📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đôi dòng thơ thẩn... 🔒

1.619 trả lời, 221.747 lượt xem — Trang 15 / 54
Anh Viết Đôi Dòng


Anh sẽ viết đôi dòng thăm hỏi nhé
Mấy tuần nay sang nhà mới bận không?
Hết rảnh rồi nên cũng ít lòng vòng
Em vất vả bộn bề theo cuộc sống


Giữa chúng mình là khoảng không gian rộng
Nối cầu đời bằng nhịp điệu lời thơ
Em vẫn là cô gái nhỏ đơn sơ
Hay đã lớn dạn dày thêm đanh đá


Hãy kìm giữ cho hồn mình thong thả
Thóat buộc ràng của công việc tiền nong
Tự do ta, hạnh phúc vốn tự lòng
Không có thể có ai ràng bó buộc


Em nhớ nhé, đừng bao giờ bỏ cuộc
Nhắm theo hòai mục đích đã nêu ra
Dù sao chăng, dẹp bỏ hết phiền hà
Để cố học bước chân vào đại học


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.08.2013 14:57:02 bởi duong hong thuy>
Mến chào nhà thơ Diên Vỹ,
Xin mạo muội có bài thơ đối đáp " phố sương mù giờ đã ra sao " :
 
          CON ĐƯỜNG NHỎ NGÀY NÀO
      (từ Phố sương mù giờ đã ra sao của Diên Vỹ) 
 

Đồi Robin – con đường nhỏ ngày nào
Tay trong tay chú cháu mình leo dốc
Dọc lối đi hai hàng ngo cô độc
Sương lạnh lùng cứ nhỏ giọt rưng rưng.
 
Chú chưa bao giờ dám nói chú thương
Cô gái nhỏ bước tung tăng chân sáo
Sợ cặp mắt thơ ngây buồn một dạo
Chia rẽ chú cháu mình đến… ngàn sau !
 
Có thể thương – không nói – thật là đau
Vì tuổi tác – vì éo le - định mệnh
Nhưng khi xa – dù bận gì cũng đến
Để nhìn nhau trao trìu mến vô cùng.
 
Phố sương mù vẫn quạnh quẽ mông lung
Con đường nhỏ những trái dâu màu đỏ
Rơi hững hờ buổi hoàng hôn hôm đó
Như nụ hôn đầu - thuở nọ không quên !
 
Dương hồng Thủy
(17/08/2013)

 
 
 
0
Xin chào DV ,Hôm nay cuối tuần buồn quá CĐ xin họa 1 bài thơ vào trang của DV ,hy vọng DV không cãm thấy khó chiụ , chúc DV cuối tuần vui vẻ


ơ..sao lại khó chịu... :) bạn cứ tự nhiên á....cảm ơn bài thơ của bạn nhé...! Chúc một cuối tuần thật vui...!

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-10 05:46:11diên vỹ>
Con đường Xưa ấy...


Con đường xưa nắng vàng cây
Nghiêng nghiêng dáng liễu bóng gầy em qua
Bướm vàng bướm trắng la đà
Theo màu áo tím sang nhà làm quen

Con đường xưa ấy trăng lên
Để quên cả một nàng tiên trong vườn
Ánh vàng thắp sáng vườn hồng
Vườn hồng thấp thoáng bóng nàng hái hoa…

Con đường mưa trắng nhạt nhoà
Nước rơi bong bóng vỡ oà từng cơn
Thương cô em nhỏ chân trần
Về trong mưa gió vũ vần tháng năm

Con đường xưa ấy… xa xăm
Bóng trăng đã vỡ một vầng chia đôi
Con đường xưa ấy..cút côi
Quạnh hiu nỗi nhớ người ơi là người…


r
Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-14 09:13:50Huyền Băng>
Cám ơn bài thơ của Đuyên Hồng nhá !


___________________


buồn vui...

yêu mà không thể nói
thương mà chẳng thể trao
ta nhìn người im lặng
người nhìn ta....lo âu...!

đời chỉ là cõi tạm
sao..vương lắm phiều ưu
ngày mai về cát bụi
hỏi lòng còn luyến lưu?

ta không tìm hạnh phúc
bởi trần gian có đâu...
ta không màng vui khổ
chỉ mong đời qua mau...

đã biết tình qua vội
mà dòng lệ vẫn rơi
đã biết tình hay đổi..
mà vẫn thế..buồn vui...!

Nov. 01, 2006

r

0
làm sao ...

người yêu ai thế hở...?
một thoáng mây ngang trời..
hay yêu vì sao lạc
giữa màn đêm chơi vơi?

ta buồn vui sớm tối
lận đận cùng tháng năm
những mùa yêu qua vội
cho hồn ta thăng trầm

thu qua rồi người ạ
lá vàng nay xác xơ
phố mùa đông buốt giá ...
đất trời như bơ vơ ...!

đôi lời thơ người viết
mang nỗi buồn xa xôi
hai nửa trời cách biệt
làm sao gởi đôi lời ...!





0
người ạ

năm tháng lại qua,
phía trước con đường mù mịt
sau lưng khoảng trống phủ vây
ta nhớ người nên thèm hoá thành mây
để sớm tối về chung hai buổi

nơi người ở, mùa đông đang tới?
hay thu còn vương vấn ngoài hiên
đôi chiếc lá trên cành sót lại
mà sao nghe đầy ấp muộn phiền

ta buổi sáng nhìn dòng đời trôi ngược
quá khứ ơi ! xin hãy ngủ ngoan
ta cuối nhặt đôi dòng thương cảm
nên trả lại cho người ...hay ...cứ đeo mang ?



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-13 06:53:51Đuyên Hồng>
Trích đoạn: diên vỹ

nơi người ở, mùa đông đang tới?
hay thu còn vương vấn ngoài hiên
đôi chiếc lá trên cành sót lại
mà sao nghe đầy ấp muộn phiền



Đầu Đông

Ông mặt trời ngái ngủ
Đỏ quạch trùm mây đen
Vỉa hè vương lá phủ
Ngỡ ngàng bàn chân quen

Heo may ùa xuống phố
Tím tái làn da khô
Dáng ai về trong gió
Rùng mình giọt mưa thưa

Đã nghe hương bếp lửa
Thơm lừng mùi ngô khoai
Đã thèm hơi chăn gối
Tiếng đôi cô thở dài…

Sương mù rơi xuống vội
Chén chè xanh bốc hơi
Không mồi, mấy thằng bợm
Rót rượu… từng ly vơi…

Có một người cô lữ
Nhìn mây bay trên trời
Thả lòng theo ngọn khói
Nhớ nhà buồn khơi khơi…
Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-16 16:45:12diên vỹ>
em ở xứ người

em ở xứ người...nên vất vả hơn
ngày và tối vào ra cùng nỗi nhớ
anh biết không, đôi khi chợt buồn vô cớ
ngửa mặt nhìn trời ..mới biết đơn côi ...

em ở xứ người ..dầu vui cũng có vui ..
nhưng bao bận vẫn khóc cười anh ạ
dòng lệ rơi chia thành hai ngả
một cho phận mình, một cho nỗi nhớ xa xôi

em ở xứ người, ..nên hoá lẻ loi
thường ngắm nắng, nhìn mưa mà ao ước
anh cũng biết, thời gian làm sao quay ngược
nên ...em chỉ lặng thầm ... biết trách sao đây

không biết đã bao lần em ước làm mây
thèm bay mãi về chốn không cùng trời đất
để em chẳng giới hạn mình trong khuông hình duy nhất
và niềm mơ em ...sẽ cất cánh bay cao ....


Nov. 15, 2006

r

0
Thơ Thẩn Cùng Thơ

Đêm nay ghé thơ thẩn cùng em nhé!
Chuyện đời thơ đôi lúc cũng như mơ
Anh nói ngay, anh nói thật, em ngờ
Anh nói xạo, em lại cho là thật

Nói với em, nhiều khi anh buồn nhất
Là chẳng ai chịu tìm hiểu, lắng nghe
Chuyện vẩn vơ cũng tìm cách kéo bè
Nên thơ héo thơ buồn đau rũ rượi

Vườn thơ nhỏ anh vẫn hằng vun tưới
Cho thêm xanh hoa nở tựa vườn em
Anh thật lòng nói đó, đấy em xem
Trong câu nói có gì là giả dối

Cám ơn em, không vội vàng bắt tội
Áo tình thơ đã cởi bỏ tu tiên
Mong làm sao vứt lại những lụy phiền
Cho cuộc sống được bình an vô sự

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-16 16:45:28diên vỹ>
Trích đoạn: diên vỹ

em ở xứ người

em ở xứ người...nên vất vả hơn
ngày và tối vào ra cùng nỗi nhớ
anh biết không, đôi khi chợt buồn vô cớ
ngửa mặt nhìn trời ..mới biết đơn côi ...

em ở xứ người ..dầu vui cũng có vui ..
nhưng bao bận vẫn khóc cười anh ạ
dòng lệ rơi chia thành hai ngả
một cho phận mình, một cho nỗi nhớ xa xôi

em ở xứ người, ..nên hoá lẻ loi
thường ngắm nắng, nhìn mưa mà ao ước
anh cũng biết, thời gian làm sao quay ngược
nên ...em chỉ lặng thầm ... biết trách sao đây

không biết đã bao lần em ước làm mây
thèm bay mãi về chốn không cùng trời đất
để em chẳng giới hạn mình trong khuông hình duy nhất
và niềm mơ em ...sẽ cất cánh bay cao ....



Đọc thư em


Em kể bên kia em buồn lắm
Lang thang thơ thẩn ngắm trời mây
Xứ lạ người thân đều vắng bóng
Buồn chẳng có ai để giãi bày…

Em nói thu về tuyết lạnh bay
Lá phong vàng nhuộm cả đường cây
Em chia nỗi nhớ thành hai nửa
Lệ cạn cho người phía chân mây…

Sao chẳng chia anh ít nỗi buồn
Những chiều lạnh lẽo tiễn hoàng hôn
Những đêm thức giấc nằm nghe gió
Ước ấm môi hờn một nụ hôn…

Giá mà gánh được cho em nhỉ
Thân gái dặm trường cảnh tuyết sương
Lạc bước tha hương đành dứt áo
Hận mình lỗi hẹn với người thương…

Cười lên một chút thôi rơi lệ
Anh gửi về em triệu bông hồng
Chia giấc mộng vàng đêm quạnh quẽ
Sang làm tia nắng ấm tầng không…

r
Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

0
cám ơn bài thơ của ĐH nhé...

người viết cho ta ...

người viết cho ta một...bài thơ
có nhớ, có thương, có chút tình mộng mị
ta đọc, ta say,
và ta chợt nghĩ...
giá như mà....!
....
rồi bỏ lửng ước mơ !

ừ! cuộc đời đâu đẹp như thơ
nên năm tháng vẫn dài thêm năm tháng
phiền ưu in hằn trên trán
tóc ngả phai màu, vầng mắt hoắm sâu ...!

không biết mai này mình sẽ về đâu
ai có nhớ những vần thơ vừa viết
hay cuộc sống đời thường cay nghiệt
mộng phai nhoà, thơ cũng biến tan

vần thơ người, xin được phép đeo mang
dầu con chữ chỉ là con chữ
nhưng tâm hồn của những người cô lữ
dễ cảm thương qua câu nói đơn sơ ...

xin đừng cười sao ta quá mộng mơ
xin đừng trách sao lòng ta mềm yếu
mà xin hãy hiểu
cô đơn giữa trời ..
nên ta ao ước mông lung ...

Nov, 16, 2006

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-23 12:27:08Huyền Băng>
chuyện trò cùng anh ..

chuyện trò cùng anh, để nhớ về quá khứ
cái thời đôi mươi còn quá nhiều do dự
nửa yêu người,
nửa sợ đau thương...

anh bây giờ tuổi đã phong sương
em cũng lớn theo năm dài tháng rộng
những mơ yêu đã thôi mong ngóng
còn lại trong tim một luyến nhớ xa xôi

nhắc lại chuyện ngày xưa ...anh bậc cười
khờ dại quá cái thời ...chưa lớn
nên tầm nhìn không xa,
nên yêu mà hờn giận
để ruốt cuộc mình không trọn vẹn cùng nhau

chuyện trò cùng anh, em chợt ước ao
giá như có thể xuôi ngược dòng quá khứ
để em sẽ yêu mà không hề sợ
mưa nắng cuộc đời ta che giúp vượt qua

"tình yêu nào rồi cũng phôi pha .."
em khờ quá khi tin câu nói ấy
bởi suốt đời trong em, anh vẫn vậy
nên xa cách lâu rồi ...mà quên có được đâu..!

nov. 16, 2006
r

0
mơ cùng anh

chợt thèm yêu anh như cái ngày xưa còn bé ...
để biết khóc cười theo những buồn vui...
bây giờ lớn, lại hiểu đời
nên vô cảm, nên tự thấy mình lạc lõng

anh còn biết yêu không?
hay cũng như em chẳng còn thèm ước vọng
ôi cuộc sống đời thường biến mình thành những cái máy biết đi...

chợt nhớ về ngày xưa, chợt chán ngán thị phi
chợt thèm muốn tạo cuồng phong bão tố
hay...anh sẽ cùng em đi về phía không lộ
chôn hai tâm hồn trong thế giới ảo hư...

mình sẽ thoát trần gian, hoặc làm kẻ ẩn cư
sống với núi rừng, với trăm ngàn muông thú
nơi đó sẽ không có loài người, sẽ không có trăm ngàn sự dữ
chỉ thiên nhiên, và đôi trái tim yêu...

chợt thèm biết bao cái cảnh ngắm mây chiều
và đêm với sóng, với trăng..với muôn ngàn tiếng gió
anh sẽ cùng em...mới hoa với cỏ
mình sẽ bình yên....anh nghĩ thế không?

nov. 22, 06

0
Trích đoạn: diên vỹ

mơ cùng anh

chợt thèm yêu anh như cái ngày xưa còn bé ...
để biết khóc cười theo những buồn vui...
bây giờ lớn, lại hiểu đời
nên vô cảm, nên tự thấy mình lạc lõng

..............

chợt thèm biết bao cái cảnh ngắm mây chiều
và đêm với sóng, với trăng..với muôn ngàn tiếng gió
anh sẽ cùng em...mới hoa với cỏ
mình sẽ bình yên....anh nghĩ thế không?

nov. 22, 06


Cắp guốc dzô đây chơi với sis, đọc ngay câu đầu tiên thì hú hồn hú dzía tự dzấn bản thân ngày xửa ngày xưa có iu ai hoh nữa nhưng muh nghĩ lại, be bé xiu xíu cũng biết "yêu" chứ nhỉ, mà quyền nào cấm đoán được hè

Con nít biết yêu

Chẵng nhẽ nào chỉ người lớn biết yêu
Quyền nào cấm con nít không thể nhớ
Em hồi tưởng về ngày xưa - cái thuở
Tóc chỏm đầu hai đứa cụng vào nhau

Cục u to kiêu hãnh phía trên đầu
Từ con nghé rùng mình trâu vạm vỡ
Đọ sừng nhau phá lên cười vỡ chợ
Ục ục đau rúc rích lại té cười

Nhớ anh từ khi ấy - thật đấy người
Về nhà cứ mơn mơn vầng trán ấy
Khúc khích cười mẹ la lần thứ mấy
Vẫn chẳng hề, cứ để vậy mà hay

Theo tháng ngày cục u cũng dần bay
Em phỗng phao hoá thân thành thiếu nữ
Vấn vương anh gởi thơ niềm tâm sự
Tự lúc nào nhớ bỗng hoá thành yêu

Để giờ đây anh hỏi ai yêu nhiều?
Em sẽ nói em hơn anh là chắc
Thắc mắc ư..không nói đâu ngại lắm
Dẫu anh cười..Ứ kệ nhé...ngày xưa....

Thả bài thơ dzô nhà sis rùi lọc cọc guốc chạy đi chơi tiếp
Chúc sis mtlb luôn dzui khoẻ nghen
:x
T_LS
0
Chị cám ơn Triều Sương ghé thăm và viết một bài thơ thật dễ thương về cái tuổi be bé em nhé ...!
Chúc em thật vui  và luôn có những bài thơ sâu lắng và dễ thương cho các bạn cùng chị thưởng thức á !

Mến !

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-09 07:42:52Huyền Băng>
buổi học cuối mùa

buổi học cuối mùa lưu luyến xiết bao
cô giáo đứng lặng nhìn cả lớp
đám học trò hôm nao vô tư đùa cợt
nay cũng chạnh lòng đôi phút bâng khuâng

ba tháng trời tuy chẳng đủ kết thân
nhưng dạ nhớ lòng thương thương lạ
đồng hồ điểm, đám học trò vội vã
sợ ngừng đôi giây chân sẽ vướng bước chân

chúc cô câu vui, ta bước  ngập ngừng
lời cảm tạ định tỏ lòng cô rõ
nhưng ngại quá giữa cuộc đời trăm ngàn sự khó
nói câu thật lòng e hóa dối gian...

mùa học qua rồi ta vẫn ngỡ ngàng
thóang phút chốc thời gian ba tháng
năm cứ dần trôi, mà kiếp người hữu hạn..
và mơ ước thì...muốn bay vút trời mây...!

r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-09 07:27:22Huyền Băng>
một thoáng vu vơ

ta - người rồi sẽ ra sao?
khi hai mơ ước không cùng chung hướng
hay tất cả rồi chìm sâu trong trí tưởng
để lại quanh mình với nổi nhớ hôm nay....

có những ước mơ không biết sẽ chạm được tầm tay
hay ta cứ như con khờ ngồi đếm lá
cuộc đời chia trăm ngàn hướng lạ
không biết rẻ hướng nào để bước đến ngày mai
 
ngày trôi qua, ta xoè ngắm bàn tay
tuổi quá nửa mà bàn tay vẫn trắng
nhìn quanh mình vẫn là vắng lặng
chỉ cây cỏ im lìm cùng với mây trôi

hội ngộ rồi vẫn phải xa thôi...
câu từ biệt định tặng nhau phút cuối
ta - người hai cuộc đời lầm lũi
có gặp nhau không mà hò hẹn ngày sau?

chúc một lời vui...ta vội bước mau
sợ lưu luyến sẽ chạnh lòng thương cảm
trời của đông trông mây sầu u ám..
gió quất vào lòng một vết cắt thật đau....
 
r







0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-08 10:26:54Đuyên Hồng>
GIẢ DỤ NHƯ
 
 
Ví dụ vần thơ anh biết nói
Những ngôn từ rải kín lối yêu đương
Ví dụ thôi, thơ em là tiêng gọi
Bao bướm hoa kết mộng vàng nhung…
 
Thơ yêu thơ như tớ yêu bên nớ
Người đợi chờ người mong nhớ cơn mơ
Và cuộc sống có nhiều hơn mọi thứ
Bên tình thương ta có cả tình thơ…
 
Giả dụ như em không tới nữa
Và anh thôi hò hẹn một lần xem
Tim nhảy nhót, nhớ thương luôn quậy cựa
Đưa nỗi buồn vơ cớ ngập bóng đêm…
 
Giả dụ như lời thơ em là thật
Như lòng anh chưa gian dối bao giờ
Ta sẽ cháy hết mình thiêu đốt
Những khát khao trao tới tận tàn tro…
 
 
Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-09 08:13:38Huyền Băng>
 
Nói cùng em ,

Cuối mùa rồi em nhỉ!

Thế là chị em mình lại thủ thỉ chuyện tào lao...
Nào trăng với sao, nào hoa với bướm
Rồi chuyện nắng sớm, ... trời cao
Và những bóng ai thấp thoáng ghé vườn đào...
Em lay chị, bóng nào trông được nhất...?

Những nỗi lòng từ một nơi rất mật
Chia cùng nhau và tâm sự cùng nhau...
Để mùa sang em lại tiếp tục chào...
Chào chị nhé em phải vào lớp tiếp !
Uh thì ráng, ráng cho tròn một kiếp
Kiếp học hành cực khổ lắm em ơi!
Nhưng đến nay tuổi chị đã lớn rồi...
Vẫn mơ nhớ ngày ngồi trong lớp học...

HB



chúc cô câu vui, ta bước ngập ngừng
lời cảm tạ định tỏ lòng cô rõ
nhưng ngại quá giữa cuộc đời trăm ngàn sự khó
nói câu thật lòng e hóa dối gian...



sao vậy em, tại sao không nói thật...
đời dối gian nhưng nào phải là ta
hãy nói đi những tiếng nói thật thà
cô sẽ biết...lòng chan hoà hạnh phúc
Có những lúc... không xa hoa vật chất
chỉ lời thôi mà ấm tấc lòng ai.
đường em đi còn những đổi đường dài,
đừng ngại nhé lời tri ân cảm mến !

HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-07 17:52:37Huyền Băng>
em cám ơn chị ghé thăm em ...! Hỗm rày không gặp ...! Nhớ !

đôi lời cùng chị

vâng, mùa đã sang rồi chị ạ !
bài vở trả về thầy, em tiếp tục giấc mơ
có những giấc mơ màu xanh ảo tưởng
để em khúc khích cười cho những cái ngu ngơ

vườn của chị có muôn đoá hồng nở rộ
vườn của em có trăm giấc mộng lên ngôi
hồng của chị sẽ thơm màu cuộc sống
trăm giấc mơ em sẽ chạm tít mây trời

mình sẽ hẹn ở mười năm tương hội
để trông em, trông chị khác xưa
tuổi sẽ hoá già nua cùng năm tháng
nhưng giấc mơ không đổi theo mùa

em gởi chị lời thương yêu nhất
và câu chúc vui với tất cả tim lòng
mặc cuộc sống trôi qua bằng tai kiếp
mình vẫn khúc khích cười đi giữa những cuồng phong...!
 
r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-07 17:51:01Huyền Băng>
khi tất cả là phù du

bài thơ tặng nhóc !


khi tất cả là phù du
thì cuộc sống có còn gì là ý nghĩa
người vô tình, cái đau trong ta càng thấm thía
chợt giật mình, ta khóc với đêm thâu

người có còn yêu ta đâu
mà cái nhớ , cái thương da diết
chân bước cùng đời, thời gian cay nghiệt
không xoá được dùm nỗi khổ trong tim

xung quanh...cây cỏ im lìm
người là đá, hay là chi thế hở
nắng bên đời cũng không che chở
chỉ giọt mưa lất phất sẻ chia...

ta và người như đã xa lìa
giọt nước mắt rơi đằng sau đêm tối
người có bao giờ tự hỏi
vì sao lòng ta ...đau đến thế không ?

...
 
r

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-26 12:17:35Đuyên Hồng>
GẤU NGỦ ĐÔNG
 
Chạy trốn tình yêu!
Em như con gấu ngủ đông đã nhiều
Em trốn bài thơ
Trang web đâu còn lửa
Em trốn từng con chữ
Nên con chữ bây giờ hóa gió thành mưa
Rồi em mê hoặc mình bằng gặm nhấm ký ức xưa…
 
Bữa em đi trời xa chưa đỏ
Lối về rụng vương bàn chân nhỏ nhẹ
Em như thể nấp vào trong hạt dẻ
Chôn chặt câu thề…
 
Sắp hết đông rồi em thức dậy đi
Đừng để con tim đóng băng mãi mãi
Sao em trốn tình yêu
Không để tình kết trái
Sao nỡ trốn lòng mình…
Cho đông tái tím chờ mong…
 
Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ tan băng
Xin đừng trốn lòng mình ngọn lửa
Em đừng ngủ nữa
Con gấu trú đông…
 
Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-09 16:20:51diên vỹ>
người giả dụ

người giả dụ bằng lời thơ êm dịu
mà lòng ta ngơ ngẩn giữa thực hư
giá như biết trăng chỉ là trăng mộng
để mơ kia không chạm ngôn từ...

và giả dụ tình yêu là viên kẹo
ngọt từ trong, ngọt tận bên ngoài
thì ta chắc làm thiêu thân muôn kiếp
lao vào lửa tình để được chết vì ai

người giả dụ lời thơ là chân thật
thì lòng ta có gian dối bao giờ
trăm cái nhớ khi không giăng khắp lối
để hồn ta nghiêng ngã cả trong thơ

nhưng...giả dụ đều chỉ là giả dụ
yêu được chăng? thương nhớ được chăng?
đôi câu mộng cho hồn cùng chung nhịp
chợt vỡ oà...khi đời thật vắt ngang

0
Lãng Xẹt


Mỗi lần gặp, anh vội chào cô nhỏ
Em trả lời "Ơi lãng xẹt, anh Năm!"
Thư của em đã viết tự đêm rằm
Giờ mới mở lại chào thôi quá chậm

Thư qua lại, giỡn đùa vui mãi thấm
Ngày lại ngày nôn nóng đợi thư hoa
Bỗng thời gian thư thưa vắng ít qua
Anh hết đợi hết chờ vì thất vọng

Nên dịp lễ anh không còn mong ngóng
Sợ hồn buồn vì hộp mãi trống không
Nên chẳng vào kiểm soát cánh thư hồng
Hồi âm trễ, em trách lườm, "Lãng xẹt!"

Anh có thể dối rằng máy bị kẹt
Nhưng mà không, tại ít mở thư riêng
Nếu hằng ngày em chịu khó làm siêng
Anh sẽ kiếm thư em đọc mỗi tối

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
Nắng Hồng Trời Hạ
 
Em là ánh nắng, mây hồng trời Hạ
Là gió đồng, là hoa lá yêu thương
Vườn hoa đẹp kéo về ong bướm lạ
Tỏa một vùng thoang thỏang vạn ngàn hương
 
Trong vườn hoa tình nồng anh lạc lối
Ong vờn bay giữa nắng Hạ trời xanh
Nhẹ cầm tay, em ngại ngùng bối rối
Mắt dịu hiền cuốn hút cả hồn anh

Tiếng hò ơ... giọng hiền ngoan dịu ngọt
Chim vành khuyên ca hót rất nên thơ
Lúc khoe vàng cùng sương mai đọng giọt
Anh lặng nhìn hồn ươm hột mộng mơ
 
Én từng bầy tung bay trong gió lộng
Lá run run hơi thở ấm thân mềm
Nắng hạ nồng hột nảy mầm nên mộng
Rực rỡ hồng như má đỏ môi em
 
Nguyên Đỗ
VBTV1111501

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0




Tình Thơ Vĩnh Cửu


Nguyên Đỗ



Ý cô nhỏ yêu thơ ai dữ vậy?
Để người ta ngơ ngẩn cả hồi lâu
Ừ mà thôi chẳng nghĩ chuyện đâu đâu
Thơ nhỏ nhộn vui tươi như chim sáo

Thơ của nhỏ cũng mơ mơ huyền ảo
Chắc người kia cũng đã bảo như anh
Ừ mà thôi anh chẳng dám hờn ganh
Nhỏ yêu thích thơ ai anh cũng kê.

Miễn là nhỏ đừng coi anh như giun dế
Kết bạn thơ đan hết quãng đường mơ
Chiều hôm nay anh sẽ cố đợi chờ
Đọc thơ nhỏ một hồi thêm náo nức

Ừ có lẽ đêm nay anh sẽ thức
Lại làm thơ cho kịp với người ta
Không thì thôi có kẻ lại hờn la
Lo chi đó không thèm mơ với bé

Này cô bé cho làm quen với nhé
Mấy bài thơ khoan tính chuyện mai sau
Dù trong tâm anh đã tính khởi đầu
Mối quan hệ, khối tình thơ vĩnh cửu
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
Nhỏ Đã Đi Đâu?
 
Nhỏ đã đi đâu, lâu lắm rồi biền biệt
Phòng đọc thơ tạnh vắng cũng buồn thiu
Thơ bạn bè đây đó giảm đi nhiều
Anh ghé đọc, tiếp Đôi Dòng Thơ Thẩn
 
Xưa nay nhỏ, việc chi cũng cẩn thận
Kỳ này nha, thơ vắng tưởng như hoang
Anh đành về, dọn dẹp, gắng trang hòang
Khi nhỏ đến, cũng có bàn có ghế
 
Anh vì nhỏ là ông từ thay thế
Dọn dẹp trường, lau bàn ghế, đợi trông
Khi nhỏ về đọc lại khúc thơ hồng
Của ngày tháng nhỏ miệt mài chăm bón
 
Nếu anh lỡ làm ông từ xí xọn
Đừng trách nha, nguyện làm việc không tiền
Em sẽ cười, càng lớn lại càng điên
Chuyện thiên hạ đang không sao nào tới
 
Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
Tìm Trẻ Lạc
 
Có ai biết điều hành viên Diên Vỹ
Lạc nơi đâu hay nàng đã theo chồng
Quên đường về Thư Quán đọc thơ không?
Xin nhắn gởi gọi nàng về đây nhé!...
 
Tôi muốn nghe giọng miền Nam thỏ thẻ
Đọc thơ tình nghe mướt mát trái tim
Đã lâu nay phòng đọc vắng im im
Buồn như thể vào phòng hoang vắng quá
 
Đùa thôi nhé, người đọc thơ xí xóa
Tại tai nghe... giọng đằng ấy quen quen
Nói với người yêu nhé, chớ đừng ghen
Lòng ngưỡng mộ của một chàng thính giả
 
Lâu lâu nhớ, vào đây thơ thẩn phá
Gọi người về Thư Quán đọc thơ vui
Hay thơ tình rên rỉ đến ngậm ngùi
Và đọc truyện những đêm dài thanh vắng
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-07 14:05:07Huyền Băng>
khi tất cả là phù du

bài thơ tặng nhóc !


khi tất cả là phù du
thì cuộc sống có còn gì là ý nghĩa
người vô tình, cái đau trong ta càng thấm thía
chợt giật mình, ta khóc với đêm thâu
....
diên vỹ
 


Em tặng nhóc nào đây mà sao chị đọc nghe thấm thía quá !
 

Biết là cuộc sống phù du,
biết thiên thu gọi: tình lu nghĩa mờ...
Nhưng người luôn mãi cứ mơ
chắt chiu xây đắp tình thơ ngập đồi
Lúc trông ngóng, lúc bồi hồi,
mơ ai hiện đến nói lời thủy chung!
Mong rằng tuy cách nghìn trùng,
Em đau ta sẽ chung lòng xẻ chia...
 
HB
 
Đây cũng là một loại phù du nè em!


📎 dambutvangb

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0