<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-11 03:09:29xuanhong>
Thăm Tượng Đức thánh Trần(Nam Định)
Tượng đồng Đức thánh hiển linh
Linh thiêng đức độ chúng sinh vẫn bàn
Nghe đâu thoang thoảng hương Lan
Xanh xanh mặt nước Vị Hoàng nắng soi
Hiên ngang thánh hiện giữa trời
Tỏa uy nghi xuống tới người đời sau
Nén hương thơm thảo thỉnh cầu
Mong người rửa hết nỗi đau nơi trần
Lá hoa xanh ngắt mùa xuân
Tú Xương yên nghỉ ở gần đâu đây
Gọi là một chút thơm lây
Nương nhờ nơi thánh dãi bày thi ca
Thành Nam bát ngát quê nhà
Nhớ nơi phát tích ngợi ca triều trần
Phổ Minh đền thánh còn ngân
Vang lưu giữ mãi những ngày vinh quang
Người đang ẩn hiện giữa trần
Tỏa hào quang xuồng bội phần nước nam
Dù ai buôn vạn bán ngàn
Về đây lễ thánh cầu mang lộc về.
Tình sứ Lạng
Vẳng nghe hát đối đầu xuân
Như mời như gọi ái ân tràn vào
Vút cao hơn cả núi cao
Lòng em đón nhận ngọt ngào nơi anh
Hồng hồng má đỏ rừng xanh
Êm êm như tiếng suối lành nơi em
Xứng đôi trai gái thuyền quyên
Tình chung ấm lại một miền rừng xa
Kỳ Lừa nối nhịp hai nhà
Kỳ Cùng chở giúp tình xa về gần
Tình đâu đằm thắm sắc xuân
Em mong Em đợi mỗi lần anh qua
Đồng Đăng ấm áp tình nhà
Ai lên phố núi tình sa chốn này
Ơi! Em cô gái người Tày
Cùng cây đàn tính làm say lòng người.
Đổi màu
Lá đổi màu theo mùa
Trời đổi màu theo tiết
Em ơi! Em có biết
Đó là màu thời gian
Hoa đổi màu thắm tàn
Nước đổi màu trong đục
Cuộc đời mà Trung thực
Chẳng biết đến đổi màu
Cho mãi mãi ngàn sau
Lá đổi màu liên tục
Sông vẫn luôn trong đục
Chỉ Trung thực không mờ
Để cho tình nên thơ
Đừng đổi màu hẹn ước
Muốn cho đời luôn được
Chớ đổi màu niềm tin.
Nắng và sóng
Nếu mà biển không reo
Thì lấy đâu ra sóng
và nếu không có nắng
Chẳng có hoa nở xoè
Nắng soi nắng vàng hoe
Xô nở bờ cát trắng
Sóng đẩy từng giọt nắng
Vỡ òa vào không gian
Nắng- Sóng như hòa tan
Giữa đất trời giao hảo
Sóng có lúc điên đảo
Khi mà nắng chẳng còn
Cùng một tấm lòng son
Sóng nhớ thuyền khi bão
Còn nắng kia ảo não
Khi mưa bão dội về
Tất cả đều nhiêu khê
Một khi biển không sóng
Trời sẻ thiếu độ nóng
Khi nắng bị mây che
Nắng và sóng cả thế
Chẳng khi nào là thừa
Dù ai đó không ưa
Sóng và Nắng vẫn vậy.
Tòa thánh Tây ninh
Tòa nhà hàng cột cao cao
Vàng màu sơn quyét ước ao một thời
Thánh thần ngay tại đây thôi
Biểu trưng Độc nhỡn thảnh thơi ngắm nhìn
Đạo lý chẳng khó công tìm
Ở nơi trần thế lặng im nơi người
Có đâu thờ đức chúa trời
Mà thờ ngay chính con người trần ta
Huy Gô người pháp nơi xa
Tài năng âu cũng coi là thần tiên
Trạng Trình cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm
Được coi là lớp người hiền ngày xưa
Tôn Trung Sơn cũng chẳng vừa
Thắp lên Dân chủ dựng cờ Tự do
Những tấm gương sáng chẳng mờ
Tôn lên là thánh tôn thờ nơi đây
Cao Đài giáo phái ngày nay
Ngót trăm năm đã vững tay chống chèo.
Tượng đồng Đức thánh hiển linh
Linh thiêng đức độ chúng sinh vẫn bàn
Nghe đâu thoang thoảng hương Lan
Xanh xanh mặt nước Vị Hoàng nắng soi
Hiên ngang thánh hiện giữa trời
Tỏa uy nghi xuống tới người đời sau
Nén hương thơm thảo thỉnh cầu
Mong người rửa hết nỗi đau nơi trần
Lá hoa xanh ngắt mùa xuân
Tú Xương yên nghỉ ở gần đâu đây
Gọi là một chút thơm lây
Nương nhờ nơi thánh dãi bày thi ca
Thành Nam bát ngát quê nhà
Nhớ nơi phát tích ngợi ca triều trần
Phổ Minh đền thánh còn ngân
Vang lưu giữ mãi những ngày vinh quang
Người đang ẩn hiện giữa trần
Tỏa hào quang xuồng bội phần nước nam
Dù ai buôn vạn bán ngàn
Về đây lễ thánh cầu mang lộc về.
Tình sứ Lạng
Vẳng nghe hát đối đầu xuân
Như mời như gọi ái ân tràn vào
Vút cao hơn cả núi cao
Lòng em đón nhận ngọt ngào nơi anh
Hồng hồng má đỏ rừng xanh
Êm êm như tiếng suối lành nơi em
Xứng đôi trai gái thuyền quyên
Tình chung ấm lại một miền rừng xa
Kỳ Lừa nối nhịp hai nhà
Kỳ Cùng chở giúp tình xa về gần
Tình đâu đằm thắm sắc xuân
Em mong Em đợi mỗi lần anh qua
Đồng Đăng ấm áp tình nhà
Ai lên phố núi tình sa chốn này
Ơi! Em cô gái người Tày
Cùng cây đàn tính làm say lòng người.
Đổi màu
Lá đổi màu theo mùa
Trời đổi màu theo tiết
Em ơi! Em có biết
Đó là màu thời gian
Hoa đổi màu thắm tàn
Nước đổi màu trong đục
Cuộc đời mà Trung thực
Chẳng biết đến đổi màu
Cho mãi mãi ngàn sau
Lá đổi màu liên tục
Sông vẫn luôn trong đục
Chỉ Trung thực không mờ
Để cho tình nên thơ
Đừng đổi màu hẹn ước
Muốn cho đời luôn được
Chớ đổi màu niềm tin.
Nắng và sóng
Nếu mà biển không reo
Thì lấy đâu ra sóng
và nếu không có nắng
Chẳng có hoa nở xoè
Nắng soi nắng vàng hoe
Xô nở bờ cát trắng
Sóng đẩy từng giọt nắng
Vỡ òa vào không gian
Nắng- Sóng như hòa tan
Giữa đất trời giao hảo
Sóng có lúc điên đảo
Khi mà nắng chẳng còn
Cùng một tấm lòng son
Sóng nhớ thuyền khi bão
Còn nắng kia ảo não
Khi mưa bão dội về
Tất cả đều nhiêu khê
Một khi biển không sóng
Trời sẻ thiếu độ nóng
Khi nắng bị mây che
Nắng và sóng cả thế
Chẳng khi nào là thừa
Dù ai đó không ưa
Sóng và Nắng vẫn vậy.
Tòa thánh Tây ninh
Tòa nhà hàng cột cao cao
Vàng màu sơn quyét ước ao một thời
Thánh thần ngay tại đây thôi
Biểu trưng Độc nhỡn thảnh thơi ngắm nhìn
Đạo lý chẳng khó công tìm
Ở nơi trần thế lặng im nơi người
Có đâu thờ đức chúa trời
Mà thờ ngay chính con người trần ta
Huy Gô người pháp nơi xa
Tài năng âu cũng coi là thần tiên
Trạng Trình cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm
Được coi là lớp người hiền ngày xưa
Tôn Trung Sơn cũng chẳng vừa
Thắp lên Dân chủ dựng cờ Tự do
Những tấm gương sáng chẳng mờ
Tôn lên là thánh tôn thờ nơi đây
Cao Đài giáo phái ngày nay
Ngót trăm năm đã vững tay chống chèo.
nguyenx