( Có lẽ mình thích những câu chuyện vui , hài hước của nhà văn Hoàng Tuấn , cho nên thấy đâu có bài nào mình cũng đăng lên cho các bạn cùng đọc cho vui. )
Tôi cho rằng phụ nữ có thế giới riêng của họ mà đàn ông chúng ta không nên biết , không nên hiểu và cũng không thể hiểu nổi. Chỉ vì cái thế giới riêng ấy mà đàn ông chúng ta luôn luôn phải phụ thuộc vào họ ( kể cũng đáng đời thôi ). Không tin quý vị cử thử ngẫm mà xem - phụ nữ dám sống đọc thân thì nhiều nhưng đàn ông mấy ai dám sống đọc thân. Khối anh cao ngạo nhưng nghe vợ dọa bỏ là khóc rưng rức chỉ sợ bị bỏ đói. Cái thế giới ấy - đàn ông chỉ nên " kính nhi viễn chi " đừng nên khám phá - lại càng không nên chinh phục - nhức đầu.
Có một hôm xấu trời , vợ tôi bảo : Anh đi qua chợ nhớ mua cho em hai củ hành tây và hai lạng thịt bò nhé. Hành tây như thế nào ấy à - là loại củ cùng họ hành nhưng to hơn củ khoai tây và tròn. Còn củ khoai tây như thế nào thì chắc anh đã biết rồi. Nhớ mua đúng thịt bò , ở chợ hay bán thịt trâu giả thịt bò lắm đấy. Thịt trâu thì thớ thịt to và mầu thẫm - còn thịt bò thớ nhỏ màu hồng nhạt. Nhớ gửi xe khóa xe cẩn thận , nhớ cất ví tiền sau túi quần , nhớ...
- Nhớ rồi , cứ làm như người ta như trẻ con - tôi làu bàu - thịt bò màu hồng thịt trâu mầu thẫm - con bò da vàng nên thịt màu hồng , da trâu đen nên thịt thẫm là phải rồi - lạ gì - "Đây" lái xe tăng còn được - huống chi là hai lạng thịt bò.
Đến chợ , nghe lời vợ , tôi gửi xe , khóa xe cẩn thận. Ông giữ xe - có lẽ là người đàn ông duy nhất " làm việc " ở chợ đưa cho tôi cái vé xe - mỉm cười ra vẻ thông cảm làm tôi phát tự ái. Hai tay tôi chống nạnh ( thực chất là ngón tay giữ mép quần sau phòng móc túi ) hiên ngang bước vô với một quyết tâm khám phá và chinh phục một thế giới vẫn chỉ dành riêng cho quý bà mà người ta vẫn gọi là cái chợ.
Anh ơi , mua áo đi - anh ơi ! Cá khô nhé - anh ơi , anh ơi... Ở cơ quan tôi chưa bao giờ được đón tiếp niềm nở như thế. Tôi ngạo mạn phớt lờ những lời chào đón như thế , phăm phăm bước vào gian hàng khô mua hai củ hành tây. Không thể lầm được - tôi chắc chắn như thế vì tôi đã chọn bà bán hàng phúc hậu. Đến gian hàng tươi sống - tôi hơi run - cứ như người hành tinh khác - gớm , đàn ông con trai ai lại đi xúm xít mặc cả cùng các bà được - Anh ơi mua cua đi - một cô đon đả - cua của em ngon lắm , tươi nguyên , còn bò lổm ngổm đây này. - Tôi mua thịt bò chứ không mua cua - ăn thịt bò không bị " collectroron ". - Ăn canh cua nhiều chất đạm , cũng không bị "collectroron " mà còn đậm đà bản sắc dân tộc anh ạ. - Gớm , cô bán cua mà ăn nói cứ như nhà báo , vợ tôi dặn chỉ mua thịt bò. - Anh giai lại không có tính sáng tạo rồi - ngoan với vợ quá nhỉ. Em mà có ông chồng ngoan như anh thì em chiều hết ý. Tôi bỏ qua cô hàng cua đáo để , chạy sang hàng thịt bò. Thôi chết , cứ hoa hết cả mặt. Thịt bò mềm thớ nhỏ - màu hồng. Thịt trâu thớ to - sậm màu hơn. Vợ dặn vậy. Nhưng ở đây thịt nào chả là thịt , to nhỏ màu sắc như nhau cả. Tôi giở bài cũ - chọn một chị bán thịt có khuôn mặt thật thà. - Em mua thịt bò hả? Thịt của chị chính hiệu con nai vàng ngơ ngác đấy. Thịt bò xào hành tây là đúng kiểu đấy , em giỏi thật ( tôi nở mũi ) nhà em có mấy người? Hai vợ chồng và một đứa con nhỏ à? Mua hai lạng là đủ bữa rồi. Đàn ông như em mà lại tính toán khéo nhỉ. Để chị cắt cho em miếng đùi này nhé , giá mềm thôi... Cứ gọi là tía lia , 5 năm làm chồng chưa bao giờ tôi được khen nhiều như vậy. Định gật đầu , nhưng nhớ lời vợ dặn " khéo nhầm phải thịt trâu " tôi phân vân rồi làm ra vẻ thật thà - Chị ơi, vợ em nó đẻ. Em muốn mua hai lạng thịt bò cho cô ấy bồi dưỡng nhưng chỉ sợ thịt trâu , lỡ ăn nhầm bị hậu sản thì chết. Chị chọn giúp em với. Quả là kì diệu - nữ tính muôn năm - chị bán hàng bỗng ngừng tay thái thịt nhìn quanh rồi nói nhỏ vào tai tôi - Thôi em để khi khác mua đi - cả chợ hôm nay toàn là thịt trâu đấy. Tôi ra khỏi chợ - đắc thắng với hai lạng cua. Tôi khám phá , đã chinh phục được cái sự đi chợ của các quý bà " Đây " là đàn ông đi chợ đấy - nhưng dễ gì lừa được ! Về , tôi hỉ hả kể cho vợ tôi nghe đã tranh thủ được tình cảm của bà bán hàng khô , đã đấu khẩu với cô hàng cua , đã lừa được chị thịt trâu giả bò ! Lại còn cười mỉa mai các bà các cô đi chợ mà học đòi ăn nói cứ như những nhà văn hóa. Vợ tôi cười , dội cho tôi một gáo nước lạnh - Anh đừng có mà coi thường , các bà bán chợ thời nay , trình độ của họ chưa chắc đã kém gì anh đâu - 2/3 trong số họ đều là cán bộ nhà nước " nghỉ một cục " ra bán hàng đấy. Mà sao anh cứ như người trên giời rơi xuống thế , chỉ chúi đầu vào sách vở với những tầm vĩ mô tân đâu đâu ,chả quan tâm gì đến ai cả. Bà bán hàng khô là mẹ của anh Nguyên bạn anh - trước là kế toán trưởng xí nghiệp X. Cô bán cua là cái Vân ,em anh Thanh đã từng tốt nghiệp nhạc viện - Chị bán thịt bà là vợ anh Dũng trước là kỹ sư hóa về nghỉ một cục...Xem anh mua được những gì nào...Ôi giời ơi , anh đúng là người đời thật rồi - canh cua nấu hành tây thì nó ra món gì hả giời ! Tôi ù hết cả tai , hoa hết cả mắt ! Ừ nhỉ , cua nấu với hành tây thì nó ra món gì nhỉ? Hóa ra cái thế giới của quý bà nó phức tạp quá. Thôi thì từ nay cứ phó thác đời mình cho vợ....![[:'(]](/images/smiley/s8.gif)
Tôi cho rằng phụ nữ có thế giới riêng của họ mà đàn ông chúng ta không nên biết , không nên hiểu và cũng không thể hiểu nổi. Chỉ vì cái thế giới riêng ấy mà đàn ông chúng ta luôn luôn phải phụ thuộc vào họ ( kể cũng đáng đời thôi ). Không tin quý vị cử thử ngẫm mà xem - phụ nữ dám sống đọc thân thì nhiều nhưng đàn ông mấy ai dám sống đọc thân. Khối anh cao ngạo nhưng nghe vợ dọa bỏ là khóc rưng rức chỉ sợ bị bỏ đói. Cái thế giới ấy - đàn ông chỉ nên " kính nhi viễn chi " đừng nên khám phá - lại càng không nên chinh phục - nhức đầu.
Có một hôm xấu trời , vợ tôi bảo : Anh đi qua chợ nhớ mua cho em hai củ hành tây và hai lạng thịt bò nhé. Hành tây như thế nào ấy à - là loại củ cùng họ hành nhưng to hơn củ khoai tây và tròn. Còn củ khoai tây như thế nào thì chắc anh đã biết rồi. Nhớ mua đúng thịt bò , ở chợ hay bán thịt trâu giả thịt bò lắm đấy. Thịt trâu thì thớ thịt to và mầu thẫm - còn thịt bò thớ nhỏ màu hồng nhạt. Nhớ gửi xe khóa xe cẩn thận , nhớ cất ví tiền sau túi quần , nhớ...
- Nhớ rồi , cứ làm như người ta như trẻ con - tôi làu bàu - thịt bò màu hồng thịt trâu mầu thẫm - con bò da vàng nên thịt màu hồng , da trâu đen nên thịt thẫm là phải rồi - lạ gì - "Đây" lái xe tăng còn được - huống chi là hai lạng thịt bò.
Đến chợ , nghe lời vợ , tôi gửi xe , khóa xe cẩn thận. Ông giữ xe - có lẽ là người đàn ông duy nhất " làm việc " ở chợ đưa cho tôi cái vé xe - mỉm cười ra vẻ thông cảm làm tôi phát tự ái. Hai tay tôi chống nạnh ( thực chất là ngón tay giữ mép quần sau phòng móc túi ) hiên ngang bước vô với một quyết tâm khám phá và chinh phục một thế giới vẫn chỉ dành riêng cho quý bà mà người ta vẫn gọi là cái chợ.
Anh ơi , mua áo đi - anh ơi ! Cá khô nhé - anh ơi , anh ơi... Ở cơ quan tôi chưa bao giờ được đón tiếp niềm nở như thế. Tôi ngạo mạn phớt lờ những lời chào đón như thế , phăm phăm bước vào gian hàng khô mua hai củ hành tây. Không thể lầm được - tôi chắc chắn như thế vì tôi đã chọn bà bán hàng phúc hậu. Đến gian hàng tươi sống - tôi hơi run - cứ như người hành tinh khác - gớm , đàn ông con trai ai lại đi xúm xít mặc cả cùng các bà được - Anh ơi mua cua đi - một cô đon đả - cua của em ngon lắm , tươi nguyên , còn bò lổm ngổm đây này. - Tôi mua thịt bò chứ không mua cua - ăn thịt bò không bị " collectroron ". - Ăn canh cua nhiều chất đạm , cũng không bị "collectroron " mà còn đậm đà bản sắc dân tộc anh ạ. - Gớm , cô bán cua mà ăn nói cứ như nhà báo , vợ tôi dặn chỉ mua thịt bò. - Anh giai lại không có tính sáng tạo rồi - ngoan với vợ quá nhỉ. Em mà có ông chồng ngoan như anh thì em chiều hết ý. Tôi bỏ qua cô hàng cua đáo để , chạy sang hàng thịt bò. Thôi chết , cứ hoa hết cả mặt. Thịt bò mềm thớ nhỏ - màu hồng. Thịt trâu thớ to - sậm màu hơn. Vợ dặn vậy. Nhưng ở đây thịt nào chả là thịt , to nhỏ màu sắc như nhau cả. Tôi giở bài cũ - chọn một chị bán thịt có khuôn mặt thật thà. - Em mua thịt bò hả? Thịt của chị chính hiệu con nai vàng ngơ ngác đấy. Thịt bò xào hành tây là đúng kiểu đấy , em giỏi thật ( tôi nở mũi ) nhà em có mấy người? Hai vợ chồng và một đứa con nhỏ à? Mua hai lạng là đủ bữa rồi. Đàn ông như em mà lại tính toán khéo nhỉ. Để chị cắt cho em miếng đùi này nhé , giá mềm thôi... Cứ gọi là tía lia , 5 năm làm chồng chưa bao giờ tôi được khen nhiều như vậy. Định gật đầu , nhưng nhớ lời vợ dặn " khéo nhầm phải thịt trâu " tôi phân vân rồi làm ra vẻ thật thà - Chị ơi, vợ em nó đẻ. Em muốn mua hai lạng thịt bò cho cô ấy bồi dưỡng nhưng chỉ sợ thịt trâu , lỡ ăn nhầm bị hậu sản thì chết. Chị chọn giúp em với. Quả là kì diệu - nữ tính muôn năm - chị bán hàng bỗng ngừng tay thái thịt nhìn quanh rồi nói nhỏ vào tai tôi - Thôi em để khi khác mua đi - cả chợ hôm nay toàn là thịt trâu đấy. Tôi ra khỏi chợ - đắc thắng với hai lạng cua. Tôi khám phá , đã chinh phục được cái sự đi chợ của các quý bà " Đây " là đàn ông đi chợ đấy - nhưng dễ gì lừa được ! Về , tôi hỉ hả kể cho vợ tôi nghe đã tranh thủ được tình cảm của bà bán hàng khô , đã đấu khẩu với cô hàng cua , đã lừa được chị thịt trâu giả bò ! Lại còn cười mỉa mai các bà các cô đi chợ mà học đòi ăn nói cứ như những nhà văn hóa. Vợ tôi cười , dội cho tôi một gáo nước lạnh - Anh đừng có mà coi thường , các bà bán chợ thời nay , trình độ của họ chưa chắc đã kém gì anh đâu - 2/3 trong số họ đều là cán bộ nhà nước " nghỉ một cục " ra bán hàng đấy. Mà sao anh cứ như người trên giời rơi xuống thế , chỉ chúi đầu vào sách vở với những tầm vĩ mô tân đâu đâu ,chả quan tâm gì đến ai cả. Bà bán hàng khô là mẹ của anh Nguyên bạn anh - trước là kế toán trưởng xí nghiệp X. Cô bán cua là cái Vân ,em anh Thanh đã từng tốt nghiệp nhạc viện - Chị bán thịt bà là vợ anh Dũng trước là kỹ sư hóa về nghỉ một cục...Xem anh mua được những gì nào...Ôi giời ơi , anh đúng là người đời thật rồi - canh cua nấu hành tây thì nó ra món gì hả giời ! Tôi ù hết cả tai , hoa hết cả mắt ! Ừ nhỉ , cua nấu với hành tây thì nó ra món gì nhỉ? Hóa ra cái thế giới của quý bà nó phức tạp quá. Thôi thì từ nay cứ phó thác đời mình cho vợ....
![[:'(]](/images/smiley/s8.gif)
* Đời người có bao nhiêu ước mơ
Mấy khi mơ mà đạt được ước mơ
Điều mơ ước cứ trôi dần xa mãi
Điều không mơ cứ nhích lại gần *
Mấy khi mơ mà đạt được ước mơ
Điều mơ ước cứ trôi dần xa mãi
Điều không mơ cứ nhích lại gần *