📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Người đi đò dọc

0 trả lời, 1.299 lượt xem — Trang 1 / 1
NGƯỜI ĐI ĐÒ DỌC

Thường Dung


I.
Mây giăng trắng núi Ngự-Bình
Nước sông Hương đục đưa minh về xuôi
Mình về xứ ấy quê tôi
Nhà thôn mấy xóm, mấy đồi, mấy nương.
Đừng xem hoa nỡ dọc đường,
Mình về vội nhé, tôi thương mình nhiều.
Qua chợ sớm đến chợ chiều,
Mình về không mẹ lại liều con hư.
Buồn thì mình nhớ viết thư,
Bao giờ tôi chẳng trông thư của mình.
Mây gìăng trắng núi Ngự-Bình,
Nước Hương giang đục, e mình trông nhau
Không qua mười mấy nhịp cầu
Thì mình cứ bảo ai sầu, ai thương.
Qua rồi mới khổ ngàn phương,
Nửa lo cho mẹ, nửa vương vấn chồng.
Đời mình thôi thế là xong,
Một lần lỡ bước còn mong ước gì.
Tôi thương, tôi đưa mình về,
Đắng cay cho trọn lời thề ngày xưa.
Ngày xưa , mình đẹp như thơ,
Ngày xưa, mình vãn còn chưa có chồng.
Tôi yêu đôi má mình hồng,
Đưa tay vuốt tóc ngại ngùng không thôi.
Bây giờ mình đã có đôi,
Trời mưa mình đến thăm tơi ngỡ-ngàng.
Tiễn mình ra bến đò ngang,
Mình đi đò dọc, tôi càng xót xa
Đầu sông trơ một mái nhà,
Bên sông xao xát tiếng gà gáy trưa
Trời mưa, trời gió, trời mưa,
Mình đi đò dọc, tôi chưa quên mình.
Mây gìăng trắng núi Ngự-Bình,
Nước Hương giang đục, chúng mình không may.
Lạnh lùng khép áo chia tay.

II.
Chiều qua nước Hương giang đầy,
Mây giăng núi Ngự, chia tay cùng mình.
Em đi đò dọc Vạn-Trình,
Chợ chiều không hợp, bến đình buồn thiêu.
Đường vào thôn xóm hoang liêu,
Gió bất lành lạnh,lòng hiu hắt sầu.
Run run, em bước qua cầu,
Vì ai, em chịu giải dầu phong sương.
Đừng xem hoa nỡ dọc đường,
Thiếu săn sóc , nghĩ chán chường đời hoa.
Tôi về, mẹ mắng, mẹ la,
Dằn lên, vật xuống, thêm nhà em ghen.
Tủi cho thân phận em hèn,
Nhớ mình vặn nhỏ ngọn đèn mà thôi.
Chiều qua mình đưa em xuôi,
Nghe lời mình dặn, em ngồi không yên.
Thôi mình đừng có vấn-vương,
Chuyện xa xưa quá , trầm hương nhạt mùi.
Đã đành hai đứa ngậm ngùi,
Đã đành đôi lứa dập dùi mộng xanh.
Nhưng còn được tiếng em, anh,
Nhưng còn được máy nhà tranh giang đầu.
Mình ơi, em đã qua cầu,
Mình chờ chi nữa, bạc màu áo thôi.


III.
Bây giờ, hai đứa, hai nơi,
Còn can-đảm để ngẹn lời khuyên nhau.
Mình lo gì chiếc áo nâu,
Bạc thời nhuộm lại hơi đâu mà buồn.
Yêu thì xin nhớ nhau luôn.
Bạc lòng mới sợ xa đường, ngại sông.
Mình nay tuy đã có chồng,
Nhưng tôi, tôi quyết ở không trọn đời.
Thế-gian chỉ có một người,
Đã không cưới được, đành cười chớ sao !
Tôi không lấy mận thay đào,
Lấy trăng thay ngọn đèn dầu, mình ơi.
Đêm nay, mưa gió tơi bời,
Đọc thư mình những bồi-hồi tâm can.
Mình khuyên tôi đi đò ngang,
Mình đi đò dọc, đôi đàng phân-ly,
Để cho tôi khỏi lỡ thì,
Nhưng tôi thì chẳng còn gì nữa đâu.
Đời tôi đã thắm một màu,
Từ xưa và đến ngàn sau với mình.
Mưa rơi trên bến Ngự-Bình,
Đêm nay chẳng biết Vạn-Trình mưa không?
Bến Đình ở cuối dòng sông,
Nước Hương giang đỗ về đông chắc nhiều.
Ai đi đò dọc, đừng liều,
Mình đi đò dọc chín chiều ruôt đau.
Có trầu mà chẳng có cau,
Thì đành không đỏ môi nhau kiếp nầy.
Nhớ mình, tôi ngủ không say.


IV.
Nhớ mình tôi ngủ không say,
Sáng đi đò dọc về đây thămmình.
Năm năm xa ngại Vạn-Trình,
Chợ chiều đông quá, bến đình vui hơn.
Nhưng hoa không nỡ dọc đường,
Và mây đồi chẳng bạc nương dâu nhà.
Chiếc cầu tre gãy làm ba,
Nằm trơ trẽn cạnh gốc đa xóm ngoài.
Con ai lại đứng thở dài?
Mồ ai đó nhỉ, u hoài lam sao!
Đường vào ngõ trúc xôn xao,
Hương cau thoang thoảng, mùi tràu cay cay.
Xa mình những năm năm nay,
Về đây sao vắng thế nầy mình ơi !
Mẹ già đang hái che tươi,
Nhìn ngườì khách lạ,mỉm cười đau thương.
Tôi e lạc xóm, lạc phường,
Nhưng không kià gốc Hải-Đường ngày xưa.
Kià, trên thềm chiếc xe tơ !
Mẹ ơi, mẹ nhận ra chưa, con nầy !
Mẹ già đôi mắt hấp hây.
Sững-sờ đưa cả hai tay , khóc oà.
Sau vườn rau, cải ra hoa,
Nhưng đời tôi bổng dưng già mấy mươì.
Vì người xưa đã chết rồi.
Người đi đò dọc mà người không lo.
Sông dài, sóng cả, gió to,
Trời ơi, mình cũng đắm đò nữa sao !
Cắng răng mà cứ ngẹn ngào,
Ai mà biết được lệ trào do đâu.
Năm năm tôi biệt giang đầu,
Năm năm giữ lấy u sầu riêng tôi
Mà sao mình lại cãi lời,
Cứ đi đò dọc cho đời dỡ-dang.
Tôi về để lại đi hoang,
Đi vài năm nữa cho tan cuộc đời.

Con ai lại đứng thở dài?
Mồ ai đó nhỉ, u hoài làm sao !

Đăng nhập để trả lời
0