Trong cuộc đờI, ai cũng đi nhiều, ngay cả đi ko nhiều nhưng đất và ngườI nơi chúng ta đã đi qua, đã đến luôn để lạI nhiều kỷ niệm khó quên.
“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn”.
Topic này là nơi dành cho những cảm xúc, những kỷ niệm trên những chuyến đi, những miền quê mình đã đến, để thẩy rằng thế giớI còn quá rộng lớn và chúng ta còn phảI đi nhiều, học hỏI nhiều.
THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH
Không hiểu sao, trong số rất nhiều nơi tôi đã đặt chân lên trên mảnh đất VN, tôi lạI muốn viết về SG đầu tiên, dù đó ko phảI là thành phố tôi yêu nhất. Có lẽ vì SG là nơi tôi đang sống, đang có những niềm vui, nỗI buồn ở đây.
Tôi vào SG chưa lâu, mớI vài năm thôi. Cảm giác đầu tiên khi bước chân xuống sân bay và đi dọc đường vào thành phố là đông. Nhưng ngườI đi rất nghiêm túc, ko vượt đèn dỏ hay lấn tuyến. Đèn đỏ thì nhỏ tí tẹo (tôi đã quen vớI những cái đèn đỏ bao h cũng to hơn đèn xanh ngoài HN nên đang đi, tự nhiên thấy xe dừng lạI, ngơ ngác, hoá ra là đeèn đỏ, đèn đỏ lạI nhiều lúc núp trong lùm cây hay sau 1 cái bảng hiệu nào đó). Tuy nhiên, về sau tôi biết là tôi nhầm, ngườI ở SG đi như thế vì quanh quẩn đâu đó thế nào cũng có một anh CSGT.
Cho đến tận bây h tôi vẫn chưa quen vớI cảm giác đi ngoài đường đông thật đông, dù hàng ngày tôi phảI di chuyển khá nhiều. Nhưng hình như, càng ở lâu càng quen vớI mùi khói xe, bụI, kẹt xe… vì hễ cứ đi đâu khỏI Sg vài ngày là thấy thiếu thiếu cái gì, hoá ra là thiếu việc phảI chen chúc trong đám hỗn loạn những xe máy, xe buýt để đi làm, đi học.
Tôi vào SG là mùa mưa. SG đón tôi bằng những cơn mưa bất tận. Những cơn mưa làm tôi buồn không ít. Những ngày mớI vào, ko quen ai, đường sá chưa biết, những buổI tốI dài lê thê, sau công việc,t rở về vớI mình. Ôm 1 quyển sách, nghe 1 bản nhạc da diết trong khi mưa nện ình ình trên mái. Nhớ nhà, nhớ HN kinh khủng, nhớ nhất là những con ngườI ngoài đó. Những ai mớI vào SG hình như luôn có cảm giác bất ổn như thế vào mùa mưa. Nhớ trước khi vào SG, ai ai cũng dặn là mang áo mưa, vì mưa sg khủng khiếp lắm. Và tôi đã thấm thía lờI dặn đó chỉ trong vòng 1 tuần đầu ở SG.
Bây giờ, SG đã khá quen thuộc vớI tôi, và khá thân thiện. từ chỗ ghet cái nơi này, bây giờ tôi lạI thấy yêu nó, yêu như đã từng yêu nhưng thành phố khác mình đã coi là quê hương. SG của những ngườI xa xứ, SG của những ngườI biết làm chủ vận mệnh của mình. SG của sức sống trẻ, của những ngườI trẻ, daámnghĩ, dám làm. Tôi đã có nhiều bạn bè ở đây, ko còn buồn bã vào những ngày mưa dầm dề nữa. Những ngườI bạn như tôi, hay khác tôi, nhưng chúng tôi coónhững điểm chung, dù ít thôi nhưng cũng gắn bó những con ngườI xa lạ vớI nhau.
Tôi yêu những ngõ nhỏ, 1 vài con phố của SG, tuy ko đẹp và lãng mạn như HN, nhưng có 1 cái gì đấy rất rieêg, rất SG, ko lẫn vào bất cứ nơi nào khác.
RồI đây, ko biết sẽ gắn bó vớI SG đến bao giờ, nhưng SG đốI vớI tôi luôn là một mảnh đất ấm áp, như ở đây quanh năm ấm áp. Ấm vì tình ngườI, ấm vì mọI thứ.
“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn”.
Topic này là nơi dành cho những cảm xúc, những kỷ niệm trên những chuyến đi, những miền quê mình đã đến, để thẩy rằng thế giớI còn quá rộng lớn và chúng ta còn phảI đi nhiều, học hỏI nhiều.
THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH
Không hiểu sao, trong số rất nhiều nơi tôi đã đặt chân lên trên mảnh đất VN, tôi lạI muốn viết về SG đầu tiên, dù đó ko phảI là thành phố tôi yêu nhất. Có lẽ vì SG là nơi tôi đang sống, đang có những niềm vui, nỗI buồn ở đây.
Tôi vào SG chưa lâu, mớI vài năm thôi. Cảm giác đầu tiên khi bước chân xuống sân bay và đi dọc đường vào thành phố là đông. Nhưng ngườI đi rất nghiêm túc, ko vượt đèn dỏ hay lấn tuyến. Đèn đỏ thì nhỏ tí tẹo (tôi đã quen vớI những cái đèn đỏ bao h cũng to hơn đèn xanh ngoài HN nên đang đi, tự nhiên thấy xe dừng lạI, ngơ ngác, hoá ra là đeèn đỏ, đèn đỏ lạI nhiều lúc núp trong lùm cây hay sau 1 cái bảng hiệu nào đó). Tuy nhiên, về sau tôi biết là tôi nhầm, ngườI ở SG đi như thế vì quanh quẩn đâu đó thế nào cũng có một anh CSGT.
Cho đến tận bây h tôi vẫn chưa quen vớI cảm giác đi ngoài đường đông thật đông, dù hàng ngày tôi phảI di chuyển khá nhiều. Nhưng hình như, càng ở lâu càng quen vớI mùi khói xe, bụI, kẹt xe… vì hễ cứ đi đâu khỏI Sg vài ngày là thấy thiếu thiếu cái gì, hoá ra là thiếu việc phảI chen chúc trong đám hỗn loạn những xe máy, xe buýt để đi làm, đi học.Tôi vào SG là mùa mưa. SG đón tôi bằng những cơn mưa bất tận. Những cơn mưa làm tôi buồn không ít. Những ngày mớI vào, ko quen ai, đường sá chưa biết, những buổI tốI dài lê thê, sau công việc,t rở về vớI mình. Ôm 1 quyển sách, nghe 1 bản nhạc da diết trong khi mưa nện ình ình trên mái. Nhớ nhà, nhớ HN kinh khủng, nhớ nhất là những con ngườI ngoài đó. Những ai mớI vào SG hình như luôn có cảm giác bất ổn như thế vào mùa mưa. Nhớ trước khi vào SG, ai ai cũng dặn là mang áo mưa, vì mưa sg khủng khiếp lắm. Và tôi đã thấm thía lờI dặn đó chỉ trong vòng 1 tuần đầu ở SG.
Bây giờ, SG đã khá quen thuộc vớI tôi, và khá thân thiện. từ chỗ ghet cái nơi này, bây giờ tôi lạI thấy yêu nó, yêu như đã từng yêu nhưng thành phố khác mình đã coi là quê hương. SG của những ngườI xa xứ, SG của những ngườI biết làm chủ vận mệnh của mình. SG của sức sống trẻ, của những ngườI trẻ, daámnghĩ, dám làm. Tôi đã có nhiều bạn bè ở đây, ko còn buồn bã vào những ngày mưa dầm dề nữa. Những ngườI bạn như tôi, hay khác tôi, nhưng chúng tôi coónhững điểm chung, dù ít thôi nhưng cũng gắn bó những con ngườI xa lạ vớI nhau.
Tôi yêu những ngõ nhỏ, 1 vài con phố của SG, tuy ko đẹp và lãng mạn như HN, nhưng có 1 cái gì đấy rất rieêg, rất SG, ko lẫn vào bất cứ nơi nào khác.
RồI đây, ko biết sẽ gắn bó vớI SG đến bao giờ, nhưng SG đốI vớI tôi luôn là một mảnh đất ấm áp, như ở đây quanh năm ấm áp. Ấm vì tình ngườI, ấm vì mọI thứ.
Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)

![[&o]](/images/smiley/s14.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)