📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Tình Ngô Thiên Tú

2.966 trả lời, 249.811 lượt xem — Trang 46 / 99
Cám ơn HP đã ghé nhà ,NTT vừa hâm cafe Của HP tặng...Bạn cũ hồi bên Trinh nữ lâu lâu ghé thăm nhau nghe....
Chúc AN-VUI
NTT
Đăng nhập để trả lời
0
Đố ai ngăn cản tim ta

Ngô Thiên Tú

Đố ai
ngăn cản tim ta
Không yêu không mến
không thương mọi người
Đố ai
ngăn cản tim ta
Không rung không động
trăng sao trên trời
Đố ai
ngăn cản tim ta
Không mơ không mộng
si tình thơ văn
Đố ai
ngăn cản tim ta
Không đa không cảm
mênh mang nhạc buồn
Đố ai
ngăn cản tim ta
Không ngơ không ngác
lá hoa cỏ buồn
Đố ai
ngăn cản tim ta
Đừng làm thơ nữa
bằng lời mỉa mai
Đố ai
ngăn cản tim ta
Đừng làm thơ nữa
bằng lời chê bai
Đố ai
ngăn cản tim ta
u ú u ù ...
U ú u ù ...
A ha ha ha

Cho dù
người có cấm ta
Cho dù ngườI đánh
tim ta nát nhầu
Cho dù
buồn mãi vấn vương
Cho dù hồn lạc
Lang thang nơi nào
Cho dù
lòng dạ đớn đau
cho dù ngày tháng
lênh đênh nỗi sầu
Nhưng tim
ta vẫn bình yên
mơ mơ mộng mộng
làm thơ miệt mài
Đố ai
ngăn cản tim ta
U ú u ù ...
U ú u ù ...
A ha ha ha ...

Đánh ta
sụp đổ tinh thần
Đánh ta quỵ té
Ngất ngư cõi hồn
Đánh ta
nhức nhối buồng tim
Đánh ta thương tích
đau buồn lênh đênh
Đánh ta
rủ rượi u sầu
Đánh ta nghiêng ngả
Tâm hồn đam mê
Nhưng tim
ta vẫn bình yên
Lâng lâng cảm xúc
đề thơ tặng mình
Người hay
ta dở mặc ta
Ai hay ai giỏi
ta đây chẳng màng
riêng ta
chỉ biết Làm thơ
cho hồn khây khoả
nỗi buồn đang mang
u ú u ù ...
u ú u ù ...
a ha ha ha

Van tim
Ta hãy bình yên
Làm thơ cho đã
Nỗi ghiền làm thơ
Đố ai
giết được tim ta
Đố ai ngăn cản
ta đừng làm thơ
Đố ai
ngăn cản tim ta
u ú u ù ...
u ú u ù ...
a ha ha ha ...
Đăng nhập để trả lời
0
Đố ai giết được tâm hồn ta

Ngô Thiên Tú

Đố ai giết được tâm hồn ta
Dẫu dùng quyền hành ép buộc ta
Đố ai giết được tâm hồn ta
Dẫu dùng bạo lực đánh đập ta
Đố ai giết được tâm hồn ta
Dẫu dùng ngục tù hay xiềng xích
Đố ai giết được tâm hồn ta
Cho dù hành hạ trái tim ta
Đố ai giết được tâm hồn ta
Dẫu cho ta thành ma
A ha ha ha ha ...
A ha ha ha ha ...

Tâm hồn ta là trăng
Chập chờn trong bóng đêm
Tâm hồn ta là mây
Mênh mang theo ngày tháng
Tâm hồn ta là sóng
Thì thầm trên biển vắng
Tâm hồn ta là mơ
miệt mài ta làm thơ
Đố ai giết được tâm hồn ta
A ha ha ha ha ...
A ha ha ha ha ...

Đừng dùng quyền hành ép buộc ta
Đừng dùng bạo lực đánh đập ta
Đừng dùng ngục tù hay xiềng xích
Cho dù người hành hạ trái tim
Cho dù người giết chết cuộc đời ta
Đố ai giết được tâm hồn ta
Ta không sợ đâu
Dẫu cho ta thành ma
Ta vẫn là ta
A ha ha ha ha...
A ha ha ha ha ...
Đăng nhập để trả lời
0
Ðố ai mua được tâm hồn ta

Ngô Thiên Tú

Ðố ai mua được tâm hồn ta
Bằng bạc vàng hay châu báu
Ðố ai mua được tâm hồn ta
Bằng Lợi danh hay địa vị
Ðố ai mua được tâm hồn ta
Bằng lời ngọt ngào hay quyến rũ
A ha ha ha...
A ha ha ha...

Tâm hồn ta là mây
Bay mênh mang không ham lợi danh
Tâm hồn ta là sóng
Làm tan hết giàu sang
Tâm hồn ta là đất
Thì chẳng cần châu báu
Tâm hồn ta là bụi
Sẽ trở về hư không
Tâm hồn ta là nước
Long lanh và trong sáng
Không mua được đâu
Không mua được đâu
A ha ha ha...
A ha ha ha...

Ðừng dùng ngọc ngà hay châu báu
Ðừng dùng lợi danh mà quyến rũ
Ðừng làm hồn ta lem luốc
Ðừng làm lương tâm ta cắn rứt
Không mua được đâu
Ta không màng đâu
Ta không cần đâu
Ta vẫn là ta
Ðố ai mua được tâm hồn ta
Ðố ai mua được tâm hồn ta
A ha ha ha...
A ha ha ha...
Đăng nhập để trả lời
0
Cho tôi 2
Ngô Thiên Tú

Cho tôi
kiếp sống làm người
Xin ai đừng gọi
là loài quỷ ma
Hay là
cỏ sậy bên đường
Cũng như một thứ
côn trùng rỉ rên
Cho tôi
làm kiếp con người
Biết đau biết cãm
cuộc đời như anh

Cho tôi
Cuộc sống yêu thương
Đừng như dã thú
sống đời thương đau
Là người
Hãy quý mến nhau
Đừng đem phiền muộn
đổ vào trong tim
Đời người
như giấc chiêm bao
hãy nên tự trọng
Người ta cũng người

Cho tôi
lối thoát cuộc đời
Xa quê được sống
bình yên phận người
Không tham
Phú quý vinh quang
Không màng danh lợi
cao sang thấp hèn
không ham
một chút hư danh
Và tôi chưa có
mĩa ai bao giờ

Cho tôi
yên phận loài người
Biết thương biết nhớ
Biết yêu cuộc đời
Xin ai
đừng giết hồn tôi
Cho tôi là quỷ
là ma côn trùng...
Cho tôi
lối thoát cuộc đời
Tự do bình đẳng
Như người và tôi





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-04 17:16:16Ngô Thiên Tú>
Đến đi em 1

Ngô Thiên Tú

Đến đi em cho anh vơi buồn bã
Mãi tìm em anh lạc cả lối về
Sầu muộn phiền trên mạng bước lê thê
Tim mênh mang một niềm đau khôn tả

Đến đi em bằng một lời từ giã
Cũng làm anh bớt nhung nhớ đảo điên
Dù thương đau còn hơn em không đến
Không một lời cho rủ rượI buồng tim

Đến đi em cho dù là lần cuối
Địa đàng yêu chờ đợi tiếng thì thầm
Rủ tim buồn phủ bám sợi rong rêu
Tàn héo úa bềnh bồng trong tuyệt vọng

Đến đi em van em đừng im lặng
Mãi hửng hờ như tuyết lạnh giá băng
Làm tim anh u sầu như lá úa
Nhìn mùa thu từng giọt nhỏ vào hồn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-23 10:46:40Ngô Thiên Tú>
Thôi em đừng 2

Ngô thiên Tú


Thôi em đừng như tuyết
Làm băng giá đời anh
Lạnh lùng và tê buốt
Trong cuộc sồng lẻ loi

Thôi em đừng như thuyền
Trôi bềnh bồng phiêu bạt
cho bền nhớ ngả nghiêng
Chiều qua chiều lặng lẻ

Thôi em đừng như sương
Che lấp ngõ buồng tim
Cho anh lạc lối tìm
Bước lang thang buồn bã

Thôi em đừng như mây
Mênh mang bay hờn dỗi
Làm hồn anh lơ lửng
Trong nổi buồn chơi vơi

Đăng nhập để trả lời
0
Mâu thuẫn
 
Ngô Thiên Tú

Có đôi lúc lòng ta nghe mâu thuẫn
Muốn cướp người dành lại mối tình xưa
Nhưng lỡ rồi sợ làm ai buồn bã
ôm tình hờ cho ngày tháng như mưa

Thôi đành thôi lãng quên cho trọn nghĩa
Dẫu biết rằng khô héo cả buồng tim
Em cứ trách ta lạnh lùng hờ hửng
Hiểu tim mình đau đớn lắm em ơi

Đành ly biệt cho tình em hạnh phúc
Nén tâm hồn ray rứt một niềm đau
Theo tháng ngày đời rủ rượi xanh xao
Đày với đoạ linh hồn và thể xác
Đăng nhập để trả lời
0
Người đó ta đây 2

Ngô Thiên Tú

Người ở bên đó
ta ở bên đây
Cùng chung bầu trời
Nhớ thương rã rời
Tình xa mà gần
vì người trong tim

Người ở bên đó
ta ở bên đây
Cùng chung vầng mây
Lang thang thẩn thờ
Tình gần mà xa
Như mình cách ngăn

Người ở bên đó
ta ở bên đây
Cùng chung biển khơi
Tương tư thì thầm
Hai người hai nơi
Ru tình đơn côi

Người ở bên đó
ta ở bên đây
Cùng chung phận người
Ðời như lạc loài
Sao không kề gần
Cho tình ngất ngây

Đăng nhập để trả lời
0
Còn

Ngô Thiên Tú

Còn một con đò chiều
Nằm bên bờ bơ vơ
Đợi lữ khách trở về
Lay bềnh bồng thần thơ

Còn bờ cát hoang vu
Đợi bàn chân mơ màng
Lê thê giữa chiều tàn
Buồn trải dài thênh thang

Còn cánh chim cô đơn
Lạc loài trong hoàng hôn
Chuyền nhánh gọi người tình
Vang núi đồi chiều buông

Còn lối cũ giăng mưa
Thương nhớ người năm xưa
Ngập xác lá thu vàng
Đong phiến buồn cỏ khô

Còn khu rừng mênh mang
Ru mùa đông lạnh lùng
Không thú rừng lang thang
Rủ hình hài buồn tênh

Còn bóng ánh trăng đêm
Bàng bạc mặt nước sông
Lơ lững không bến bờ
Lan nỗi buồn mênh mông

Còn ngọn nến u sầu
chập chờn trong bóng đêm
Si tình dáng người tình
Lập loè không bình yên

Còn một trái tim đơn
Tương tư ai khù khờ
Đập cuồng si thẫn thờ
Từng đêm buồn ngẩn ngơ



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-24 16:22:06Huyền Băng>
Bóng chiều thu

Ngô Thiên Tú

Tim rung động nhìn mùa thu lơi lả
Lá bâng khuâng buồn bã dưới chiều tàn
Mưa thầm thì ru nỗi nhớ mênh mang
Thất tình ai ánh nắng vàng tắt sớm

Buồn lang thang theo biển trời phiêu lãng
Xuyến xao hồn một cảm xúc đam mê
Bờ cô đơn lê thê chờ sóng nước
Ru thu chiều hoang dã dáng hôn mê

Cảm hoàng hôn từng bước chân du mục
Đời lâng lâng phủ ảo giác mơ màng
Tim ngẫn ngơ ướt mưa buông lãng mạn
Ngất ngây hồn thơ thẩn bóng chiều thu

r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-15 05:42:08Ngô Thiên Tú>
Thôi đành

Ngô Thiên Tú

Thôi đành
Từ giã ra đi
Buồn dâng ánh mắt
Chia ly mẹ hiền
Cho dù
nhức nhối buồng tim
Cho dù ray rức
chẳng yên trong hồn

Cũng đành
thôi cũng đành thôi
Dấu thương nghẹn tủi
Nén buồn xót xa
Rưng rưng
từng giọt lệ sầu
Tuôn trên đôi mắt
tiễn con giữa chiều

Lạc loài
mê sảng bước chân
Ra đi bỏ mẹ
Nghe đời ngả nghiêng
Ngậm ngùi
Nghèn nghẹn trái tim
Thẫn thờ tâm tưởng
ngập ngừng bờ môi

Dõi theo
bánh chuyến xe chiều
Phất phơ chiếc bóng
mẹ hiền tiễn con
Ngẩn ngơ
như kẻ không hồn
Hôn mê theo bánh
Xe chiều đang lăn

Cũng đành
thôi cũng đành thôi
Nghe tim ướt đẫm
lệ rơi mẹ hiền
sầu hồn
giẫy chết niềm đau
Mai này trở lại
Mẹ còn hay không...!?
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi tình
Ngô Thiên Tú

Gởi tình theo áng mây buồn
Lang thang phiêu lãng trên bầu trời thơ
Nhắn người ta nhớ ta mơ
Lòng ta nhung nhớ ngẩn ngơ đến người

Gởi tình theo ánh sao trời
Lung linh lấp lánh về nơi xa vời
Nhắn người ta nhớ ta thương
Tim ta lạc lỏng nhớ người mông mênh

Gởi tình theo bóng trăng đêm
Chập chờn chiếc bóng lênh đênh dập dờ
Nhắn người ta đợi ta chờ
Trái tim nghiệt ngả nhớ người buồn tênh




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-07 23:35:38Viet duong nhan>
Cho tôi
Ngô Thiên Tú

Cho tôi một chút đam mê
Như trăng như nắng lê thê bên thềm
Ru hồn ngủ giấc êm đềm
Say tình rung động bồng bềnh chơi vơi
Thiết tha như tiếng mưa rơi
Thì thầm từng giọt lả lơi vào đời
Cho tôi một thoáng tuyệt vời
Luyến lưu thương nhớ cho đời lênh đênh
Thẫn thờ nỗi nhớ không tên
Lửng lơ trôi dạt mông mênh phận người
Cho tôi ngây ngất cuộc đời
Không buồn thơ thẩn giữa trời cô đơn

:Bài thơ đưa vào TV:
Đăng nhập để trả lời
0

Tình như Dã Tràng
Ngô Thiên Tú

Chiều buồn nhìn Dã Tràng
Se tình trên bãi cát
Thành những hạt tương tư
Lê thê trong thương nhớ
Dã Tràng cuộn từng viên
Trên bãi biển mông mênh

Bềnh bồng từng cơn sóng
Dào dạt vỗ vào bờ
Làm những hạt tình si
Biến tan theo làn nước
Hồn ta nghe thẫn thờ
Giữa chiều trên biển vắng

Thương Dã Tràng bơ vơ
Thương mối tình thầm lặng
Chưa tỏ bày cùng ai
Vội tan theo bọt nước
Cho hồn buồn nghiệt ngã
Theo ánh nắng chiều rơi



Đăng nhập để trả lời
0
Hai bàn tay
Ngô Thiên Tú

Bàn tay nắm một bàn tay
Bàn tay âm ấm bàn tay mát mềm
Hai tay rung động cảm thông
Truyền nhau cảm giác êm đềm vào tim
Thẹn thùng tay nọ run run
Tay kia hồi hộp lặng im say tình
Đam mê tay ở trong tay
Hai tay ôm ấp hương tình ngất ngây
Lâng lâng cảm xúc bàn tay
Bàn tay xiết nhẹ bàn tay rủ mềm
Hai bàn khoái lạc cơn say
Lạc vào bến mộng hay hay cuộc đời




Đăng nhập để trả lời
0

Khi người quên tôi
Ngô Thiên Tú

Mưa đã tạnh rồi
Lòng sao vẫn ướt
Từng hạt mênh mang
Còn đọng trong hồn
Tương tư miệt mài
một bóng hình ai
Cho tim thơ thẩn
cho buồn lang thang

Mưa đã tạnh rồi
Sao còn lưu luyến
Những hạt mưa buông
giữa chiều thu buồn
Người đến âm thầm
Như nắng vào tim
Cho hồn xao xuyến
Ngỡ là chiêm bao

Chiều đã tàn rồi
Màn đêm buông xuống
Lơ lửng trong đêm
Một bóng trăng mờ
Ðời như lạc loài
Hồn như giẩy chết
Bơ vơ lạc lỏng
Khi người quên tôi





Đăng nhập để trả lời
0

Rừng không còn lá
Ngô Thiên Tú

Rừng không còn lá
không còn tiếng khua thì thầm
lơi lả rung động trong chiều
Cây trơ trọi im lặng bơ vơ

Rừng không còn lá
Không còn màu xanh diệp lục tố
Che phủ bóng mát
Chì còn màu tuyết trắng
lạnh lẽo giá băng
bám giăng trên những
nhánh cây cằn cổi

Rừng không còn lá
không kẽ lá bóng trăng
không chập chờn Lung linh
Lẳng lơ buông mình soi bóng
tạo nét rung cảm thơ mộng
đặc thù ẩn hiện mờ ảo lênh đênh
dị biệt hấp dẫn riêng lẻ lạ lùng
Trăng tỏa sáng mênh mông
phơi bày những lộ liễu
hoang dã trong đêm

Rừng không còn lá
Không còn tíếng chim hót bình minh,
Tiếng chim gọi hoàng hôn
tỉnh lặng im lìm đơn độc
Loài thú âm thầm lìa rừng
Lạc lõng lang thang về một
phương trời xa lạ
Gã thợ săn gát cung
ngồi buồn bã bên ánh lữa


Đăng nhập để trả lời
0

Gởi lá
Ngô Thiên Tú

Lả lơi
tiếng gió ru chiều
Hoàng hôn lặng lẽ
âm thầm lá rơi
Lững lơ
từng chiếc lá buồn
Lá kia chạm đất
lá này lại buông

Mong manh
tia nắng cuối cùng
Lặn sau đồi núi
sương mù phủ giăng
Long lanh
từng giọt lẳng lơ
Ðọng trên ngọn cỏ
bâng khuâng tím chiều

Chiều thu
thơ mộng hay hay
Ngất ngư xao xuyến
lâng lâng cõi lòng
Buồn vương
đôi mắt xa xăm
Trông về quê mẹ
nhớ thương ngập hồn

Ngậm ngùi
nhặt chiếc lá rơi
Thả theo sông nước
về quê mẹ hiền
Gởi theo
tình nhớ biển thương
Nổi trôi chiếc lá
bềnh bồng trái tim




Đăng nhập để trả lời
0

Rừng không còn lá 2
Ngô Thiên Tú

Không còn tiếng lá khua
Trong hoàng hôn thì thầm
Không còn tiếng lá rơi
Trong con tim lẻ loi

Không còn bóng mát che
Ta bơ vơ lạc loài
Nghe rong rêu cuộc đời
Dưới tàn cây lặng im

Không còn tiếng chim vang
Gọi tình nhân chiều về
Khi rừng đã ngủ yên
Trong âm thầm mê man

Không còn bóng ánh trăng
Ru lá đêm chập chờn
Chỉ còn chiếc bóng ai
Muộn phiền theo bước chân

Khi rừng không còn lá
Không còn một mùa thu
Ngậm ngùi rừng hoang vu
Tuyết trắng phủ buồng tim


Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Sàigòn mùa Giáng sinh năm cũ
Ngô Thiên Tú


Nhớ Sàigòn mùa Giáng sinh năm cũ
Phố giăng đầy đèn chớp tắt Noel
Bước bên em lâng lâng màu phố thị
Tay trong tay sợ lạc mất ngõ đêm

Giáng sinh này lòng buồn bã mông mênh
Bàn chân lạc bơ vơ trên góc phố
Nhớ Sàigòn nhớ Giáng sinh ngày cũ
Lần đầu tiên mới có một tình nhân

Giáng sinh ấy sao lung linh thần thánh
Chớp vào đời màu thương nhớ trái tim
Môi đan môi truyền nhau dòng sưởi ấm
Nụ hôn đầu còn thấp thoáng bờ môi


Đăng nhập để trả lời
0
ước như Giáng Sinh năm cũ
Ngô Thiên Tú

Nhớ mùa Giáng sinh phố xưa ngày cũ
Mắt em buồn lóng lánh tựa vì sao
Giáng sinh này lòng lại nhớ làm sao
Màu mắt em lung linh như sao chớp

Miệt mài Nhớ bờ môi em ấm ngọt
Truyền cho nhau hơi ấm giữa trời đông
Thẩn thờ Nhớ Giáng sinh người tình cũ
Thấp thoáng mùi son ngọt đọng bờ môi

Giáng Sinh ấy đã lạc vào miên viễn
Sao vẫn còn lưu luyến mãi trong tim
ước sao giáng sinh này như năm cũ
Cho cuộc đời lấp lánh tựa vì sao



Đăng nhập để trả lời
0

Một chuyến tàu
Ngô Thiên Tú

Gặp em
trên một chuyến tàu
Băn khoăn chẳng biết
ga nào vắng em
ứớc gì
đừng có sân ga
Cho em còn mãi
bên tôi trên tàu

Tàu dừng
tôi đã mất em
nhìn theo chiếc bóng
Nghe buồn miên man
Một lần
trên chuyến tàu đêm
Mà sao lại nhớ
lênh đênh cả đời

Nhớ sao
đôi mắt mơ màng
Nhìn tôi từ giã
ngỡ ngàng xuống ga
Bao lần
trên chuyến tàu đêm
miệt mài đôi mắt
dõi tìm bóng ai


Mỗi lần
tàu ghé ga xưa
Nghe tim buồn bã
rong rêu hẹn hò
ước gì
tôi gặp lại em
Lần này tôi sẽ
theo em cả đời





Đăng nhập để trả lời
0
Khi tình chẳng bình yên
Ngô Thiên Tú

Khi tình chẳng bình yên
Ðêm từng đêm lạc Loài
Ta ru ta ngậm ngùi
Cho hồn sầu lênh đênh

Lòng ta muốn tìm quên
Men nhớ say quay cuồng
Ta nghe tim bồi hồi
Trong nỗi buồn mông mênh

Ngày tháng trôi buồn tênh
Như cánh chim cô đơn
Lang thang trong chiều tàn
Ngỡ ngàng bóng hoàng hôn

Khi tình chẳng bình yên
Sao nghe đời muộn phiền
Ta ru ta ngậm ngùi
Rong rêu theo màn đêm



Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ cuối
Ngô Thiên Tú

Anh ra đi
Cho em không khó xử
Tròn trái tim
chỉ có một người thôi
Không bâng khuâng
Không xao xuyến chọn ai
Vì đối diện
Chỉ còn là một

Em đừng tìm
Anh không bao giờ trở lại
Hãy nghĩ em
đừng nhớ tới anh
Tìm lãng quên
anh cố nén biệt ly
Đừng bận lòng
cho hồn-tim tức tửi

Em đừng buồn
với chân tình tha thiết
Vì yêu em
Anh đành phải ra đi
Anh chẳng màng
Dù trái tim giẫy chết
Đời em vui
anh sung sướng tâm hồn

Em đừng khóc
vì anh không nhìn thấy
Giọt lệ buồn
Anh gởi lại người sau
Chúc em vui
Và muôn đời hạnh phúc
Hãy quên anh
như chiếc lá xa cành

Còn gì đâu
anh hiểu em hơn ai cả
Định mệnh làm
em cất bước vu quy
Anh nghèo khổ
hai bàn tay trắng
Thì làm sao
có hạnh phúc
phải không em !?!

Hãy nghe anh
tuân lời Ba Mẹ
Bước sang sông
một lối rẽ cuộc đời
Anh đánh đổi
trái tim và mơ ước
Cho riêng em
Cho em cả em ơi ...

Bài thơ cuối
anh viết cho em
bằng nước mắt
Bằng trái tim
bằng cả một linh hồn
Hãy vui lên
ngày mai về bến mới
Suốt cuộc đời
Anh mơ ước
Em quên anh ...

Bài thơ cho người tình đầu
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt nước mắt trong tim 1
Ngô Thiên Tú

Giọt nước mắt trong tim
Đang nhỏ thì thầm
Giọt nước mắt đau thương
Cho mùa xuân sống ly hương

Giọt nước mắt trong tim
Đang nhỏ muộn phiền
Giọt nước mắt không tên
Cho người không còn quê hương

Giọt nước mắt trong tim
Đang nhỏ không ngừng
Thấm vào máu trong tim
Chạy vòng khắp châu thân

Giọt nước mắt trong tim
Nhỏ xót xa phận người
Cho hồn buồn đảo điên
Trong kiếp sống đoạ đày

Thanh viet.net

Đăng nhập để trả lời
0
Cho tôi 4
Ngô Thiên Tú

Cho tôi an bình cuộc đời
Giữa vùng biển cả mưa giông
Van xin héo úa tim rồi
Mà trời bão nỗi không nguôi

Cho tôi yên phận con người
Một lần vượt biển ra khơi
Van xin đôi mắt ngậm ngùi
Sao đành cướp giết dã man

Cho tôi một chút nước thừa
Khát thèm rát cổ môi khô
Van xin hấp hối hình hài
Mà trời vẫn nắng chan chan

Cho tôi vào được bến bờ
Bao ngày đói khổ lầm than
Van xin tủi nghẹn linh hồn
Sao thuyền vẫn mãi lang thang

Cho tôi ru lại cuộc đời
Một đời bão nỗi ly hương
Cho tôi yên phận làm người
Ru hồn lìa bến đau thương

Van xin mê sảng cả đời
Mà đời vẫn mãi điêu linh
Mai đây tôi rời địa đàng
Còn gì ngoài những buồn tênh

Đăng nhập để trả lời
0
Người vượt biển da vàng
Ngô Thiên Tú

Người vượt biển da vàng
Nằm yên ngủ quên
Trong khoang thuyền nhỏ
Không còn lo âu
Số mạng cuộc đời
Giữa vùng biển sâu

Người vượt biển da vàng
Ngủ yên lãng quên
Phận người bấp bênh
Trôi nổi bềnh bồng
Không bờ không bến
Giữa trời bão giông

Người vượt biển da vàng
Ngủ quên nằm yên
Môt lần vượt biển
Không còn đau thương
Cướp giết thê lương
Trong cuộc đời buồn

Người vượt biển da vàng
Ngủ say bình yên
Thân phận vượt biên
Không có đất liền
Biển ru thân xác
Nghẹn ngào đại dương

Người vượt biển da vàng
Còn gì mang theo
Đôi mắt thật buồn
Ngậm ngùi xót xa
Vỡ hồn lưu luyến
Những dòng lệ tuôn

Đăng nhập để trả lời
0
Người về đâu
Ngô Thiên Tú

Người nằm im
Giữa đại dương
Trong một đêm
Trời bão bùng
Người chìm sâu
theo sóng cuồng
Không biết đâu
Là bến bờ

Người vượt biển
Màu da vàng
Ru cuộc đời
Vào lãng quên
Ngủ bình yên
Trong bơ vơ
Trong thương đau
Một phận người

Nước mênh mông
Sóng ngậm ngùi
Biển thầm thì
Nhận đón người
Người buồn không ?
Lìa địa đàng
Xuống biển xanh
Sao im lìm
Say giấc ngủ

Biển mênh mông
Người về đâu ?
Không ngỡ ngàng
Trong bão tố
Ru linh hồn
Ru tim buồn
Vào thế giới
Nghìn trùng sâu

&lt; Sửa đổi: thientungo -- 4/1/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-12 14:23:40Ngô Thiên Tú>
Lương tâm cắn rứt
Ngô Thiên Tú

Ta chán cuộc đời chán thế nhân
Gieo chi u ám phủ tâm hồn
Ta cười ngạo nghễ quên trần thế
Quên đời cay đắng với điêu ngoa

Ta ru hồn vào cõi tâm linh
Nghe tâm thư thái chẳng muộn phiền
Mặc đời xua đẩy ta buồn khổ
Lương tâm không tội chẳng rứt ray

Cuộc sống bao nhiêu nỗi muộn phiền
Hư danh địa vị với giàu sang
Thói đời đen trắng như canh bạc
Chẳng có linh hồn với trái tim

Ta sống cho qua một phận người
Như loài cỏ dại ở rừng hoang
Âm thầm kiếp sống như thảo mộc
Xin đời hãy để cho ta yên

Phù du kiếp sống như chiếc lá
Tạm bợ cuộc đời tựa giấc mơ
Làm sao lương tâm đừng cắn rứt
Tự mình mới hiểu chính mình thôi
Đăng nhập để trả lời
0