📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ.. thơ

45 trả lời, 7.178 lượt xem — Trang 1 / 2
Thời gian

Gió thổi thời gian len qua khe cửa,
Đóng cửa
Thời gian quanh quẩn trong phòng
Bay vụt qua tóc.
Nhuộm tóc

Thời gian vuốt nhẹ lên má
Thoa phấn

Thời gian hôn phớt lên môi,
Tô son,

Thời gian vung nét cọ mềm
Vẽ những nét chân chim lên khóe mắt
Không phấn nào có thể thoa hết.

Thời gian ẩn trong tim
Cô đơn và giá buốt
Không lửa nào sưởi ấm được.

Đập vỡ gương,
Đứng dậy mở cửa
Thời gian lại ùa vào.
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn Kotoko đến với VNTQ - Chúc bạn thoài mái sinh hoạt các "Vườn" trong DĐ.
Nhân dịp năm mới vừa bước qua, vdn mến chúc bạn & gia đình được AN KHANG THỊNH VƯỢNG.
Thân
VDN

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
@VDN : cám ơn

Ước mơ

Những ước mơ như những con thuyền giấy
Nhỏ bé và mong manh
Còn tâm hồn như những dòng sông
Chở ước mơ đi khắp

Có khi thuyền gặp bến bờ hạnh phúc
Và ước mơ thành sự thật
Em ơi

Nhưng có những người
Chỉ biết ngồi ước mơ và mơ ước
Nhưng không làm gì,
Để ước mơ
Biến thành sự thật
Và ước mơ
Vẫn mãi là ước mơ

Hãy nhớ, em nghe
Hãy biết mơ ước và ước mơ
Nhưng đừng ngồi chờ đơi
Hãy làm tất cả những gì
Biến ước mơ thành sự thật
Nghe em.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-02 22:12:30Believe>
Khái Niệm Thời Gian

Thời gian
Mặc định trên những ngón tay
Ấn vào trán lún sâu nếp nhăn nghĩ ngợi

Thời gian
Hiển hiện sau đuôi mắt
Đàn chim bay tung cánh về trời
Để lại những dấu chân

Thời gian
Dập lên khuôn mặt
Lớp điểm trang bưng bít
Chiếc mặt nạ che ngang khoé môi cười

Khái niệm về thời gian
Dài
Ngắn

Sau mỗi tiếng vuốt ngực
Mà thở

Đau

Mà nhớ về nhau
Từ cái thủa
Thời gian còn trẻ !


2/1/06
Đỗ Ngọc

Trùng hợp vậy ! Hôm nay , Ngọc cũng viết một bài về Thời Gian ^_*
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-05 21:21:31kotoko>
Soi gương

Soi gương để làm chi
Bề ngòai ai chẳng thấy
Bề ngòai trông như vậy
Biết được gì bên trong

Soi gương có gì hơn
Tâm hồn đâu hiện rõ
Mắt dẫu mở to thế
Vẫn thăm thẳm mông lung

Lau cho thật sạch gương
Ánh nhìn thành trong vắt
Bên trong dù vẩn đục
Ngoài vẫn sáng long lanh

Uh, như thế là hơn
Biết bao điều bí ẩn
Nếu soi gương thấy được
Thì ai dám soi gương

Ước chi ta là cây
Ước chi ta là cỏ
Xanh vào từng hơi thở
Đến chết vẫn còn xanh


@Be : thơ của tui hay hơn mừ( ^ ^)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-05 22:43:21MM_Ngoc>
Đừng ngần ngại thời gian

Em ơi anh bảo này
Đừng đo thời gian nhé
Dài ngắn chẳng thành nhẽ
Cứ kệ nó đi em

Em ơi đừng liếc mắt dõi xem
Thời gian vẫn đang tồn tại
Dẫu cho mình lên dây cót lại
Thời gian vẫn chẵng ngừng trôi

Đừng dằn vặt vì mắt hay môi
Thời gian chạt vù vù
Thơi gian lao vun vút
Nó chỉ mìm cười khi ta ngoái đầu lại

Coi thời gian chạm phải ai


( xin lỗi nhiều - chưa có viết xong mà có việc mất rùi ,lúv khác mình viết tiếp nhé ban )
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
Chào kotoko !

Thật đáng quí cho cái suy nghĩ " thơ mình là nhất ". Nhưng chỉ nên nghĩ nó nhất với chính mình thôi bạn ạ ! Chửa biết mèo nào cắn mĩu nào đâu ^_*[sm=lol.gif]

Cứ đem thơ nhau ra mà so sánh thì mất đi cái thần và phong thái thơ rồi. Bạn có cái này hay nhưng chắc là toàn hay mà không có điểm khuyết? Ngược lại , khác người cũng thế thôi. Cũng vì thế mà thơ mới phong phú đa dạng. Chứ vườn thơ mà mỗi một người thì phải là đáng chán lắm đây ^_* Chúc bạn vui và sảng khóai khi post bài tại vnthuquan nhé [sm=MexicanWave.gif]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-07 16:16:24kotoko>
Viết cho ngày 5/1/06

.....

Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn kia hóa dại khờ


Những ngày nắng người đã mang đi cả.
Bỏ lại ta với đông giá lạnh lùng
Trời đất cũng như đang cùng chia sẻ
Cái rét hanh hao, gió lạnh thổi tràn

Những niềm vui, những xúc cảm không tên
Những cái liếc nhìn trong tương tư thầm lén
Chẳng còn chi trong vô vàn kỉ niệm
Kí ức nhẹ nhàng trôi tuột trong hư không

Những thứ xa vời, ta tưởng có thể quên
Nhưng người đến, khuấy động những tháng ngày thanh thản.
Rồi lại đi mang biết bao niềm vương vấn
Lại một lần ta chôn chặt đáy tim

Cứ ảo tưởng xa vời, cứ nén chặt con tim
Cứ luẩn quẩn trong tận cùng nỗi nhớ
Biết là ngốc nhưng chẳng thể làm gì cả
Chỉ đành ước một điều, xin người mãi mãi đi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-07 16:17:21kotoko>
Viết cho ngày 5/1/06

.....


Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn kia hóa dại khờ


Khi nỗi nhớ chảy tràn trong tâm tưởng
Em gom dần những kí ức xa xưa
Khi người đã đi về nơi xa thẳm
Chỉ mình em, vô vọng đợi chờ

Đã có lúc nào người coi em là bạn
Hay chỉ mình em xây mộng viển vông
Những ánh mắt nụ cười dịu ngọt
Chỉ có mình em mơ mộng, chỉ mình em.

Đối với ai người cũng thế chứ đâu chỉ riêng em
Sao em cứ ngỡ ánh mắt đó dành cho em cả
Cho nên đến bây giờ, trước vô vàn sóng cả
Lâu đài cát em xây, đổ sụp tự bao giờ.

5/1/06

Viết cho một người...trong một ngày đông giá rét, cô đơn, lạnh lẽo.
Đăng nhập để trả lời
0
Viết cho ngày 5/1/06

.......


Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn kia hóa dại khờ


Ngày em biết người, ngày đẹp nhất trên đời
Trời Hà Nội rét vừa ngòn ngọt
Nằng vàng tươi, và bầu trời rực sáng
Cái rét cuối đông, luẩn quất hương xuân

Mua phùn lây phây, hoa cỏ tươi xinh
Báo hiệu mùa xuân đang dần về tới
Cái rét hanh hao đã dần rời khỏi
Cỏ cây lá hoa, rực rỡ sắc xanh

Ngày em biết người, em biết em có trái tim
Biết đập dồn mỗi khi người bên cạnh
Biết run rẩy trên từng nhịp bước
Mảu chẳng về tim, dồn lên má đỏ hồng

Ngày em biết người, ngày em biết đau
Vì trót mơ tưởng xa xôi mà người nào hay biết
Giấu trọn tim yêu trong nỗi lòng da diết
Gượng giữ nụ cười là bạn người ơi

Thôi đã qua rồi, những ước vọng xa xôi
Lại một lần nữa mùa xuân về gõ cửa
Nhưng trái tim em những ngày đông lạnh giá
Lại tràn đầy, vì một lần nữa không anh.

@Be : đùa thui mà cô, tui đâu có nghĩ thơ tui hay. ( ^ ^)

Tôi không nghĩ tôi đang làm thơ. Chỉ là, khi cảm xúc ngập tràn trong tâm tưởng, nếu không có các gì giải tỏa, cảm giác mình sẽ phát điên hoặc sẽ làm một điều gì đó dại dột. Tôi, không phải là nhà thơ, vâng, tôi chỉ là một người diễn tả tâm trạng mình thành những câu văn ngắn gọn có vần mà thôi Và những thứ đó, rất chân thực vì nó được viết ra từ tận đáy con tim tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Lời cuối

(Viết tặng ai đó sau khi đọc trộm nhật ký của ai đó)

Rồi cũng đến lúc anh lạnh lùng rời bỏ
Cuộc chơi này tôi chẳng thể giữ chân
Chút lưu luyến nơi xứ người xa lạ
Là tôi - Anh vốn chẳng quan tâm

Có những giây phút bên nhau như hai người tri kỷ
Kỉ niệm xa vời mình tôi giữ trong tim
Đã cảm thấy người không coi là trọng
Sao vẫn mơ hồ dệt ảo tưởng mong manh

Biết nói gì trong giây phút xa xăm
Giữ chặt trong tim biết bao lời muốn nói
Người xưa vẫn thế, và tôi, đến bây giờ đành làm vậy
Rót lệ vào tim chúc người về bình an

Chợt nhận ra tôi với nỗi cô đơn
Luôn song hành bên nhau từ những ngày anh bên cạnh
Thì thôi thế nơi xứ người xa thẳm
Nguyện cầu người luôn yên ấm bình an.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Người bên sông

Có một người ngồi vơ vẩn ven sông
Nhìn mặt hồ loang dần trong nỗi buồn da diết
Một dáng cò trong ráng chiều xao xác
Hàng cây xanh xoã bóng trước hoàng hôn
Con nước với đầy
hay giọt lệ long lanh
Mà sương khói bỗng dâng tràn trước mặt
Chợt muốn khóc mà đâu còn nước mắt
Lệ chảy ngược vào tim

Có một người ngồi vơ vẩn ven sông
Bóng trải dài trong ráng chiều đỏ rực
Mặt trời lặn mỗi ngày rồi lại lặn
Nhưng người đi thì xa hút chân mây
ước chi ta là một cái cây
Không biết đau khi thời gian thay đổi
Dù đông sang lá cành trơ trụi
Vẫn vươn cao đón đợi những ngày xanh

Có một người ngồi vơ vẩn ven sông
Nhìn mặt hồ lao xao như lòng đang sóng gợn
Con nước đâu phải luôn phẳng lặng
Như tình yêu đâu phải toàn mật ngọt
Biết thế rồi sao đau nhói trong tim
Tình yêu đầu xao xuyến bâng khuâng
Chỉ là tiếc khi người ta không nhận
Nên đành giữ trọn tình trong câm lặng
Mà hình ai vẫn trong mộng chập chờn

Có một người ngồi vơ vẩn ven sông
Đó là bạn, là tôi, hay một người nào đó
Bởi tình yêu kể từ xa muôn thuở
Đã mấy ai được vẹn mối duyên đầu
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Bao kỉ niệm tôi hằng mong nhớ
Sao thật buồn tôi hóa ngẩn ngơ
Biết làm gì với nỗi buồn hiu quạnh
Trải lòng mình tôi viết những vầng thơ.
nh
Đăng nhập để trả lời
0
Không còn ai

Không còn ai tôi đi một mình*
Cùng với gió qua cánh đồng làng
Cùng với nắng vàng ươm lúa chín
Con chim sâu đơn độc lang thang

Không còn ai tôi đi một mình
Như mây phiêu du trời thẳm biếc xanh
Như mưa tí tách giọt gianh đêm vắng
Nước thành dòng luồn lách ra sông

Không còn ai tôi đi một mình
Làm thân cây nhỏ cheo leo đỉnh núi
Làm vừng nguyệt bạc xa xăm vời vợi
Hắt ánh mờ đêm leo lắt mông lung

Không còn ai tôi đi một mình
Giọt nước mắt đồng hành làm bạn
Tim đơn côi âm thầm nhịp đập
Không còn ai - tôi vẫn còn tôi

--------
* Một câu thơ trong bài hát "Không còn ai" của... ủa, tự nhiên lại quên tên tác giả rùi. Nhớ hồi đó, tự nhiên nghe văng vẳng hai câu hát trong bài đó, không hiểu seo ý tứ tràn trề, nên viết lun bài này. Mọi người đọc ai cũng khen nó có âm hưởng nhạc Trịnh, thì cũng đúng, nó vốn lấy câu đầu trong một bài hát mừ.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
bài thơ này của bạn hay lắm đó - làm nhiều nữa nha bạn
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
Trái tim con gái

Trái tim con gái thật là mềm yếu
Dễ rung lên vì những điều vẩn vơ
Cứ giam mình trong bức tường băng giá
Cả đời kiêu rồi một phút dại khờ

Lời người vô tình đánh rơi trong quên lãng
Con gái nhặt lầm rồi giữ mãi trong tim
Và cứ thế chìm sâu trong mê muội
Dệt mộng vàng trên khung cửi trống không

Người đi qua nhẹ nhàng như sương khói
Con gái đau, đau buốt tận trong tim
Vẫn biết rằng chỉ toàn là ảo tưởng
Sao mong cầu một phép lạ đi hoang

Người xa vời ngàn năm không quay lại
Con gái tìm vui trong những câu thơ buồn
Chợt mong ước như nàng Tô Thị
Có chút gì để mà tưởng mà trông
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-29 07:43:50vũkimThanh>
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề

Chẳng hiểu bây giờ anh còn thức hay không
Khi thời gian trôi dần trong êm ả.
Khi bóng đêm cuộn mình trăn trở
Và một chiếc lá rơi xao xác bồi hồi

Anh còn thức hay anh đã ngủ rồi.
Anh có nghe tiếng mưa rơi vội vã
Tiếng mưa ngại ngần xuyên qua kẽ lá
Sợ cây đau nên tí tách nhẹ nhàng

Cơn lũ nào dữ dội đến vô tình
Đổ lũ ào ào úa vàng triền đê vắng
Cơn bão tràn qua lòng em vơ vẩn
Và con tim đã tàn úa còn đau

Mưa hãy rơi cho thời gian qua mau
Trời hãy sáng cho đêm lụi tắt
Ta như thấy bình minh đang hé rạng
Sau một đêm dài u tối buồn tênh
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Soi gương 2

Ngày hai buổi soi gương
Thấy tóc dài xơ xác
Thấy mắt buồn hiu hắt
Thấy má xám màu tro

Ngày hai buổi soi gương
Mình nhìn mình buồn bã
Gió đâu về lạnh quá
Môi tím ngắt màu sương

Ngày hai buổi soi gương
Thấy ngập tràn kỉ niệm

Ngày hai buổi soi gương
Tìm ai trong khóe mắt
Sao chỉ còn trong vắt
Hai giọt lệ long lanh.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
YÊU
yêu là nhớ là thương là hy vọng
là buồn vui là hờn giận vu vơ
là mắt ai mênh mang trong chiều tím
nhìn mưa ngâu lại ngỡ "mưa tương tư..."
vũ đình chúc
ai vẫn thương ai vẫn nhớ ai
xin ai chớ vội giận hờn ai
những là dặm liễu bay hồn khách
nào thấy nhành hoa thoáng bóng ai!
Đăng nhập để trả lời
0
Vì sao tôi cô đơn

Vì sao tôi vẫn cô đơn
Vì những người con trai tốt nhất trên đời
Lại là những người con trai thuộc về những người con gái khác
Những người con gái xinh xắn, luôn được mọi người yêu
Với những người con trai tuyệt vời

Người thì galăng đưa đón vợ sớm chiều
Dù giông tố nắng mưa không quản
Người thì hiền lành chân chất như cục bột
Chằng bao giờ đánh vợ mắng con
Người thì giỏi giang đi khắp bốn phương
Âu, Á, Phi Mỹ chỗ nào cũng biết
Người thì thông minh và tài ba siêu việt
Tiến sỹ kỹ sư học vị ngút trời
Người thì đầu óc nhanh nhẹn tuyệt vời
Buôn bán ngược xuôi,
Giàu có vô cùng tiền vào như nước
Nhà cửa khang trang xe cộ đuề huề

Ôi bao nhiêu đàn ông tốt trên đời
Đều đã thuộc về những người con gái khác
Nên đường đời bao nhiêu lần xuôi ngược.
Chỉ mình tôi cùng với bóng tôi
[:D]
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Viết cho một người

Chỗ trú ẩn cuối cùng của tôi, thế là em cũng biết.
Em đến bên tôi bằng ánh mắt dịu dàng.
Tôi đã cố ẩn mình trong im lặng
Nhưng chẳng thể nào lẩn tránh được tình em

Em nói rằng yêu tôi, em được nhiều hơn
Nhưng tôi biết tôi còn nợ em nhiều lắm
Tôi đã nợ em một trái tim chân thật
Và đổi bằng những lời chót lưỡi đầu môi

Tôi đã gieo vào tim em những ước vọng xa xôi
Và hoảng hốt lẩn tránh khi thấy nó kết thành hoa thành quả
Bởi vì dẫu mùa xuân cây cỏ xanh hoa lá
Nhưng trái tim tôi vẫn tuyết phủ bốn mùa

Bao người đến rồi lần lượt ra đi
Vì chẳng thể làm sống nổi một trái tim bằng đá.
Chọ nên dẫu tình yêu em rực lửa
Cũng chỉ làm tôi rút mình thêm vào vực thẳm cô đơn

Tôi xin em, tôi chẳng thể yêu em
Dù tôi muốn luôn có em bên cạnh
Nên hãy chỉ coi tôi như người bạn
Được không em.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề

Đêm nghe tiếng mưa rơi
Thấy tim bừng thổn thức
Miền kí ức xa xăm
Chợt ùa về đau đớn

Biết bao điều muốn nói
Nói mãi không nên câu
Người vốn là xa lạ
Sao giữa mãi tim đau

Người không phải của ta
Có gì mà nuối tiếc
Ta không là của người
Đi về không vướng bận

Biết là không duyên phận
Nên chẳng dám mơ xa
Sao tim còn đau nhói
Khi người chẳng của ta

Người chẳng là của ta
Thôi đừng xây ảo vọng
Thời gian là vô tận
Sẽ giúp ta xóa nhòa./.

27.5

Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Cái thuở gặp nhau mấy ai ngờ
Mấy ai tưởng đến lúc chia xa
Mấy ai tưởng đến ngày li biệt
Hai kẻ đôi đường lệ rớm mi
 
Cuộc vui vốn ngắn chẳng tày gang
Ai có ưa đâu cái chữ "tàn"
Muốn cãi tiền nhân ôm mộng cũ
Nhưng làm sao níu được khói sương
 
Người dứt áo đi biệt phương trời
Cô đơn loi lẻ chỉ mình tôi
Gạt lệ vào tim chôn mộng cũ
Nồng thắm ngày nào liệu có phai
 
Ngưi Lang Chức Nữ rớt lệ Ngâu
Hàng năm Ô Thước vẫn bắc cầu
Ta nay ly biệt không tái hợp
Biết đến khi nào mới hết đau
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Quân vương cũng luỵ má hồng
Hai miền Ô Lý đem dâng rước nàng
Than ôi cửa ngọc nhà vàng
Đem thân về chốn quan san mịt mù
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề

Thật là ngốc khi không nhận ra em
Dù từng câu chữ quen thân đến khó thở
Vẫn biết ghẹo người là đùa với lửa.
Nhưng chưa bỏng tay thì đâu biết thế nào là đau

Luôn mang trong mình một trái tim côi
Luôn huyền hoặc mênh mang về tất cả
Dù đang sống cheo leo nơi ghềnh đá
Chẳng hơn lao mình xuống biển thẳm khơi xanh!

Xung quanh mình ảo tưởng cứ đầy lên
Để một lúc bất chợt bừng tỉnh giấc.
Thì đã mất người mình thương yêu nhất.
Để tự thỏa mãn những gì tự ái và tự kiêu

Lửa cháy bừng bừng, có sáng được bao nhiêu
Cả dối trá và sự thật đều tan thành tro cả
Nếu biết thế, sao còn đùa với lửa
Hối hận bây giờ liệu còn ích hay ko

Người tổn thương, hay ta tổn thương
Người không để ý, nhưng tim ta đau nhói.
Cảm tình pha lê mong manh như sương khói
Nếu dễ vỡ như vậy thì... vỡ quách cho xong.

4giờ sáng 14/09/05[/align]
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề

Đêm nghe tiếng mưa rơi
Thấy tim bừng thổn thức
Miền kí ức xa xăm
Chợt ùa về đau đớn

Biết bao điều muốn nói
Nói mãi không nên câu
Người vốn là xa lạ
Sao giữa mãi tim đau

Người không phải của ta
Có gì mà nuối tiếc
Ta không là của người
Đi về không vướng bận

Biết là không duyên phận
Nên chẳng dám mơ xa
Sao tim còn đau nhói
Khi người chẳng của ta

Trót đã là oan nghiệt
Thì chạy chẳng khỏi trời
Đã không duyên không nợ
Thì cố cũng thế thôi

Người chẳng là của ta
Thôi đừng xây ảo vọng
Thời gian là vô tận
Sẽ giúp ta xóa nhòa./.

27.05.06[/align]
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Cổ tích

Em đã từng mơ làm Axôn nhỏ bé
Một bình minh giữa ánh mai rạng hồng
Ngoài khơi xa những cánh buồm chói đỏ
Đón em về với giấc mộng thần tiên

Em cũng từng mơ làm cô bé lọ lem
Giữa vũ hội gặp anh - chàng hoàng tử
Đôi giày phalê nhỏ xinh diễm lệ
Giúp hai trái tim lưu lạc gặp lại nhau

Nhưng trong cổ tích đâu phải lúc nào cũng hạnh phúc bền lâu
Nàng tiên cá đã tan thành bọt nước
Dẫu bảo rằng hy sinh là hạnh phúc
Nhưng sao thủy triều vẫn dào dạt hàng đêm

Em có nên hy vọng mãi không anh
Rằng hạnh phúc đủ cho bất kỳ ai, dù thế gian bao la rộng lớn
Khi mười hai tiếng chuông vang lên, cỗ xe hóa thành quả bí nằm lăn lóc
Nhưng chiếc giày phalê vẫn chỉ lối đưa đường

Trên thế gian này em chẳng có một bà tiên
Biến em thành đẹp xinh, dẫu một lần duy nhất
Em chỉ có một trái tim chân thật
Trao về anh muôn đời

Khi anh vui em sẽ cùng anh mỉm cười
Khi anh buồn em sẽ vì anh mà bật khóc
Cho nên dẫu trái tim anh nhỏ hẹp
Dành cho em một chỗ, được không anh.

3.10.2006[/align]
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi lòng Hằng Nga

Tiếng trống rộn ràng cũng đến giờ vụt tắt
Bàn ghế chỏng chơ, cuộc vui giờ đã tàn
Trăng vằng vặc len nhẹ qua khe cửa
Trên cung son, em với nỗi cô đơn

Ai xui chi lén trộm thuốc tiên
Để đến nỗi uyên ương chia hai ngả
Kim ô, chàng ơi, biết bao lần bắn hạ
Sao mãi để em nơi cung ngọc lạnh lùng

Phụ nữ muôn đời, trí ngắn, si sân
Chàng trách chi em mơ cung vàng điện ngọc
Nơi cõi tiên một mình vào ra lẳng lặng
Ngó xuống trần gian, tiếc nuối thở than

Em chẳng dám mong níu kéo lại thời gian
Trở lại với chàng yên vui như thuở trước
Em chỉ mong có một cây cầu ô thước
Mỗi năm một lần, gặp lại chàng, chàng ơi

( .... rằm tháng 8 . 2006 )[/align]
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Thu buồn

Bóng hình ai đã lạt dần
Nỗi đau nhức nhối cũng lần lần qua
Giọt khuya lúc nhặt lúc thưa
Đêm mênh mông ủ đôi bờ nhớ nhung

Thà người ở cách muôn trùng
Để ta cố níu mà không được gì
Bao ngày mê mải với thơ
Là bao ngày vẫn đợi chờ, người ơi

Hồn thơ giờ đã nguội rồi
Con tim đã nhạt những lời yêu thương
Chẳng mong làm một thi nhân
Chỉ là gạn chút tâm tình, thế thôi

Người muôn thuở vẫn xa xôi
Thôi thì tôi vẫn mỉm cười, với thơ.
[/align]
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»