Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Khoảng lặng

38 trả lời, 3.913 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-30 16:10:47tinhanhdemvang>
Trả hết nợ duyên tình ngày xưa cũ
Trao lại em hôn nhỏ ấm môi hồng
Tặng cho biển một khoảng buồn trên sóng
Giữ cho đời một khoảng lặng trong đêm
📎 HoaDao
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ

Xuân đến rồi có phải vậy không em?
Nơi phố xưa còn mùa thu hoa sữa
Em có về thăm lại chút thương yêu
Hay lặng lẽ gom lá vàng nỗi nhớ !

Xuân đến rồi còn chăng những ngày đông
Mênh mông một cõi lạnh tê lòng
Phòng không gối chiếc đêm đơn bóng
Ôm mộng chờ mong ngọn lửa hồng.

Xuân đến đó đào mai đua sắc thắm
Đón nắng hồng tươi, nở môi hoa
Nghiêng ngả lòng ai bên song cửa
Mơ hoài một bóng ngóng tình nhân...


Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
ánh xuân hồng thắm trên muôn nẻo
nao nức mừng vui đón xuân tươi
ai hay ai biết nơi xa lạnh
một mảnh tình băng khép giữa dòng
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Lời ai thoảng gió bên thềm
Tình ai sóng dậy êm đềm biển khơi
Ngày mai xuân đến em ơi
Tình xuân mãi gọi về nơi bến tình
Bâng khuâng nhớ dáng nhớ hình
Tìm trong xuân sắc hương nồng yêu thương
Ai về còn thấy vấn vương
Anh về ngập nắng nẻo đường tình yêu
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Còn gì đâu nữa anh ơi !
Hẹn ước tình son chẳng vơi đông đầy
Mà tình hóa kiếp bèo mây
Người đi không hẹn được ngày về thăm
Em còn đợi đến trăm năm
Biết người phương đó trăm năm có về
Xuân này em đợi chốn quê
Xuân sau biết có người về hay chưa?!!
P.T.H.T
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: co_be_trong_cay_si


Chung mộng

Ai ơi mưa nắng sớm chiều
Thuyền tình đã đắm tin yêu không còn
Sao em vẫn giữ lòng son
Bến mộng vẫn nhớ vẫn còn chờ ai
Hoa hồng phủ tuyết bờ vai
Bên sông con sóng rẽ hai con đường
Nhịp cầu bắc dải vấn vương
Mưa chiều tí tách câu tương tư buồn
Mộng về thăm bến trăng suông
Chung nhau mộng cũ lệ tuôn vui vầy
Bến xưa đò cũ còn đây
Mà sao ai nỡ đi xây mộng buồn

Hương Thu



Gặp em giữa hội hoa cười
Quen em giữa chốn chín mười nhớ thương
Dây lòng buông tiếng tơ vương
Sắc hương ngào ngạt khói sương ngất trời
Nhớ sao nhớ mãi người ơi
Sóng xô sóng mãi biển khơi nhuộm thuyền
Đã đành là một chữ duyên
Sao mà lắm nỗi truân chuyên vậy người...
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-19 14:59:58tinhanhdemvang>
Cô đơn

Trao trả cho em những ân tình
Cả hình em đó nắng thu sang
Cả ngàn câu hát ru trong gió
Thêm cả trời thơ khúc rộn ràng

Để lại bên anh hồn ảo não
Gió lùa gác lạnh trái tim đơn
Mong manh bóng nguyệt nơi hư ảo
Buông tiếng tơ lòng với gió sương

Hai ta đôi ngả đường ly biệt
Vạn dặm mờ xa nhớ cũ dần
Ngày về bên ấy ai hay biết
Cánh lá thu buồn lẻ rụng rơi

Xuân sang nỗi nhớ chẳng đầy vơi
Người ơi lối nhỏ hồn trơ lạnh,
Gom mảnh yêu thương ngày bé dại
Ghép lại bè thơ thả dòng trôi...
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn là Em

Một mình em thương nhớ
Một mình anh nhớ thương,
Hai phương trời xa thẳm
Thắm mãi nụ hôn đầu.

Nếu nghĩ tới ngày sau
Anh sẽ là cơn gió
Đến bên em dịu dàng
Mơ màng men tình ái,

Nếu nghĩ tới ngày mai
Anh sẽ làm cánh én
Bay ngày đêm không nghỉ
Chỉ mong rằng gặp em.

Nghĩ đến ngày hạnh phúc
Nghĩ về ngày đã qua
Lá cành già thêm tuổi
Lối cũ rêu xanh dần

Trong triệu lần yêu thương
Vẫn còn hương tóc em
Trên tóc mềm của em
Còn đây bàn tay ấm,

Nơi mạch ngầm trái tim
Chẳng cần tìm ở đâu
Hình em trong tim anh
Hình anh nơi em đó.

Anh và em dù có
Xa cách nhau bao lâu
Chỉ mình em là đủ
Cho một trái tim này.
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-06 16:01:29Viet duong nhan>
Vắng Em

Người ra đi mới nhớ về cội gốc
Đêm lặng buồn nếm trải nỗi cô đơn,
Anh xa em mới giật mình chợt thức
Mơ gót hồng về lại bậc thềm xưa.

Còn lại đây, còn lại những cơn mưa
Từng sợi mảnh giăng đầy bên khung cửa
Tiếng đàn buồn chẳng còn ngân vang nữa
Hoa rã rời, cánh mỏng, rụng tả tơi,

Còn lại đây, còn lại trong chơi vơi
Đưa tay với cánh buồm xa chao đảo
Sóng gầm gào, lắc lư trong cơn bão
Cánh chim chiều mòn mỏi dõi về đâu,

Cánh chim chiều mòn mỏi dõi về đâu
Khi sầu hận nơi chân trời sâu thẳm
Giăng mù mây khỏa lấp chốn xa xăm
Một nỗi nhớ phủ đầy trên bến lạnh,

Một nỗi nhớ phủ đầy trên bến lạnh
Men rượu nồng đắng ngắt trái tim anh
Long lanh đọng giọt tình rơi đáy cốc
Dốc cạn lòng gửi thương nhớ về đêm...

Êm ả quá ! Khi bước vào cõi chết
Kết đoạn tình bên giấc mộng ngàn thu.
R
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Khoảnh khắc

Phải chăng đó khi đêm tàn rụng xuống
Ta giật mình chợt thấy nhớ về nhau
Phải chăng đó trên nỗi buồn sót lại
Vẫn còn em trong khoảng nhớ cô đơn

Nếu còn nhau sao chẳng thấy trở về
Để nỗi nhớ cứ cũ dần nỗi nhớ
Từng giờ trôi kỉ niệm cũng phai dần
Và còn đó, còn chỉ là khoảnh khắc...
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày mai

Đã biết ngày mai em sẽ xa
Bên ta còn lại với mình ta
Chênh vênh nỗi nhớ treo rèm cửa
Một nửa hồn hoang nửa ngỡ ngàng

Ngày mai tiệc cưới nhà bên ấy
Rộn rã mừng vui đón em qua
Anh về tìm lại sau trang giấy
Nét mực nhòa phai chữ mấy dòng

Nặng trĩu phòng không trái tim sầu
Níu kéo làm chi chỉ thêm đau
Chôn sâu đáy mắt mầu hi vọng
Xâu nửa vòng hoa kết tình đầu

Dẫu biết ngày mai chẳng còn nhau
Chẳng còn dìu dặt bản tình ca
Vẫn ôm tình lẻ trong tim vỡ
Tiếng sáo u buồn vẫn ngân nga...

Biết vậy thời gian chẳng thể dừng
Dễ đâu nước mắt khóc người dưng
Ngày mai thôi nhé, thôi từ tạ
Dã biệt đôi đường hỡi tình ta.
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-29 05:19:06BĂNG NGUYỆT>
Khoảng cách

Nơi em đến cả mùa xuân vẫy gọi
Khắp đất trời thắm mãi một mầu xanh
Trên mắt em từng giọt biếc long lanh
Đầy hi vọng tràn niềm tin phấp phới

Nơi ngục tối cũng là nơi anh tới
Đắng tình yêu ngọt những vị u sầu
Hương lửa nồng đã tắt lịm từ lâu
Mầu lạnh lẽo vươn dài trùm vũ trụ

Nơi em đến màn đêm còn đương ngủ
Nắng hồng tươi rải kín nẻo đường qua
Bạt ngàn đây thêm nữa một rừng hoa
Sắc hòa quện bên hương tình ngào ngạt

Anh đứng giữa khoảng trời chiều phai nhạt
Mây lặng lờ theo gió hững hờ trôi
Mơ ước đành gửi trọn nơi xa xôi
Khi đêm tối chiếm dần đi ánh sáng

Nơi em đến những hồn thơ lai láng
Mải mê cười đắm đuối tiếng chim ca
Ngàn vũ điệu cho lòng em nghiêng ngả
Lả lướt bay trên phím nhạc mơ màng

Anh bước về căn gác nhỏ hoang tàn
Cây đàn cũ vài câu thơ dang dở
Ô cửa trống nhưng lòng không rộng mở
Chua xót thời lầm lỡ lạc mùa xuân...

Bởi khác cảnh hai mảnh đời hai ngả
Em chải chuốt vuốt ve cùng vàng ngọc
Anh nặng gánh bên sườn đồi ngang dọc
Đôi bàn tay chai sạn gió sương đời

Một khoảng cách xa ngàn vòng tay với
Đêm lặng thầm theo mộng tới bên nhau !

R
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Tình xuân

Có mùa xuân nào trẻ mãi không em?
Cho cỏ lá không úa vàng nỗi nhớ
Nắng chiều phai tàn tạ khoảng tường loang
Khuyết một góc nơi tâm hồn sâu lạnh

Đóa mong manh đón gió cuối mùa sang
Cành trĩu nặng tim sầu thêm đa cảm
Dò u buồn trầm lặng giữa mênh mang
Vài sắc nhạt phủ vàng trên bến nhỏ...

Có mùa xuân nào trẻ mãi không em?
Để nỗi nhớ chẳng về bên gõ cửa
Để mầu xanh còn xanh, xanh thêm nữa
Nụ hôn đầu trẻ mãi chẳng già nua,

Có gì là mãi mãi đâu em !
Dẫu vẫn biết đó là điều không thể
Nhưng tình ta tháng năm đời dâu bể
Xuân dù tàn mãi mãi vẫn còn xanh.
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ

Nhớ chiều thả nhẹ bước êm
Nhớ em thả bóng trước thềm gió xuân
Nhớ anh cát bụi phong trần
Nhớ ban mai sáng trong ngần mắt em
Nhớ đêm tơ mảnh buông rèm
Nhớ người áo mỏng môi mềm dịu hương
Nhớ người yêu nhớ người thương
Nhớ thuyền khoác một màn sương giữa dòng
Nhớ em nhớ những chờ mong
Thương thân bèo bọt long đong kiếp người
Nhớ em nhớ những nụ cười
Một,hai,ba,bốn,chín mười nhớ thương
Nhớ khi lạc bước ven đường
Đôi nhành hoa tím tựa tường gió rung
Nhớ hồn xưa,chốn mông lung
Chênh vênh tựa bóng hoàng hôn cuối chiều
Nhớ về nửa mảnh trăng xiêu
Chạnh lòng lữ khách cô liêu giữa đời
Cánh hoa lòng lẻ rụng rơi
Lệ tình đẫm ướt khoảng trời gió mưa.
Nhớ em nhớ những ngày xưa
Ngày nào chung bước đón đưa em về
Giờ đây năm tháng ê chề
Lối xưa phủ bụi em về nơi đâu?
Một ngày tháng bảy mưa ngâu
Tìm em trên bến sông sầu chơ vơ.
Nhớ câu viết nhớ vần thơ
Tình duyên hư ảo mộng mơ mịt mờ
Sóng đùa bến cát thờ ơ
Sóng buồn biển cũng hững hờ vậy thôi
Nỗi niềm gửi áng mây trôi
Nhớ nhung gửi gió về nơi cuối trời.
Người ơi còn nhớ những lời
Thề non hẹn biển đời đời có nhau
Cung đàn vọng nhịp mai sau
Khúc vui vẫn giữ khúc sầu trong tim
Lời yêu con nước lặng chìm
Biển sâu biển rộng biết tìm được không?!...
Nhớ ra mình giữa mênh mông
Kéo mây vá khoảng trời hồng mộng ru.
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Giá rét trái mùa

Cứ ngỡ đông tàn, xuân xanh thắm
Hạ về bừng sáng ngọn tin yêu
Hay đâu lạnh lẽo gieo ngang trái
Gợi lại tình xưa nhớ mùa đông

Ngỡ em xa lắc tận mây hồng
Vui chiều cùng tiếng sáo vi vu
Ngờ đâu em đó còn trong mộng
Mộng lạnh, mơ tàn, cõi hồn ru...
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-29 05:22:45BĂNG NGUYỆT>
Trăng rụng

Giật mình bên cửa nghe tiếng nặng
Một ánh trăng suông rụng trước thềm
Bàng hoàng tỉnh giấc đêm thanh vắng
Đưa tay đỡ dậy mảnh vàng rơi !

Ngàn năm soi sáng khắp trăm nơi
Vui chơi đây đó chẳng sầu bi
Sao không trọ lại nơi quyền quý?
Chọn đúng thềm hoang ngã làm gì...

R
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Gửi ngày xưa

Ngày xưa ai nhắc ngày xưa nhỉ?
Lối cũ mưa khô cạn suối nguồn.
Buồn đau rồi để làm chi
Cho vương lửa hận bước đi não nề

Người về nơi ấy cho ta nhắn
Gửi mấy lời thăm tới cỏ hoa
Rằng mai ta sẽ về qua
Đem theo mảnh gió làm quà tặng hoa.
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Vu vơ

Trăng chiếu lòng ai đêm gõ cửa
Mở hồn đón gió uống sương tan
Bâng khuâng ai nhớ, ai thương nhớ
Một mảnh trăng vàng rụng đáy sông
Mênh mông trời thẳm, xa xa thẳm
Đắm kiếp mơ hoa lạc giữa dòng
Gác trống đơn sơ, tim lửa đốt
Chốt hạ tình xưa tiếng thở dài.
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Hồn của gió

Trăng phụ lòng ta trăng lạnh lẽo
Mây phụ tình ta cuốn trôi xa
Nước in bóng lá nằm lặng lẽ
Người bỏ tim người một mình ta.

Mình ta với cõi hồn ta
Chẳng sầu, chẳng hận, vẫn ca, vẫn cười
Dù cho nhật nguyệt chuyển dời
Tim ta vẫn chon hát lời tình yêu,

Dù cho mái nhỏ nặng mưa xiêu
Lả tả chiều rơi nắng nhạt nhòa
Vẫn đây nguyên vẹn câu hò
Hò ơ ! bến mãi đợi đò sang sông.

Lời thề bay giữa chốn mênh mông
Kẻ trông người đợi kiếp không cùng
Mình ta bốn bể vẫy vùng
Mặc ai yêu nhớ mịt mùng về đâu.

Ta đem trả hết âu sầu
Gửi về dĩ vãng niềm đau cuối cùng
Thả hồn ngàn tiếng tơ rung
Buông vào xa thẳm khung trời tự do.
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Quê

Con đi tháng tháng ngày ngày
Gót mòn, gối mỏi đọa đày bao năm
Gối chăn thao thức đêm nằm
Gửi tình theo gió về thăm quê mình.
Quê hương ta chốn thanh bình
Ban mai thả ánh bình minh ngập lòng
Sông dài bến nước đục trong
Vẫn đây sáng giọt nắng hồng sớm hôm
Chợ chiều con tép con tôm
Còn nguyên vị mặn gió nồm biển khơi
Cánh diều xa thẳm lưng trời
Vi vu tiếng sáo chơi vơi lòng người
Ai xa cũng nhớ tiếng cười
Ấm hồn sông nước nặng tình núi non,
Tượng đài mẹ dạ sắt son
Đạn bom nắng lửa áo sờn hai vai
Nuôi con chẳng kể ngày dài
Ấp ôm mầm sống tương lai rạng ngời
Con xa muôn nẻo cuộc đời
Nào quên được tiếng ru hời quê hương.
Tuổi thơ gắn với mái trường
Chiều thương sắc nắng còn vương gót về
Cành me rôm rả tiếng ve
Đỏ trời phượng thắm tràn trề mộng mơ
Em về tôi gửi vần thơ
Kẹp nơi trang vở đợi chờ tình yêu...
Quê hương ơi ! Nhớ càng yêu
Ai đi qua đó có xiêu cõi lòng
Nhớ quê năm tháng chờ mong
Ai về cho gửi đôi lời về quê.
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Nhắn em

Em có về đây trên lối quen
Thả hồn theo ngọn nắng đang lên
Với tay ôm lấy từng cánh gió
Ru nhẹ bờ vai giấc ngủ quên

Em có về đây trên phố xưa
Liễu mềm rủ bóng thoáng đong đưa
Mắt sương đùa nghịch đôi nhành lá
Mưa vá mành che khoảng trời xa

Em có về đây em với ta
Dệt nên khúc nhạc bản tình ca
Cùng muôn vũ điệu say nghiêng ngả
Lả lướt bay qua ngọn sóng trào

Em hãy vào đây giữa hồn anh
Hòa chung máu nóng tuổi xuân xanh
Thắp ngàn ngọn nến đêm huyền ảo
Xây mộng tin yêu mọi nẻo đường

Em có về đây với nhớ thương
Thềm hoa nằm đợi gót em qua
Cành non đương ngóng mùa sai quả
Mái lạnh chờ trông trái tim hồng

Em sẽ về đây hay ở đâu
Đừng đem mưa lệ đến giăng sầu
Ngày sau ai biết ngày sau nữa
Em sẽ về đâu để đón đưa?
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-03 04:17:27tinhanhdemvang>
Trách gì

Mùa thu giận lá vàng rơi ngập lối
Để úa tàn khỏa lấp giấc mơ xanh,
Sao em trách hờn anh khi không tới
Bờ mi buồn đẫm lệ suốt đêm thâu?
Em có biết ngàn ngày trong thương nhớ
Anh vẫn chờ vẫn đợi trái tim em
Nếu anh đến xin em đừng lặng lẽ
Đừng chia ba ngã rẽ cuộc tình xưa
Nếu chiều nay trời lại đổ cơn mưa
Em đừng trách chỉ vì anh tới trễ
Nơi gốc rễ mầm non còn đương ngủ
Tâm tình đầu bụi phủ vẫn sáng trong
Và nếu có những mùa xuân sau nữa
Sắc hương xưa sẽ đưa gót anh về.
Lời thề cũ bên bờ đêm sóng vỗ
Em có còn giữ lại mảnh trăng tan
Tình yêu em cả thương nhớ vô vàn
Anh vẫn khắc trong tim mình nóng bỏng
Sao em trách mùa thu gieo nỗi nhớ
Để u buồn dày xéo trái tim nhau !
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Thoáng qua miền nhớ

Đôi lúc nhớ ngỡ ngàng ôm trăng vỡ
Tha thẩn buồn đùa nghịch với đêm trôi
Có khi say chuếnh choáng áng men tình
Chợt quên hết nỗi sầu nơi nhân thế
Điều không thể đôi khi thành có thể
Đời thực hư, hư thực mãi xoay vần.
Một lần yêu đủ cho ngàn lần nhớ
Kết đoạn tình trăm vạn nỗi thương đau
Còn gì đó ! Cho nhau niềm hi vọng
Sau đêm tàn còn có những ban mai
Ai sẽ quên, ai giữ lại bên lòng
Miền kí ức mỏng manh như sương gió
Ai bỏ mặc đôi bờ đêm sóng vỗ
Biển rộng vô cùng cánh sóng nhỏ về đâu?
Nhìn cuộc đời với muôn vạn sắc mầu
Nơi sâu thẳm ánh cười em ẩn hiện
Tan biến dần theo cõi mộng vô biên.

Đôi phút nhớ lần tìm về dĩ vãng
Từng mảng tình rơi rụng dọc lối xưa
Trời chẳng mưa, bờ mi em chẳng ướt
Cạn trơ lòng khát cháy những yêu thương
Đoạn đường kia son phấn hãy còn vương
Trong đổ nát mảnh gương còn sót lại
Soi hình hài đơn lẻ phủ rêu phong.
Ta tìm nhặt một vài bông cỏ dại
Kết vòng hoa viếng mộ mối tình đầu
Từng đêm thâu linh hồn ta phảng phất
Đến bên em mơn trớn nụ hôn sầu,

Đôi lần nhớ vài đôi lần hoài vọng
Tình mong manh đọng lại đáy tâm hồn.
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-11 16:05:29tinhanhdemvang>
Cõi vắng

Biển lặng sóng buồn đêm khắc khoải
Cô hồn lảng vảng lượn lờ quanh
Âm thanh nặng tiếng tình u uẩn
Sương mờ lẩn khuất bóng trời loang
Mồ hoang lạnh lẽo đơn hương khói
Cõi vắng sầu gieo ướt cả lòng
Bước trong nỗi nhớ tìm kỉ niệm
Não nề tê dại nhịp chân sơ
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Tình cũ hồn đau

Nắng thiêu đốt từng niềm thương nỗi nhớ
Đất khô cằn gió cát cuốn trôi xa
Sông trầm mình giữa trời đất bao la
Tình chết lặng tim ta hòa sỏi đá

Cung đàn yêu xuân về xanh cỏ lá
Nay não nề tê dại cõi lòng đơn,
Chuông chùa rung ngân hồi dài đau đớn
Tiếng bi ai vang vọng mãi canh trường.

Cuộc tình con còn vương kiếp thê lương
Ngày cô quạnh nối tiếp đêm sầu thảm
Bên hồn oan từng chiều thu ảm đạm
Si mê tình đắm đuối bóng vàng phai

Bến ngày xưa chẳng một khách vãng lai
Đò cũ nát phơi thân trần trầm lặng
Rặng phi lao nghiêng mình nghe sâu lắng
Nắng nơi nào lạnh vắng bãi cô liêu

Tháng ngày qua lửa hận đốt tim yêu
Ngàn mạch máu tràn căng cơn uất nghẹn
Ngày đầu tiên yêu thương còn e thẹn
Để bây chừ sôi sục mối tình căm !

Ai có về cho tôi gửi lời thăm
Nơi xa thẳm, tận cuối miền thương nhớ
Người yêu tôi cùng trái tim lầm lỡ
Nửa tình yêu giang dở thuở ban đầu.
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ em xưa

Nhớ em một khoảng trời hồng
Xa em lạnh một mùa đông não nề
Bước về trên nẻo đường quê
Hoa buồn nhỏ lệ tái tê cõi lòng

Tình như biển lớn mênh mông
Em như cơn gió mát đồng lúa xanh
Tình như sương khói mong manh
Ta đem ghép mảnh mây thành gối êm

Chiều nay gió thoảng bên thềm
Vẳng nghe đâu tiếng ru mềm nhà ai
À ơi những điệu ngân dài
Buồn thương cho kẻ trang đài ngày xưa

Ngày xưa trước một mùa mưa
Xe hoa em bước tiễn đưa theo người
Nhìn ai thoáng một nụ cười
Chạnh lòng ta nhớ chín mười nhớ thương

Trải bao cát bụi dặm trường
Ta về ghé lại đoạn đường em đi
Lúa quê đương tuổi xuân thì
Sao em ru hỡi, ru gì hỡi em...

Nhớ em một khoảng trời hồng
Nhớ xưa vẫn một mùa đông lạnh lùng !
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Chợt nhớ tình xưa

Vẫn còn nhớ đêm huyền đêm mộng mị
Đêm nguyên sơ trinh trắng buổi đầu tiên
Vén mành tơ bước đến chốn thiêng liêng
Vịn sương khói anh lần vào hư ảo
Như gió say quay cuồng trong cơn bão
Để tim yêu vồ vập đón men tình

Và từ đó dáng hình em đọng lại
Cuối đoạn tình một ngọn nến trong đêm
Và từ đó những mùa trăng xa mãi
Đêm tàn rồi nối tiếp những tàn đêm

Mùa xuân đến bước về trên lá cỏ
Gót chân êm hụt hẫng giữa dòng đời,
Hạ chẳng thắm như mầu hoa phượng đỏ
Trở lại tim mình tan tác tiếng ve ran,
Thu chỉ về bên nỗi nhớ miên man
Cùng sắc nắng ủ đầy mầu ly biệt,
Một khoảng lạnh nơi đêm dài hiu quạnh
Đông tràn trề giết hạnh phúc mong manh

Rồi từ đây cuộc sống chẳng mầu xanh
Ngày qua nhanh chiếm ngự một đêm vàng
Mầu hi vọng phai dần đầy tuyệt vọng
Bụi phủ dầy đêm nhỏ mộng hồng hoa

Gặp lại em quán nhỏ vắng người qua
Chút ít nhớ len vào hai tim cũ
Đôi ánh nhìn lạc lõng lướt ngang mi
Và có lẽ... Tình yêu về dĩ vãng

Vẫn còn nhớ đêm huyền đêm mộng mị
Đêm nguyên sơ trinh trắng buổi thần tiên !
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Thư cuối cho em

Viết cho em đôi vần thơ lửa khát
Cháy hết mình bỏng rát trái tim đơn
Nơi tro bụi tình yêu xưa vụn nát
Bát ngát hồn trải rộng đến mênh mông

Nhắn cho em lời vọng giữa đêm đông
Đây quạnh quẽ bến sông buồn hiu hắt
Lửa lịm tắt men nồng cay trơ cạn
Chán chê hồn lảng vảng lượn lờ trôi

Gửi lại em tình cũ bạc hơn vôi
Con sóng nhỏ lỡ đôi về lặng lẽ
Cánh buồm non dần xa nơi ngã rẽ
Phía chân trời tẻ nhạt vạt sao rơi

Gọi tên em trong nỗi nhớ chơi vơi
Miền kí ức chưa xa rời tâm tưởng
Từng giọt đắng tình yêu ta tận hưởng
Đẫm lệ sầu nơi đáy mắt khơi sâu

Ta tim em trong muôn vạn sắc mầu
Nơi sâu thẳm anh cười em ẩn hiện
Bóng tỏ mờ sương khói cõi vô biên
Mà điên dại lửa lòng thiêu lạnh lẽo

Ta nhớ nhớ em nhớ con người bạc bẽo
Nhớ mảnh tình nhầu nát trái tim ta
Ở nơi xa tàn tạ ánh dương tà
Và nỗi nhớ già nua cùng năm tháng.
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng vọng trái tim

Anh không về có phải vậy không anh?
Em đã đợi đầy một ngày lặng lẽ
Chân mây xa máu trời loang từng mảng
Gió ru buồn thanh nhạc bản sầu ca

Những ban mai nối tiếp ánh chiều tà
Vẫn tâm niệm một ngày anh sẽ tới
Chờ tin anh vốn là điều không mới
Vẫn rối lòng khi thoáng nụ cười quen

Biết anh còn nhớ nữa hay đã quên
Người con gái bên mối tình thuở ấy,
Hôm nay đây sinh nhật của em đây
Sao hoang vắng và u buồn đến vậy

Nếu đến rồi xin anh đừng đứng đấy
Lại bên em tình ta dậy sóng trào
Để tin yêu sống lại phút ngọt ngào
Miền u tối như tan vào hư ảo

Nhớ năm xưa những lời anh từng bảo
Rằng chúng mình mãi mãi thuộc về nhau
Sao giờ đây chỉ thấy có niềm đau
Mình em lạnh nghĩa trang buồn hiu quạnh

Em vẫn biết anh thường về viếng mộ
Nấm mồ đơn đỡ lạnh lúc anh kề
Trái tim em giữ trọn cả lời thề
Dù kiếp sống đã xa rời trần thế

Gần anh luôn hẳn là điều không thể
Cuộc đời kia dâu bể mãi vần xoay
Anh hãy sống cho trái tim vẫn cháy
Riêng từng giờ anh cầu nguyện cho anh

Đêm qua nhanh rồi lại những ngày xanh
Tia hi vọng kết tinh thành đuốc lửa
Gió mưa nào vũ bão đi chăng nữa
Vẫn còn đây nguyên vẹn cuộc tình mình

Nếu một ngày kiếp sống được hồi sinh
Thì hãy chọn tình yêu ta anh nhé
Sinh nhật này anh không về bên bé
Nhưng biết rằng ta vẫn đợi chờ nhau.
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm lặng

Đêm càng sáng trăng càng xa xa thẳm
Ánh nhạt nhòa lớp lớp trải sầu vương
Người lữ khách cô đơn ôm nỗi nhớ
Bóng liêu xiêu tựa gió cuối con đường

Tìm gì anh? Phía đó có gì đâu !
Sắc mầu cũ lẫn vào nơi mờ ảo
Tình yêu xưa trong say lảo đảo
Vụt tan rồi kỉ niệm hóa mây bay

Gọi tên người, người có biết có hay
Sao chẳng đáp, sao âm thầm trầm mặc
Như biển chết như linh hồn lẩn khuất
Để tội tình giấc mộng đẹp trong mơ

Ai còn đó, ai đã quên hay nhớ
Hay thẫn thờ chờ đợi lá khô rơi
Ai bước vội sợ mùa thu mau tới
Kéo úa tàn phủ lấp nẻo xuân tươi

Hỡi ai đó nếu trở về quá khứ
Nhặt dùm tôi cơn gió lạc sau rừng
Đem về đây vài nhánh lá hoa rung
Làm bia mộ cho nấm mồ tình cũ.

Đêm thêm sâu lá hoa buồn ủ rũ
Ánh tỏa mờ chìm lặng giữa màn sương
Người lữ khách cùng ta cuối con đường
Đầu ngọn gió chơi vơi niềm hoài vọng.
Lang thang khắp nẻo chân trời
Lướt qua biển nhớ tìm về sông tương
Phồn hoa cát bụi dặm trường
Xa rồi tim vẫn còn vương tơ tình
Linh Phong
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»