📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Chuyện Cười

VỢ ỐM - HOÀNG TUẤN ( TRUYỆN CƯỜI )

0 trả lời, 672 lượt xem — Trang 1 / 1
Cuộc đời đôi lúc thật trớ trêu , thật phi lý thường xảy ra cái rợp , bất ngờ như trời giáng. Ví như cái chuyện vợ tôi ốm ấy. Thật vô lý , không hiểu cô ấy căn cứ vào cơ sở nào mà dám ốm ? Trong luật hôn nhân gia đình có điều khỏan nào quy định vợ lấy chồng sẽ có lúc phải đau ốm đâu ! Mà cô ấy ốm đâu có ít , những ba ngày trời !. Vợ tôi đi làm về , vừa dựng cái xe , cô ấy đã ngồi phịch xuống giường , mặt đỏ bừng. Thấy không bình thường , tôi chạy lại đặt tay trên trán , kêu lên : "Thôi chết rồi , em ốm to rồi , người nóng thế này ". Cô ấy vớ ngay cái mền đắp lên người bảo :" Em bị trúng nước mưa ấy mà , anh lấy dùm em viên thuốc cảm trong tủ thuốc ." Tôi chạy đến bên tủ thuốc , lòng hoang mang lo lắng - Một sự cố bất ngờ. Từ xưa đến nay cô ấy chưa bao giờ ốm. Và trong ý thức của tôi : Các bà vợ không bao giờ nên ốm ! Bởi nếu họ ốm , ai sẽ là người chăm sóc các ông chồng đang khỏe đây?
- Thuốc cảm em để trong lọ nhựa màu xanh ngăn thứ 2 ấy !.
Vợ tôi chỉ đạo từ xa.Tuy đọc thông viết thạo đến 2 ngoại ngữ , tôi cũng không thể hiểu nổi những dòng chữ viết trên lọ thuốc ấy là chữ gì. " Không , đấy là thuốc tiêu chảy , cái lọ bên cạnh ấy cơ ! ".Vậy mà người ta cứ nói trí nhớ của phụ nữ kém hơn đàn ông. Chỉ cần nhầm chút xíu thuốc cảm với tiêu chảy là khôí anh chồng nằm thẳng cẳng rồi , còn nói gì đến chuyện đạo với đời. Cho vợ uống thuốc xong , tôi ngẩn mặt ra ,cố nhớ fải làm gì trong trường hợp tương tự. À phải rồi , nấu cháo giải cảm. Lần trước tôi ốm cô ấy cũng làm như vậy. Tôi phóng xe ra chợ , bà bán hàng nhìn tôi như mới từ sao hỏa rơi xuống. " Vợ em ốm , chị có thứ gì nấu cháo giải cảm túm lại cho em. " Bà bán hàng đưa cho tôi 1 bịch ni lông dặn dò :" Cháo nấu nhừ , nêm gia vị vừa ăn , tía tô hành tươi thái nhỏ như thuốc lào , cho vào đập trứng vào tô cháo trộn đều.... ; " Cháo nấu nhừ.... thái nhỏ như thuốc lào... đập trứng vào... " Tôi vừa đi vừa lẩm nhẩm. " Cô ấy ốm như vậy ít nhất 3 ngày mới dậy được , phải kiêng nước , kiêng gío... " Bà bán hàng dặn theo làm tôi hoảng hồn: Thôi chết , những 3 ngày cơ à ?
Tôi đặt nồi cháo , gì chứ nấu cháo thì dễ ,cứ gạo ít nước nhiều là xong. Trên nhà , giọng thằng con tôi học bài học thuộc lòng cứ ông ổng " U ốm , u ốm nằm nhà , không ra đồng được... ". Thằng ranh , không biết ruột gan tôi đang rối bời tơi tả , lại cứ ra rả như cuốc kêu u ốm với chả mẹ ốm. Mẹ mày nó ốm cho 3 ngày cứ gọi là đói rã họng con ạ. Hành tía tô thái nhỏ như thuốc lào.. đập trứng vào... vào đâu nhỉ. Chảo mỡ chứ còn đâu nữa , vợ tôi vẫn hay làm như vậy mà " U uống thuốc chưa , hạ cơn sốt rồi , vắng vẻ một mình , u vui sao được ".Thằng ranh nó đọc sách mà cứ như nhắc nhở mình. Tôi chạy lên nhà , sờ vào trán vợ , vẫn nóng hầm hập. Nàng bỗng kêu lên :" Có mùi gì khét vậy anh? " Thôi rồi cái món trứng chiên của tôi , nó đã đen thùi lui như mới đi phi châu về. Tôi vội bổ ra chợ , bà bán hàng cằn nhằn :" Ai lại đi chiên trứng bao giờ. Đập trứng vào cháo khi còn thật nóng trộn đều , nhớ chưa ? " . Hú hồn , Nhớ rồi , trong cái rủi cũng có cái may , nếu không , hôm nay vợ tôi phải ăn cháo với trứng chiên rồi. Xong , tôi bê lên một mâm , bên cạnh tô cháo bốc khói , bày la liệt chén dĩa đựng mắm , muối , tiêu , tỏi , bột ngọt... vợ tôi ngạc nhiên :" Sao anh bầy ra nhiều thế? " ; Tôi ưỡn ngực tự hào về trí thông minh của mình :" Anh không biết nếm gia vị thế nào cho vừa nên để sẵn , em cần thứ gì thì cho vào " ; Vợ tôi mỉm cười " Ngon lắm. Em không ngờ anh lại khéo tay như vậy ". Lời khen của vợ làm tôi nở nang cả mặt mày.Thế này thì cô ấy ốm cả tháng cũng được. Như được tăng thêm sinh lực , tôi nhào xuống bếp. Nào nấu cơm , rửa chén ,giặt quần áo , lau nhà... không biết việc ở đâu ra mà nhiều thế.Hình như chúng chỉ chờ dịp vợ tôi ốm là nhào vào hay sao ấy.
Khi tôi bưng mâm cơm đặt trên bàn - chiến công oanh liệt của tôi sau 2 giờ vật lộn dưới bếp. Thằng con tôi liếc nhìn mâm cơm với một cặp mắt rất ư là... láo toét rồi buông một câu :" kinh khủng ! " ; " Cái gì kinh khủng? " ; Nhìn nét mặt ( đằng đằng sát khí ) của tôi , thằng con vội nhìn ra cửa :" Con nói chuyện trên phim chiếu ở ti vi hôm qua , lúc cái ô tô bốc cháy thật kinh khủng ". Thằng oắtcon , mới tí tuổi đầu đã biết chống chế. Nhưng thôi cũng được , dẫu sao đâý cũng là bài học đầu tiên về sự tế nhị. Đến bữa cơm thứ 5 thì tôi đắc ý hỏi thằng con :" Thế nào , còn kinh khủng nữa không? ".Nó gật đầu cười xác nhận :" Cũng được , nhưng con vẫn thích mẹ nấu , ngon hơn ". Thế có điên không cơ chứ !
Sang đến ngày thứ 4 , tôi đang chổng mông dũ quần áo thì vợ tôi đến sát sau lưng , nàng vòng tay lên cổ tôi thì thầm :" Anh vất vả quá , để đấy em giặt cho. " Ôi chao mặt mũi tôi cứ muốn nổ tung vì sung sướng , chân tay cứ lạnh run như lên cơn sốt rét. Chả hiểu sao tôi buộc miệng :" Em cứ... ốm tiếp đi , anh làm cũng được ". Nói vậy chứ ai dại gì mong vợ ốm bao giờ. Thôi thì từ nay có bao nhiêu danh hiệu cao quý tôi xin dành cho cô ấy hết , nào tiểu đội trưởng hay Đại đoàn trưởng gì cũng được. Tôi xung phong nhận chức phó thôi.
Từ lần ấy. Mỗi khi thấy vợ tôi ho " khục khặc " là người tôi cứ dâm dấp mồ hôi như sắp lên cơn sốt. Thế là tôi vội quay mặt vào tường chắp tay khấn lia khấn lịa :" Lạy giời lạy Phật phù hộ cho cánh đàn ông chúng con. Xin các Ngài hãy độ trì cho các bà vợ đừng bao giờ ốm ! ".
* Đời người có bao nhiêu ước mơ
Mấy khi mơ mà đạt được ước mơ
Điều mơ ước cứ trôi dần xa mãi
Điều không mơ cứ nhích lại gần *
Đăng nhập để trả lời
0