📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

đôi dòng thơ thẩn... 🔒

1.619 trả lời, 221.721 lượt xem — Trang 9 / 54
Cọp Dữ Mèo Con


Em nói em cọp dữ
Tựa sư tử Hà Đông
Tính anh chẳng nhiều sự
Gật đầu cho vừa lòng

Em dữ với người khác
Với anh, hiền như soeur
Thỏ thẻ như điệu nhạc
Cho hồn anh dại khờ

Lâu rồi mình vô sự
Cọp dữ ?... Như mèo con
Việc chi mà sợ chứ
Linh miêu chốn Sài Gòn

Em giỏi rình bắt chuột
Anh phóng nhanh như nai
Lấy đâu mà đuổi tuốt
Bắt được mới là tài

Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-17 08:38:29diên vỹ>
thuyền giấy mong manh ...

        Em ơi ! nhịp chân bước sơn khuê
        Có nhớ chăng bến bờ xưa yêu dấu?
        Thuyền giấy ước mơ có trở về neo đậu
        Để một ngày ta nối lại duyên xưa

        nối lại tình xưa - kelangdu



      ôi chốn cũ bao lần trải nắng mưa
      con thuyền giấy chắc gì còn nguyên vẹn
      như em, như anh, như lời hò hẹn
      bến mộng hai đầu ta ngóng tìm nhau?

      em trở về mang ngày tháng hư hao
      che khuất ước mơ của thời xưa trẻ
      anh sẽ đón em không?
      hay bước chân tránh né
      con thuyền giấy thêm một lần rách nát ....sao anh?

      ước mơ của mình cao vút trời xanh
      hay chìm xuống tận lòng sâu của biển
      con thuyền giấy mong manh ...
      mà cuộc đời trăm ngàn biến chuyển
      nên ...có lạ gì ...khi ta lạc mất nhau ....

      july 17, 2006

0
một mình với đêm

trái tim của người, trái tim của ta
hai nhịp thở có bao giờ chung điệu
sầu của ta giá như người hiểu
chắc cuộc đời bớt tẻ nhạt ...phải không?

ta một mình với đêm tối mênh mông
gom con chữ, nhưng nỗi lòng chẳng cạn
đêm của hạ không vì sao bầu bạn
hờn giận cuộc đời ngày hóa nắng ...đốt trần gian

ước một lần người lại ghé ngang
để ta thấy mộng đời còn đẹp
để ta mãi tìm chữ - vần ghi chép
tặng ngày sau những mơ ước rất xanh

ta tìm gì trong cuộc sống mong manh
mà khắc khoải nửa hồn, đêm tỉnh giấc
ta mong gì trong cuộc đời chật vật
khi chữ ân tình như sương khói trên cao

july 17, 2006

0


Đêm...




Đêm trở về hoang dại
Tay tìm gọi nỗi nhớ
Thuở tim chung hơi thở
Giờ tách nửa chia phôi

Đêm nào mộng lứa đôi ?
Môi trao nồng yêu dấu
Giờ sao mình xa nhau?
Sao trời không chốn đậu

Đêm trở mặt qua mau
Chênh chao miền quên nhớ
Giọt thời gian buông vỡ
Tình nồng chớm sang đông

Đêm hóa sóng mênh mông
Cồn cào tìm nỗi nhớ
Anh tìm em một thuở
Cho hiu hắt một đời



Vũ Anh Vũ
0
ngày ...

          Đêm hóa sóng mênh mông
          Cồn cào tìm nỗi nhớ
          Anh tìm em một thuở
          Cho hiu hắt một đời

            đêm - kelangdu


          ngày dài thêm nỗi nhớ
          nắng hiu hắt chờ mong
          gió cùng mây lạc hướng
          ta chờ ta ..nát lòng

          hoa sang mùa lại nở
          lá sang mùa lại xanh
          tình ta mình sao chẳng
          như lá hoa hở anh?

          ngày đo bằng sợi nhớ
          đêm đếm bằng đợi mong
          ta chờ ta muôn thuở
          cuối đời sẽ gặp không?

          đường anh đi nắng gió
          đường ta lắm bão mưa
          sương rơi hoá thành tóc
          trắng màu tình năm xưa


          july 20, 2006

0

Trích đoạn: diên vỹ

ngày ...

ngày dài thêm nỗi nhớ
nắng hiu hắt chờ mong
gió cùng mây lạc hướng
ta chờ ta ..nát lòng

hoa sang mùa lại nở
lá sang mùa lại xanh
tình ta mình sao chẳng
như lá hoa hở anh?

ngày đo bằng sợi nhớ
đêm đếm bằng đợi mong
ta chờ ta muôn thuở
cuối đời sẽ gặp không?

đường anh đi nắng gió
đường ta lắm bão mưa
sương rơi hoá thành tóc
trắng màu tình năm xưa

july 20, 2006



Tìm...


Kể chi cái chuyện gió mưa
Kể chi sương trắng tóc thưa màu tình
Yêu nhau từ thuở bình minh
Ngày thương đêm nhớ sao mình lại quên

Nhớ chi ngọn gió không tên
Nhớ chi mưa bụi bên đèn phố khuya
Yêu nhau cả lúc chia lìa
Gắn bó cả lúc người kia bên mình

Thắp chi ngọn nến lung linh
Thắp chi hạt nắng chiều quên lối về
Yêu nhau cả thác lẫn bè
Yêu nhau như đã chưa hề được yêu

Gom chi những đóa hoa kiêu
Gom chi những đốm mắt tiêu tán tình
Tìm cho được đôi mắt xinh
Nhìn ảo thấy thật nhìn nghìn thấy đơn

Nguyên Thoại
.

0
phải chi

        Gom chi những đóa hoa kiêu
        Gom chi những đốm mắt tiêu tán tình
        Tìm cho được đôi mắt xinh
        Nhìn ảo thấy thật nhìn nghìn thấy đơn

          tìm - Nguyên Thoại



        người đi môi mắt cũng hờn
        tìm nhau không gặp ...đơn phương ta sầu
        nắng ngoài kia đã úa màu
        mây trời như cũng lạc vào mê cung
        ta người mai sẽ tương phùng
        hay trời đã định không chung một đường
        tình xưa tim vẫn còn vương
        người xưa tim vẫn còn thương ít nhiều
        phải chi người vẫn còn yêu
        phải chi con nắng của chiều không phai
        phải chi đêm chẳng sang ngày
        phải chi đời chẳng kéo dài trăm năm
        thì ta, cái nhớ oái oăm
        không giày thân xác, không bằm nát tim
        người đi, ngơ ngác ta tìm
        biển đời rộng quá ....nên dìm mất ...ta ...!


        july 20, 2006

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-20 18:53:31diên vỹ>
đôi dòng vớ vẩn ...

nếu có thể ta chỉ mong hoá đá
để con tim thôi nhịp đập ban đầu
nếu có thể ta chỉ mong là sóng
để vội vã đến với đời...
rồi tan thành bọt ...ngoài khơi...

+++

ta ngày tháng luyến lưu cùng kỷ niệm
nên đêm mơ hạnh phúc tính bằng giây
nào ai biết niềm đau giờ trăm tuổi
hồn của ta ơi, sao cứ mãi tự đày

+++

trăng ở đầu non, trăng rớt xuống không
cho ta tìm gặp ấp kín lòng
mai sau khi chết hồn bay bổng
đến tận cung hằng
bắt chước cuội ...nhớ mong

july 20, 2006

0

..............................................
ước một lần người lại ghé ngang
để ta thấy mộng đời còn đẹp
để ta mãi tìm chữ - vần ghi chép
tặng ngày sau những mơ ước rất xanh
...............................................
diên vỹ


Ta – Người


Thấm thoắt thu tàn lại đến thu
Trông bóng người ta … chốn xa mù
Người ơi ta nhớ rằng ta nhớ
Một nét mi sầu một tứ thơ…!

Từ bữa người đi dạ vẫn chờ
Duyên xưa gặp lại… có lần mơ
Cố hương một bữa ngày hội ngộ
Soi mắt nhìn nhau… gọi chữ ngờ!

Người ạ… năm nao mộng gió mưa
Ta vẫn mang theo vẫn tôn thờ
Còn người bữa ấy ngày xa xứ
Có nhớ hoàng hôn… khúc ca xưa…?

Đằng đẵng bao thu lạc xứ người
Nét môi chắc hẳn chẳng còn tươi
Còn ta sương gió đời bão táp
Cay đắng hằn lên cả nụ cười…
Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-20 15:58:47diên vỹ>
người ạ!

        Đằng đẵng bao thu lạc xứ người
        Nét môi chắc hẳn chẳng còn tươi
        Còn ta sương gió đời bão táp
        Cay đắng hằn lên cả nụ cười…

          ta - người .:. Đuyên Hồng


        người ạ, tháng năm vẫn hoài trôi
        nhớ mong xưa đó, chẳng phai phôi
        quê người lạ quá, quen sao đặng
        giấc ngủ về đêm ...nỗi đơn côi

        người ạ, nắng vàng đẹp lắm không?
        mà sao nắng đốt nát tim lòng
        cho ta khao khát điều hư ảo
        cho mộng ngày xưa hoá thành không....

        người ạ, bao giờ ta với ta
        như mây với gió, lá cùng hoa
        như chim tung cánh khung trời rộng
        mặc kiếp nhân sinh lắm phiền hà ...

        người ạ, thu này sẽ ra sao
        ta người nhặt lá ...kết thơ trao?
        hay vần thơ gãy, tình ta gãy
        lệ hoá thành băng ...đau càng đau ...

        july 20, 2006

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-21 01:50:47diên vỹ>
tình sẽ về tận đâu

phải chi thơ biết nói lời yêu
ta sẽ tặng cho người hằng ngày, hằng tối
để lời trong tim không ậm ờ, tiếc nuối
định nói bao điều, nhưng lại chẳng thể tặng trao

không biết mai này, tình sẽ về tận đâu
hay chết rụi giữa lưng chừng ảo vọng
người sẽ còn yêu ta không ?
hay chợt một ngày con tim thôi trông ngóng
niềm yêu thương vụt biến giữa đôi hồn

ta khát khao vị ngọt môi hôn
nhưng xa cách có cho lòng thoả nguyện
đời cứ mãi những trò giỡn đùa tiếp diễn
và ta người hai con rối của trần gian?

kiếp nhân sinh có phải quá phủ phàng
và tình ái có là điều khổ lụy?
như ta, như người, như tận từ thời nguyên thủy
có bao đôi nhân tình lệ đẫm vì yêu?

july 20, 2006

0
nỗi nhớ bắt đầu từ đâu ?

nỗi nhớ bắt đầu từ đâu ?
từ vòng tay người cũ
từ cái nhìn rất xưa?
hay nỗi nhớ là mây bồng bềnh năm tháng
mình đã yêu nhau, nên nỗi nhớ kia không bờ giới hạn
khắc khoải tim lòng, da diết niềm mong

mình sẽ yêu nhau hoài mãi hay không?
sao thực tế có quá điều đáng tiếc
tình yêu của mình sẽ có là oan nghiệt
để nỗi nhớ ngập lòng hoá thành hận thiên thu ?

nỗi nhớ bắt đầu từ đâu?
từ ngọn sóng với trăm ngàn bọt trắng
từ cánh hải âu, từ biển chiều thầm lặng
hay ngậm trong lòng con trai biển hở anh?

nỗi nhớ của mình cao vút tận trời xanh
hay lơ đãng như mây chiều cuối phố
hay như sương mong manh vụn vỡ
bình minh lên tan tác còn đâu....

july 20. 2006

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-21 02:50:10diên vỹ>
có thể nào

ta đâu hiểu vì sao lòng của mình rối bời đến thế
những yêu thương ...đã là quá trễ ...
khao khát gì ...
vô nghĩa quá ta ơi ...

có thể nào bỏ mặc cuộc đời
sống theo ý, theo điều mình mong mỏi
hay cứ thà là viên sỏi
để mặc người dẫm bước chân qua

có thể nào ta biết thương ta
để tim chẳng thêm nhiều vết sướt
có thể nào ta đi dòng ngược
tìm gặp mình trong ký ức ngày xưa

chiều lặng nhìn cây cỏ đung đưa
ta chợt ước mình tầm thường như thế
để linh hồn ta không sầu rơi lệ
cứ vô tư mãi với đời mặc chuyện nhân gian

0

Trích đoạn: diên vỹ

có thể nào

ta đâu hiểu vì sao lòng của mình rối bời đến thế
những yêu thương ...đã là quá trễ ...
khao khát gì ...
vô nghĩa quá ta ơi ...

có thể nào bỏ mặc cuộc đời
sống theo ý, theo điều mình mong mỏi
hay cứ thà là viên sỏi
để mặc người dẫm bước chân qua

có thể nào ta biết thương ta
để tim chẳng thêm nhiều vết sướt
có thể nào ta đi dòng ngược
tìm gặp mình trong ký ức ngày xưa

chiều lặng nhìn cây cỏ đung đưa
ta chợt ước mình tầm thường như thế
để linh hồn ta không sầu rơi lệ
cứ vô tư mãi với đời mặc chuyện nhân gian

Xin chia sẻ cùng Diên Vỹ:

CÓ LẼ NÀO...

Em dứt bỏ anh không mảy may tiếc nuối
Như vứt chẳng đắn đo mảnh áo cũ lỗi thời
Anh thẫn thờ ra đi, bước chìm bước nổi
Có lẽ nào ... em ơi !

Có lẽ nào đường ta phải rẽ đôi
Và hạnh phúc sao mỏng manh dường ấy:
Anh yêu em hơn những gì còn lại
Chẳng biết cách giữ gìn, để mất em !

Đến giờ này anh vẫn chẳng tin
Con tim em đã thuộc về kẻ khác
Và chẳng tin cái điều khiến lòng anh tan nát:
Nay với em, anh chỉ kẻ qua đường.

Có lẽ nào tất cả đã tiêu tan:
Bao cay đắng ngọt bùi suốt một thời say đắm ?
Bao nỗi khổ niềm vui những tháng ngày yên ấm ?
Những đợi chờ khắc khoải lúc xa nhau ?

Có lẽ nào anh phải mất em
Khi trong anh vẫn đầy ắp hình em
với tiếng cười giọng hát ?
Có lẽ nào khúc tình ca lụi tắt
Giữa tim hồng còn khao khát yêu thương ?

*
Có lẽ nào...
Có lẽ nào...
lại thế
em ơi !

1995 - những ngày buồn
N.H.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-25 13:57:54Huyền Băng>
có một thời

        Có lẽ nào đường ta phải rẽ đôi
        Và hạnh phúc sao mỏng manh dường ấy:
        Anh yêu em hơn những gì còn lại
        Chẳng biết cách giữ gìn, để mất em !
          có lẽ nào - Nguyên Hùng


        có một thời ta cũng đắm say
        cũng môi mắt, cũng vòng tay thắm thiết
        cũng hẹn thề biển non bất diệt
        tưởng chừng như không cách trở bao giờ ...

        nhìn lại mình, nhìn lại những giấc mơ
        ta mới thấy ngày xưa trẻ quá
        những yêu thương nay còn gì người hở
        một thoáng giật mình ...ta như tỉnh giấc say

        tan vỡ rồi biết lỗi tại ai
        trách người, trách ta, hay do duyên kiếp
        ta thay lòng, hay người lừa bịp ...
        mà cái đau sao cũng chia đôi ?

        giữa ta - người ai đã phải lẻ loi
        khi tay lạnh không người sưởi ấm
        khi mắt môi âm thầm lệ đẫm
        khăn mùi xoa tự tay lấy lau mình

        những cuộc tình, tiếp nối cuộc tình
        những vết sướt hằn vào tim năm tháng
        giữa ta - người có cùng chung số phận
        sao dường như cùng ở đỉnh sầu đau...!

        july 22, 2006

        r

0
Trích đoạn: diên vỹ

tan vỡ rồi biết lỗi tại ai
trách người, trách ta, hay do duyên kiếp
ta thay lòng, hay người lừa bịp ...
mà cái đau sao cũng chia đôi ?


july 22, 2006

r


TS vô chơi với sis nì, răng mà dạo nì ko thấy sis bên KTT nữa dzạ , nhớ á [;)]

SỰ THẬT

Nếu như một ngày
Nắng không còn soi mình trong mắt lá,
Những giọt sương thôi đọng trên cây
Gió nghiêng vai núp trong những vầng mây
Đơn lẻ ánh trăng gầy soi bóng nước

Nếu như một ngày
Khu vườn không tiếng bước
Bóng hình ai không ngả dưới chân
Căn phòng vắng tiếng cười
Đàn chẳng còn ngân
Lời tình tự thôi ân cần trao gởi

Nếu như một ngày
Sợi mưa cứ nối
Kén tơ tình không rối đường yêu
Giấc mộng thiên đường nhoà trong mắt
Một chiều ...
Trái tim bỗng kiêu kỳ ngưng đập

Anh sẽ hiểu
Đó chính là sự thật
Không mơ hồ, hư ảo , lạ xa
Không dự đoán
Chẳng cưỡng cầu
Mà thật ra
Mình đã mất nhau rồi anh ạ !
T_LS
0
Trích đoạn: Triều Sương


TS vô chơi với sis nì, răng mà dạo nì ko thấy sis bên KTT nữa dzạ , nhớ á [;)]



Chị cám ơn TS nhiều thật nhiều á...., cám ơn bài thơ của em nữa....ừ....chị ít khi vào KTT nữa lắm..vì....hihihi....không làm thơ thường xuyên như lúc trước, lâu lâu mới viết đôi bài nên post ở đây á em....em nhớ chị thì chạy qua bên này là gặp chi ngay á.... :)

Chúc em vui và luôn có những bài thơ thật hay em nhé...!

Mến...!

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-14 18:52:03diên vỹ>
về đâu

người hỏi ta : "hạnh phúc ?"
gật đầu ta...: " thưa vâng !"
mà mắt kia ướt đẫm
lệ lòng theo mưa giăng ...!

ta tìm về với biển
sóng vẫn rì rào reo
bờ cát âm thầm đợi
xa xa thuyền ai neo ...?

thu hình như gần đến
buồn không hở lá xanh?
khi áo vàng màu úa
là khi lá xa cành ...!

trăm năm đời có ngắn?
người quên người được sao?
bốn mùa đi rồi đến ...!
riêng tình ta ....về đâu ?

august 14, 2006

0
Anh "Thầy Đồ"

Em gọi anh "thầy đồ"
Tức cười quá, ô hô
Bởi anh... không nghiêm túc
Lỡ yêu "cô học trò!"

Em, người yêu của anh
Một đêm trăng đẹp lành
Anh cùng chàng Lý Bạch
Thấy hạc từ mây xanh

Hạc vàng đậu trên lầu
Bao người nói nhau nhau
Hạc vụt bay cao vút
Bây giờ ở nơi đâu?

Anh một ông đồ già
Muôn đời cất tiếng ca
Tìm học trò yêu quí
Một đêm trăng gió hòa

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-16 08:24:54Trăng Quê>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Anh "Thầy Đồ"

Em gọi anh "thầy đồ"
Tức cười quá, ô hô
Bởi anh... không nghiêm túc
Lỡ yêu "cô học trò!"

Em, người yêu của anh
Một đêm trăng đẹp lành
Anh cùng chàng Lý Bạch
Thấy hạc từ mây xanh

Hạc vàng đậu trên lầu
Bao người nói nhau nhau
Hạc vụt bay cao vút
Bây giờ ở nơi đâu?

Anh một ông đồ già
Muôn đời cất tiếng ca
Tìm học trò yêu quí
Một đêm trăng gió hòa

Nguyên Đỗ


Yêu "thầy Đồ"

Em yêu anh "thầy đồ",
những vần thơ “ ngồ ngộ”
Bởi thầy đồ … nghiêm túc
nên trò buồn quá thôi!

Nỗi nhớ trò chơi vơi,
yêu thầy không dám nói
Thầy dù già, trán hói
tình yêu vốn … mù màu [:D].

Thầy chả hờ hững đâu,
nhưng vẫn làm ra vẻ
Thì tại trò quá trẻ …
nên ta yêu cầm chừng


Thầy đồ giả... dửng dưng
khi tim mình bốc cháy
Tình yêu thường như vậy
khổ thân thầy...quá cơ !

Trăng Quê
16.08.2006

@DienVy
Hôm nay qua nhà bạn đọc nhiều bài thơ thật hay. Thấy bài thơ của bác Nguyên Đỗ ngồ ngộ, lại hơi giống tâm trạng...nên cho phép TQ " múa rìu qua mắt các nghệ nhân" một chút nhé!

Chúc các thi sỹ sáng tác thật hay![:D]

Du lịch Ngân hà
Tây Hồ - Hà nội
Tel : +844 7588053

Blog Yahoo Trăng Thơ
0

Trích đoạn: diên vỹ

về đâu

...............................
trăm năm đời có ngắn?
người quên người được sao?
bốn mùa đi rồi đến ...!
riêng tình ta ....về đâu ?

august 14, 2006



Em hãy về cùng ta


Vàng thu mùa lá úa
Lìa cành về đất lành
Trời trong veo nỗi nhớ
Em rụng vào thơ anh

Quen em mùa trổ lá
Yêu em ngày đâm hoa
Tình hai ta nở rộ
Ngạt ngào hoa bốn mùa…

Bờ ngàn đời đợi sóng
Sóng mong ngóng tìm bờ
Anh tìm em… như để
Thơ ta hòa lời thơ…

Trời có mùa ra lá
Người có thời trổ hoa
Dẫu lá hoa tàn tạ
Em hãy về cùng ta…!
Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-15 17:40:26diên vỹ>
anh có dư một mùa thu ...?

        Vàng thu mùa lá úa
        Lìa cành về đất lành
        Trời trong veo nỗi nhớ
        Em rụng vào thơ anh

      Em hãy về cùng ta - Đuyên Hồng



      ừ có phải ta rụng vào thơ anh không nhỉ
      sao chữ vần như bắt giữ lấy nhau
      khờ dại quá, ta lặng thầm trông ngóng
      con chữ hững hờ, con chữ hiểu chi đâu !

      thu sắp đến, anh có cùng thu tình tự
      lời yêu thương có gởi lá vàng không?
      cho dù dẫu nằm trong lòng đất lạnh
      lá cũng ấm hơi tình qua áng thơ anh ....

      ta từ độ mùa thu xưa quay gót
      ngóng và mong một lần nữa thu sang
      năm tháng lại, mùa cùng mùa xoay chuyển
      mà thu của ta ...hình như mãi ngút ngàn

      anh có sẳn một mùa thu dư không hở
      để hồn ta tạm trú một đôi lần
      để chiếc lá mùa thu không khô cằn héo úa
      và tim lòng ta thôi thơ thẩn bâng khuâng ...

0

Trích đoạn: diên vỹ

anh có dư một mùa thu ...?

....................................................
ta từ độ mùa thu xưa quay gót
ngóng và mong một lần nữa thu sang
năm tháng lại, mùa cùng mùa xoay chuyển
mà thu của ta ...hình như mãi ngút ngàn

anh có sẳn một mùa thu dư không hở
để hồn ta tạm trú một đôi lần
để chiếc lá mùa thu không khô cằn héo úa
và tim lòng ta thôi thơ thẩn bâng khuâng ...


Mùa thu vàng

Mùa thu em vàng trôi bên song cửa
Thu của ta lá loang lổ chờ mong
Kể từ độ bóng hồng đi biệt sóng
Từng thu qua tàn tạ cõi lòng…

Em có nhớ thu xưa muà thay lá
Ta cùng em nhặt lấy kết bài thơ
Trời vàng lá… tình vàng… hơn thế nữa
Những mùa thu vàng tận tới giấc mơ…

Mùa thu nay ta viết bài thơ dở
Thu nơi em lá có rụng về đêm
Bóng có rơi xao xác dưới ánh đèn
Em có xem bài thơ vàng một thuở!?

Thu hôm nay… thu mai… và thu nữa…
Ta sẽ cùng nhặt lá kết duyên thơ
Em có thấy chim thiên di trong gió
Chở mùa thu vàng cho đôi lứa cách xa…
Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-24 04:45:26diên vỹ>
nơi ta ở ...

        Mùa thu nay ta viết bài thơ dở
        Thu nơi em lá có rụng về đêm


      Mùa thu vàng - Đuyên Hồng



      nơi ta ở đất trời còn hạ nắng
      nên vàng thu chưa ghé lại bên song
      ta chờ đợi một lần lá rụng
      để hồn ta theo chiếc lá đi rong

      người biết không....,
      ....thu của những mùa qua đi vội vã
      chỉ thu xưa da diết mãi không nguôi
      người có phải là người thu ấy
      sao hồn ta từng nhịp đập không thôi

      mai thu đến thơ tình người kết chữ
      có thả vào trong chiếc lá cuối dòng
      để giấc mộng ta mơ một lần ôm giữ
      câu chữ của người ....biết đâu ấm cả đông

0
Thu phương em




Ngõ vẫn vàng hoa cúc cuối mùa thu
Lá rụng buồn đan dầy thành nỗi nhớ
Anh bỗng thấy như thuở đầu...vô cớ
Mắt em nhìn... say đắm những...giấc mơ

Nơi anh đến mùa thu nào không em...?
Những cơn may đi tìm bờ tóc rối
Giọt nắng cuối buông xuống chiều rất vội
Anh tìm em trong kí ức xa mờ

Thu rong ruổi trên khắp nẻo đường thơ
Chiếc lá rơi bên thềm trăn trở
Bâng khuâng...nỗi niềm của gió
Cúi mặt...một thoáng nhớ mong manh

Mùa thu về nhuộm nỗi nhớ trong anh
Lá bàng đau...một mùa không gặp
Em đã đi về phương trời xa tắp
Có gặp thu phương ấy không em



Vũ Anh Vũ
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-17 00:37:06diên vỹ>
thu ở lòng ta ....

        Mùa thu về nhuộm nỗi nhớ trong anh
        Lá bàng đau...một mùa không gặp
        Em đã đi về phương trời xa tắp
        Có gặp thu phương ấy không em

      thu phương em - kelangdu



      bên hiên cửa lá còn xanh người ạ
      mà trong ta thu đến tự bao giờ
      cơn gió chạm lá lòng rơi lả tả
      từng chiếc bay trong nỗi nhớ bâng quơ

      có một thuở ta cũng là thiếu nữ
      ngóng tình nhân khi mỗi độ thu về
      đất trời giờ đang sắp mùa lá đổ
      sao ta thèm là thiếu nữ xưa ghê ...!

      mai thu đến người tìm đôi chiếc lá
      viết bài thơ chôn vào đất thật sâu
      ai biết được mùa sang mùa hoá kiếp
      bài thơ tình nuôi sống lá ngày sau

      người chắc biết mùa thu nơi nào cũng vậy
      nhìn chiếc lá rơi ..chạnh nhớ ngày qua
      ta từ độ mùa thu xưa không trở lại
      âm ỉ trong lòng nỗi nhớ người xa ....

      _____________

      @ Trăng Quê

      không sao á bạn, tự nhiên đi á...và cám ơn bạn ghé đọc trang của dv nhá
      chúc bạn vui...!

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-17 11:06:04diên vỹ>
câu hỏi về tình yêu ...

ta hỏi vì sao anh yêu ta ..
anh cười ....bảo ta là người tuyệt nhất
lời anh là thật ?
hay là ...chỉ muốn ta vui?

có bao năm sống kiếp người
sao ta cứ mãi băn khoăn về những điều khó hiểu
tình yêu đến, tình yêu đi , kẻ dư, người thiếu
trong vạn tiếng khóc cười,
kẻ được, người mất ...thế thôi ...!

ta lặng nhìn áng mây trôi
trời vẫn nắng, vẫn mưa bất chợt
bốn mùa đổi thay hình như không bao giờ ngớt
sao ta hay nhìn lại đời,
để dạ cứ băn khoăn ...?

anh yêu ta chăng?
có lẽ có, có lẽ không ...ừ, chẳng biết
anh bảo tình anh bất diệt ...
hỏi lại lòng ta có nên tin?

vạn vật trong đất trời theo dòng chuyển tử sinh
ta không biết tình yêu có ngoại lệ?
nếu bảo anh yêu ta nhiều đến thế ...
cái vòng sinh tử kia ....có còn đúng nữa không?

ta biết mình điên khi suy nghĩ viễn vong
nhưng thực tế có quá nhiều điều khó hiểu
những yêu đương kẻ dư, người thiếu
ta ngậm ngùi ....biết đặt câu hỏi từ đâu !

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-17 10:19:32diên vỹ>
...
sầu ...thêm sầu ...

chợt nghe phía trái con tim đau nhói....
đời này có lạ quá lắm không?
ta chẳng thể trải nỗi sầu trong chữ
cảm đất trời người bảo....là ngông....!

ta không thích những yêu đương giả dối
ta không mong những sáo ngữ tặng trao
ta thèm được sống nghêu ngao
cùng mây cùng gió lượng chao trên trời...

đêm tối quá...hình như trăng đi ngủ
sao cũng buồn tắt ngọn nến đêm
ta với chữ mập mò tìm gặp
lòng đã sầu thu sắp đến...sầu thêm...

đời dâu bể bạn tri âm khó gặp
nên đâu mong có kẻ hiểu được lòng
chữ, câu ơi , ta chỉ có mi là bạn
đừng như đời đặng ta thỏa sức ước mong.....

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-17 10:36:35diên vỹ>
không biết nữa,

hình như có điều gì đó thoáng sầu sầu...người ạ...
ta với đời....như chẳng thể bước chung
ôi thực tế sánh so cùng ảo vọng
nghĩ đến kiếp người.....ta chợt thấy lòng chùng...

đêm không ngủ nghe tiếng lòng thổn thức
ở ngoài kia tối quá phải không?
đâu có nắng như ban ngày để thấy
hương cỏ hoa cùng với gió đi rong

nghe văng vẳng từ hiên nhà vọng lại
tiếng côn trùng....rỉ rả cùng đêm
chúng đang vui, sầu, tủi.....hay phiền
mà điệp khúc lúc ngất cao, lúc trầm lặng

ôi ...! chỉ ta...cùng đêm làm bạn
trăng ở đâu? sao cũng ở đâu?
hay có kẻ đổi đi vần trăng bạc
cùng vạn tinh tú trên trời để ta và đêm tối ...đau ......!

0

Trích đoạn: diên vỹ

...
sầu ...thêm sầu ...

chợt nghe phía trái con tim đau nhói....
đời này có lạ quá lắm không?
ta chẳng thể trải nỗi sầu trong chữ
cảm đất trời người bảo....là ngông....!

ta không thích những yêu đương giả dối
ta không mong những sáo ngữ tặng trao
ta thèm được sống nghêu ngao
cùng mây cùng gió lượng chao trên trời...

đêm tối quá...hình như trăng đi ngủ
sao cũng buồn tắt ngọn nến đêm
ta với chữ mập mò tìm gặp
lòng đã sầu thu sắp đến...sầu thêm...

đời dâu bể bạn tri âm khó gặp
nên đâu mong có kẻ hiểu được lòng
chữ, câu ơi , ta chỉ có mi là bạn
đừng như đời đặng ta thỏa sức ước mong.....




Tiếng đàn từ câu chữ


Hãy nghe đi tiếng đàn từ câu chữ
Chuốt điệu trầm cũng đủ để ta nghe
Để thu về trong tiếng gió se se
Để đôi mắt được sẻ chia màu tối

Hãy nghe đi tiếng đàn như tiếng nói
Những muộn phiền đừng gói gọn trong tim
Để đêm về trăng sao có lặng im
Thì câu chữ cũng đi tìm ánh mắt

Ừ thu về tiếng lòng thêm tê thắt
Bởi không còn ánh mắt với làn môi
Chỉ có điệu trầm da diết ở bên tôi
Chỉ câu chữ san vơi niềm khắc khoải

Hãy nghe đi tiếng đàn bên phía trái
Chuốt điệu trầm cho mái phố mùa thu
Của một thời đôi mắt ứ tàn dư
Hãy nghe đi tiếng đàn từ câu chữ!


SongDuy



SD ghé nhà chị DV chơi, chúc chị DV vui nghen!
Sang xuân mai trắng lại đào hồng
Oi mùa nắng hạ phượng chùm bông
Nàng thu e ấp trong hương sữa
Gửi một nhành lan đã lập đông
0