📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Bống nè...thương lắm tuổi thơ ơi !

28 trả lời, 3.482 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-04 14:44:13nguyentuongvan>
Em sinh ra

Em sinh ra nơi trăng trải sân đình
Nơi Thị Mầu lẳng lơ ăn vụng táo
Ngày mẹ Đốp thương chồng đi rao mõ
Thủa yêu nhau anh Chí khóc vạ tình

Em sinh em giữa lời ru tiếng phách
Nhịp trống dồn theo làn điệu dân ca
Nơi gái trai trao tình còn mắc cỡ
Dải yếm đào thay chiếc nón quai thao

Em lớn lên nghe mẹ kể ngày xưa
Cuội nhát đòn bỏ trốn trâu ăn lúa
Cô Tấm khóc dấu Bống trong giếng nước
Con Quốc buồn lủi thủi gốc bờ tre

Em ra đi nơi cây rơm bốc cháy
Cánh đồng quê vai áo mẹ đẫm bùn
Nơi mắt cha mỏi mòn vì năm tháng
Nơi lưng bà còng xuống vì thời gian

Em thương lắm quê hương mùa nước ngập
Những ngày thơ tóc cháy đỏ đuôi gà
Trong giấc mơ tuổi thơ còn vang mãi
Những lời ru trong nhịp phách trống dồn.




Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0

Về đi em

Sao em không về với cỏ nội đồng hoa
Dòng sông chảy suốt đời bao lam lũ
Câu ví dặm mẹ chia thành hai nửa
Giọng đò đưa mẹ hát ru mỗi chiều

Nơi cánh đồng em bỏ quên mùa gặt
Em có về nhận dòng nước chia đôi
Nước đục thượng nguồn phù sa chảy tới
Bao đời nay ngiêng ngả chuyến đò quê

Sóng bình yên sông mãi lở mãi bồi
Tóc xanh bạc đến cuối đời mẹ đợi
Em có về tìm hương bưởi... hoa cau
Vầng trăng lạnh thấm vai chờ tát nước

Sao em không về hò hẹn với bến trăng
Đêm quê hương có câu hò khoan nhặt
Có tình quê vấn vít chờ em đấy
Nhịp chèo đưa ai đón gió theo dòng

Về đi em con chim sẻ bé con
Ngằm đồng quê lúa chín vàng rực rỡ
Ngắm nụ cười của bầy em thơ trẻ
Em thấy không thanh bình lắm em ơi !
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-06 13:09:19nguyentuongvan>
Này tuổi thơ tôi ơi !

Tiễn mùa thu ra đi
đông trả lại cho người
mùa xuân theo về với
thuyền giấy chưa kịp trôi

Này tuổi thơ tôi ơi...
nói gì đi với chứ
cánh bướm trắng lang thang
vu vơ mầu cổ tích

Hôm nay nắng theo về
gió ngân nga trong trẻo
chân sáo nhẩy lò cò
nằm mơ ngày thơ bé

Em ngồi bên cửa sổ
đan thanh nét vườn xưa
quả chín hồng trong lá
hoa nở bừng nắng xuân

Nổi buồn dường như cũ
những tàn phai cũng tàn
cơn mưa chiều qua vội
mây hờn dỗi đi theo

Xin thuyền giấy trôi mau
cho tuổi thơ về bến
người đi đừng lạc lối
bến cũ em vẫn chờ.
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-06 13:26:48nguyentuongvan>
Thăm quê

Bao năm rồi em trở lại thăm quê
Bãi bồi nay đã khác xưa nhiều quá
Bến sông cũ thương ai giờ vẫn đợi
Ông lái đò trầm mặc nhớ cố nhân...

Tại sao giờ nghe câu hò khắc khoải
Để se lòng khao khát nhớ về cha
Sông vẫn chảy còn người ra đi mãi
Những thân bèo giập gãy giữa bơ vơ

Ôi quê hương em đã trở về đây
Còn được tắm hái lần trên sông trắng
Cúi đầu xuống mà rơi dòng nước mắt
Ngoảnh lại nhìn kỉ niệm thành thiên thu

Giờ tuổi thơ ngủ yên cùng năm tháng
Gió một đời khoan nhặt xuống nỗi đau
Chiều hoang phế rơi vào trong kí ức
Tiếng võng nào kẽo kẹt giọng bà ru

Câu hát cũ vọng về đêm nước mắt
Ngọn đèn khêu theo giấc mơ cháy lòng
Về với cha viết đôi dòng thương nhớ
Xin ngàn lần tạ lỗi với quê hương...
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0


Cô bé mắt nâu

Tặng anh Trọng Tạo

Nếu ra đi em có mang theo tất cả
Những cánh đồng câu hát cả dòng sông
Mưa mênh mang chảy tóc mẹ thêm gầy
Nằng ban chiều đổ bóng cha yêu dấu

Em quên gì hỡi cô bé mắt nâu
Tháng năm đến không dài như nỗi nhớ
Dòng sông trôi chẳng đợi bến bao giờ
Ở nơi đấy mẹ vẫn chờ vẫn đợi

Em có về úp mặt vào dòng sông
lặng nghe tiếng cha gọi đò da diết
Ngồi lòng cha vẽ bao điều mơ ước
Uống nước sông có sữa mẹ ngọt lành

Trong dòng sông mêng mang ngàn câu hát
Dáng mẹ gầy khắc khổ như mùa đông
Vết thời gian lặng lẽ in mắt mẹ
Chuyến đò nào cuối cùng mẹ chở cha

Em có về nơi thượng nguồn nước chảy
Quên nỗi đau vấp ngã nơi đường dời
Sông quê đấy bầy trẻ thơ tắm mát
Như mẹ hiền xoa dịu vết thương em

Em thản nhiên lỡ bỏ quên câu thề
Lấy mùa thu ru lục bình trôi mãi
Ai lặng thầm đếm trái mù u tím nở
Em trở về còn khóc trước dòng sông

Em hãy về như cô bé ngày xưa
Gom câu ca chưa tan vào trong nước
Hoa gạo về tháng ba đỏ mầu nhớ
Hoa sen tàn tháng bẩy mẹ phần em

Đã đành rằng sông trôi không trở lại
Tháng năm qua em chót gửi phương nào
Sông mở lòng như vòng tay mẹ đấy
Em hãy về hỡi cô bé mắt nâu...




Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-08 15:12:36nguyentuongvan>
Tuổi thơ em


Em đi qua một thời xa vắng
Con dế nào đưa đàn lên thổn thức
Ngày bến sông tiễn sáo đi lấy chồng
Viên sỏi nhỏ úm ba la điều ước

Chuyện cổ tích mãi nằm im hé mắt
Gió rêu rao hát đồng dao ngọt ngào
Mơ cánh diều thơ ấu bay xa tít
Mơ con thuyền ngược lại dòng thời gian

Chùm hoa dại vẫn nở hoài tìm mãi
Nở bao mùa tím biếc tuổi thơ em
Hoàng hôn về trên sông cũng tím ngắt
Thương lắm ngày xưa mắt em dõi nhìn

Cho em về nơi mắt mẹ mỏi mòn
Chờ bàn tay chải tóc con đến lớp
Có vết chân cha trên đường đi học
Theo dòng sông chở nỗi buồn đi đâu

Em mang theo tuổi thơ cùng năm tháng
Những vần thơ ngọng nghịu về mẹ cha
Tuổi thơ ơi... manh áo mẹ không lành
Những bữa cơm cha ăn sao vội vã

Đã qua rồi sao mơ hồ bật khóc
Cây bàng già bao mùa chua chát rụng
Vĩnh biệt cha lành yên giấc ngủ nhé
Con sẽ về ước phép mầu tuổi thơ

Xin tạm biệt tuổi thơ đầy hoa nằng
Cổ tích xưa còn hé mắt nhìn không
Quả thị thơm có cô Tấm dịu hiền
Ngày cha mẹ có nhau và con có tuổi.
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
Anh yêu !

Xuân đã về thắp mầu trong kỉ niệm

Gió đong đưa thanh thản những môi cười

Con sáo nhỏ hót lời sao tinh nghịch

Chú dế mèn trượt ngã lối đi rong



Em đi qua thuở gió đuổi ngông nghênh

Tóc buộc vểnh sừng trâu ngày cổ tích

Ngày cô tấm lấm đầu thương con Bống

Hoa sen về phảng phất má hồng xinh



Nơi say mê những trò chơi đuổi bắt

Anh thi sĩ tỏ tình lên thuyền giấy

Cỏ may buồn thất tình ngồi gỡ mãi

Cây gạo chờ đỏ mắt đứng mồ côi



Nếu có ngày nín lặng nhớ tuổi thơ

Mắt tròn xoe ...nghe vỡ òa tiếng dế

Em xin anh đừng về để đòi lại

Lúm đồng tiền em dấu dưới cơn mưa



Đừng trách em mải rong chơi quên lối

Lang thang hoaì phiêu lãng với trời mây

Em sẽ về ngắm trăng vàng dát bạc

Cùng hát ru tuổi thơ ơi ...sẽ về



Những câu thơ thức choàng trong nắng mới

Gió làm duyên khe khẽ chạm môi hồng

Bánh xe xuân mang quà không ngọng nghịu

Én theo về trao những lá thư yêu ...





Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
20 năm một thời gian dài đối với một đời người .Ngày chia tay bước vào đời, kỷ niệm ngày cuối cùng cắp sách mang theo cùng cỗ xe thời gian nó đã ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người .Nụ cười ,nước mắt ,bài hát ,hoa phượng ,ghế đá sân trường những gương mặt thân quen .Tất cả ơi ! nhớ phải mang theo nhé ,để khi nhớ lại ta sẽ thấy cuộc đời này thật đẹp .Nhiều điều giờ đây đã trở thành hoaì niệm .
Xin cảm ơn cha mẹ đã cho con biết ánh sáng mặt trời . Hai mươi năm vai mẹ gầy hơn khi gánh theo những vất vả cho con có ngày thành đạt .Giọt mồ hôi cha mặn thêm khi gắng sức cho con manh áo mới và đôi giầy đẹp .Để con không tủi thân khi đến trường .Con cảm ơn thầy cô đã dẫn dắt con những ngày thơ ấu .Cho con biết viết tên mình , biết xấu hổ với điều xấu và cúi đầu trước những tấm lòng cao thượng . Mong rằng thầy cô mắt sẽ không thâm quầng vì những đêm mất ngủ soạn giáo án .
Xa tất cả ngã rẽ cuộc đời đưa mọi số phận con người theo những con đường khác nhau .Phải đối diện với chính mình tìm nghị lực để tồn tại giữa dòng đời . Người thành đạt đứng trên đỉnh cao danh vọng .Nguời bị xô đẩy xuống tận cùng của xã hội .Ai quên ai nhớ về miền quá khứ ? Bởi vậy đừng bao giờ vô tâm với nỗi đau của người khác . Bạn hãy cho mọi nguời nụ cuời đi ,bạn sẽ nhận được những điều còn hơn thế nhiều lắm .
Có khi nào bạn đi trên đường bắt gặp đôi tay chìa ra xin mình không . Đừng quay mặt đi khi họ cần bạn hơn bao giờ hết . Bớt một điếu thuốc bạn hút có thể bạn sẽ giúp họ vượt qua những nỗi đau bất hạnh mà họ bị đầy ải khi phải làm kiếp con người .
Ra đi ai cũng đặt vào mình những hoaì bão của một thời tuổi trẻ .Để khi bắt gặp lại một mầu hoa đỏ nao lòng .Một nụ cười hồn nhiên của cô bé ,cậu bé học trò dấu ấn thời gian không thể phai mờ trong bạn Đó là những giây phút đẹp và hạnh phúc , bạn có giống tôi cảm nhận được không ?Những cung bậc cuộc đời theo nhau trôi đi .Trăng tròn rồi lại khuyết gặp gỡ và chia ly quy luật của cuộc đời thật ngiệt ngã .Hãy cố giắng vượt lên số phận .Dù bạn cô đơn hay đau khổ bạn hãy hướng mình sống theo lẽ phải .Tôi cũng đang cố hoàn thiện mình hơn .Trút bỏ lại sau lưng mình lớp vỏ buồn đau , nụ cười sẽ thật hạnh phúc đang đón bạn phía trước .
Ra phố bạn hãy trọn cho mình một chiếc áo thật đẹp .Hít thở không khí trong lành, ngắm mây bay trên cao, cùng hoa lá bên đuờng . Tôi thấy nhiều cái mới đang đến với mình ... Cám ơn cuộc đời và cám ơn anh đã cho em nghị lực để em bước đi không vấp ngã ...
----------------------------------
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
Dòng sông tuổi thơ

Con trở về dòng sông xưa yêu dấu

Nghe xôn xao tiếng guốc nơi ngõ chiều

Cơn gió bắc đầu mùa sao vội thế

Lạnh lắm ơi ! Tóc mẹ bạc mất rồi



Con nhớ ngày mẹ mặc áo vá vai

Nghe gió rét trêu đùa trên ngõ vắng

Vai mẹ gánh bao mùa hoa cải nở

Gánh một đời khổ cực vì chúng con



Con vẫn nhớ đông về không đủ chăn

Đêm rét quá mẹ nhường con chăn ấm

Ôm mùa đông mẹ thức với gió mưa

Ru giấc ngủ mắt mẹ mờ đêm trắng



Thương cha yêu đông về không áo ấm

Mong mùa xuân sưởi ấm đôi bàn tay

Hơi ấm ấy sao chiều mong manh vậy

Không đủ ấm tuổi thơ con khờ dại



Đã bao lần con khóc vì nhớ cha

Mắt ngơ ngác đôi vai gầy tội lắm

Cha đi rồi tuổi thơ con buồn tủi

Cây bàng buồn rụng lá vì nhớ cha



Đã bao lần con ngồi đếm mùa đông

Đếm nỗi nhớ trong dòng sông thơ ấu

Không đếm nổi tình cha và tình mẹ

Trách mùa đông mang gió lạnh khi về



Con muốn mình mãi bé nhỏ như xưa

Để tìm lại lời ru trong nước mắt

Để gặp lại bàn tay cha ấm áp

Đã trở thành máu thịt ở trong con .





Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0

Mẹ sinh ra em vốn là mây trắng
Lãng du cùng trời đất bao la
Gọi bình minh chở nắng ấm chan hòa
Cùng trăng sáng xua màn đêm đen tối

Mẹ sinh ra anh vốn là chiếc lá
Sống âm thầm trên những tán cây khô
Xanh hết mình cho đời bao hi vọng
Để một ngày vạn vật được sinh sôi .
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0





THUỘC VỀ EM

Thuộc về em là mẹ là cha
Cám ơn mẹ cho con hình hài
Cám ơn cha cho con điểm tựa
Cám ơn đời đã có nụ cười
Để sinh ra em có tiếng khóc

Thuộc về em là tuổi thơ ngọt quá
Những que chuyền đánh chắt vẫn ngân nga
Con dế ngủ buộc chân bằng sợi tóc
Chiếc lá bàng giả mặt nạ dọa nhau

Thuộc về em là ngày em tới lớp
Nơi tiếng cuời chẳng bao giờ bị tắt
Những đứa bạn phương nào xa lắc
Có nhớ không ê a học đánh vần

Thuộc về em là ngày em được biết
Đã có anh cũng sống ở trên đời
Cám ơn mẹ cũng đã sinh ra anh
Để em biết thế nào là cuộc sống ...
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
CÂU HÁT TUỔI HAI MƯƠI


Xin được đi ngược lại với dòng sông
Tìm về nơi ngọn nguồn thác lũ
Nơi chân cha vượt qua bao đèo suối
Đôi dép nào mỏi gối mỗi đêm đông

Xin được quay lại dòng thời gian
Để cùng cha hành quân ra trận tuyến
Nơi mặt trời rót lửa vào lưng áo
Con đường xưa mặn giọt mồ hôi rơi

Ải Chi Lăng ! hôm nay con đã qua
Thấy ngoaì kia gió vươn mình kiêu hãnh
Gió như kể chiều biên cương khói lửa
Dải đất này cháy bỏng khúc dân ca

Bầu trời đấy triệu năm sau vẫn trẻ
Vẫn sáng trong như nụ cười người lính
Khoác tuổi xuân theo cha anh tiếp bước
Bước xuyên rừng mắt hướng về quê hương

Việt Nam ơi ! Đất nước những anh hùng
Có tên cha đi theo cùng năm tháng
Bỗng thương nhớ trào dâng trong tim nhỏ
Xin cúi đầu trong câu hát tuổi hai mươi ...
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0

HỘI RẰM THÀNG TÁM

Dung dăng dung dẻ
Vui vẻ hát ca
Trăng sáng sân nhà
Trăng nhòa đường phố

Rước đèn qua ngõ
Lồng đỏ lồng xanh
Nào chị nào anh
Đồng thanh cùng hát

Trời cao gió mát
Dịu dàng phố đông
Bát ngát cánh đồng
Rắn rồng ta múa

Niềm vui chan chứa
Mấy thủa tuổi thơ
Đẹp đến bất ngờ
Giấc mơ thần thoại

Tung tăng mê mải
Chú Cuội, cây đa
Thỏ Ngọc, Hằng nga
Cùng ta bè bạn

Lung linh đêm sáng
Tròn lắm vành trăng
Tháng tám hội Rằm
Dung dăng dung dẻ.
Đăng nhập để trả lời
0




Ngõ về tuổi thơ



Về ngõ nhỏ em kiếm tìm viên bi nhỏ

Tuổi thơ lăn trên dốc đá lao xao

Bóng cha gầy đi qua đời mỏi mệt

Chiếc bao diêm cất một tiếng dế buồn



Chiều nơi đây bình lặng bến sông trôi

Những đứa trẻ thôi không còn chân đất

Tóc đỏ hoe ,đầu trần , quần quăn tít

Lếch thếch ,lôi thôi lội nước tắm mưa



Bài thơ xưa có cơn mưa mầu trắng

Gọi thời gian xâu chuỗi ánh nắng về

Có hoa găng bốn mùa tim tím nở

Ngõ nhỏ trở mùa thiếu vắng bước chân cha



Con hồn nhiên như dòng sông ... đâu ngỡ

Trôi đi trong đời khó nhọc của cha

Cứ lớn lên trên vai gầy của mẹ

Giấc ngủ êm đềm con mộng mơ



Bờ sông ơi ... vang lời dế tuổi thơ

In khoảng trời trong xanh biêng biếc

Còn mình em dỗ dành con dế ngủ

Nghe vỡ òa miền kí ức lao xao .

Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0

Trở về


Trở về lại bến sông quê

Câu thơ dẫn lối em về bên anh

Ngõ quen kín rặng tre xanh

Nơi nào trăng hẹn đã thành dấu yêu

Tuổi thơ như một cánh diều

Anh thường là gió nương chiều ôm em

Đêm nay quan họ trao duyên

Nét quê má lúm thấy hiền ... ai thương

Thương ơi ! Ngày bé đến trường

Qua đò em vẫy anh thường trông theo

Nỗi buồn giờ hóa vu vơ

Lục bình sóng vỗ xô bờ xôn xao

Mái chèo gác bến nằm chờ

Mây trôi khuất mặt trăng mờ hơn xưa

Sân nhà cau trắng đêm mưa

Lá trầu khô mặt mình xa nơi nào

Trói tình dải nón quay thao

Buộc trăng câu hát vịn trao câu hò

Trở về ...trải nắng hong thơ

Ngỡ sao như vẫn bé thơ thuở nào

Diều chao theo gió khát khao

Lỡ tay tuột mất nơi nào người ơi !

Đò xưa chập bến mất rồi

Bâng khuâng dừng đợi mưa rơi ướt đầu

Chắc gì người nhớ lời ru

Chắc gì ai xót mù u tím buồn ...

Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0
NẾU KHÔNG CÓ EM


Nếu không có em
Thì mùa xuân đừng về đây nữa
Con đường dài xin để yên ta
đi qua...

Nếu không có em
Thì còn chi mà bao mong mỏi
Giấc mơ xưa giờ như gió thổi
Hương tình đầu chưa nếm đã chua cay

Nếu không có em
Thì niềm cô đơn càng cô đơn mãi
Chiếc lá chao nghiêng một chiều xa ngái
Giờ cũng nhạt nhòa theo những bụi mưa

Nếu không có em
Kĩ niệm ngày xưa ta xin cất giữ
Dù tháng năm niềm tin tàn phai lần lữa
Thì cũng xa rồi, buồn đau cũng ra đi...

Nếu mọi ngày xa vắng tôi
Cũng mong người hạnh phúc lứa đôi
Con đường hoa ngập tràn tiếng hát
Chỉ thế thôi - tôi sẽ mĩm cười!

Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
CÓ NHAU


Cho em đi những vì sao đêm nay
Em sẽ dấu trong ánh mắt thật dịu hiền
Thu không biết trót một lần nói dối
Có thể nào chiếc lá lỗi hẹn không anh

Cho em khóc một lần thôi dù lần cuối
Nơi bờ vai nồng ấm của anh yêu
Bởi đêm nay thu bỗng cất thành lời
Gọi thương nhớ đong đầy đôi tay nhỏ

Hãy trao em trái tim còn khao khát
Để em thấy mình chẳng còn vô nghĩa
Cuộc sống sẽ là những trang sách nhỏ
Mở đi anh một ngày mới lại trở về

Ngọn nến kia thắp hết mình để cháy
Khúc nhạc tình như con sóng trào dâng
Những bông hồng nở trên tay em thật đẹp
Anh sẽ thấy cuối chân trời thu tuyệt biết bao

Những nỗi đau sẽ qua đi cháy thành hạnh phúc
Những yêu thương lại hàn gắn bằng nhớ mong
Những nẻo đường bước chân không còn xa lạ
Ta chẳng còn ngậm ngùi nối tiếc về nhau

Em sẽ lại soi mình trong ánh mắt anh
Nắm tay anh đi hết những đêm trăng sáng
Cùng anh hát bài ca thời hoa đỏ
Cho em đi ... những tháng ngày ta đã có nhau ...

Cám ơn tulupdenus ngưỡng mộ từ lâu nay có dịp gặp anh khoẻ chứ .
Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY VUI

Ta về tưới lại luống cà
Trồng dăm cây cải, ươm hoa trước thềm
Ta về hóng gió đêm êm
Chờ em trở lại khâu rèm nhớ thương

Ta về thăm lại con đường
Thời thơ ấu đã vấn vương tháng ngày
Ta về kể chuyện hôm nay
Rằng em sẽ sớm qua đây - ta cùng

Ta về báo một tin chung
Rằng quê nghèo sẽ đón mừng người xa
Tuy xa mà chẳng là xa
Một ngày tình nghĩa mặn mà trăm năm

Em ơi em có đồng tâm
Để ta khơi mộng gieo mầm ngày vui..........

p/S: chào CNDD! TL vẫn khoẻ, hì hì bạn cũng thế chứ?[;)]
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0



Ngọn nguồn về với dòng sông

Một đời mỏi mệt đành không bến lòng

Trăng chờ lau vết bụi đời

Thuyền nào chở hộ ta lời nhớ thương

Chén tình vương vấn ... vấn vương

Ngờ đâu tóc bạc phủ lòng thế nhân

Chuông chùa rơi tiếng bao năm

Đò ngang mấy nhịp ...đò tràn ánh trăng .

Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0



Tạ Lỗi



Ta muốn về tạ lỗi với mùa cũ

Trả lỗi lầm cho ngày tháng xa xưa

Hoa bìm bìm nở tím cả buổi trưa

Nhắc những ngày đi xa không chờ lại



Có dòng sông ôm ấp ngày trẻ dại

Cất tiếng kêu chú dế khóc lầm lì

Có ai cười mải chơi ... rơi chiếc lá

Gío thẹn lòng bỏ ngỏ lời chia xa



Cỏ ven sông vẫn dịu dàng xanh quá

Ta ngu ngơ kiếm tìm chiều êm ả

Nhặt viên sỏi ô ăn quan rơi lại

Đem theo mình kéo lại tuổi thơ ngây



Có gì đâu mà cơn mưa nức nở

Để đơn côi gãy cánh con chuồn chuồn

Lũ trẻ khóc làm đám ma thật buồn

Tờ lịch mỏng thêm ... trên sông nước cuốn



Kỷ niện đó hóa thân thành con bướm

Mộng mơ bay theo nắng cuối con đường

Dế lại khóc kéo vĩ cầm trông ngóng

Hoa cải ngập ngừng cũng trốn sang sông



Mặt trời về cháy đỏ cả bến sông

Cỏ mật ngọt thêm một lần ngậm đắng

Bông bìm bìm hết mùa nhưng vẫn nở

Vẫn âm thầm lén gọi về tuổi thơ .

Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0


Kí ức ...

Cho những ngày bé thơ em đi học
Nắng cháy vàng mẹ dịu dàng tết tóc
lớp 1H đón em vào tập viết
Con đường làng chúng bạn cười giòn tan

Cho trở về tắm dòng sông Tô lịch
Bạn bè em đùa ngịch dưới con mưa
Cùng say sưa chờ tầu về Cầu Giấy
Một thoáng buồn khi nhớ tiếng leng keng

Cho nhớ về mái đền con Voi phục
Ngước mắt nhìn bóng Hoàng Tử Linh Lang
Thuơng con sông chở chàng đi đánh trận
Lửa hận thù đỏ mãi bến Tô Giang

Cho gửi lại ngôi làng xưa bé nhỏ
Chiếc bánh đa mẹ tráng phơi trưa hè
Rợp đường làng em về trong bóng mát
Giấc mơ em bé xíu những hình tròn

Cho gửi lại những ngày xa kí ức
Kỷ niệm nào ngủ cùng chú dế ven sông
Tiếng guốc nhỏ theo về trong ngõ vắng
Nắng giật mình ... nắng hỏi ?
Ai đánh mất tuổi thơ ???
Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0




Về với mẹ yêu !



Về đi em lúa sắp chín ngập đồng
Chao cánh cò ,trẻ nhỏ đùa đêm trăng
Trên chuyến xe đời thường em có thấy
Thân mẹ gầy gánh nặng cả quê hương

Cơn mưa nào theo mẹ lúc ban trưa
Mẹ bán gió bán bốn mùa lá úa
Em có sợ mưa về qua đồng vắng
Nhầm vai mẹ thêm xót vết chân chim

Bấc đèn khêu mẹ ơi ... trăng vằng vặc
Cau nhà mình chĩu nặng vàng mầu chanh
Chợ phiên nghèo mẹ gành con mùa cưới
Buộc đời mình bên cải ngồng xót xa

Ai nỡ hẹn sen nở mùa về qua
Cỏ may tím xước vết chân lặng lẽ
Đời xế chiều trăng nghiêng mầu tóc mẹ
Nhuộm cho em xanh mát cả một đời

Áo em rách mẹ khâu sợi chỉ hồng
Sợi chỉ đen mẹ khâu vai áo mẹ
Bên hiên vắng mẹ ru cún con ngủ
À ơi à ...chõng đèn ròng rã bao năm

Về đi em với mùa hoa bèo tím
Với lũy tre xanh ngắt mối tình đầu
Khúc đồng dao mẹ đan vào chiếc áo
Khúc đàn bầu tặng mẹ một đời chuân chuyên .
Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0



QUÊ ...



Nắng chông chênh dắt con về nỗi nhớ

Quê nội nghèo heo hút gió lao xao

Xóm Hà buồn xơ xác trong nước mắt

Đổ tràn theo con đê ngày tin bão



Mái nhà tranh mưa tạt đêm cô đơn

Phiên chợ Thắng quê mình Nội đội nắng

Mùng tơi tím ngây dại tuổi thơ con

Con trú mình yên bình tháng năm trôi



Đêm con mơ trời quê con diều trắng

Những đầm sen thơm ngát vương mùi bùn

Con sông quê trăng lên rồi trăng vỡ

Bắt con cò bỏ chợ ngóng trơ vơ



Con thấy Nội trước lối mòn tuổi thơ

Trước cơn giông nước tháng bẩy trắng đồng

Tiếng thở dài rau lang qua ngày đói

Ôm vai gầy con ước bão ngủ quên



Miền quê xa ra đi càng khắc khoaỉ

Gieo nỗi buồn xanh mướt cỏ tháng ba

Chiều lá rụng con rong buồm nỗi nhớ

Ngược xuôi đời mỏi gối mới nhận ra



Câu ca dao thắp hoa gạo tháng ba

Ru con về trò chuyện bóng trăng quê

Cùng bọn trẻ rủ cuội chơi hát vè

Giờ xa quá mêng mang trong cơn khát



Con ngồi lại bên tháng ngày nắng hạ

Ngắm mây bay mơ hồ tháng ngày qua

Lời yêu thương giử mây về với Nội

Thương lắm mà ...quê Nội của con ơi ...



Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0

Cải vàng chiều bến đợi

Vời vợi gió triền đê

Cỏ may nhìn bối dối

Ta trở lại đường quê



Nắng hanh hao tóc gió

Đổ bóng chiều ngả nghiêng

Bước chân trần đất đỏ

Nghe tiếng vó trĩu lòng



Bồng bềnh khoảng trời trong

Rợp trong mùi hương lúa

Vòm tre xanh ngút ngát

Ru khúc hát chào đời



Nơi cánh đồng tuổi thơ

Ngắm cha già cuốc đất

Lưng mẹ còng mò ốc

Đẹp như bức tranh quê



Khao khát giữa trời xanh

Như cánh diều trở nắng

Rơi dòng lệ trầm lắng

Che vai áo bạc mầu



Nhặt lại tiếng đò buông

Trong đêm trường mong mỏi

Thương con cò vấp ngã

Nức nở giữa đồng xa



Ta trở lại quê nhà

Ngu ngơ ngồng cải trổ

Thấy trăng mơ nằm ngủ

Đu theo chùm khế ngọt .


Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0
 
Nhớ !
 
Tuổi thơ xưa vẫn chờ
Mang ánh trăng ngủ mơ
Thấy con dế vu vơ
Hát lên lời nhung nhớ
Triền đê chiều dáng đỏ
Vương hoa gạo tháng ba
Mẹ về qua gánh lúa
Em đong gió hiên nhà
Trú mình bên gốc rạ
Đâu rồi con gái yêu ?
Cơn mưa chiều đìu hưu
Nhớ ... thương về tóc mẹ
Trăng bây giờ lại khuyết
Bạc mất mầu áo nâu
Xa tuổi thơ bao lâu
Giờ muốn mình thật bé
Như chú vịt lon ton
Ngêu ngao bên đồng cỏ
Hát tranh cùng chú dế
Cõng áng mây đi về
Nhớ thương quê mình ghê
Có mẹ hiền gánh lúa
Gánh nỗi buồn không tên .


[color=olivedrab] 
[/color]
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-18 17:35:00Minh Tuấn>
Nhớ !

Tuổi thơ xưa vẫn chờ
Mang ánh trăng ngủ mơ
Thấy con dế vu vơ
Hát lên lời nhung nhớ
Triền đê chiều dáng đỏ
Vương hoa gạo tháng ba
Mẹ về qua gánh lúa
Em đong gió hiên nhà
Trú mình bên gốc rạ
Đâu rồi con gái yêu ?
Cơn mưa chiều đìu hưu
Nhớ ... thương về tóc mẹ
Trăng bây giờ lại khuyết
Bạc mất mầu áo nâu
Xa tuổi thơ bao lâu
Giờ muốn mình thật bé
Như chú vịt lon ton
Ngêu ngao bên đồng cỏ
Hát tranh cùng chú dế
Cõng áng mây đi về
Nhớ thương quê mình ghê
Có mẹ hiền gánh lúa
Gánh nỗi buồn không tên .


NỖI NHỚ VẸN NGUYÊN
 
nhớ chẳng bao giờ quên
những trưa hè nắng lửa
đi tìm bạn cùng lứa
tắm sông cho dịu êm.
 
chờ chiều rơi êm đềm
thả diều nghiêng cánh gió
cùng ngác ngơ mắt thỏ
hò hét diều cao thêm.
 
thương  cả ánh sao đêm
bên nền trời trăng sáng
 làm con tim  lãng mạn
xếp nỗi nhớ đầu tiên.
 
thương mùa hoa cau trắng
giọt trăng gieo bên thềm
thương giàn trầu úa nặng
khi gặp sương muối dăng.
 
nỗi nhớ đầy khó khăn
khi lòng em trống vắng
ngồi tìm trong im lặng
bóng anh với vầng trăng.
 
mùa trăng giờ đã lạnh
gió heo may âm thầm
lòng em giờ mới thấy
tình nhớ và ước mong
 
MINH TUẤN
vui nhé TƯỜNG VÂN
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-19 16:34:51nguyentuongvan>




"Thưa thầy em đã thuộc bài ". Đây là câu nói em thấy tự tin nhất trong cuộc đời đi học.

Giử tới thầy cô những lời chúc tốt đẹp nhất trong ngày nhà giáo VN. Tháng năm đến và đi như con tầu không biết mệt mỏi. Hành trình theo những đoàn tầu đó có hình ảnh các thầy cô đứng chờ chúng em. Có trong tay tri thức là có tất cả, đó là tấm vé cho mỗi con người khi bước trên đường đời.
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy em có thêm ngày mới để yêu thương...

 
 
 
BỤI PHẤN
 
Sáng tác: Lê Văn Lộc
Lời: Vũ Hoàng
Thể hiện: Trần Hồng Kiệt

Khi Thầy viết bảng
bụi phấn rơi rơi.
Có hạt bụi nào
rơi trên bục giảng
Có hạt bụi nào
vương trên tóc Thầy ...
Em yêu phút giây này
Thầy em, tóc như bạc thêm
bạc thêm vì bụi phấn
đã cho em bài học hay
Mai sau lớn, nên người
Làm sao, có thể nào quên ?
Ngày xưa Thầy dạy dỗ
khi em tuổi còn thơ ...
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-07 01:54:53nguyentuongvan>



GỬI MẸ

Con vẫn ước thời gian đừng trôi mất
Xuân có thì mà tóc mẹ dần phai
Mẹ ngày xưa cô gái đẹp nhất làng
Mặc áo tím đắm đuối bao ánh mắt
Bao người thương, bao người muốn theo về
Năm tháng đi dấu chân mòn đá sỏi
Thời gian theo mưa nắng sạm vai gầy
Bóng mẹ ngả giữa hai chiều sáng tối
Đời lênh đênh theo những lo toan nghèo
Mẹ đã đi gần hết những khổ đau
Cho yêu thương giữ muối mặn lại mình
Con sang sông nông nổi ngày con gái
Đò mẹ về bến vắng với chiều không
Đành xẻ lòng một nửa gửi bến sông
Bếp lửa hồng nhớ vành nôi câu hát
Mẹ nguyện cầu cùng tiếng mõ đêm sâu
Ôi sông xanh! nhân hậu đôi mắt mẹ
Con tựa cửa chiều nước mắt lại rơi ...



[/align]
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY BÉ CON

Ngày xưa ơi ! cho em về với nhé
Ngắm dòng sông đỏ mặt vì nhớ thương
Giữa con mưa thấy mình sao nhỏ bé
Như con dế giận hờn khóc bờ tre

Hoa cỏ thơm cho dòng sông ngọt mát
Cho phù sa hoa cải mẹ gieo vàng
Bông cỏ may nô đùa theo cơn gió
Con chuồn chuồn trở nắng chốn đi chơi

Mỗi chiều chiều nơi bờ đê thổi sáo
Nghé con cười ngoan ngoãn nằm mơ mộng
Mong mẹ về đôi đòn gánh liêu xiêu
Ta reo mừng trước chiếc bánh mẹ chia

Ta trở về nơi góc vườn nhỏ xưa
Nằm nghe tiếng mẹ trở mình thật khẽ
Tiếng thở dài chao ôi ! ta muốn khóc
Muốn ngủ vùi như một chú cún con

Ta vẫn đợi ngọn đèn khuya soi bóng
Mẹ ngồi khâu những nỗi đau cuộc đời
Mắt mẹ hiền như câu chuyện bà kể
Trăng ngủ mơ vẫn nghe tiếng ru hời

Trong lời ru có con cò mỏi cánh
Lá diêu bông sao ai mãi đi tìm
Con sáo buồn sang sông bỏ hoa cải
Đêm khuya rồi sao vẫn thức mẹ ơi ...

Trong giấc mơ con giật mình thoảng thốt
Thấy nắng về phai mầu tóc mẹ yêu
Thấy tiếng gà gáy vang trời đã sáng
Vai mẹ gầy lại gánh hoa cải đi ...

 
 


Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0