📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Những bức thư đến từ Hắc Hải

0 trả lời, 1.437 lượt xem — Trang 1 / 1
Những bức thư đến từ Hắc Hải

Mùa đông thứ hai cuộc chiến tranh vệ quốc
Nữ ca sĩ trẻ phải rời Moskva
Trong dòng người tản cư trôi xa
Rồi ở lại trong ngôi nhà có chiếc dương cầm lạc giọng

Ngôi nhà ấy từ trên đồi nhìn xuống
Lấp loáng một con sông băng
Thấp thoáng một cánh rừng bạch dương phơi màu trắng bạc
Khi tuyết rơi phủ đầy
Êm dịu và xám ngắt
Trên mặt nước màu xanh lá cây bốc khói

Ngôi nhà ấy những bức ảnh úa vàng
Với những thiết giáp hạm giăng ngang bờ biển
Và một người lính thuỷ

Nữ ca sĩ chống cằm
Đăm đăm suy nghĩ
Về người lính thuỷ
Con trai của cụ chủ nhà vừa đi xa mãi
Mình đã gặp khuôn mặt ấy ở đâu nhỉ?

Người lính thuỷ nheo nheo chế nhạo
Có lẽ nào chị chẳng nhớ sao?
Không,tôi không thể nào nhớ được
Chiếc dương cầm bỗng tựa xôn xao

Đêm len bước vào cánh rừng bạch dương
Ánh tuyết mờ mờ chiếu nơi cửa kính
Con mèo Ackhip của cụ chủ nhà để lại
Ngáy khò khò vô tình trên chiếc đi-văng

Nữ ca sĩ đăm đăm nhìn nến sang
Khi một con chim rũ mình ra khỏi tuyết vụt bay
Tuyết tung lên một thứ bụi trắng
Rơi lả tả trên những bức thư
Những bức thư từ bến bờ Hắc Hải
Vẫn chưa được bóc ra

“Cha yêu quí
Thế là con nằm viện vừa một tháng
Đôi khi nhắm mắt lại
Con thấy mình trở lại ngôi nhà của cha
Khẽ đẩy cửa hàng rào vào khu vườn nhỏ
Con đường xưa đưa tới phong đình
Bên mùa đông tuyết xuống
Băng bụi phủ đầy những khóm tử đinh hương
Lò sưởi trong phòng kêu tí tách
Khói bạch dương thoang thoảng ngây ngây
Vẫn vở nhạc kich con đầm Pich
Và bản tình ca Trên những bờ Tổ Quốc xa xôi”

Qua cửa sổ
Nơi bình minh bắt đầu hé lên trong bình minh dày đặc
Nữ ca sĩ tự mình chữa quả chuông
Quả chuông reo lanh lảnh với hàng chữ thật buồn cười
“Ta treo trên cửa-hãy giật cho vui”

Rồi cả chiếc dương cầm cũng được lên dây
Lúc con mèo Ackhip nhún vai khó chịu
Còn nữ ca sĩ
Má ửng hồng
Mắt thâm quầng vì xúc động
Đốt lên những ngọn nến trên chiếc dương cầm

Buổi tối hôm ấy trong ánh nến lung linh
Âm nhạc đã ngập tràn ngôi nhà nhỏ

Có thể nào lại như thế?
Người lính thuỷ đứng lặng trên sân ga
Nơi quê nhà
Trên cao
Một bầu trời xanh xám
Tuyết ngơ ngơ

Bay chênh chếch giữa trời và đất
Bước chân con về chậm mất cha ơi!

Có thể nào lại như vậy
Ai đó nhè nhẹ đặt tay lên vai anh
Người lính thuỷ quay lại
Một thiếu phụ xanh xao và nghiêm trang
Cặp mắt thẳm sâu chăm chú
Trên mí mắt và đôi gò má ửng
Tuyết như đã tan băng


Cánh cửa khu rừng vẫn kêu ken két
Nhưng lối phong đình đã sạch quang
Bên kia rừng bầu trời hồng lên mờ nhạt
Sau những đám mây len ủ vầng trăng

TRong ánh trăng lờ mờ đã lên cao
Nữ ca sĩ cùng người lính thuỷ
Ngôi mộ cha anh yên nghỉ phía góc rừng
Hàng bạch dương xào xạc tuyết rơi rơi

Buổi tối kì lạ
Người lính thuỷ miên man những giấc mơ
Nến vẫn nổ tí tách
Những bản nhạc xưa vẫn trên chiếc dương cầm
Cả những bức thư từ bến bờ xa tắp
Vẫn nằm lại dưới cái địa bàn cũ kĩ của cha

Nữ ca sĩ lặng ngồi chiếc phím đàn
Chiếc dưong cầm đắn đo tự hỏi

Ôi chúng ta đã gặp nhau ư?
Giọng người lính thuỷ run lên
Nữ ca sĩ ngoảnh nhìn anh sợ sệt

Bốn giờ sáng
Những giờ phép đã hết
Đêm không ngủ
Hãy nói lời từ biệt
Tỉnh lị nhỏ vẫn mải miết say sưa
Con mèo Ackhip rón rén
Chiếc đồng hồ treo tường tích tắc
Tích tắc đung đưa…

“Tôi không dám nói với em
Nhưng đã nhớ ra lần gặp gỡ
Ở Krưm
Năm một ngàn chín trăm hai mươi bảy
Mùa thu
Những cây tiêu huyền cổ thụ
Công viên Livadiva
Trời u ám
Biển nhợt nhạt
Con đường nhỏ tới Oreanda
Có một thiếu nữ trên chiếc ghế dài
Mười sáu tuổi
Người thiếu nữ ấy nhìn tôi
Rồi đi qua đời tôi rất nhanh
rất nhanh

Tôi bàng hoàng
Người thiếu nữ ấy chính là em
Tưởng một lần thôi và mãi mãi chẳng thể kiếm tìm…
Nhưng có ai ngờ
Trong nhưng cuộc chiến tranh
Ôi còn nhớ chăng,ngôi nhà buổi tối
Với những bức thư bóc sẵn đặt trên bàn
Để tôi bước vào,tôi được an ủi:”Cha ơi”

Trời mình có ở Krưm bao giờ đâu
Nữ ca sĩ mơ màng qua cửa sổ
Nơi mảnh vườn tuyết phủ

Nhưng điều đó có nghĩa gì kia chứ…

Nữ ca sĩ đưa hai tay che mắt
Bên ngoài cửa sổ
Hoàng hôn vẫn còn cháy đỏ
Mãi không sao tắt được
15-10-2001
Phạm Chí Dũng(TP HCM)
Dựa theo truyện ngắn”Tuyết” của nhà văn NGa Pautovski và phỏng theo bản giao hưởng “Chèo thuyền”của nhạc sĩ người Nga Tchaikovski



Đăng nhập để trả lời
0