Mạnh Hùng
(*) Thoát vần
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.03.2013 03:24:51 bởi lá chờ rơi>
Thoát lồng

Thấy bạn thân quen đã gả chồng
Bao ngày gặp lại đám con đông
Tóc tai rối rắm tay bưng xách
Quần áo nhăn nheo đứa bế bồng
Nồi cháo heo ăn còn đứng đợi
Bình trà mẹ uống bận ngồi trông
Giậc mình tỉnh dậy buông hoài vọng
Trống vắng “mình ên” thoát cảnh lồng

Vancali 3.15.13

Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
 
THONG DONG
 
Cũng toan theo bạn kiếm ộng chồng
Đảo mắt moi tìm giữa chợ đông
  Người bảo môi cong nhiều chuyện rối
  Kẻ chê ngực xệ lắm con bồng
  Bực mình ra chợ xơi quà bánh
  Mặc kẻ ngồi nhà luống đợi trông
  Dẫu ế thong dong ta tự tại
Vẫn hơn thân cá chậu chim lồng.
  Lá chờ rơi 19/03/2013
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Cõi Thế Gian

Tự nhiên muốn khóc dạ nôn nao
Khóe mắt cay cay lệ muốn trào
Cứ tưởng thế gian là đối nghịch
Đâu ngờ nhân thế chốn tâm giao
Lòng trao, phận gởi tình thân ái
Tay bắt, mặt mừng ý khát khao
Khóe mắt cay cay ngời hạnh phúc
Tự nhiên muốn khóc dạ nao nao
Trần Mạnh Hùng

GIẢI NGHĨA TÌNH YÊU

Từ đâu hồn bỗng thấy nao nao?
Chẳng hận ai sao lệ ứa trào ?
Chẳng phải ghen sao lòng thổn thức ?
Thì ra yêu đấy dạ tương giao !
Vai kề má ấp môi say đắm !
Mặt thẹn tay chờ mắt khát khao !
Quả thật Ái Tình luôn rối rắm
Khi cười khi khóc lúc nôn nao...
Tú lang thang
 
CHẲNG LẼ NÀO
Tự nhiên muốn khóc ...nhớ ngày nao. 
là chuyện ngày xưa??? chẳng lẽ nào!!!(*) 
Mình đã vùi chôn  vào dĩ vãng 
Kẻ mong khơi dậy mối tình giao.
Trong niềm chua xót, trong thương nhớ.
Giống nỗi khổ đau, giống khảo khao.
Anh vẫn yêu em...dù thử thách
Tự nhiên muốn khóc ..thỏa lòng nao
Trần Mạnh Hùng
(*) Thoát vần
 
XE DUYÊN XƯỚNG HỌA
 
Vui cùng bạn ngọc những nơi nao
Lớp mới theo sau lớp cựu trào
Tám hướng thơ giăng tình hữu nghị
Bốn bề rượu rót nghĩa thâm giao
Mình đây bạn đó lời tha thiết
Kẻ hát người ca nhịp khít khao
Năm tháng xe duyên câu xướng họa
Vui cùng bạn ngọc những nơi nao !
Lá chờ rơi 19/03/2013
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.03.2013 19:35:58 bởi duonglam>
  Cõi Thế Gian
Tự nhiên muốn khóc dạ nôn nao
Khóe mắt cay cay lệ muốn trào
Cứ tưởng thế gian là đối nghịch
Đâu ngờ nhân thế chốn tâm giao
Lòng trao, phận gởi tình thân ái
Tay bắt, mặt mừng ý khát khao
Khóe mắt cay cay ngời hạnh phúc
Tự nhiên muốn khóc dạ nao nao
Trần Mạnh Hùng

GIẢI NGHĨA TÌNH YÊU
Từ đâu hồn bỗng thấy nao nao?
Chẳng hận ai sao lệ ứa trào ?
Chẳng phải ghen sao lòng thổn thức ?
Thì ra yêu đấy dạ tương giao !
Vai kề má ấp môi say đắm !
Mặt thẹn tay chờ mắt khát khao !
Quả thật Ái Tình luôn rối rắm
Khi cười khi khóc lúc nôn nao...
Tú lang thang
 
CHẲNG LẼ NÀO
Tự nhiên muốn khóc ...nhớ ngày nao.
 
là chuyện ngày xưa??? chẳng lẽ nào!!!(*) 
Mình đã vùi chôn  vào dĩ vãng 
Kẻ mong khơi dậy mối tình giao.
Trong niềm chua xót, trong thương nhớ.
Giống nỗi khổ đau, giống khảo khao.
Anh vẫn yêu em...dù thử thách
Tự nhiên muốn khóc ..thỏa lòng nao
Trần Mạnh Hùng
(*) Thoát vần
 
XE DUYÊN XƯỚNG HỌA
  Vui cùng bạn ngọc những nơi nao
Lớp mới theo sau lớp cựu trào
Tám hướng thơ giăng tình hữu nghị
Bốn bề rượu rót nghĩa thâm giao
Mình đây bạn đó lời tha thiết
Kẻ hát người ca nhịp khít khao
Năm tháng xe duyên câu xướng họa
Vui cùng bạn ngọc những nơi nao !
Lá chờ rơi 19/03/2013
 
XUÂN HẾT XUÂN ĐI XUÂN LẠI ĐẾN 
 Vui cùng bạn ngọc những nơi nao !
Gặp lại mừng vui mắt lệ trào
Những tưởng thuyền xưa đà tách bến
Nào hay duyên cũ vẫn tâm giao
Thơ trao ý ngọc tình mong đợi
Họa đối lời vàng nghĩa khát khao
Xuân hết xuân đi xuân lại đến
Nhớ n[size="3"]g[size="3"]ày v[size="3"]ắng b[size="3"]ạn th[size="3"]ấy nao nao![/size][/size][/size][/size][/size]
Tú lang thang
 
Đăng nhập để trả lời
0
NĂM MƯƠI, NĂM MƯƠI 
Mình chẳng hơn, người chẳng kém ta
Giòng đời là điệu nhạc hoan ca
Năm mươi ta hưởng tình thân ái
Một nửa người vui cảnh thái hòa
Lạc nghiệp an cư ta có bạn
Trời nghiêng đất ngả bạn cần ta
Ta và bạn cuộc đời bình đẳng
Hai nửa năm  mươi chính chúng ta
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
BUỒN THAY – ĐAU HỘ
---*---
Đa tình là chính những nhà thơ
Chuyện của nhân gian cứ nhận vơ
Buồn tủi thay người rơi nước mắt
Đau thương hộ bạn hết niềm mơ
Sự đời trái mắt lòng đau thắt
Việc nước ngang tai dạ chẳng hờ
Khóc mướn nhiều khi không kẻ mượn
Cày thuê lắm lúc đứt đường tơ.
 
21/3/2013
Tuyen45
 
Tuyen45

*Cháu con nhớ lấy điều này :
-Cần lao có học đổi thay cuộc đời
-Khó khăn ngửa mặt lên trời ...
-Tự ta ta cứu lấy đời ta thôi .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2013 04:14:31 bởi lá chờ rơi>
 
BUỒN THAY – ĐAU HỘ
---*---
Đa tình là chính những nhà thơ
Chuyện của nhân gian cứ nhận vơ
Buồn tủi thay người rơi nước mắt
Đau thương hộ bạn hết niềm mơ
Sự đời trái mắt lòng đau thắt
Việc nước ngang tai dạ chẳng hờ
Khóc mướn nhiều khi không kẻ mượn
Cày thuê lắm lúc đứt đường tơ.
 
21/3/2013
Tuyen45 

KIẾP TẰM TƠ
 
Mỗi người một cách hiểu bài thơ
Không thích cũng đừng nói vẩn vơ
Ý nghĩa dấu sau bờ trước bụi
Tâm tình cho lắm mộng nhiều mơ
Năm vần chính vận cần chăm chút
Hai đối giao duyên chớ hững hờ
Vạn cổ tao nhân tìm mặc khách
Vui vầy xướng họa kiếp tằm tơ.
Lá chờ rơi 22/03/2013


Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
CHUYỆN TRÁI TAI
Tự dưng muốn khóc!!! Cảm thương hoài
Những chuyện không đâu!!! Chuyện trái tai
Người ỷ đồng tiền gieo vạ gío
Kẻ dùng vũ lực rắc tai bay
Gieo nhân hái qủa người mong phúc
Nóng giận mất khôn đứa bất tài
Chưa đánh người - Dồn căng máu mặt.
Đánh người rồi ủ rũ bi ai
*    *
*
Chuyện đời bài học nhân và quả
Trốn thóat được sao khỏi lưới trời
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-06 22:34:16duonglam>


TRANG THƠ ĐƯỜNG :
GƯƠNG DANH NHÂN


Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người ta"


BÀ TRIỆU ẨU : TRIỆU THỊ TRINH

Đạp cơn sóng dữ quậy ngông cuồng

Chém cá tràng kình dậy biển Đông

Giúp nuớc xây nhà xua giặc mạnh

Dương cờ khởi nghĩa dựng binh hùng



Bồ Điền[ 1] giữa trận so đao kiếm

Ngô Việt bên trời lập chiến công

Nữ tướng Nhụy Kiều danh nỗi tiếng [2]

Ngàn sau rạng rỡ núi non Tùng [ 3]

Tú lang thang


[1] Bồ-Điền :căn cứ địa xảy ra những trận chiến quyết liệt giữa quân Bà và quân Ngô...

[2] Nhụỵ Kiều : Vị tướng yêu kiều như nhuỵ hoa.

[3]non Tùng : Nơi Bà tuẫn tiết...sau có đền thờ Bà...

Cuộc Khởi Nghĩa Của Triệu Thị Trinh (248)
(Bà Triệu)

"Muốn coi lên núi mà coi
Có Bà Triệu tướng cưỡi voi đánh cồng"

Khi nói đến gương anh hùng liệt nữ, đến truyền thống đấu tranh xâm lược của ngoại bang, người Việt Nam qua nhiều thời đại thường không quên nhắc đến cái tên Bà Triệu bên cạnh các gương liệt nữ khác như Hai Bà Trưng...
Triệu thị Trinh sinh ngày 2 tháng 10 nǎm 226 (Bính Ngọ) tại huyện Nông Cống tỉnh Thanh Hoá trong một gia đình hào trưởng. Triệu thị Trinh là một phụ nữ có tướng mạo kỳ là, người cao lớn vú dài nǎm thước. Bà là người tính tình vui vẻ, khoẻ mạnh, nhanh nhẹn, trí lực hơn người. Truyền thuyết kể rằng, có lần xuất hiện một coi voi trắng một ngà phá phách ruộng nương, làng xóm, lầm chết người. Triệu Thị Trinh dũng cảm cầm búa nhảy lên đầu giáng xuống huyệt làm con voi lạ gục đầu xin qui thuận.
Khi nhà Ngô xâm lược đất nước gây nên cảnh đau thương cho dân chúng, khoảng 19 tuổi Triệu thị Trinh bỏ nhà vào núi xây dựng cǎn cứ, chiêu mộ nghĩa quân đánh giặc. Khi anh trai nhắn về nhà chồng, bà đã trả lời tỏ rõ khí phách của mình mà đến nay không mấy người Việt Nam là không biết: "Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp bằng sóng dữ, chém cá Kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ tôi không chịu khom lưng là tì thiếp người ta". Truyền thuyết kể rằng, nǎm 248 khi Triệu Thị Trinh khởi nghĩa trời đã sai đá núi loan tin tập hợp binh sĩ trong vùng. Đêm khuya từ lòng núi đá phát ra rằng: "Có Bà nữ tướng. Vâng lệnh trời ra. Trị voi một ngà. Dựng cờ mở nước. Lệnh truyền sau trước. Theo gót Bà Vương". Theo đó dân chúng trong vùng hưởng ứng nhiệt liệt, có người mang theo cả bộ giáp vàng, khǎn vàng.... dâng cho bà. Anh trai bà là Triệu Quốc Đạt được tôn làm Chủ tướng. Bà Triệu là Nhuỵ Kiều tướng quân (Vị tướng yêu kiều như nhuỵ hoa). Khi ra trận Bà mặc áo giáp vàng, chít khǎn vàng, đi guốc ngà, cưỡi voi một ngà. Quân Bà đi đến đâu dân chúng hưởng ứng, quân thù khiếp sợ. Phụ nữ quanh vùng thúc giục chồng con ra quân theo Bà Vương đánh giặc. Cho đến nay nhân dân vùng Thanh Hoá và lân cận còn nhiều câu ca, lời ru con nói về sự kiện này.
Sau hàng chục trận giao tranh với giặc, trận thứ 39 anh trai bà là Triệu Quốc Đạt tử trận, Bà Triệu lên làm chủ tướng và lập nên một cõi giang sơn riêng vùng Bồ Điền khiến quân giặc khó lòng đánh chiếm. Biết bà có tính yêu sự trong sạch , ghét quân dơ bẩn, quân giặc bố trí một trận đánh từ tướng đến quân đều loã thể. Bà không chịu được chiến thuật đê hèn đó phải lui voi giao cho quân sĩ chiến đấu rồi rút về núi Tùng. Bà quì xuống vái trời đất: "Sinh vi tướng, tử vi thần" (Sống làm tướng, chết làm thần) rồi rút gươm tự vẫn.
Đến nay chuyện Bà Triệu từ thế kỷ thứ II vẫn còn hằn đậm trong tâm thức mỗi người Việt Nam với lòng ngưỡng mộ và tự hào. Lǎng và đền thờ Bà vẫn còn mãi với thời gian tại huyện Hậu Lộc tỉnh Thanh Hoá là di tích lịch sử quan trọng của quốc gia là bằng chứng về niềm tự hào một người phụ nữ liệt oanh của Dân tộc Việt Nam.
Nguồn: http://hanoi.vnn.vn/chuyen_de/9903/motsoguongmat/ba_trieu.html
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: tonnuthihanh


MẶC KỆ

Mỗi ngày chạy việc tốn nhiều hơi
Tiền bạc hình như tận cõi trời
Chẳng thấy theo mình trong trận chiến
Không tìm níu trí giữa dòng bơi
Phận đen khiến nghĩa thời lay lắt
Tay trắng nên tình cũng tả tơi
Ngẫm thói đời này là sấp ngửa
Nhủ lòng mặc kệ những trò chơi

tonnuthihanh[/font]


VẪN CHỊU CHƠI

Phải chạy theo bà mệt ứ hơi
Chẳng sai câu "nhất vợ nhì trời"
Khi heo thiếu cám cam đành nhịn
Lúc gió không buồm phải cố bơi
Dĩ vãng một khi gà hóa cuốc
Tương lai đành chịu tả rồi tơi
Nhìn đời luôn thấy vui như Tết
Dẫu túi không tiền vẫn chịu chơi.

Lá chờ rơi 04/03/2013
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-04 22:15:47Trần Mạnh Hùng>
KÍNH MỜI


GỬI NGƯỜI RA ĐI

Trông sau ngó trước hỏi người đâu
Mới đó rồi đi đến chốn nao ?
Lạc hướng hãy tìm sao Bắc Đẩu
Về đâu nên hỏi lệnh Nam Tào
Khí thiêng giờ trả cho trời đất
Xác tục nay về với biển dâu
Thôi nhé từ đâu ta đã tới
Thì nay khởi lại bước ban đầu.
Lá chờ rơi 02/06/06


[color=#330099]
CHẲNG DÁM ĐÂU
Thắc mắc, nhưng mà chẳng dám đâu!!!!
Sợ giây tơ thắm, sợ lòng nao.
Sợ vương lối mộng, trong ngơ ngẩn
Sợ lạc trong mê, vướng lưới tào
Sợ ánh mắt xinh, say khoé hạnh
Sợ gò má thẹn, đắm màu dâu
Sợ khi hò hẹn cùng chung bước
Xao xuyến... Nhưng thôi. phải lắc đầu
Trần Mạnh Hùng

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-04 23:16:59Trần Mạnh Hùng>
[font="Times New Roman"]
KÍNH MỜI

GỬI NGƯỜI RA ĐI
Trông sau ngó trước hỏi người đâu
Mới đó rồi đi đến chốn nao ?
Lạc hướng hãy tìm sao Bắc Đẩu
Về đâu nên hỏi lệnh Nam Tào
Khí thiêng giờ trả cho trời đất
Xác tục nay về với biển dâu
Thôi nhé từ đâu ta đã tới
Thì nay khởi lại bước ban đầu.
Lá chờ rơi 02/06/06

[size=5] [color=#CC0000]MƯỢN Ý bài thơ Xướng GỬI NGƯỜI RA ĐI - Lá Chờ Rơi

CHẲNG DÁM ĐÂU
Ao ước - nhưng mà chẳng dám đâu!
Sợ giây tơ thắm, sợ lòng đau.
Sợ vương lối mộng, trong ngơ ngẩn
Sợ lạc chốn mê, lắm nghẹn ngào
Sợ ánh mắt xinh, say khoé hạnh
Sợ gò má thẹn, luỵ môi đào
Sợ khi nhập mộng không chung lối
Yêu dấu ơi! - nào dám! - ước ao!
Trần Mạnh Hùng



📎 224 - CHẲN.. đâu!!!!
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-27 10:26:36lá chờ rơi>

THÊM GÌ NỮA

Càng cố quên đi, càng xót xa.
Nỗi đau mỗi lúc xé to ra.
Nhớ từng lời nói đầy yêu dấu.
Nhớ lúc bên nhau thật đậm đà.
Hỏi biết bao lần.. lòng đã biết.
Đáp hòai bao lượt.. nói cho qua.
Nhớ thương níu kéo thêm..thêm nữa...
Dồn dập trong tim đã vỡ òa
Trần Mạnh Hùng


NHỚ AI ĐÊM LẠNH

Nhớ người vắng mặt lúc đi xa
Nhớ giữ riêng mình khó nói ra
Nhớ lúc bên nhau nhưng lại ngỡ...
Nhớ hồi chia cách tưởng như đà...
Nhớ khi quay mặt mà chưa quyết
Nhớ buổi lắm lời lại bỏ qua
Nhớ mãi nhớ hoài bao chuyện cũ
Nhớ ai đêm lạnh khóc vang òa.

Lá chờ rơi 27/02/2013
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
XA VẮNG

Gió lộng bồng bềnh suối tóc mây.
Thướt tha yểu điệu rối bời đây.
Phất phơ tinh nghịch trong làn gió.
Lơi lả hoà reo với lá cây.
Gió giật tung bay thân vạt áo.
Nắng soi hiu hắt dáng vai gầy.
Em chìm xa vắng chân trời thẳm.
Ngàn sóng sô bờ lôi... cuốn... vây

Trần Mạnh Hùng


MƠ VỀ DĨ VÃNG

Gởi nhớ thương về theo gió mây
Trăm tình kết nối kể từ đây
Quê người nắng chói phơi màu tuyết
Đất lạ sao ngời giữa rặng cây
Nặng gánh ly hương trời đất lạnh
Oằn vai lãng tử gió sương gầy
Mơ về dĩ vãng chân trời cũ
Trên chiếc thuyền con sóng bủa vây.

Lá chờ rơi 28/02/2013
 
 
QUẠNH HIU
 
Người đi xa ngái tận chân mây
Kỷ-niệm dấu yêu xưa vẫn đây
Rêu phủ thời-gian mòn ghế đá
Gió lay năm tháng rụi hàng cây

Ươm mơ  mòn-mỏi mơ không thắm
Ủ mộng triền-miên mộng lại gầy
Biền-biệt người xa còn khuất bóng
Quạnh-hiu ai thấu điệp-trùng vây !
 
RĐinh
Đăng nhập để trả lời
0


Trích đoạn: tonnuthihanh


CHÚC ANH

Chúc anh sáng sớm có cà phê,
Tối đến cơm ăn, hạnh phúc về.
Hủ tiếu vài tô tiền vợ trả,
Mì tàu mấy bát bạc con kê
Trưa nhìn mây trắng lòng thầm khoái,
Chiều ngắm tóc vàng ý thấy mê
Mai mốt tuổi già xin chớ kể,
Ngày xưa ta giỏi biết bao nghề

tonnuthihanh


BẾP VỮNG TAY NGHỀ

Phép đi ăn sáng vợ chưa phê
Đến liếc sơ qua vội bước về
Tiền túi bao nhiêu chưa kịp đếm
Nợ xù mấy lượt sổ đà kê
Thịt sườn cơm tấm nhìn thêm thích
Hủ tiếu mì vàng thấy phải mê
Còn lợi còn răng còn khoái khẩu
Món ngon nhờ bếp vững tay nghề.

Lá chờ rơi 27/02/2013
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0


XA VẮNG

Gió lộng bồng bềnh suối tóc mây.
Thướt tha yểu điệu rối bời đây.
Phất phơ tinh nghịch trong làn gió.
Lơi lả hoà reo với lá cây.
Gió giật tung bay thân vạt áo.
Nắng soi hiu hắt dáng vai gầy.
Em chìm xa vắng chân trời thẳm.
Ngàn sóng sô bờ lôi... cuốn... vây

Trần Mạnh Hùng


MƠ VỀ DĨ VÃNG

Gởi nhớ thương về theo gió mây
Trăm tình kết nối kể từ đây
Quê người nắng chói phơi màu tuyết
Đất lạ sao ngời giữa rặng cây
Nặng gánh ly hương trời đất lạnh
Oằn vai lãng tử gió sương gầy
Mơ về dĩ vãng chân trời cũ
Trên chiếc thuyền con sóng bủa vây.

Lá chờ rơi 28/02/2013
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0


THÊM GÌ NỮA

Càng cố quên đi, càng xót xa.
Nỗi đau mỗi lúc xé to ra.
Nhớ từng lời nói đầy yêu dấu.
Nhớ lúc bên nhau thật đậm đà.
Hỏi biết bao lần.. lòng đã biết.
Đáp hòai bao lượt.. nói cho qua.
Nhớ thương níu kéo thêm..thêm nữa...
Dồn dập trong tim đã vỡ òa
Trần Mạnh Hùng


NHỚ AI ĐÊM LẠNH

Nhớ người vắng mặt lúc đi xa
Nhớ giữ riêng mình khó nói ra
Nhớ lúc bên nhau nhưng lại ngỡ...
Nhớ hồi chia cách tưởng như đà...
Nhớ khi quay mặt mà chưa quyết
Nhớ buổi lắm lời lại bỏ qua
Nhớ mãi nhớ hoài bao chuyện cũ
Nhớ ai đêm lạnh khóc vang òa.

Lá chờ rơi 27/02/2013


HOÀ NỖI NHỚ

Chim trời bạt cánh mịt mờ xa
Nỗi nhớ trong lòng cuốn thoát ra
Ánh mắt thân thương bao luyến ái
Bờ môi thân thuộc đến la đà
Vượt sông, lội suối cam lòng vượt
Qua núi, trèo đèo cũng phải qua
Hương vị người yêu hòa nỗi nhớ
Thấm vào máu thịt đã tan oà
Trần Mạnh Hùng


CHAN HÒA

Nhà em qua ngỏ chẳng đâu xa
Sao mãi lòng ta tính chẳng ra
Có phải Trường tiền in dấu thỏ
Hay chuông Thiên mụ tiếng la đà
Yêu em ngàn dặm tình chan chứa
Nhớ bậu vạn lần cũng vượt qua
Kim chích thịt lòng đau khó tỏ
Thịt tiêm người máu huyết chan hòa [1]
Tú lang thang

[1]Lấy kim chich thịt thì đau
Lấy thịt chích thịt nhớ nhau đời đời [ca dao]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

THÔI THÌ

Càng già, càng dẻo chớ đùa chơi.
Ôm hận trong lòng nước miếng rơi.
Cái thuở huy hòang nay đã mất.
Nay thời hoang phế khéo khi ngươi.
Mỡ treo trước mắt đùa ông cụ.
Cám đậy sau lưng nhử sự đời.
Già tóc, già gân nên hỏng cẳng.
Thôi thì...mạnh miệng lại đùa chơi.

Trần Mạnh Hùng
Co phải dzậy không Bác Lá


HẾT ĐƯỜNG CHƠI

Già thời hết dẻo hết đường chơi
Hoa đẹp cành tươi để rụng rơi
Khỏe trí xác khô không chộn rộn
Mặc tình dáng ngọc cứ trêu ngươi
Mèo ngao say ngủ chê mùi mỡ
Heo ột quên ăn chán sự đời
Tri kỷ tri nhân đừng hối tiếc
Già thời hết dẻo hết đường chơi.

Lá chờ rơi 24/02/2013
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-26 02:05:46vancali96>


Chuyện bàn nhậu

Uống mới vài tua bụng mắc tè
Ba chân bốn cẳng chạy sau hè
Vào nơi bụi rậm ông thèm sợ
Lủi đại góc tường gã cứ khoe
Xã bỏ trong người khôn ngại xấu
Buông thòng trước gió cóc cần che
Cảm ơn gù gật quơ bao phía
Sắc mặt tươi cười thoải mái nghe

Vancali 2.24.13

Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-25 16:18:27Trần Mạnh Hùng>
HỎI
Hỏi mộng nơi nào mộng ở đâu?
Hỏi người, người cứ mãi quay đầu
Hỏi yêu là lúc say chìm đắm
Hỏi nhớ phải chăng ray rức đau
Hỏi mãi ngây ngô tràn giấc ngủ
Hỏi hoài thao thức suốt đêm thâu.
Tình yêu muôn thuở như trăng sáng.
Tuyệt đẹp nhưng vương giọt lệ sầu
Trần Mạnh Hùng

📎 162Hoi
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-25 15:54:04lá chờ rơi>
Trích đoạn: vancali96

Hôm nay sáng chủ nhật (CA) buồn , em xin dán lên cho quí huynh tỷ xem vui nhen.

Dễ tè

Uống mới vài tua bụng mắc tè
Ba chân bốn cẳng chạy sau hè
Vào nơi bụi rậm ông thèm sợ
Lủi đại góc tường gã cứ khoe
Xã bỏ trong người khôn ngại xấu
Buông thòng trước gió cóc cần che
Cảm ơn gù gật quơ bao phía
Sắc mặt tươi cười thoải mái nghe

Vancali 2.24.13



DƯ ÂM RÓC RÁCH

Đố ai không có những khi tè
Chẳng thế can chi đứng dựa hè
Úm úm ôm ôm dường sợ gió
Trần trần trụi trụi giống như khoe
Sông vàng mắt tục nào ai thấy
Suối bạc duyên trần vẫn cố che
Bực bội ra xong thời nhẹ nhỏm
Dư âm róc rách vẫn còn nghe.

Lá chờ rơi 25/02/2013
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0



Chồng là gì ?

Chồng lấy như quàng gông ở cổ
Vướng vào phải chịu đời gian khổ
Xưa chưa tái giá vậy lòng vui
Giờ có gia đình sao mặt ngố
Tối phải chăn giường vẹn cảnh đêm
Ngày thời cơm nước tròn con số
Kiếp làm con gái lắm gian truân
Oán trách trời cao hoài cũng ngộ

Vancali 2.17.13
[/color]



NGƯỜI ĐẠI NGỘ

Lấy vợ là đeo gông xích cổ
Vậy mà vẫn thích không kêu khổ
Quanh năm cày cuốc lắm tay bùn
Tối tối nuông chiều nên hóa ngố
Cuối tháng đưa trình giấy lỉnh lương
Dưới đèn kê kiểm bao nhiêu số
Êm xuôi thời được lên giường nằm
Vậy mới xứng danh người đại ngộ.

Lá chờ rơi 18/02/2013



HÔN NHÂN LÀ GÌ?

Hôn nhân như thể vòng đeo cổ
Giật ngược kéo xuôi ôi quá khổ
Có vợ thân chồng lết đến lê
Thêm con đực rựa ngây thành ngố
Đàn ông sướng cực cũng do thê
Phụ nữ sang hèn còn tại số
Bươn bả cả đời rục thịt xương
Lìa trần thẳng cẳng còn chưa ngộ

HANSY



Yêu mới ngộ

Tựa cửa hằng đêm chờ mỏi cổ
Có chồng biết được thêm điều khổ
Phòng trà lòe loẹt thấy mà ghê
Quán nhậu lè phè trông thật ngố
Nợ chất nào lo nói tại phần
Con đùm chả ngại cho tùy số
Mười hai bến nước bến nào trong ?
Vẫn cứ chui vào yêu mới ngộ

Vancali 2.18.13





YÊU LÀ NGỐ
---*---
Trai sau cưới vợ cùm gông cổ
Ấy thế chẳng người kêu đến khổ
Vẫn cứ cười tươi mới lạ đời
Lại còn hớn hở y thằng ngố
Suốt ngày tất bật việc tranh phần
Cả tháng bù đầu đây phận số
Xuôi ngược kiếm tiền nịnh mợ yêu
Xóm giềng kẻ bảo yêu là ngộ.

19/2/2013
Tuyen45




YÊU LÀ KHỔ,KHÔNG YÊU LÀ LỖ...
[Thà chịu khổ còn hơn chịu lỗ...]
[ngạn ngữ mới]

Yêu là luôn đợi chờ dài cổ
Bỡi thế cho nên đời mới khổ
Phở tháng đôi lần vẫn thấy vui
Cơm ngày ba bữa sao kêu ngố
Xuân về chăn ấm - hẹn vuông tròn
Hạ đến rượu nồng - nguyện đủ số
Ai bảo yêu là luôn chịu lỗ
Không yêu để khổ mới là ngộ..

Tú lang thang



TÌNH KHỔ

Tình ái nhiều khi no tận cổ
Lắm vương thân trí càng thêm khổ
Tương tư nhung nhớ hồn y mây
Khờ khạo thất tình mặt quá ngố
Cứ ngỡ tương phùng ấy tại duyên
Có hay phụ bạc nào đâu số
Loanh quanh lẩn quẩn gỡ không ra
Cửa ngục yêu đương vô dị ngộ

HANSY



Yêu mới khổ

Gọi mãi tên người khan cả cổ
Yêu chi giờ phải ôm sầu khổ
Vầng mây lãng đãng khiến môi hờn
Cánh bướm la đà nên mắt ngố
Trách đất sao đành kén lộn duyên
Van trời lại nỡ trao nhầm số
Sinh làm phái nữ lắm gian truân
Vướng mắc cung tình nghe quá ngộ

Vancali 2.19.13


[/centerc
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0

Mùng tám

Mùng tám xuân còn lảng vảng đây
Ngoài sân xác pháo vấn vương đầy
Bài thơ lả lướt nhiều hương vị
Câu đối chan hòa đẹp nét tay
Bánh tét còn thừa nhân loang lổ
Thịt dưa sắp cạn đáy phời bày
Xóm đường rộn rã sau ngày Tết
Cánh nhạn trên tời vẫn lượn bay

Vancali 2.17.13



Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0