Cải ngồng
Em mười bẩy chưa qua thì con gái
Cải trổ ngồng sao đã vội sang sông
Để gió đông phiêu diêu nụ hôn đầu
Hình như gió mộng ru theo bướm trắng
Cùng dòng sông tôi ôm trong lồng ngực
Em đi rồi tôi hóa đò mênh mang
Tôi hóa thành con đường xưa kỉ niệm
Em trẻ con quên mình lớn khi nào
Tháng năm ấy như một người không tuổi
Trăng đã già trăng ngả bến cô đơn
Giá dòng sông chở qua đời giấc mộng
Chở em về nán lại nụ cười xưa
Sông vu vơ những loaì hoa vẫn nở
Bên con sóng , khung trời hoa tím biếc
Cả dấu chân tôi đi về trên cát
Em dẫm vào ...thao thức đỏ dòng sông
Tôi vẫn về gieo những mùa hoa cải
Cải trổ ngồng bởi nỗi nhớ heo may
Em mười bẩy chưa qua thì con gái
Nắng nhạt vàng hoa cải giờ trôi sông .
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)


Từ biệt anh nơi tháng năm lãng đãng ... phố mong manh em dấu sau nụ cười ... tự khi nào ôm Ghita em hát ... về bài ca nói lời chưa đặt tên ... 