Diễn Đàn » Nhật Ký online

Trò chơi...

3 trả lời, 1.786 lượt xem — Trang 1 / 1
Lạ !
Em bao giờ cũng thế,cứ những khi gã ngỡ sắp có được em rồi thì em lại lảng tránh hắn...
Ừ,có lẽ là gã hiểu em.Mà cũng không.
Lạ...

Khi gã không còn chờ tiếng chuông đt của em lúc nửa đêm nữa thì em lại gọi...rồi lại biến mất..để rồi,em lại xuất hiện.

"Em yêu anh"
Lời em nói khi gã vẫn đang mở nhạc rất to...để rồi,em lại chối biến.

Em chỉ xuất hiện trong cuộc sống của gã khi sắp bước sang một ngày mới.
Khi em say.
Khi em không ngủ được.
Khi em cần một ai đó lắng nghe em nói.

Còn những khi cám dỗ đời thường vây lấy em,em có nhớ đến gã không nhỉ ?

Em luôn dằn vặt mình vì những cái đã qua.Có phải vì thế mà em không muốn đến bên gã?
Hay là em k yêu gã thật,như lời em nói !

Mà,tình cảm gã dành cho em có đủ lớn để tin rằng đó là tình yêu?
Không biết nữa.


Bản thân gã cũng đang chứa đầy bất ổn.
Sợ rằng em cứ như thế thì cũng đến ngày gã mệt mỏi và buông xuôi.
Chỉ lo cho em thôi.

Mệt,không nghĩ nhiều nữa.
Đi đâu chơi bây giờ nhỉ?
Hạnh phúc một chiều lang thang như gió
Em buông dây diều..
Anh đi tìm khắp nẻo tháng năm trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Sao thế nhỉ?
Một ngày đi chơi mệt bã người,hát hò khản cả giọng....
Mệt!
Vậy mà trong cái vòng quay vội vã ấy,suy nghĩ của gã vẫn hướng về em.Vẫn chờ vô vọng một tin nhắn,một cú nháy máy.

Quên được em không,chắc là không rồi.
Nhưng,không thể nhìn mãi về phía em.Nếu không,sẽ chẳng có gì để người khác yêu đâu !
Hạnh phúc một chiều lang thang như gió
Em buông dây diều..
Anh đi tìm khắp nẻo tháng năm trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Mình bất lực thật rồi !
Không thể giúp em thoát khỏi cái bóng tối em tự tạo cho mình...
Uh,cũng phải,chỉ tại mình nghèo không có đủ tiền để mua được không gian và thời gian để có thể ở gần bên em.

Mình vô dụng quá.
Tiếc là mình không thể thích nghi được với cái vòng quay của cuộc sống bây giờ,để có thể là một kẻ khác,tàn nhẫn và lạnh lùng và chai lì cảm xúc hơn...


Thôi,không nghĩ về em nữa nhé.
Sống,cho mình trước đi đã.
Nhưng lại cứ lo cho em,sợ em vấp nhã nhiều hơn để rồi không muốn đứng thẳng dậy nữa.

Mình đang làm cái quái gì đây?
Điên thật rồi...
Hạnh phúc một chiều lang thang như gió
Em buông dây diều..
Anh đi tìm khắp nẻo tháng năm trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Đi hết một con đường dài
Lại thấy mình
Đang lục lọi ảo ảnh của chính mình

Đi hết một ngày gió lạnh
Lại thấy mình
Đang trốn trong mùa đông

Mưa thì vẫn chảy dọc
Nắng cứ đổ nghiêng
Còn lại tôi
Không là nhiều mệt mỏi
Không là nhiều niềm vui
Chỉ là sợi khói
Trôi...
Lững lờ vào đêm
....
Hạnh phúc một chiều lang thang như gió
Em buông dây diều..
Anh đi tìm khắp nẻo tháng năm trôi.
Đăng nhập để trả lời
0