<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-24 13:07:32Ngô Thiên Tú>

ông đổ rác
Ngô Thiên Tú
ông đổ hết những gì thúi nát
Mà người đời cứ vứt bỏ dững dưng
Chuyến xe đi rồi lại chuyến xe về
Mưa hay nắng ngày qua ngày vẫn thế
Âm thầm không than van lặng lẽ
Rũ sạch trần gian những dơ bẩn hôi tanh
Vẫn là ông với thân phận cơ hàn
Ru cuộc đời theo bánh xe định mệnh
Không có ông thành phố giàu hôi thúi
Sanh vi trùng sanh bệnh tật nhiễm lây
Mặc xã hội ông chấp nhận thấp hèn
Theo vệ đường huýt gió bài " Trở Về Cát Bụi"
Nếu đổ được tâm hồn người hôi thúi
Bẫn hơn là thùng rác ông nghĩ sao?
Ông lắc đầu: “ôi dơ bẩn lương tâm”
Tôi không đổ vì chắc là ghê tởm lắm



























