📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thành phố ngã ba sông

19 trả lời, 3.457 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-11 05:15:44xuanhong>
Thành phố ngã ba sông

Nghiêng sông sang dẫy phố Tèo
Soi mình Cốc Lếu leo đèo xanh xanh
Hồng hà cuộn đỏ lòng anh
Thượng nguồn sông đổ nước lành về xuôi
Kiều Giang soi bóng hai nơi
Cầu Kiều vắt vẻo qua chơi hai nhà
Hòa cùng nhịp hát vang ca
Liền sông liền núi liền ta liền mình

Uốn dòng giải lụa hồng xinh
Sáng bừng thành phố soi mình ngã ba
Lo nhô mái đỏ la đà
Hát nguồn Pa tít tình ta dạt dào
Giội thêm một chút nắng ào
Sau mưa khô tạnh ngắm sao gọi trời
Lào Cai phố núi đấy thôi
Bâng khuâng nhớ lúc chuyện đời ngả nghiêng

Giăng giăng sương sớm bên thềm
Điện treo rức sáng đêm đêm gọi trời
Đã thành nỗi nhớ người ơi
Cho tôi gửi chút tình người nơi xa
Cũng là một chút tình nhà
Gửi về biên ải làm quà nhớ mong
Đầu nguồn tưới đỏ dòng sông
Hồng Hà chuyên chở ước mong cho đời



Phu nhân cuội hỡi!

Cuội mà cũng có phu nhân?
Té ra Cuội cũng tần ngần thế gian
Trên cao Cuội "đã" chị hằng
Mà sao trần thế muốn thành phu nhân
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Xuanhong

Nha Trang biển nhớ

Nước sâu thăm thẳm gọi bờ
Lô nhô đảo yến đang chờ thuyền ra
Bạc đầu con sóng gần xa
Ơi! luồng gió mát chờ ta cùng vào
Thỏa cùng đất lắm ước ao
Cho đời dang rộng ôm sao đầy trời
Biển hồng rắc nắng vàng tươi
Ngọt ngào đưa đến tình người Nha trang

Non cao gửi chút gió ngàn
Ra thăm nơi biển ngập tràn tương lai
Vịnh sâu thăm thẳm núi dài
Cam Ranh biển nhớ thương ai giữa trùng
Phổ đường đèn diện sáng trưng
Cao tầng tỏa bóng đón mừng ngày vui
Sóng lừng đâu dễ dập vùi
Nha Trang biển nhớ muôn đời nước non

Chợ Đầm mua cái cùng con
Thành tua du lịch cùng non nước này
Tháp Chăm vẫn tỏ xưa nay
Pas Tơ ẩn hiện trời mây vẫn nhìn
Ai ơi! chớ có vô tình
Mà quên nơi đó quê mình Nha trang
Vần thơ gửi chút tình sang
Tặng người con gái đa đoan sớm chiều.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-28 02:18:47xuanhong>
Em và biển

Biển mênh mang ngập tràn hương vị
Đất thắm tình gọi gió biển khơi
Bỗng em đến gợi hồn thi sĩ
Để lại trong anh nghiêng ngả đất trời

Đứng giữa biển và em cả hai đều gọi
Trái tim anh đang rung cảm đôi tần
Bên tình người bên tình biển phân vân
Đâu hơn nhỉ: cả hai đều dào dạt

Em yên ả biển khơi đầy gió táp
Chọn nào hơn đều khó cả em ơi
Về với em tình ngiêng ngả đất trời
Bỏ biển lại một mình coi sao được

Thôi đành vậy ở trong phòng the trúc
Ấm tình nhau mời gió biển cùng vào
Giữa trời đêm vằng vặc những vì sao
Anh ôm cả: Biển - Em vào nỗi nhớ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-28 02:22:43xuanhong>
Mộng mơ xứ Huế

Mộng mơ sứ Huế yên lành
"Non xanh nước biếc như tranh họa đồ"
Ai vào sứ Huế thì vô
Cho tôi gửi chút tình Hồ Gưom xa
Gọi là một ít làm quà
Cho thêm gần lại Hương ta với Hồ
Sông đầy chở những ước mơ
Gửi thương gửi nhớ nhờ Hồ giữ cho

Ngự Bình có lúc âu lo
Soi nhìn vận nước lững lờ thương ai
Chiền chinh Nam Bắc dài dài
Để rồi cho Huế ngày mai huy hoàng
Cố đô một thuở vinh quang
Ghi danh thế giới vẫn đang chuyển mình
Đổi đời văn hóa dân sinh
Ngàn năm Huế vẫn ấm tình nước non.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-28 02:20:35xuanhong>
Vũng Tàu biển sang

Lập loè lửa thắp ngoài khơi
Chơi vơi giữa bồn phương trời xa xa
Giàn khoan vẫn ấm tình nhà
Khởi nguồn dầu khí la đà Biển Đông
Nước nhường nhô đỏ vừng hồng
Tưới lên thành phố chất chồng niềm tin
Lặng yên nghe gió im im
Ca mừng đất nước đi tìm lòng sâu

Vui... vui nghe tiếng còi tàu
Đón dòng khí đốt vào cầu điện năng
Đạm nhiều năng suất lúa tăng
Các khu công nghiệp làm bằng lòng ai
Tiến lên bước tiếp đường dài
Vàng đen đang thỏa sức trai cùng người
Trùng trùng điệp điệp biển khơi
Chúc mừng đất vũng mãi ngời sức xuân

Vũng Tàu biển sáng tinh vân
Gợi thêm một chút tần ngần cho ai
Vừng hồng rọi chiếu sớm mai
Ru hồn lữ khách tháng hai gọi mùa
Đẹp trời trong vắt sao tua
Ánh lên rực rỡ vần thơ tự lòng
Gửi vào nỗi nhớ niềm mong
Đong đầy ao ước xuân không tủi hờn.
Đăng nhập để trả lời
0
Phu nhân cuội hỡi!

Cuội mà cũng có phu nhân?
Té ra Cuội cũng tần ngần thế gian
Trên cao Cuội "đã" chị hằng
Mà sao trần thế muốn thành phu nhân


Chị Hằng với Cuội một thân
Sao ngừoi thắc mắc dương trần , trời cao?!
Tần ngần thì cũng có sao...
Thiệt tình như Cuội....ai nào hỏng ưng....?!Hén Cuội hihihi[8D][:D][:D]


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn yêu

Anh và em đã một thời
Yêu nhau như thể chẳng rời được nhau
Ngọt ngào trong mối tình đầu
Thắm tình dạm ngõ trầu cau sang nhà
Thế mà gần bỗng dưng xa
Chiến trang ập đến anh ra chiến trường
Thôi đành tạm biệt người thương
Gửi lại nỗi nhớ lên đường tòng quân


Cuộc chiến các liệt bội phần
Bom thù đạn xối hành quân tiến về
Phương nam phần đất ê chề
Anh đi giữ trọn lời thề nước non
Hành quân mọi nẻo đường mòn
Sốt rừng thiếu thốn lòng son chẳng mờ
Nhớ về nơi ấy em chờ
Mà thêm sức mạnh thắng thù nhân lên


Thư em ấp ủ động viên
Giúp anh vững chí trận tiền xông pha
Một ngày anh nhận thư nhà
Báo tin em đã "đi xa" mất rồi
Chỉ vì một quả bom rơi
Trúng nơi trận địa canh trời có em
Thân còn một chút thịt mềm
Em cùng đồng đội "thành tiên" trên trời


Đau thương xé nát tiếng cười
Bao ngày nén đọng trong người của anh
Nhớ nhung những nụ hôn lành
Trao nhau thuở trước trời xanh cũng cười
Còn đâu em hỡi em ơi!
Còn đâu những nụ hôn đời trao nhau
Còn đâu nữa mối tình đầu
Theo anh đằng đẵng nỗi sầu thêm đau

Ơi em! em đang ở đâu
Để thương để nhớ để sầu nơi anh
Lá xanh lìa rụng khỏi cành
Bóng trăng đã chẳng tròn vành khuyết đen
Mẹ già tắt lửa tối đèn
Đâu nơi nương tựa nhóm nhen cuối đời
"Trời ơi! có thấu chăng trời"
Đau thương nhớ kỹ một thời khó khăn

Nén hương trên mộ lòng thành
Suối vàng em hãy cùng anh mỉm cười
Vui vì ta thắng giặc trời
Mừng vì ta đã thành nười tự do
Độc lập đấu có ai cho
Thống nhất phải đổi bằng kho máu đào
Mong em tít tận trời cao
Hiểu cho một lẽ đời nào cũng nêu...

Em mang đi nửa tình yêu
Nửa còn anh giữ sớm chiều thương em
Cuộc đời cũng đã đi lên
Giàu sang nghĩ lúc khan tiền năm nao
Em càng vời vợi thanh cao
Thơm như hương bưởi trên cao tỏa mùi
Nhớ em chẳng lúc nào nguôi
Cho dù tóc đã bạc rồi vẫn yêu.


nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-25 18:36:45xuanhong>
Ru tình

Gió ru tình ngọn sóng
Bằng tiếng vỗ ầm ì
Nắng ru tình bước đi
Bằng xoè ô che nắng

Mưa ru tình hoang vắng
Bằng xanh những chồi non
Đất ru tình nước non
Bằng thiên nhiên đằm thắm

Trời ru tình thăm thẳm
Bằng sắc xanh da trời
Rừng ru tình tốt tươi
Bằng ngút ngàn sâu lắng

Em ơi! anh biết lắm
Em ru tình đời anh
Bằng nụ hôn trong lành
Của mối tình say đắm.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-28 02:30:00xuanhong>
Chuyện tình buồn

Chiều Hồ Tây lồng lộng nắng Tây Hồ
Còn văng vẳng những vần thơ sang sảng
Cô bán chiếu gon đắm mình lung linh sáng
Làm đắm say người họ Nguyễn kỳ tài
Họ cảm hoài câu một nối câu hai
Bên ngõ vắng hai người thành duyên nợ
Mối tình ấp e trong vần thơ bỡ ngỡ
Đã thành đôi thơ phú khó chia lìa

Ai có ngờ rồi có một ngày kia
Côn Sơn đó Lệ Chi Viên oan uổng
Bậc đế vương thuyền rồng về "ngất ngưởng"
Quá đắm say nên vua đã băng hà
Đổ lên đầu người nữ sĩ cầm ca
Sầu đổ xuống gia đình dòng họ Nguyễn
Để hôm nay... mai sau... muôn đời còn mãi chuyện
Nguyễn Trãi tiên sinh "mắc kiện" phải chu di

Người đời sau ai đó sẽ nghĩ gì
Khi Ức Trai chịu oan cùng tam tộc???
Để hằn sâu trong tâm can dân tộc
Một nỗi buồn một sử thế lầm sai
Khóc thương cho hai thi sĩ kỳ tài
Oan nghiệt quá một mối tình bất tử
Làm nghẹn lại những vần thơ thế sự
Lệ trào rơi thương quá một mối tình.




Tình quan họ

Làn quan họ vẳng lên từ Kinh Bắc
Nó kết đôi các liền chị liền anh
Ngọt ngào vang từ những lũy tre xanh
Con đường nhỏ ấm tình từng tốp hát
Cánh đồng lúa trắng cánh cò bát ngát
Gợi lòng ai thương nhớ một vùng quê
Tưởng tình yêu trong khúc hát tràn trề
Ai biết đước nỗi buồn đang ẩn dấu

Bởi yêu nhau trái tình đâu có đậu
Luật oái oăm có tự thuở nào
Mà câu ca quan họ vút trời cao
Rồi để lại một nỗi buồn sâu lắng
Để tình yêu luôn luôn trong thầm lặng
Sau nguồn vui là dã bạn ra về
Vẫn u hoài ngay cả lúc phòng the
Để luyến tiếc một tình yêu im ắng

Đời khóc mãi cho mối tình chẳng đặng
Lớp người sau mãi mãi... có nên chăng
Để tình yêu luôn tồn tại vĩnh hằng
Thơ xin gửi những tâm hồn tĩnh lặng.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-27 07:55:54xuanhong>
Tình Cuội

Tặng BN: Đôi vần thơ vui

Chị Hằng tỏa ánh trăng suông
Soi vào nhân thế vấn vương lòng người
Tròn vành tưởng mắt đang cười
Nghe đâu như tiếng à ơi... ru tình
Tiên Nga duyên dáng xinh xinh
Vừa lòng anh Cuội tưởng mình trẻ ra
Ngao du thơ thẩn gốc đa
Hẹn thề "dối trá) ại mà chả thương

Gió mây nối tiếp đoạn trường
Để tình gửi tới người thương nơi trần
Thế gian mãi cứ phân vân
Tình anh Cuội... có một lần đúng chăng?
Mà sao vẫn thấy chi Hằng
Lả lơi buông ánh trăng rằm đợi ai
Đâu rồi gái sắc trai tài
Ra đây mà hưởng: hương ai rắc cùng

Vần thơ xin gửi tình chung
Khuyên ai chớ học: "cách mừng Cuội" kia
Để tình đỡ phải đầm đìa
Mà trong sáng tựa gương kia soi cùng.
Đăng nhập để trả lời
0
Hưng Yên

Ngày nay Phố Hiến vẫn nhìn sông
Mãi vẫn còn đây quả nhã lồng
Miếu mạo đền đài nguyên cả đấy
Ỷ Lan nhiếp chính việc thay chồng
Tiên Dung - Đồng Tử bao say đắm
Lãng mạn ân tình có biết không
Tỷ tấn than nâu nằm dưới lúa
Yên vui Hưng thịnh đã đồng lòng

Tương Bần béo ngậy mùi thơm
Khéo tay đãi khách bữa cơm quê mùa
Tặng nhau tất cả sớm trưa
Mong anh nhận lấy cho vừa lòng em
Ngát từ ruộng lúa ngát lên
Tình đầu ẩn chứa ở trên má đào
Thương em đến tận trời cao
Yêu em đến nỗi trăng sao ghen hờn.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Nam Định

Quất Lâm Giao Thủy quán liêu xiêu
Bát ngát biển Đông đón gió chiều
Hứng đón Thịnh Long lòng của biển
Sồng Đào vẫn chảy khúc tình riêng
Tú Xương yên nghỉ bên hồ mát
Đất phát đời Trần vẫn hiển linh
Đâu đó chợ Viềng còn tục cũ
Thành Nam vẫn đợi khách duyên tiên

Anh về biển khát cùng em
Chờ nhau như thể trăng đêm chờ người
Ánh dương vừa ló chân trời
Như tan biến mất tình rơi đâu còn
Khi buồn nhớ nước nhớ non
Khi vui ta lại bàn son bài ngà
Tình anh là mãi khúc ca
Nhớ về chốn ấy mà tha thẩn lòng.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-14 10:03:00xuanhong>
Thái Bình

Quê hương năm tấn ở đâu ta
Có phải miền quê lắm sắc nhà
Tiền Hải còn ơn dòng họ Nguyễn
Khẩn điền lấn biển mãi mù xa
Bay vào vũ trụ người sứ ấy
Nức tiếng ổi Bo ở mọi nhà
Nằm giữa hai dòng trù phú quá
Tiến lên đổi mới Thái Bình ta

Đât quê đâu có phụ người
Phù sa trải khắp lúa tươi mở cờ
Đâu còn năm tấn xưa mơ
Mười năm triệu đã nên thơ ruộng đồng
Làng trên xón dưới ngó trông
Có công thì đất sẽ không phụ người
Đương đà đổi mới mười mươi
Cùng nhau xây dựng cuộc đời đẹp thêm.
Đăng nhập để trả lời
0
Ninh Bình

Cố đô còn đó chốn Hoa Lư
Non Nước còn đây sử sách ghi
Thập Nhị sứ quân về một mối
Đing - Lê sáng thế hỏi còn gì
Cúc Phương sinh thái rừng quý hiếm
Phát Diệm nhà thờ cũng hiếu kỳ
Bích Động-Ngô Đồng-Tam Cốc gọi
Ninh Bình ta đó gợi tình si

Tình yêu cũng lắm thần kỳ
Cung đình lắm chuyện thị phi đáng bàn
Trên vai gánh nặng Giang san
Bên tình bên nghĩa khó phân rạch ròi
Đành thôi cứ để đất trời
Phán sử là cách người đời bảo nhau
Để rồi mãi mãi đời sau
Dù công hay tội vẫn đau cõi lòng.

nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Hà Nam

Đây rồi Phủ Lý tựa như mơ
Vẳng vẳng đâu đây những tứ thơ
Yên Đổ Tam Nguyên kìa Nguyễn Khuyến
Vang lên mãi mãi dễ đâu mờ
Vùng đồng chiêm trũng xưa nghèo khó
Nay đã vươn lên chẳng thể ngờ
Dòng dáy núi soi nhìn nghiêng ngó
Hà Nam ta đó nỗi đợi chờ

Chiêm khê mùa úng đâu còn
Thủy nông ngang dọc cây con đầy nhà
Bê tông đến tận ngõ xa
Đâu còn nghe thấy tiếng khà tam nguyên
Nổi anh mà lại khan tiền
Ngày nay ai cũng như tiên giáng trần
Của ăn của để đôi phần
Lòng người tươi sáng mười phân vẹn toàn.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Tình và xuân

Tình và xuân như quyện chặt vào nhau
Mang sắc hương ban phát tới bạn bầu
Để cùng hưởng chút tình xuân vốn có
Và thương cho mãi mãi chút tình ngâu

Tình và xuân quấn quít chặt trước sau
Cho sâu thẳm ngàn năm còn thấy mới
Cho mỗi con người vui lên - đời phơi phới
Đón Xuân - Tình ta cùng hưởng ngọt ngào.

nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-15 04:59:10xuanhong>
Hà Tây

Sông Đà núi Tản đỉnh non cao
Mãi mãi còn đây tiếng lao xao
Lụa đủ các màu khoe sắc thắm
Ánh lên thêm đẹp dưới trời sao
Chuyển mình Hòa Lạc thành công nghiệp
Ở đó Khoang xanh gọi khách vào
Sân cỏ Đồng Mô - gôn mời đấn
Hà Tây quê lụa vẫn chờ chào

Nào đâu cái dải yếm đầo
Lụa Hà Đông tự thuở nào còn đây
Thành xưa thị xã Sơn Tây
Đúng tầm cửa ngõ phía tây thị thành
Suối Hai - Cầu Dẽ vẫn xanh
Gậy Trường Sơn trước tặng anh lên đường
Bây giờ trăm nhớ nghìn thương
Ba Vì dòng sữa vẫn vương vấn lòng.
Đăng nhập để trả lời
0
Hòa Bình

Đập cao trăm mét chắn sông Đà
Dòng điện thủy công chuyển tải xa
Cả nước bừng lên mừng ánh sáng
Có công góp của điện tỉnh nhà
Kim Bôi nước khoáng lừng danh tiếng
Mơ ướp tươi nguyên đã sẵn pha
Đặc sản miền đồi mời hưởng thụ
Hòa bình hội nhập bạn bè ta

Nhớ em cô gái mường xa
Chợ Bờ chợ Bến anh ra dón về
Quý vì tình nghĩa chân quê
Yêu em yêu đến si mê cõi lòng
Chiều chiều chờ bóng qua sông
Gặp nhau lưu luyến lòng không muốn rời
Sao đêm ở tận trên trời
Sao em mãi mãi sáng ngời bên anh.
Đăng nhập để trả lời
0
Sơn La

Đây nguồn thủy điện mới đang chờ
Để thỏa bao đời những ước mơ
Ánh sáng ngời lên từ bóng tối
Bậc trên hồ đó gọi hồn thơ
Mộc Châu sữa ngọt cùng nhau hưởng
Khởi sắc rồi đây chẳng thể ngờ
Xin hãy cùng nhau mừng chúc trước
Sơn La rồi sẽ thỏa lòng mơ

Có ai đi ngược về xuôi
Cho tôi về với cùng người sơn La
Vùng quê chả có gốc đa
Nhưng nhiều sắc biếc đồi trà xanh xanh
Bánh sữa em đãi mời anh
Ngắm em là thấy bức tranh sứ rừng
Vui vì thấy mặt là mừng
Yêu vì anh được tưng bừng cùng hoa.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Lai Châu

Lai Châu ta đó vẫy tay chào
Sứ sở rừng sâu lắm ước ao
Tiến kịp miền xuôi là ước muốn
Sắc riêng xin được đốn khách vào
Đầu nguồn sinh thái hồ thủy điện
Tây bắc rừng sâu lắm núi cao
Kinh - Thái ngàn năm cùng dựng cõi
Tươi lai tươi sáng đáng tự hào

Thượng nguồn sinh thái sông Đà
Chênh vênh mờ ảo nếp nhà sàn dân
Khói lam chiều tỏa mờ dần
Tiếng khua múa sạp tần ngần đứng trông
Ơi! cô gái Thái ta mong
Khioeens ai ngơ ngẩn lòng không muốn về
Men nồng một chút rựou quê
Nhâm nhi thêm chút đỏ huê má hồng.

nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0