Đêm Thứ Bảy
Đêm thứ bảy nằm nghe diễn đọc
Bài Tan Rồi Giấc Mộng ngày xưa
Trên mái nhà rả rích tiếng mưa
Càng cảm thấy hồn sầu quạnh quẻ
Đêm thứ bảy trời thu vắng vẻ
Lời êm êm ai rót vào tai...
Bỗng dưng hai hàng lệ lăn dài
Xót thương phận...đời chia hai lối
Đêm thứ bảy cuộn mình bó gối
Trong căn phòng tiết lạnh muà Thu
Chauffage chưa bật...hơi sương mù
Làm cóng lạnh trái tim giá buốt
Đêm thứ bảy cô đơn sướt mướt
Quạnh hiu đời vắng bạn tri âm
Ta nhỏ nhoi...lặng lẻ...âm thầm
Trong bóng đêm...một mình lệ tủi...
Đêm thứ bảy...thương cho cuộc tình ngắn ngủi...
Sương Anh
Diên Vỹ ơi...Sương Anh hổng biết nói gì..... ngạc nhiên và xúc động vô cùng khi sang bên Audio Truyện - Thơ...thường cuối tuần không đi đâu, tối SA hay vào đây nghe Thu Hiền Và Diên Vỹ diễn đọc...và không ngờ có bài Tan Rồi Giấc Mộng cuả SA nằm trong ấy....đêm thứ bảy trong lặng lẽ, nằm nghe Diên Vỹ đọc, sao thấy lòng buồn vô hạn...một nỗi buồn lắng đọng...bật dậy viết bài thơ này tặng cho Diên Vỹ đó, để thay lơì cám ơn...[sm=----.gif]
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)






![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
