📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THU HÁT BÊN ANH

116 trả lời, 23.633 lượt xem — Trang 3 / 4
 

Cải ngồng
 

Em mười bẩy chưa qua thì con gái
Cải trổ ngồng sao đã vội sang sông
Để gió đông phiêu diêu nụ hôn đầu
Hình như gió mộng ru theo bướm trắng
 

Cùng dòng sông tôi ôm trong lồng ngực
Em đi rồi tôi hóa đò mênh mang
Tôi hóa thành con đường xưa kỉ niệm
Em trẻ con quên mình lớn khi nào
 

Tháng năm ấy như một người không tuổi
Trăng đã già trăng ngả bến cô đơn
Giá dòng sông chở qua đời giấc mộng
Chở em về nán lại nụ cười xưa
 

Sông vu vơ những loaì hoa vẫn nở
Bên con sóng , khung trời hoa tím biếc
Cả dấu chân tôi đi về trên cát
Em dẫm vào ...thao thức đỏ dòng sông
 

Tôi vẫn về gieo những mùa hoa cải
Cải trổ ngồng bởi nỗi nhớ heo may
Em mười bẩy chưa qua thì con gái
Nắng nhạt vàng hoa cải giờ trôi sông .
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0


Tàn canh


Từ ấy vào ra ngắm bóng mình

Nhập nhòa đêm lạnh đếm tàn canh

Kẻ rời phố cũ chân mau bước

Người ờ lại nhà mãi lặng thinh

Mấy độ hoa tàn trăng quạnh quẽ

Bao lần lá rụng gió chông chênh

Cung đàn vọng khúc thêm hư ảo

Say khướt mười năm một chữ tình
Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0


Hà thành về qua mưa nhuốm sầu

Bên thành phố cổ rủ rêu phong

Thênh thang đường vắng em lẻ bóng

Chia tay có hẹn đến mai sau



Tóc buồn hong gió phải không anh ???

Rũ bụi đường mây nắng chêng vênh

Bận áo vàng lam em lữ khách

Đợi bến trùng phùng mấy độ trăng



Phố về lặng thầm phố ưu tư

Cớ gì xa quá những ngày thu

Cũng đành ru lại tình viễn sứ

Xa rồi xa quá cố nhân ơi !...


Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0

Trầu cau



Hề gì ... kỉ niệm ra đi
Rồi người cũng nói tại vì trầu cau
Tóc dài đợi đến mùa ngâu
Rằng ai lắng đục khơi sâu trong lòng
Có về buông nắng bờ sông
Ướp hương hoa bưởi gửi sang thôn Đoài
Hẹn nhau dệt áo vu quy
Tơ hồng thắm chỉ phải chi ...xa lòng
Đứt câu chèo hát thôn Đông
Lẳng lơ đành vậy hẹn lòng kiếp sau
Hề gì ...tan giấc mơ yêu
Nửa vầng trăng cũ phai mầu mất thôi
Bến sông một lở một bồi
Bước về dằng dặc ...Ơ này hoang liêu
Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0




Điều có thể



Có thể một thời đâu dễ nhận ra nhau

Có chờ không cơn mưa muộn về sau ???

Chia quả bàng chín em..anh một nửa

Phượng thắp nửa chừng

trong mất người dưng

Có một chú ve

Hóa thành em ngơ ngác

dấu giấc mơ hồng ca hát say sưa

Và vô tình ai đó quên lời hứa

Viết những dòng bỏ ngỏ tuổi nắng mai



Có thể ngày mai đi lạc nửa vời con phố

Cổng trường xưa vời vợi đôi mắt nâu

Tóc dối vương vần thơ rơi cỏ ướt

Vạt nắng ngỡ ngàng mầu huyền thoaị mắt em

Dẫu biết rằng lỗi ấy chẳng tại ai !

Cỏ bình yên sẽ xanh vào ký ức

Dẫu một lần thôi cùng nắng vàng mùa hạ

Anh chở em về thoáng đó mà đã xa

Kỉ niệm xưa ùa theo chẳng phôi pha

Gió trở lại hoàng hôn cồn nỗi nhớ

Còn trong em những lá thư mầu tím

Cúi ngại ngùng nhận bông hoa sữa trắng anh trao

Trong lớp mình ai nhận vương niệm hoa khôi .



Mây quên lối ...

Chỉ một thôi

phượng đang khép tán

So vai buồn rũ mình trước thời gian

Nước mắt rơi như lời chú ve hát

Nhắc lại điều gì ??????

Có thể ... về ngày xưa

kìa !

Có một chú ve hóa em ngơ ngác

Có thể làm dịu cơn khát bên anh ...

Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0


CŨ ...


Đừng bảo em lãng quên đi ngày ấy

Hương ngọc lan lãng đãng trả đêm về

Như một ngày thời gian vỡ cơn mê

Trước vỡ vụn viết câu thơ buồn cháy



Đã bao lần trăng gác bóng anh hay ?

Em thèm nhớ hơi ấm anh lạ lùng

Gió bật thức cuốn trôi ...trôi ... đêm trắng

Cứ ngỡ là có mãi mãi là anh



Se sắt cái lạnh ngõ về hút vắng

Hương ngọc lan nồng nã trách vu vơ

Chắc đi tìm giấc mơ không có thật

Đợi độc hành mỏi mệt trong đêm tắt



Về không anh ? lỗi mất đêm trăng sáng

Hỏi về em đấy chỉ là ảo vọng

Lỗi con tim sai nhịp đập em à

Nữa vầng trăng chẳng hàn nguyên tình ta



Nửa trái tim sao hòa cùng dòng máu

Đợi trăm năm đi tìm vơi mất nửa

Anh biết không chuyện tình thành cổ tích

Qua phố về ngốc nghếch tuổi lấm lem



Bài thơ cũ hãy cứ trả về kỉ niệm

Kiếm tìm gì khi anh đã lãng quên

Ngủ thật rồi tiếng đàn bên cửa sổ

Gió gọi về chỉ là thoáng lao xao



Một ánh sao trốn mình sau chiếc lá

Trăng ngã mình trước điêu tàn ngiệt ngã

Trái thời gian lăn mình như muốn xóa

Em dối lòng đi nhặt cổ tích xưa .



Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-10 19:07:58Conangdongdanh>
Tìm lại cố nhân



Thiếp đợi trăng về lúc nửa đêm

Gặp chàng thi sĩ bán nỗi niềm

"Ai mua trăng ta bán trăng cho "

Hàn Mạc Tử

Chàng rao bán gió ,bán trăng

Thiếp rao bán chữ ..."thưa rằng thiếp mua "

Bán trăng chàng bán bao mùa

Thiếp về lấy cỏ thêu thùa chữ yêu

Yêu chàng từ buổi chiều thu

Ước về thôn Vĩ cùng ru con đò

Ngìn thu khuất bóng đợi chờ

Hẹn rồi chẳng nhớ ... trăng giờ buồn thiu

Ngô Đồng theo gió một chiều

Hàng cau đứng khóc bao mùa trăng lên

Ao sen Tịnh Đế hỏi thăm

Kim Điền liễu rủ bao năm bạc mầu

Canh tàn bao khắc cõi sầu

Trăng đêm trừ tịch mái đầu xót xa

Lối về thu thảo mờ xa

Hỏi chàng thi sĩ còn rao bán tình .



Hà Thành là người yêu cuối cùng của Hàn Mạc Tử thời @

Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0
Có thể





Có thể rồi em sẽ lãng quên?
Phía cơn mưa có một người ngóng đợi
Mưa bâng khuâng rớt xuống thềm rất vội
Ném vào anh con gió nhỏ vô tình

Có thể em quên những buổi bình minh
Con dế hát vô tư thời con gái
Em hồn nhiên níu sao trời... em hái
Để lơ ngơ... hiu hắt một gã khờ

Có thể một ngày em dã từ ngây thơ?
Thành thiếu nữ...hương tình yêu ngày mới
Con thuyền giấy chở tình em... mong đợi
Cập tới bờ... neo đậu bến...tình anh



Vũ Anh Vũ
Đăng nhập để trả lời
0




Xin giử lại bên ấy ...

Em tìm anh từ năm tháng xa xôi

Khi dòng sông ngược lòng thuyền đứng đợi

Bài tình ca giờ tự ngân lên hát

Quá khứ qua theo tro bụi nơi nào

Nếu ngày ấy mùa đông bỏ ra đi

Cánh buồm tím mãi theo miền xa vắng

Lời yêu kia chẳng quay đầu câm lặng

Đốm lửa tình không thể tắt trong nhau

Em vô tội ... đông trở mùa lá rụng

Tại gió đấy ríu ran cùng chiếc lá

Trên vạn nẻo em trở thành lữ khách

Chợt xót xa nghe cay đắng bên đời

Dòng sông trôi bài tình ca vẫn hát

Giọt nước mắt chẳng làm mùa kết trái

Chẳng cần đâu lời sám hối muộn rồi

Góp làm gì ? Để giông bão về em

Khi thời gian không bao giờ trở lại

Khu vườn xưa đàn chim bay về hót

Mùa kết trái ngang tàng chờ xuân chín

Có dòng sông có cánh buồm tím nhạt

Có em chờ nghe sông kể về anh .



Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Conangdongdanh

Xin giử lại bên ấy ...

Em tìm anh từ năm tháng xa xôi

Khi dòng sông ngược lòng thuyền đứng đợi

Bài tình ca giờ tự ngân lên hát

Quá khứ qua theo tro bụi nơi nào

Nếu ngày ấy mùa đông bỏ ra đi

Cánh buồm tím mãi theo miền xa vắng

Lời yêu kia chẳng quay đầu câm lặng

Đốm lửa tình không thể tắt trong nhau

Em vô tội ... đông trở mùa lá rụng

Tại gió đấy ríu ran cùng chiếc lá

Trên vạn nẻo em trở thành lữ khách

Chợt xót xa nghe cay đắng bên đời

Dòng sông trôi bài tình ca vẫn hát

Giọt nước mắt chẳng làm mùa kết trái

Chẳng cần đâu lời sám hối muộn rồi

Góp làm gì ? Để giông bão về em

Khi thời gian không bao giờ trở lại

Khu vườn xưa đàn chim bay về hót

Mùa kết trái ngang tàng chờ xuân chín

Có dòng sông có cánh buồm tím nhạt

Có em chờ nghe sông kể về anh .







Đôi mắt ngụ mùa đông


Giữ lại được gì con thuyền đã ra khơi
Sông vắng bóng người đi về muôn nẻo
Giữ lại được gì bản tình ca bóp méo
Buông cả cung đàn nhạt quá mắt hoàng hôn

Thuyền đi rồi sông chảy bến cô đơn
Nghe tiếng gió trách hờn buồm trên bến đợi
Sóng dập dềnh trôi mùa thương đến tội
Quanh quẩn mãi rồi dội cả vào lòng sông

Thuyền đi rồi đôi mắt ngụ mùa đông
Xuân hạ thu bồng bềnh đi đâu mãi
Lạc đâu rồi nụ tình ngày kết trái
Vừa hé đã bải hoải tàn

Giờ chỉ còn bến sông với lặng lẽ cung đàn
Rơi tõm vào khoảng không nghiệt ngã
Bến vô cùng cánh buồm ơi có bao giờ hả dạ
Bến sông này đôi mắt ngụ mùa đông...

SD


SD chơi cùng CNĐĐ nè, chúc vui hén [;)]
Sang xuân mai trắng lại đào hồng
Oi mùa nắng hạ phượng chùm bông
Nàng thu e ấp trong hương sữa
Gửi một nhành lan đã lập đông
Đăng nhập để trả lời
0




Đôi mắt ngụ mùa đông


Giữ lại được gì con thuyền đã ra khơi
Sông vắng bóng người đi về muôn nẻo
Giữ lại được gì bản tình ca bóp méo
Buông cả cung đàn nhạt quá mắt hoàng hôn

Thuyền đi rồi sông chảy bến cô đơn
Nghe tiếng gió trách hờn buồm trên bến đợi
Sóng dập dềnh trôi mùa thương đến tội
Quanh quẩn mãi rồi dội cả vào lòng sông

Thuyền đi rồi đôi mắt ngụ mùa đông
Xuân hạ thu bồng bềnh đi đâu mãi
Lạc đâu rồi nụ tình ngày kết trái
Vừa hé đã bải hoải tàn

Giờ chỉ còn bến sông với lặng lẽ cung đàn
Rơi tõm vào khoảng không nghiệt ngã
Bến vô cùng cánh buồm ơi có bao giờ hả dạ
Bến sông này đôi mắt ngụ mùa đông...

SD

Đôi mắt ngụ mùa đông


Thuyền trôi sông chảy bến cô liêu
Hoa cải đơm bông những buổi chiều
Cánh buồm tím nhạt buông chờ gió
Dội lại nơi em một cung sầu


Trên bến vô cùng anh có biết
Mắt buồn trú ngụ ...thu mải miết
Vọng bóng bên sông cải úa tàn
Bóng người xa khất nẻo trăng tan


Hãy về bến cũ... rũ đau thương
Xua đông giá rét ngụ mắt buồn
Buông lại cung đàn không oán trách
Dệt khúc tình ca bến sông thương.




Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-18 08:40:46Huyền Băng>
Trích đoạn: nguyentuongvan

Đoạn cuối




Em xa anh khi nắng còn vuơng tóc
Khi lời yêu chưa kịp thốt trên môi
Ước mong rằng mình mãi mãi bên nhau
Chân thật , hồn nhiên như cuộc đời vẫn vậy

.................................................

Qua phố nhỏ nhìn mùa thu đưa tiễn
Em chợt thấy sao mình thật yếu đuối
Có thể nào bỏ lại sau lưng tất cả
Để trở về thanh thản với chính em ...
nguyentuongvan



gởi Nguyentuongvan một vài câu chia xẻ cho một cuộc tình,

Rồi ngày tháng sẽ qua,
Rồi vết thương lành lại.
Rồi tình thành kỷ niệm,
Rồi buồn thành mây bay

HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0


Xin chào các bạn thân mến ở diễn đàn mình mới vào lên chưa có dịp làm quen với các bạn nên có gì sơ suất xin bỏ qua nhé.Chúc các bạn một năm mới hạnh phúc và nhiều niềm vui mới.Chúng mình sẽ là những người bạn mới đến với nhau bằng những lời thơ hay để trong cuộc sống là những tiếng cười.

Tường vân có đôi lời gửi tới các bạn.Vân thấy rằng mình vào đây học được ở các bạn rất nhiều điều.Cám ơn vnthuquan và cám ơn cuộc đời này đã cho mình những người bạn đáng yêu như các bạn
.
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-21 04:50:58nguyentuongvan>


[align=right]Nỗi nhớ

Em gọi mùa thu bằng nỗi nhớ khi xa
Có tên anh và con đường thôi bụi bặm
Heo may rắc... nắng phai mầu mái phố
Cây bàng già đỏ lá mỗi khi đông

Tiếng mầm xuân trở mình khe khẽ
Rớt êm thềm tháng Giêng
Có biết đâu khi lá chẳng rụng theo mùa
Ký ức rong chơi khắp miền hối hả

Những tưởng rằng thời gian trôi đi tất cả
Gom thêm vào nối tiếc chỉ là thoáng xa xăm
Khi bước chân lạc lại giữa đường xưa
Em vẫn thấy mình nhớ anh quay quắt

Câu thơ cũ đơn côi ngày trống vắng
Nửa bài thơ em viết mãi chưa xong
Tiễn người ra đi... ai ơi có biết
Kẻ ở nhớ gì...mà nỗi nhớ mãi khôn nguôi...
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0

ĐẤT MẸ


Đất mẹ chiều nay gió lên ngàn
Vịn cánh buồm thơ bến quan san
Cất bước ra đi đầu ngoảnh lại
Đành lòng cúi mặt dấu lệ hoen
Muốn làm Kinh Kha như thuở trước
Hay giống anh Hùng tựa ngàn năm
Uống nước sông Dịch thương cố quốc
Ngậm ngùi khôn siết nợ nước non.
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-19 15:12:50nguyentuongvan>
Em 18 ...Anh 20 ...


Nước chảy bao đời khuyết lên sông quê
Trăng vít gió lơi là đêm gánh nước
Anh trở về sao không giong đò như truớc
Lúa đồng chiêm cơ cực vết chân về
 
Em mười tám ngực căng thì con gái
Nắng thẹn thùng đuổi gió đòi đánh ghen
Đêm thôn quê hương bưởi nhuộm tóc đen 
Âm thầm đứng bóng sào trăng treo ngược
 
Anh hai mươi lưng trần lăn mùa gạo
Câu đồng dao mát ngọt thức lao xao
Em ngúng nguẩy đòi cưới chồng hoa cải
Bướm trắng lỡ đò  đứng khóc đền ai
 
Dây tơ hồng buộc trăng thay lời hẹn
Anh chẳng về tát nước đón trăng lên
Em mười tám tắm sông ngày con gái
Xõa tóc chờ ... anh bơi nguợc sông quê ...
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
 TÌNH  QUÊ
 
em mười tám anh hai mươi
đi chung chỉ gọi là người ấy ơi
tự nhỏ chung một khoảng trời
gọi anh sợ ngượng những nơi đông người
 
tơ hồng kín dậu vàng tươi
gặp anh đã thẹn má môi đỏ bừng
quê nghèo đồng trũng bờ bưng
những ngày làm ruộng nhớ từng dáng anh.
 
thầm mong đôi lứa dệt thành
rối như tơ thắm dăng quanh vườn nhà
anh cười sao mãi gọi ta
 ấy ơi như thể người xa lạ người.
 
muốn cho duyên thắm trầu tươi
gọi anh...mới thể là người hữu duyên.
như dòng sông một bến thuyền
đừng như bến vắng vô duyên...gọi đò.
 
MINH TUẤN.
 
CHÚC EM VUI NHÉ TƯỜNG VÂN
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn anh nhiều chúc anh thành đạt và cười nhiều ...thân Minh Tuấn
 
 
ANH ƠI...


Viết cho anh thư này em buồn lắm
Hà thành ơi… hãy thức cùng em đi
Hoa sữa vẫn nồng nàn nơi góc phố
Bằng lăng xưa sầu tím nỗi mong chờ

Sao gặp nhau lại cứ phải chia tay ?
Ðể phải nhớ… phải yêu…rồi phải khóc
Ðể em đi gió sương vờn mái tóc
Tìm đến anh một nỗi nhớ đôi bờ

Dấu yêu ơi… ngủ yên cùng dĩ vãng
Như lá vàng đợi gió sẽ cuốn đi
Như con sóng lại tìm ra biển lớn
Có gì đâu mà khắc khoải mong chờ

Dòng đời sẽ cuốn trôi đi tất cả
Chỉ mình em cố níu lại thời gian
Em cô đơn trong tiếng gió muộn màng 
Thèm một ánh trăng cho lòng bớt đắng

Thèm một tiếng đàn dìu khỏi hồn đi hoang .


Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
Xa xứ
 
Rồi mình dần quên nhau
Cả giấc mơ cũng không còn lặp lại
Hai nhánh buồn trôi về nơi xa xứ
Cất vó tình vơ vất trôi khơi xa
 
Rồi thì ta thản nhiên đi hai lối
Có gì đâu phải bối dối nhìn nhau
Em cô dâu cài hoa trắng trên đầu
Anh khói thuốc đốt bao lời hẹn ước
 
Rồi thì ta mải mê vì cơm áo
Sống bon chen ...cứ giả dối chính mình
Rằng thì quên có gì mà phải nhớ
Phút giây nào ngơ ngác ta bơ vơ
 
Rồi một ngày ta bắt gặp lại ta
Dưới cơn mưa đã sang màu hoa sữa
Ta thoảng thốt không dám nhìn trở lại
Đành cúi đầu "ăn mày dĩ vãng xưa "
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
Xa xứ

Rồi mình dần quên nhau
Cả giấc mơ cũng không còn lặp lại
Hai nhánh buồn trôi về nơi xa xứ
Cất vó tình vơ vất trôi khơi xa

Rồi thì ta thản nhiên đi hai lối
Có gì đâu phải bối dối nhìn nhau
Em cô dâu cài hoa trắng trên đầu
Anh khói thuốc đốt bao lời hẹn ước

Rồi thì ta mải mê vì cơm áo
Sống bon chen ...cứ giả dối chính mình
Rằng thì quên có gì mà phải nhớ
Phút giây nào ngơ ngác ta bơ vơ

Rồi một ngày ta bắt gặp lại ta
Dưới cơn mưa đã sang màu hoa sữa
Ta thoảng thốt không dám nhìn trở lại
Đành cúi đầu "ăn mày dĩ vãng xưa "

 
 
TRĂNG BUỒN.
 
ta nhớ lại thới kỷ niệm ngày xưa
trên lối hẹn thêu thùa bao kỷ niệm
vâng trăng treo bao chòm sao lưu luyến
 gió vi vu một  khúc hẹn tâm hồn
 
mình trao nhau thắm mãi một nụ hôn
mắt tìm mắt ghi dáng hình thân thuộc
tay trong tay cho ấm truyền cảm xúc
đầu ngả vai cho tóc gửi hương thề.
 
hôm nay đây tìm lại những say mê
em không đợi để lối về lạnh giá
bờ môi xưa đã đem đi tất cả
nồng nàn ơi...ai trả lại nơi này.
 
gió cuối thu làm lạnh giá bàn tay
tóc bay ngược như muốn tìm quá khứ
người mang đi để còn trong giấc ngủ
vạn chông chênh...trong đêm rũ hao gầy.
 
đã lỡ rồi mộng ước chẳng còn đây
dầu có trách thì lòng này còn thắm.
tôi thở than với khoảng không im lặng
bên trăng rơi mấy giọt lạnh cuối thềm.
 
MINH TUẤN
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
THU XA ĐÔNG  
 
Một mình em quán vắng khúc nhạc buồn
Lá bàng ướt như mắt người đang khóc
Em vẫn biết thu chìm trong khoảng lặng
Cúi nhặt giờ chắp lại có thành đêm

Anh đi xa thành phố chợt buồn tênh
Đông sắp về sao không hẹn với em
Thư cuối thu mở rồi anh có biết
Giọt nhớ nào nhỏ xuống đắng bờ môi

Thành phố xa chưa kịp đặt môi hôn
Chẳng kịp đặt bàn tay lên mái tóc
Vẫy trăm năm từ biệt bóng trăng thề
Chim sẻ hót cho thu vàng nói tiếng

Khi chia xa kỉ niệm cất vào đâu
Thôi đành cất trong những mùa hoa sữa
Không biết anh... mùa đông về có khác
Lá bàng còn xao xác đỏ đợi mong

Em chỉ sợ nhòa tan cõi hư vô
Đành nhuộm sắc thời gian thành màu nhớ
Một lời yêu bình yên không bão tố
Trải trên đường xa khuất tìm bóng anh...

Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-07 17:02:07nguyentuongvan>
 
Một nhà văn nào đó đã viết rằng: "Đau khổ bắt nguồn từ hạnh phúc. Đi hết con đường hạnh phúc thì đoạn đường tiếp theo sẽ là đau khổ". Anh có tin không ? em giử lại anh đấy con đường hoaì niệm xưa .Xếp lại những chiếc lá đang rơi kín khung trời .Từng ngày dài chỉ còn lại em lan man trong chiều hoang tím thẫm.Em sẽ xóa nỗi buồn để tìm lại những niềm vui mới .Em không đủ can đảm để yêu anh thêm lần nữa ...em sợ .

 

"Thương cô bé mắt buồn bên ô cửa

Áo len choàng ngồi đợi ánh bình minh"

 

Khúc đông đang giao mùa thầm hỏi nhỏ . Những cánh đào phai đang đếm thời gian chờ anh đó .Dù biết tháng năm không đợi mình .Cuộc sống đâu chỉ toàn mầu xanh vẫn còn những chiếc lá úa tàn cho sự hồi sinh mới .Và anh cũng sẽ về chốn bình yên ,Không có em ,lãng quên em .
Nồng nàn hơi ấm bờ môi .Anh có về ngang kí ức ngày xưa .khung cửa sổ không còn đôi mi sẫm ,ngả phím chờ ngân nốt điệu mùa thu .Pha màu lam lên "bản tình ca mùa đông " lệ chẳng rơi trên những phím dương cầm .Nỗi đau chờ mùa đông về đã hóa đá, bất chợt thôi anh ...dù chỉ là bất chợt .Mùa đông xa thiếu giọt nắng nơi anh .Có chờ ...có đợi không anh ??????
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
 
Gửi HThanh
 
Đã đành em của nguời ta
Thôi như chim sẻ bay qua vuờn nguời
Giêng hai, uớt áo em rồi
Ướt đầm cả nửa nụ cuời tôi hong
Biết là trời đã tàn đông,
Tôi về bẻ ngọn cải ngồng làm dưa,
Rưng rưng hoa cải cuối muà,
Nhói vàng một thủa xa xưa một lần.
Chiều nay, tôi đứng tần ngần
Vại dưa, ép mấy muơi lần - không chua
 
ĐPL.
 
______________
 
Giử ĐPL
 

Đã đành chiều tím nhuộm đông
Người đi buổi ấy bến sông nhỡ đò ...
      -------------
Ai mang cau quện với giầu
Ông tơ hết chỉ kéo sầu về em
Tháng Giêng theo hội mưa xuân
Người hẹn hái nụ tầm xuân sân đình
Lý lơi câu hát tang tình
Người ta từng cặp ...em mình ngóng trông
Thôi đành hoa cải lên ngồng
Mưa xuân nhìn lại bến sông thương người .
 
 

 
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày lại ngày bờ môi em thắp lên bao hi vọng .Nơi bình nguyên xa trông về chân trời nơi anh .Gió ơi ...hãy nghe lời em đi sao anh chẳng về bên em .Hãy nói cho em nghe phải mất bao tháng ngày mới có thể quên anh .Chiều gió lạnh tóc buông trôi hờ hững ,rối bờ vai ,em xa anh trong nỗi nhớ đơn côi .Nuôi một giấc mơ chờ anh quay về kí ức ,nơi có nhạc có hoa bên nhau ta lãng quên khổ đau . 
 

 
Anh nhớ không khi mùa thu bình nguyên
Anh ru ngủ những ngọn gió cô đơn
Em chiếc lá được hồi sinh cho mùa
Mong tìm thấy một giấc mơ mầu tím .      
 




----------------------------------
Từ biệt anh nơi tháng năm lãng đãng ... phố mong manh em dấu sau nụ cười ... tự khi nào ôm Ghita em hát ... về bài ca nói lời chưa đặt tên ...  
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
CHÚC EM NĂM MỚI AN KHANG THỊNH VƯỢNG , GIA ÐÌNH HẠNH PHÚC , SÁNG TÁC NHIỀU THƠ VÀ NHỮNG BÀI VIẾT HAY.
THÂN ÁI VŨ KIM THANH
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
Khúc li ai


Ta tưởng rằng nắng phai mất tên anh
Dĩ vãng cũ ru lá về Thành Quách
Mây ngược sóng xô chiều rơi tím thẫm
Buông bên này xa lắc khúc li ai


Ai đánh thức áo trắng mây phiêu hồng
Để mơ ước cũng chỉ là mơ ước ...
Đi qua mùa lọn heo may có nhắc
Mắt ta buồn da diết thuở đường xa


Ta gánh thu chia qua từng con phố
Có bao giờ che phủ một bờ vai
Người đã thương tội tình gì chiếc lá
Lạc một mình giữa ngã đường đi qua


Nếu đã cháy ...xin cháy thêm lần nữa
Cho hết mình một thuở ta có nhau .[/align]
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
 
Đọc những dòng thơ nồng nàn mãnh liệt của Tường Vân , BichPhuong xin góp vài vần khoan nhặt cùng TV ! Xin cám ơn trước nha!
 
Chao động mạn thuyền !
 

Biển hiền hòa trong ngày tình yêu
Con sóng gợn thầm thì lời của gió
Cái mắt bão một thời giông tố
Cũng lặng im nghe khúc tự tình
 
Vầng trăng xẻ đôi
Vầng trăng xẻ ba…
Vầng trăng khuyết gồng mình trong náo nhiệt
Cái hanh khô một thóang yêu đời
 
Em ơi ..một thời để nhớ
Một thời để chúng mình khỏi lỡ
Nhưng vô tình mang vào mãi trong tim
Xốn xang cơn gió lặng tìm…Đó em!
 
Cái ngày của một trời cảm xúc
Con tim nhỏ không muốn im trong lồng ngực
Phút tự tình em trao cả cho anh
Dù ngày mai …phút chốc bỗng mong manh
 
Em ơi, con sóng xô..xô mãi mạn thuyền
Bao nhung nhớ đang dồn vào cảm xúc
Lửa tình yêu dậy lên và đánh thức
Còn tình yêu đang chao động mạn thuyền !
   
                                      14/2/2007!
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
 
Cùng cháy!

Anh đi nhặt nhạnh những kỉ niệm buồn
Những tím đen hoàng hôn
Những nụ hôn lả tả
Những mơn man ướt át vô hình
 
Cái độ chuyển mùa hồi Xuân
Làm sỏi đá  cũng nhớ nhau mềm nhũn
Con tim đàn bà trong em rộn rực
Em muốn nghiền nát anh trong vòng cánh tay mình
 
Đôi môi em khô cháy khát nụ hôn
Em sẽ ghì anh vào em và bốc lửa
Lửa sẽ thiêu  hai đứa mình cháy lửa
Cho anh với em cùng chết giữa đời...
                           14/2/2007
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: BichPhuong

 
Cùng cháy!


Anh đi nhặt nhạnh những kỉ niệm buồn
Những tím đen hoàng hôn
Những nụ hôn lả tả
Những mơn man ướt át vô hình
 
Cái độ chuyển mùa hồi Xuân
Làm sỏi đá  cũng nhớ nhau mềm nhũn
Con tim đàn bà trong em rộn rực
Em muốn nghiền nát anh trong vòng cánh tay mình
 
Đôi môi em khô cháy khát nụ hôn
Em sẽ ghì anh vào em và bốc lửa
Lửa sẽ thiêu  hai đứa mình cháy lửa
Cho anh với em cùng chết giữa đời...
                           14/2/2007



 
 
Người đi trăng sẻ làm đôi
Tình em giờ khuyết bên đời gió giông
Góc phố có em chờ mong
Đôi môi em khát nhìn trông cuối trời
Cái độ hoa nở môi cười
Mình bên nhau hứa trọn đời yêu nhau
Biển giờ sóng vỗ bờ đau
Thuyền anh lạc bến biết đâu mà tìm
 
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-18 01:56:38BichPhuong>
 
 
Hãy cùng cháy lên ! Và...
 

"Người đến ta vào độ chuyển mùa
bao chai cứng bỗng hóa thành cảm xúc
tim thiếu nữ dập dồn ngực đập
ta bên nhau chao đảo mạn thuyền "

xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»