📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Tuổi Thơ Bị Đánh Cắp

1 trả lời, 1.594 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-28 13:53:23lam xuong>
Lan đang loay hoay trước cổng trường để chờ Hoa, bỗng có tiếng gọi nhỏ:
-Lan ơi!
Lan quay lại phía tiếng gọi, một gọng khá quen thuộc nhưng cô vẫn chưa nhận ra được đó là ai.

- A.........anh Linh, anh Linh
Hai người mừng quýnh chạy lại phía nhau, hình như lâu lắm rồi họ mới gặp lại

-Anh về hồi nào?

- Anh vừa xuống tầu bắt xe đến thẳng đây nè.

- Ui, anh chưa về nhà sao?

- Ừ, nhớ em mà

- Nhớ em ?

Lan nhại lại lời Linh rồi đưa mắt lườm cho anh một cái cháy cả mặt

- Chờ em ở đây nha, em chạy vào lớp báo cho bạn em biết là em gặp anh nha! rồi hai anh em mình đi dạo

- Ok, nhanh lên em.

- Vâng ạ.

Lại một câu "vâng ạ " thật nhẹ nhàng, Linh vẫn cảm thấy thích thú khi nghe câu trả lời đó của Lan, lúc đó anh thấy cô thật hiền vả ngoan ngoãn khác hẳn mọi lúc. Lan vừa đi vưa nhẩy chân sáo vào trong lớp bóng của cô khuất hẳn sau bước tưởng cổng trường

- Vẫn thế, không thay đổi được mấy.

Linh tặc lưỡi nhìn điệu bộ của Lan.

Một ngôi trường khá cũ kĩ, không giống như những ngôi trường đại học, cao đẳng, hay trung cấp mà Linh thường gặp. Trong trường có ba dẫy nhà ba tầng tách biệt nhau, nhà A là giành cho sinh viên học nghề May vừa học lý thuyết và vừa thực hành luôn ở đó, nhà B còn chưa được đưa vào sử dụng cho dù nó là khu nhà đẹp nhất trong đó, còn nhà C là do trường Lan thuê địa điểm để dạy học. Trường cô mới thành lập được mấy năm nên cơ sở vật chất thiếu rất nhiều, các khóa học của trường vẫn thường phải di chuyển đến những chỗ khác nhau.

- Anh à, anh đang nhìn gì mà chăm vậy ?

- Ui, em làm anh............

- Giật mình đúng không?

-Ừ,..........trường em đó à?

- Dạ

Giọng của Lan lạc hẳn đi, Linh biết mình vừa hỏi một câu thật ngớ ngẩn, anh thừa hiểu là Lan mặc cảm khi mọi người hỏi cô học trường nào. Suốt trong thời gia qua Linh cũng đã được nghe khá nhiều lời kêu than của Lan về trường cô.

- Nhóc con, đang nghĩ gì đó, sao không đưa anh đi dạo à?

Linh nhíu mắt nhìn Lan, để thức tỉnh suy nghĩ của cô

- Nhưng đi đâu?

- Tùy em đó.

Mới có 5 giờ chiều nhưng trời đã bắt đầu tối, thi thoảng những đợt gió đông thổi vào mặt lạnh buốt, hai bên đường phố đã tràn đầy ánh điện thắp sáng choang. Linh dắt tay Lan đi trên đường phố.

********************************************

Trên bãi biển nhỏ cuối làng giữa trời nắng chang chang có một cô bé đang ngồi xây lâu đài cát, cô miệt mài xây xây, đắp đắp rồi lại chỉnh sửa cứ y như một kĩ sư xây dựng vậy

- Lan! về ngay.

Cô bé giật nẩy mình, ngã ngửa ra phía sau hai tay cua vào lâu đài cát vừa xây làm cho lâu đài đổ tan tành, cát bẳn tung. Tiếng quát quá lớn khi cô đang tập trung làm.

- A..............không biết đâu, không biết đâu, bắt đền đó!

Nhận ra người đó là một cậu bé với nước da ngăm đen vận một chiếc áo cộc tay và một chiếc quần đùi hai tay cậu bé đút vào túi quần nhìn rõ oai, Lan la toáng lên, lấy hai tay phẩy vào cát ăn vạ.

- Còn không chịu về à?

Nghe giọng nói đanh lại Lan biết không thể làm gì được cô bé từ từ đứng dậy nhưng vẫn cố gắng nhằm làm thay đổi tình thế:

- Anh về đi kệ em.

- Bị mẹ mắng chứ gì, mẹ em đi tìm em suốt từ sáng tới giờ đấy có biết không?

- Kệ!

- Kệ này, đồ ương có về không?

Linh vừa nói vời sách tai Lan kéo cô đi

- Bỏ ra............

- Được rồi!

Linh bỏ Lan ra và đi thẳng mặc cho Lan gọi

- Anh Linh

Lan nắm hai tay hai nắm cát chạy theo Linh, chặn trước mặt cậu bé

- Vấn đề gì?

- Vấn đề gì này...........

Lan đưa hai nắm cát ở tay xoa hết vào mặt Linh, không thua

Linh cũng quay lại lấy cát ném cô. Trò chơi của hai đứa trẻ cuối cùng kết thúc bằng những hạt cát phủ kín trên người.

- Sụt! nhẹ thôi mẹ anh chưa đi. Lan và Linh lén lút nhìn vào nhà qua hàng rào râm bụt

- aaaaaaaaaaaa........................hhuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu

- Sao thế?

Nhìn nét mặt tím tái của Lan, Linh không hiểu chuyện gì.

-O...o...ng..........

Thì ra tay Lan đã vô tình túm phải một chú ong đang đậu trên bờ rào. chưa hoàn hồn vì bị ong đối thì hai đứa trẻ đã hú hồn vì đứng sau chúng là hai bà mẹ. Vừa giận vừa thương con mẹ Lan cũng không nói gì dắt tay cô về nhà, Lan nhìn quay lại Linh ánh mắt hiện lên sự xin lỗi vì Lan biết sau vụ này Linh sẽ bị mẹ đánh. Linh và Lan ở cạnh nhà nhau, hai đửa trẻ sinh cùng một năm, tuy chỉ kém Linh vài tháng nhưng Lan tỏ ra rất ngoan ngoãn khi gọi Linh là anh không giống như bọn trẻ trong làng cho dù có hơn nhau vài tuổi cũng vẫn mày mày tao tao, vì thế mà Lan và Linh thường được người lớn lấy ra để nêu gương cho con bọn trẻ trrong làng. Linh luôn ở bên Lan như một cái bóng thế nên khi nào không thấy hai đứa đi cùng nhau là đã có chuyện. Lần nào cũng vậy Lan là người bầy ra các trò nghịch ngợm và Linh là người chịu tội thay, mặc dù bực mình lắm nhưng chỉ được một lúc thôi sau khi Lan lại tới làm quen và rủ rê Linh vào những trò chơi mới thì nó lại quên hết những gì đã xẩy ra. Cũng có lần bực quá Linh đã uýnh cho Lan vài quả đấm nhưng Lan là đứa bẻo mép nó khóc toáng lên tới cả làng nghe thấy khiến cho cái thân của Linh còn đau gấp vạn lần nó khi bị mẹ quất cho vì cái tội: Đánh con gái!

-Linh sang gọi cái Lan sang mẹ bảo!

- Mẹ sang mà kêu.

Linh vẫn giận Lan vì chuyện ở lớp sáng nay, Linh là người làm ra bài trước và chỉ cho Lan nhưng tới khi bài có chỗ sai Lan phát hiện ra lại không nói cho Linh biết, cuối cùng Lan đã được điểm cao hơn nó.

- Có sang không? Nghe lời đe dọa của mẹ Linh miễn cững đứng dậy. Trời đã tối, tiếng côn trùng ngoài bờ ruông kêu vọng lại, một khu làng nghèo sơ xác vắng vẻ.

-Lan! sang mẹ Linh kêu

- Chuyện gì?

- Không biết!

- Có chuyện gì thế con?

Có tiếng ho ngoài nhà rồi có tiếng mẹ Lan hỏi vọng vào

- Mẹ à, mẹ anh Linh kêu con!

- Ừ con sang đó đi.

- Cháu chào cô ạ!

Lan vặn bớt cây đèn dầu cháy nhỏ đi rồi cần đi ra ngoài nhà để bóng đèn le lói nhưng cũng đủ để nhìn thấy rằng trong nhà chỉ có một cái gường cũ kĩ mẹ Lan đang nằm và một chiếc hòm dùng để đựng lúa bị mọt gần hết

- Hôm nay bác trai gửi tiền về, bác có tiền mua chút thức ăn, con ăn đi! đói lắm không con, lúc nãy nhà bác ăn cơm thì con đi làm chưa về.

Nhìn bát cơn trắng mà bụng Lan sôi lên đã lâu rồi cô không nhìn thấy nó:

- Con không đói

- Sao thế ? con ăn đi mà lấy sức chăm mẹ, còn học nữa chứ!

" Thì ra mẹ thương nó hơn mình! mẹ thật thiên vị, nhớ lấy " Linh nghĩ thầm trong bụng

- Bác ơi!

Tiếng của Lan bật ra, khóc nức nở

- Ngoan nào!

Đã lâu lắm rồi mẹ con Lan không nhận được tin gì của bố cả, bố Lan là công nhân lái máy nên hay phải theo mọi người đến khu kinh tế mới, vụ gặt vừa qua nhưng trong nhà Lan đã chẳng còn gì nữa vì vụ vừa rồi bị mất lụt. Mẹ Lan lo nên đâm ra ốm, mọi việc trong nhà ngoài đồng đều do Lan làm cả.Linh vẫn giận cô, mẹ thì không hiểu cô muốn gì,chẳng phải vì thế mà mẹ vẫn hay gắt với Lan khi bà cảm thấy bực tức đó sao ?

- Con gái lớn rồi mà làm cái gì cũng không nên hồn. Trời ơi! chỉ khổ cái thân già này thôi. Đến lớp học thì ngày càng xa xút vì làm mệt cô không có thời gian học Lan thường hay khóc khi có một mình. Lan thầm trách bố sao mà bố lại vô tình thế ? bao đứa trẻ khác cũng như Lan nhưng chúng nó hạnh phúc thế được chơi vui được bố mẹ cưng chiều còn cô thì..........

- Em à!

Lan nhìn quay lại, cô xấu hổ khi bị Linh bắt gặp cô khóc

- Bố em sẽ về mà đừng khóc nữa em nhìn nè con rối này đẹp không? anh đã mất cả tuần để làm tặng em đấy!

Vẻ mặt Lan vẫn chưa hết xấu hổ cô nhoẻn miệng cười.

Cuối cùng thì bố Lan cũng về thật, mẹ Lan khỏi ốm cuộc sống trở lại bình thường, mọi người lại nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Lan như ngày nào và tiếng la hét của hai đứa trẻ cuối làng.

Tuổi thơ êm đềm trôi qua với bao kỉ niệm buồn vui, Linh luôn chăm sóc lo toan cho Lan như một đứa em gái.

Ngày nào cũng như ngày nào không kể trời nắng hay mưa Linh luôn là tài xế trung thành của Lan tới lớp cũng vì thế mà hai đứa luôn là trung tâm của những trò trêu gán ghép trong lớp trong làng. Lan gan lì và ít nói cô sống nội tâm khác hẳn với Linh lúc nào cũng năng động tham gia hết tất các hoạt động của làng của trường, anh luôn được mọi người quý mến.


Ve vẻ vè ve

Nghe vè truyện kể

Anh Linh cũng tốt

Chị Lan cũng xinh...........

Linh vừa đạp xe tới thì thất Lan đang bị vây giữa một đám đông chúng vừa cầm tay nhau quây lấy Lan vừa hát om tỏi. Linh vội vã quẳng xe chạy đến hù doạ làm cả lũ bỏ chạy toán loạn, từ đó không bao giờ Lan dám ra đường một mình.

Những ngày học cuối cấp III Linh và Lan đều chú tâm hết sức vào học với bao nhiêu mơ ước và hoài bão mong sao cho nó thành hiện thực. Nhưng số phận đã không mỉn cười với họ, nếm cái cảm giác thất bại trong kỳ thi Đại Học đầu tiên Linh quyết định vào Nam học theo nguyện vọng còn Lan sẽ học lại tiếp tục thi một năm nữa.

Qua những cánh thư hai anh em vẫn gửi cho nhau cả hai đều nhậ thấy sự cố gắng nỗ lực hết mình của những sức sống trẻ không ngại khó khăn gian khổ. Không biết ở nơi xa Linh có được như anh vẫn nói với Lan qua thư hay phải chịu nhiều thiệt thòi cơ cực nữa.

Một mùa thi nữa lại bắt đầu nhưng Lan không còn đủ sức vực dậy nữa rồi: cái chết của mẹ cô đã khiến cho Lan bỏ cuộc giữa chừng. Được sự động viên của bố và gia đình Linh, Lan lên Hà Nội theo học một trường trung cấp:

- Anh vẫn đi làm thêm đúng không ?

- Ừ!

- Làm gì hả anh ?

- Tất cả các nghề có thể giúp anh kiếm sống và tồn tại anh phải phụ thêm với ba mẹ nuôi mình, mà còn vì em nữa mà.

Lan nhìn Linh không nói trong lòng cô còn cảm thấy xót xa cho số phận, muốn nói với anh bao nhiêu điều mà không sao nói nổi Lan cũng biết Linh hiểu cô:

- Mai anh về nhà nhé! em chắc là mấy ngày nữa mới được nghỉ tết anh à cũng lâu rồi em chưa có về.

-Hai năm rồi còn gì anh chưa được đón tết ở nhà, bây giờ về thấy trời lạnh quá chịu không có quen.


*****************************

Tiếng còi tầu kéo dài báo cho hành khách giờ khởi hành đã đến.Linh bước lên ngồi vào chỗ của mình, vậy là kỳ nghỉ tết của anh đã kết thúc: nó quá ngắn ngủi so với thời gian anh xa nhà. Lan nhìn theo chiếc tầu chạy xa dần mà trong lòng thấy trống trải quá chừng. Linh đã đi, anh không nói với mọi người ngày anh sẽ về trở lại mà chỉ nói:

- Khi nào Linh có một cuộc sống tương đối ổn định thì Linh sẽ về!

Bóng chiếc tầu khất hẳn mà Lan vẫn đứng lặng nhìn theo. Ngày mai trên con đường cô và Linh đi sẽ không còn gặp lại những bờ rào bằng Cúc Tần hay những đoạn đường đất trơn lầy lội vào những ngày trời mưa........Những ngày xưa ấy giờ chỉ còn là kỉ niệm
Gió bốn mùa vẫn thổi
Đăng nhập để trả lời
0
Cái gì rồi cũng có kết thúc cả điều quan trọng là nó kết thúc ra sao. Còn gì đâu khi tất cả bị trôi vào quên lãng, nỗi buồn rồi sẽ chết lặng theo thời gian, tất cả là hư vô.
Mất đi một người thân cũng có nghĩa là bên cạnh tôi sẽ có những người khác nhưng liệu hình ảnh ngày nào có dễ phai nhoà đi không? hay nó mãi là nỗi đau rằng xé trong lòng cho dù có lúc tôi phải dối lòng mình rằng tôi đã quên hết. Thời gian ơi! xin đừng bao giờ đánh thức lại nỗi đau trong tôi.
Gió bốn mùa vẫn thổi
Đăng nhập để trả lời
0