Chả biết quý vị có tin không ? Chứ còn tôi , tôi sợ cái giờ Hoàng đạo ấy lắm. Các cụ xưa đã nói là chẳng có sai câu nào. Mỗi ngày đều có một giờ Hoàng đạo. Đấy là giờ của trời đất , giống như cái giờ mở cửa làm việc của thiên đường vậy. Cho nên dù ngày có xấu nhưng làm việc gì vào giờ Hoàng đạo cũng tốt cả. Từ xây móng làm nhà cho đến cúng lễ... Các cụ cũng dạy rằng vào cái giờ đó chớ có ăn nói bậy bạ , báng bổ mà dễ bị trời phạt lắm.
Ôi chà , bây giờ thì tôi mới thấm thía điều đó , chứ trước đây ấy à , tôi hay ăn nói bạo mồm bạo miệng lắm. đến vợ , tôi còn chả sợ , huống chi trời ( Nhất vợ nhì mới đến trời cơ mà ).
Ấy là cái hôm tôi đang ngồi đọc cái tờ " Thể thao ". Đọc báo vốn là cái thú của người đàn ông - nhất là khi ngồi chờ cơm. đọc báo không chỉ nâng cao kiến thức mà nó còn có tác dụng phân biệt rõ ràng ranh giới của người chồng với người vợ. Bởi chỉ có nam giới mới quan tâm đến chuyện chính trị , xã hội. Còn phụ nữ thì không... nên .
Giữa lúc tôi đang đọc đến đoạn hay nhất của bài tường thuật cúp bóng đá châu Âu thì cô vợ tôi - bụng bầu lùm lùm - khệ nệ bê chậu quần áo đặt trước mặt :
- Anh phơi dùm em với . Tự nhiên em chóng mặt quá.
Tôi cau mày. Cô nàng gợi ý không đúng lúc tí nào. Từ ngày có bầu cô ta có vẻ " ỷ thế " tợn , hay kêu la , dựa dẫm , nhờ vả.
từ xưa đến nay tôi không quan tâm đến chuyện cơm nước , giặt giũ. Đàn ông cái nhà , đàn bà cái bếp " Các cụ đã nói vậy. Cái nhà thì người ta đã xây sẵn rồi. Nó sao cứ để vậy. Tôi chả dại gì đập ra xây lại cho rách việc. Bởi vậy mà tôi khoẻ ra. Còn cái bếp , ấy là công việc của phụ nữ. Còn viêc cô ta có bầu... thì đã sao , đấy cũng là việc phụ nữ . Từ thời thượng cổ đến giờ , người phụ nữ nào lại chả có lúc mang bầu. Thậm chí nhiều người còn khoái mang bầu nữa , không khoái mà họ lại sòn sòn năm một cả nửa tá và còn giữ khư khư trước bụng , có bao giờ chịu nhường ai mang dùm một lúc đâu.
Tuy nhiên , để tỏ ra là một người đàn ông tân tiến , tôi miễm cưỡng đặt tờ báo xuống , gẩy gẩy mấy cái quần áo mắc lên dây .
Sau bữa cơm , ly rượu thuốc làm tôi bừng bừng hưng phấn. Làm đàn ông kể cũng sướng thật , được ăn ngon , uống ngon, có vợ nâng giấc . Tôi khoan khoái ngã lưng xuống giường định đọc nốt tờ báo thì vợ tôi bảo :
- Anh rửa bát dùm em với nhé.
Trời đất , mắt tôi nó tròn xoe vì ngạc nhiên. Tôi mà lại đi rửa bát ? Vậy cô ta làm gì? Ừ thì cứ cho là cô ta có bầu đi. Nhưng có gì ghê gớm đâu. Cái bà bên cạnh nhà tôi kia kìa. Có bầu đến 7 tháng rồi mà vẫn đi gánh nước thuê , có làm sao đâu.
Không tiện từ chối , tôi nằm quay mặt vào tường tỏ ý phản đối. Đôi mắt cô nàng nhìn tôi âng ấng nước. Tôi chả lạ gì cái thói đa cảm của phụ nữ , chỉ chờ cơ hội là lấn lướt chồng. Tuy nhiên sự bất mãn trong tôi chưa hết. Quả là trong cái cơ chế thị trường này , vai trò người đàn ông trong gia đình chả còn được coi là cái thá gì hết. Đến nỗi tôi phải đi phơi quần áo , rửa bát.
- Em cứ làm như ghê gớm lắm - Tôi lẩm bẩm - Đụng một chút là la... Người ta mang bầu hằng hà sa số kia kìa.
- Tại anh không mang bầu nên không thông cảm cho phụ nữ. Chứ anh tưởng sung sướng lắm hả , Vợ tôi nói , khuôn mặt tái mét. Tôi cười.
- Thì cũng như giắt trái banh vào bụng là cùng chứ gì . năm bảy chục ký người ta còn vác được huống chi là cái bầu có vài ba ký. Anh mà có thì cũng mang được chứ ngán gì .
Giời đất thánh thần ơi. Phỉ phui cái mồm ăn mắm ăn muối của tôi . Nói năng gì mà dại dột như thế bao giờ. Lại nói đúng phải cái giờ Hoàng đạo , giờ linh thiêng.
Vừa nói dứt lời , tôi thấy cái đầu nó quay quay , ngầy ngật , da gà tôi nó nổi lên từng cục. Cổ tôi nó cứ lờm lợm , bụng nôn nao - Thôi chết,mình trúng gió rồi - Tôi lẩm bẩm. Bụng dạ tôi nó cứ hao háo , xon xót thế nào . Tôi chạy vội xuống bếp , gục mặt xuống đất , chổng mông lên trời. Ôi cha , tôi ói , ói ra mật xanh , mật vàng , ruột gan cứ lộn tùng phèo. Tôi chỉ ói khan thôi chứ chả có gì trong ruột. Xong , tôi thở , tôi rên khừ khừ. Kiểu này thì sắp chết chứ còn gì nữa. Tôi bỗng thấy thèm một thứ gì đó ghê gớm , không có nó tôi không thể chịu được.
Bước chân như người mới ốm dậy , tôi lần đến tủ lạnh. Mắt tôi sáng rỡ khi nhìn thấy trái me. Tôi vội vồ lấy , nhai rau ráu. Từ thời cha sanh mẹ đẻ đến giờ tôi chưa bao giờ được ăn thứ quả chua nào ngon hơn thế. Vẫn chưa đã thèm , tôi lục tung bếp , chả còn thứ gì nữa. Nhớ đến dĩa dưa chua , nước miếng tôi tự nhiên cứ túa ra rào rào. Ôi chao , sao mà thèm thế. Bụng dạ tôi cứ như trăm ngàn con kiến bứt rứt. Nó cứ cồn cào đòi hỏi một thứ gì chua chua như dưa . Tôi vội phóng xe ra chợ. Bà bán hàng đưa cho tôi bịch dưa cả nước lẫn cái . Nhìn những cọng dưa vàng óng , tôi sung sướng phát điên lên . Phải về nhà đã - lý trí bảo tôi vậy. Nhưng về là thế nào. Cả cơ thể nhao nhao phản đối. không đứng đựoc , tôi lao xe vào một hiên vắng , quay mặt vô tường... bốc dưa nhai rau ráu. Tôi ăn hả hê sung sướng. Kể ra một anh đàn ông lịch sự như tôi mà bốc dưa ăn dọc đường cũng không được đàng hoàng cho lắm. Nhưng có người nghén , họ còn nhá cả gốc rạ , ăn cả tro bếp thì đã sao.
Hay là mình có bầu nhỉ ? Tôi bỗng giật thót mình. Chỉ người có bầu mới vậy. Tôi đã thấy cô vợ từng ngon lành chén hết cả dĩa dưa mà không thèm ăn cơm.
Tôi đưa tay sờ bụng. Thôi chết , đúng là tôi có bầu thật. Cái bụng tôi nó lùm lùm , tròn tròn. Mà nó lại chóng lớn như quả bóng đang bơm ấy chứ. Tôi nới vội chiếc thắt lưng , tôi thở ì ạch , đi đứng có vẻ khó khăn quá tưởng như tôi đã nuốt vào bụng cả bể cá vàng . Mỗi bước đi nước cứ sóng sa sóng sánh vậy. Quái lạ , mình là đàn ông cơ mà , không tin ở cảm giác mình nữa , tôi cởi áo đứng trước gương. Ôi giời ơi , khổ thân tôi chưa. Đích thị là có bầu chứ còn gì nữa. Trước mắt tôi là một gã đàn ông rậm râu sâu mắt , cái bụng chang bang phưỡn ra. Tôi sợ quá ngồi phệt xuống góc nhà , nước mắt cứ tuôn lã chã.
Thế này còn ra thể thống gì nữa , đàn ông mà lại có bầu làm sao tôi có thể đến cơ quan làm việc , đi ra đường được. Mà tôi lấy đâu ra quần áo để mặc bây giờ ? Không lẽ lại mặc váy đầm của vợ đến cơ quan sao? Mồ hôi tôi toát ra như tắm , tóc tai dựng ngược. Mà từ xưa đến nay các bệnh viện người ta chỉ đở đẻ cho đàn bà con gái. Chứ đàn ông như tôi thì biết đẻ đâu bây giờ. Chả lẽ tôi cứ phải đeo cái " của nợ " này suốt đời hay sao Nghĩ đến cảnh ấy tôi bật khóc hu hu...
Bỗng nhiên cái bụng tôi nó tưng tức , nó trân ngang , trân dọc như có gì thúc ở trong. Á đau quá , đau chết mất. Ruột gan tôi như xoắn lại , mồm tôi cứ ngốp ngốp như con cá trê mắc cạn. Tôi sắp đẻ rồi ư ? Cha mẹ ơi , thế này thì chết mất Á... Á.
- Dậy anh , mơ gì mà la dữ thế .
Tôi bừng tỉnh mở mắt. Cô vợ tôi ôm cái bụng lùm lùm đang lay gọi. Tôi vội đưa tay sờ bụng mình , thấy xẹp lép. Không tin , tôi lắc thử , thấy nhẹ tênh. Tôi choàng dậy , suýt hét lên vì sung sướng. Chứ sao nữa , sướng còn hơn thấy mình đã chết đi sống lại. Thì ra tôi ngủ mơ - mới chợp mắt chút xíu đã mơ. Thế đấy , cái giờ Hoàng đạo đến là thiêng. Ăn nói chỉ không giữ mồm giữ miệng , chút xíu nữa là mang vạ vào thân. Từ nay thì tôi chả dại ...
Ôi chà , bây giờ thì tôi mới thấm thía điều đó , chứ trước đây ấy à , tôi hay ăn nói bạo mồm bạo miệng lắm. đến vợ , tôi còn chả sợ , huống chi trời ( Nhất vợ nhì mới đến trời cơ mà ).
Ấy là cái hôm tôi đang ngồi đọc cái tờ " Thể thao ". Đọc báo vốn là cái thú của người đàn ông - nhất là khi ngồi chờ cơm. đọc báo không chỉ nâng cao kiến thức mà nó còn có tác dụng phân biệt rõ ràng ranh giới của người chồng với người vợ. Bởi chỉ có nam giới mới quan tâm đến chuyện chính trị , xã hội. Còn phụ nữ thì không... nên .
Giữa lúc tôi đang đọc đến đoạn hay nhất của bài tường thuật cúp bóng đá châu Âu thì cô vợ tôi - bụng bầu lùm lùm - khệ nệ bê chậu quần áo đặt trước mặt :
- Anh phơi dùm em với . Tự nhiên em chóng mặt quá.
Tôi cau mày. Cô nàng gợi ý không đúng lúc tí nào. Từ ngày có bầu cô ta có vẻ " ỷ thế " tợn , hay kêu la , dựa dẫm , nhờ vả.
từ xưa đến nay tôi không quan tâm đến chuyện cơm nước , giặt giũ. Đàn ông cái nhà , đàn bà cái bếp " Các cụ đã nói vậy. Cái nhà thì người ta đã xây sẵn rồi. Nó sao cứ để vậy. Tôi chả dại gì đập ra xây lại cho rách việc. Bởi vậy mà tôi khoẻ ra. Còn cái bếp , ấy là công việc của phụ nữ. Còn viêc cô ta có bầu... thì đã sao , đấy cũng là việc phụ nữ . Từ thời thượng cổ đến giờ , người phụ nữ nào lại chả có lúc mang bầu. Thậm chí nhiều người còn khoái mang bầu nữa , không khoái mà họ lại sòn sòn năm một cả nửa tá và còn giữ khư khư trước bụng , có bao giờ chịu nhường ai mang dùm một lúc đâu.
Tuy nhiên , để tỏ ra là một người đàn ông tân tiến , tôi miễm cưỡng đặt tờ báo xuống , gẩy gẩy mấy cái quần áo mắc lên dây .
Sau bữa cơm , ly rượu thuốc làm tôi bừng bừng hưng phấn. Làm đàn ông kể cũng sướng thật , được ăn ngon , uống ngon, có vợ nâng giấc . Tôi khoan khoái ngã lưng xuống giường định đọc nốt tờ báo thì vợ tôi bảo :
- Anh rửa bát dùm em với nhé.
Trời đất , mắt tôi nó tròn xoe vì ngạc nhiên. Tôi mà lại đi rửa bát ? Vậy cô ta làm gì? Ừ thì cứ cho là cô ta có bầu đi. Nhưng có gì ghê gớm đâu. Cái bà bên cạnh nhà tôi kia kìa. Có bầu đến 7 tháng rồi mà vẫn đi gánh nước thuê , có làm sao đâu.
Không tiện từ chối , tôi nằm quay mặt vào tường tỏ ý phản đối. Đôi mắt cô nàng nhìn tôi âng ấng nước. Tôi chả lạ gì cái thói đa cảm của phụ nữ , chỉ chờ cơ hội là lấn lướt chồng. Tuy nhiên sự bất mãn trong tôi chưa hết. Quả là trong cái cơ chế thị trường này , vai trò người đàn ông trong gia đình chả còn được coi là cái thá gì hết. Đến nỗi tôi phải đi phơi quần áo , rửa bát.
- Em cứ làm như ghê gớm lắm - Tôi lẩm bẩm - Đụng một chút là la... Người ta mang bầu hằng hà sa số kia kìa.
- Tại anh không mang bầu nên không thông cảm cho phụ nữ. Chứ anh tưởng sung sướng lắm hả , Vợ tôi nói , khuôn mặt tái mét. Tôi cười.
- Thì cũng như giắt trái banh vào bụng là cùng chứ gì . năm bảy chục ký người ta còn vác được huống chi là cái bầu có vài ba ký. Anh mà có thì cũng mang được chứ ngán gì .
Giời đất thánh thần ơi. Phỉ phui cái mồm ăn mắm ăn muối của tôi . Nói năng gì mà dại dột như thế bao giờ. Lại nói đúng phải cái giờ Hoàng đạo , giờ linh thiêng.
Vừa nói dứt lời , tôi thấy cái đầu nó quay quay , ngầy ngật , da gà tôi nó nổi lên từng cục. Cổ tôi nó cứ lờm lợm , bụng nôn nao - Thôi chết,mình trúng gió rồi - Tôi lẩm bẩm. Bụng dạ tôi nó cứ hao háo , xon xót thế nào . Tôi chạy vội xuống bếp , gục mặt xuống đất , chổng mông lên trời. Ôi cha , tôi ói , ói ra mật xanh , mật vàng , ruột gan cứ lộn tùng phèo. Tôi chỉ ói khan thôi chứ chả có gì trong ruột. Xong , tôi thở , tôi rên khừ khừ. Kiểu này thì sắp chết chứ còn gì nữa. Tôi bỗng thấy thèm một thứ gì đó ghê gớm , không có nó tôi không thể chịu được.
Bước chân như người mới ốm dậy , tôi lần đến tủ lạnh. Mắt tôi sáng rỡ khi nhìn thấy trái me. Tôi vội vồ lấy , nhai rau ráu. Từ thời cha sanh mẹ đẻ đến giờ tôi chưa bao giờ được ăn thứ quả chua nào ngon hơn thế. Vẫn chưa đã thèm , tôi lục tung bếp , chả còn thứ gì nữa. Nhớ đến dĩa dưa chua , nước miếng tôi tự nhiên cứ túa ra rào rào. Ôi chao , sao mà thèm thế. Bụng dạ tôi cứ như trăm ngàn con kiến bứt rứt. Nó cứ cồn cào đòi hỏi một thứ gì chua chua như dưa . Tôi vội phóng xe ra chợ. Bà bán hàng đưa cho tôi bịch dưa cả nước lẫn cái . Nhìn những cọng dưa vàng óng , tôi sung sướng phát điên lên . Phải về nhà đã - lý trí bảo tôi vậy. Nhưng về là thế nào. Cả cơ thể nhao nhao phản đối. không đứng đựoc , tôi lao xe vào một hiên vắng , quay mặt vô tường... bốc dưa nhai rau ráu. Tôi ăn hả hê sung sướng. Kể ra một anh đàn ông lịch sự như tôi mà bốc dưa ăn dọc đường cũng không được đàng hoàng cho lắm. Nhưng có người nghén , họ còn nhá cả gốc rạ , ăn cả tro bếp thì đã sao.
Hay là mình có bầu nhỉ ? Tôi bỗng giật thót mình. Chỉ người có bầu mới vậy. Tôi đã thấy cô vợ từng ngon lành chén hết cả dĩa dưa mà không thèm ăn cơm.
Tôi đưa tay sờ bụng. Thôi chết , đúng là tôi có bầu thật. Cái bụng tôi nó lùm lùm , tròn tròn. Mà nó lại chóng lớn như quả bóng đang bơm ấy chứ. Tôi nới vội chiếc thắt lưng , tôi thở ì ạch , đi đứng có vẻ khó khăn quá tưởng như tôi đã nuốt vào bụng cả bể cá vàng . Mỗi bước đi nước cứ sóng sa sóng sánh vậy. Quái lạ , mình là đàn ông cơ mà , không tin ở cảm giác mình nữa , tôi cởi áo đứng trước gương. Ôi giời ơi , khổ thân tôi chưa. Đích thị là có bầu chứ còn gì nữa. Trước mắt tôi là một gã đàn ông rậm râu sâu mắt , cái bụng chang bang phưỡn ra. Tôi sợ quá ngồi phệt xuống góc nhà , nước mắt cứ tuôn lã chã.
Thế này còn ra thể thống gì nữa , đàn ông mà lại có bầu làm sao tôi có thể đến cơ quan làm việc , đi ra đường được. Mà tôi lấy đâu ra quần áo để mặc bây giờ ? Không lẽ lại mặc váy đầm của vợ đến cơ quan sao? Mồ hôi tôi toát ra như tắm , tóc tai dựng ngược. Mà từ xưa đến nay các bệnh viện người ta chỉ đở đẻ cho đàn bà con gái. Chứ đàn ông như tôi thì biết đẻ đâu bây giờ. Chả lẽ tôi cứ phải đeo cái " của nợ " này suốt đời hay sao Nghĩ đến cảnh ấy tôi bật khóc hu hu...
Bỗng nhiên cái bụng tôi nó tưng tức , nó trân ngang , trân dọc như có gì thúc ở trong. Á đau quá , đau chết mất. Ruột gan tôi như xoắn lại , mồm tôi cứ ngốp ngốp như con cá trê mắc cạn. Tôi sắp đẻ rồi ư ? Cha mẹ ơi , thế này thì chết mất Á... Á.
- Dậy anh , mơ gì mà la dữ thế .
Tôi bừng tỉnh mở mắt. Cô vợ tôi ôm cái bụng lùm lùm đang lay gọi. Tôi vội đưa tay sờ bụng mình , thấy xẹp lép. Không tin , tôi lắc thử , thấy nhẹ tênh. Tôi choàng dậy , suýt hét lên vì sung sướng. Chứ sao nữa , sướng còn hơn thấy mình đã chết đi sống lại. Thì ra tôi ngủ mơ - mới chợp mắt chút xíu đã mơ. Thế đấy , cái giờ Hoàng đạo đến là thiêng. Ăn nói chỉ không giữ mồm giữ miệng , chút xíu nữa là mang vạ vào thân. Từ nay thì tôi chả dại ...
* Đời người có bao nhiêu ước mơ
Mấy khi mơ mà đạt được ước mơ
Điều mơ ước cứ trôi dần xa mãi
Điều không mơ cứ nhích lại gần *
Mấy khi mơ mà đạt được ước mơ
Điều mơ ước cứ trôi dần xa mãi
Điều không mơ cứ nhích lại gần *