<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-14 20:35:45Ngọc Lý>
.

Tôi yêu anh! Tôi yêu anh!
Anh hãy hạnh phúc đi
Anh sẽ làm
cả thế giới này hạnh phúc
biết bao!
Ngày của trái tim
đọc Mattie JT Stepanek
Journey through Heartsongs
[font="Arial"]Mattie JT Stepanek lướt qua cõi người ta này chỉ trong 13 năm ngắn ngủi. ( 17/7/1990 - 22/6/2004)
Trong mười ba năm ấy, vì mang căn bệnh tự hoại hiểm nghèo, em đếm từng ngày sống và tranh đấu cho từng hơi thở của chính mình.
Có phải vì thế, mà sự sống trong em ngời sáng.
Em trân trọng từng phút giây màu nhiệm của cuộc đời:
“Thank you, God
Not just for life,
But for our journey through life.
Life is a miracle,
and a journey through life
is so full of many more miracles
If we travel with our Heartsongs.
Thank you God,
For blessing me with the
Gift of Heartsongs,
So that I can enjoy my miracles”
“Tạ ơn Trời
Không chỉ cho con sự sống
Nhưng là cả một hành trình qua cuộc đời.
Sống là một phép lạ,
Và chuyến đi qua cuộc đời
Đầy ắp biết bao nhiêu sự nhiệm màu.
Nếu chúng ta đi qua đời với bài hát trong tim.
Tạ ơn Trời
Đã cho con món quà
Những Bài Hát Trong Tim
Để con thấy những nhiệm màu trong suốt cuộc hành trình …”
(Tháng tư, 1998)

Điệu “tâm ca” nhiệm màu này đã rung lên trong tim Mattie từ khi cậu bé mới lên ba, trực diện với cái chết của người anh ruột, Jamie, vì cùng một căn bệnh. Sau này, Mattie còn lần lượt chứng kiến cái chết của người chị gái Katie, và người anh thứ Stevie. Sự mất mát quá to lớn. Niềm cô độc thật vô cùng. Chỉ có tiếng vọng từ nỗi khao khát yêu thương trong con tim nhỏ:
“I love you! I love you!
How happy you can be
How happy you can make
the whole world be!”
“Em yêu anh! Em yêu anh!
Anh hãy hạnh phúc đi
Anh sẽ làm cả thế giới này
hạnh phúc biết bao!”

Điệu hát vang lên từ con tim cô độc, là người bạn duy nhất an ủi Mattie:
“I have a song, deep in my heart,
“Tôi có lời ca, sâu tận đáy tim …”
Và bài hát này là nỗi nhớ hay khao khát tình yêu thương của đứa bé:
“It makes me think of
Jamie, and Katie, and Stevie…”
Bài hát làm tôi nhớ
Jamie, Katie, và Stevie…
Trong nỗi buồn không người chia sẻ, cậu bé con tưởng tượng ở một nơi nào đó, người anh yêu dấu của mình sẽ nghe được tiếng hát trong tim cậu:
“Isn’t it special
How Jamie knows when
I am just a little bit
Too sad?
He is my brother, and
He loves me forever.
And when,
I am just a little bit
Too sad,
He sends me
A rainbow to look at,
Or a butterfly to run with,
Or a feather to catch.
And sometimes,
He sends me
All of those things
Even when I am not so sad.
He just wants me to
Be even happier.
August 1994. (4 tuổi)
Thật là kỳ diệu phải không
Khi Jamie biết em
Chỉ hơi hơi
Buồn nhiều?
Anh là anh của em
Và anh yêu em mãi mãi.
Khi em
Chỉ hơi hơi
Buồn nhiều
Anh gửi đến
Một cầu vồng cho em ngắm
Một cánh bướm để đuổi theo
Hay một cái lông chim cho em chụp bắt.
Đôi khi,
Anh cho em tất cả
dù em chẳng buồn gì mấy.
Anh chỉ muốn em
được vui hơn.
(Mattie làm lúc 4 tuổi)

Cái chết trở thành quen thuộc, cậu bé ý thức được định mệnh của mình, và biết rõ cái chết sẽ đến với cậu. Nhưng cậu chờ đón nó, với tất cả hạnh phúc chan hòa qua lòng tin tưởng mình sẽ gặp lại anh chị đã mất.
“It makes me feel happy
….
Happy like thinking about
Going to Heaven when I die.”
Tôi cảm thấy vui sướng
....
Hạnh phúc khi nghĩ đến
Sau khi chết tôi sẽ lên Thiên Đường."
Lời hát trong tim này màu nhiệm quá. Mattie đã tìm được nguồn hạnh phúc làm năng lực đi qua đời sống đầy khắc nghiệt:
“Since I have mitochondrial myopathy,
I even have a trach, a ventilator, and oxygen.
Very poetic, I am, and very smart, too.
I am always brainstorming ideas and stories.
I am a survivor, but some day, I will see
My two brothers and sister in Heaven”
"Vì tôi mang bệnh bắp thịt tự hoại
Tôi có lỗ ở khí quản, sống nhờ máy thở, và dưỡng khí.
Yêu thơ, lãng mạn, và rất thông minh.
Tôi luôn tìm tòi các ý tưởng mới, và các cốt truyện mới.
Tôi là kẻ sống còn, nhưng một ngày kia, tôi sẽ
Gặp lại hai anh và chị tôi trên Thiên Đường."

Mattie sống dựa vào máy thở.
Từng hơi thở của em là cả sự sống linh thiêng.
Mattie sống, từng giây, từng phút, từng ngày, dựa trên một nguồn sống linh thiêng khác.
Năm 1996, khi mới lên 6, Mattie đã nhận ra nguồn sống này: Nguồn thơ.
“The people who like poetry are special.
They are the same people who hear
Lullabies and wind chimes
When the birds are noisy together.
They are the ones who see
Star-gifts in every season –
Thi nhân là người rất đặc biệt
Họ nghe thấy tiếng hát ru và lời gió xôn xao
Trong tiếng chim hót ...
Họ nhìn thấy
Lấp lánh quà từ các vì sao trong đủ mọi muà -
Và cậu nhận ra:
“They are the ones who have a
Song in their hearts and
Words in their mind that
Come together and slip out
Into the air or onto paper as a gift …”
Họ là những người có
Bài hát trong tim
Lời thơ trong trí tưởng
Quyện vào nhau và tuôn trào
Vào không gian hay trên giấy, như những món quà ..."

Những bài thơ của Mattie trào ra từ tim em, đã làm rung động hàng trăm ngàn đời sống. Với đầy cảm xúc và can đảm, Mattie viết về sự sống và cái chết, tình yêu và nỗi mất mát, niềm tin và hy vọng, nỗi đau và hạnh phúc bằng nét hồn nhiên của tuổi nhỏ. Trong veo như giọt sương đầu ngày lấp lánh ánh sáng trí tuệ cuả đời sống sắp vào đêm.
Hãy nghe những lời thơ trào ra khi cậu đang chơi xích đu:
Future Echo
When I swing,
I go everywhere,
And yet
Nowhere at all.
Khi tôi chơi xích đu
Tôi đi khắp nơi
Mà thực ra
Chẳng đến đâu cả
Nhận định mang chuyển động của xích đu đi xuyên không gian.
Nhưng Mattie lại dẫn tay chúng ta đi vào vùng âm thanh của ảo tưởng:
“It’s like being
In the middle
Of an echo,
That hasn’t left me yet,
And so,
It hasn’t come back.”
Giống như
Tôi đang ở giữa
Một chuỗi vọng âm
Chưa rời tôi
Và do đó
Chưa trở lại cùng tôi."
Và từ vọng âm, bước hẳn vào phạm trù mờ nhòa của thời gian:
“I am between
Yesterday and tomorrow…”
"Tôi ở giữa
Hôm qua và ngày mai ..."
Rồi ngay lập tức, Mattie trở lại với phút giây thực:
“ But still in my life of now.
When I swing,
I feel so happy,
And excited, and peaceful”
"Nhưng ngay giây phút sống thực này
Khi tôi chơi xích đu
Tôi thật sung sướng,
Vừa kích động, lại vừa bình tâm ..."
Sự tỉnh thức của trí tuệ một đứa bé 9 tuổi, trực diện với cái chết bằng tình yêu đời sống tha thiết, luôn chao đảo giữa hai bờ mộng và thực, để dồn hết năng lực vào đời sống hiện tại, đó chính là cái đẹp của thơ Mattie.

Một trái tim thơ trẻ rất lớn,
Còn mãi phập phồng với thời gian.
Âm vọng muôn đời
Đời sống của chúng ta là một âm vang
Vọng lên tiếng nói của tâm hồn
Những gì tuyệt vời nhất trong mỗi người
Khị chúng bị
Vướng giữa
Ngày hôm qua
Và những ngày sắp tới
Đó là tiếng vọng
Của thực tại làm nên chính mỗi người
Là kết quả của
Nơi chốn chúng ta đã đi qua
Và nơi chúng ta sẽ tới
Đến muôn đời
Mattie Stepanek
Muà Xuân, 2000

Mattie qua đời năm 2004, lúc 13 tuổi. Nhưng em đã để lại cho cuộc đời món quà vô giá qua các bài thơ trào ra từ tim em.

_________
Tham khảo:
http://myhero.com/myhero/hero.asp?hero=mattieStepanek
http://en.wikipedia.org/wiki/Mattie_Stepanek
.

Tôi yêu anh! Tôi yêu anh!
Anh hãy hạnh phúc đi
Anh sẽ làm
cả thế giới này hạnh phúc
biết bao!
Ngày của trái tim
đọc Mattie JT Stepanek
Journey through Heartsongs
[font="Arial"]Mattie JT Stepanek lướt qua cõi người ta này chỉ trong 13 năm ngắn ngủi. ( 17/7/1990 - 22/6/2004)
Trong mười ba năm ấy, vì mang căn bệnh tự hoại hiểm nghèo, em đếm từng ngày sống và tranh đấu cho từng hơi thở của chính mình.
Có phải vì thế, mà sự sống trong em ngời sáng.
Em trân trọng từng phút giây màu nhiệm của cuộc đời:
“Thank you, God
Not just for life,
But for our journey through life.
Life is a miracle,
and a journey through life
is so full of many more miracles
If we travel with our Heartsongs.
Thank you God,
For blessing me with the
Gift of Heartsongs,
So that I can enjoy my miracles”
“Tạ ơn Trời
Không chỉ cho con sự sống
Nhưng là cả một hành trình qua cuộc đời.
Sống là một phép lạ,
Và chuyến đi qua cuộc đời
Đầy ắp biết bao nhiêu sự nhiệm màu.
Nếu chúng ta đi qua đời với bài hát trong tim.
Tạ ơn Trời
Đã cho con món quà
Những Bài Hát Trong Tim
Để con thấy những nhiệm màu trong suốt cuộc hành trình …”
(Tháng tư, 1998)

Điệu “tâm ca” nhiệm màu này đã rung lên trong tim Mattie từ khi cậu bé mới lên ba, trực diện với cái chết của người anh ruột, Jamie, vì cùng một căn bệnh. Sau này, Mattie còn lần lượt chứng kiến cái chết của người chị gái Katie, và người anh thứ Stevie. Sự mất mát quá to lớn. Niềm cô độc thật vô cùng. Chỉ có tiếng vọng từ nỗi khao khát yêu thương trong con tim nhỏ:
“I love you! I love you!
How happy you can be
How happy you can make
the whole world be!”
“Em yêu anh! Em yêu anh!
Anh hãy hạnh phúc đi
Anh sẽ làm cả thế giới này
hạnh phúc biết bao!”

Điệu hát vang lên từ con tim cô độc, là người bạn duy nhất an ủi Mattie:
“I have a song, deep in my heart,
“Tôi có lời ca, sâu tận đáy tim …”
Và bài hát này là nỗi nhớ hay khao khát tình yêu thương của đứa bé:
“It makes me think of
Jamie, and Katie, and Stevie…”
Bài hát làm tôi nhớ
Jamie, Katie, và Stevie…
Trong nỗi buồn không người chia sẻ, cậu bé con tưởng tượng ở một nơi nào đó, người anh yêu dấu của mình sẽ nghe được tiếng hát trong tim cậu:
“Isn’t it special
How Jamie knows when
I am just a little bit
Too sad?
He is my brother, and
He loves me forever.
And when,
I am just a little bit
Too sad,
He sends me
A rainbow to look at,
Or a butterfly to run with,
Or a feather to catch.
And sometimes,
He sends me
All of those things
Even when I am not so sad.
He just wants me to
Be even happier.
August 1994. (4 tuổi)
Thật là kỳ diệu phải không
Khi Jamie biết em
Chỉ hơi hơi
Buồn nhiều?
Anh là anh của em
Và anh yêu em mãi mãi.
Khi em
Chỉ hơi hơi
Buồn nhiều
Anh gửi đến
Một cầu vồng cho em ngắm
Một cánh bướm để đuổi theo
Hay một cái lông chim cho em chụp bắt.
Đôi khi,
Anh cho em tất cả
dù em chẳng buồn gì mấy.
Anh chỉ muốn em
được vui hơn.
(Mattie làm lúc 4 tuổi)

Cái chết trở thành quen thuộc, cậu bé ý thức được định mệnh của mình, và biết rõ cái chết sẽ đến với cậu. Nhưng cậu chờ đón nó, với tất cả hạnh phúc chan hòa qua lòng tin tưởng mình sẽ gặp lại anh chị đã mất.
“It makes me feel happy
….
Happy like thinking about
Going to Heaven when I die.”
Tôi cảm thấy vui sướng
....
Hạnh phúc khi nghĩ đến
Sau khi chết tôi sẽ lên Thiên Đường."
Lời hát trong tim này màu nhiệm quá. Mattie đã tìm được nguồn hạnh phúc làm năng lực đi qua đời sống đầy khắc nghiệt:
“Since I have mitochondrial myopathy,
I even have a trach, a ventilator, and oxygen.
Very poetic, I am, and very smart, too.
I am always brainstorming ideas and stories.
I am a survivor, but some day, I will see
My two brothers and sister in Heaven”
"Vì tôi mang bệnh bắp thịt tự hoại
Tôi có lỗ ở khí quản, sống nhờ máy thở, và dưỡng khí.
Yêu thơ, lãng mạn, và rất thông minh.
Tôi luôn tìm tòi các ý tưởng mới, và các cốt truyện mới.
Tôi là kẻ sống còn, nhưng một ngày kia, tôi sẽ
Gặp lại hai anh và chị tôi trên Thiên Đường."

Mattie sống dựa vào máy thở.
Từng hơi thở của em là cả sự sống linh thiêng.
Mattie sống, từng giây, từng phút, từng ngày, dựa trên một nguồn sống linh thiêng khác.
Năm 1996, khi mới lên 6, Mattie đã nhận ra nguồn sống này: Nguồn thơ.
“The people who like poetry are special.
They are the same people who hear
Lullabies and wind chimes
When the birds are noisy together.
They are the ones who see
Star-gifts in every season –
Thi nhân là người rất đặc biệt
Họ nghe thấy tiếng hát ru và lời gió xôn xao
Trong tiếng chim hót ...
Họ nhìn thấy
Lấp lánh quà từ các vì sao trong đủ mọi muà -
Và cậu nhận ra:
“They are the ones who have a
Song in their hearts and
Words in their mind that
Come together and slip out
Into the air or onto paper as a gift …”
Họ là những người có
Bài hát trong tim
Lời thơ trong trí tưởng
Quyện vào nhau và tuôn trào
Vào không gian hay trên giấy, như những món quà ..."

Những bài thơ của Mattie trào ra từ tim em, đã làm rung động hàng trăm ngàn đời sống. Với đầy cảm xúc và can đảm, Mattie viết về sự sống và cái chết, tình yêu và nỗi mất mát, niềm tin và hy vọng, nỗi đau và hạnh phúc bằng nét hồn nhiên của tuổi nhỏ. Trong veo như giọt sương đầu ngày lấp lánh ánh sáng trí tuệ cuả đời sống sắp vào đêm.
Hãy nghe những lời thơ trào ra khi cậu đang chơi xích đu:
Future Echo
When I swing,
I go everywhere,
And yet
Nowhere at all.
Khi tôi chơi xích đu
Tôi đi khắp nơi
Mà thực ra
Chẳng đến đâu cả
Nhận định mang chuyển động của xích đu đi xuyên không gian.
Nhưng Mattie lại dẫn tay chúng ta đi vào vùng âm thanh của ảo tưởng:
“It’s like being
In the middle
Of an echo,
That hasn’t left me yet,
And so,
It hasn’t come back.”
Giống như
Tôi đang ở giữa
Một chuỗi vọng âm
Chưa rời tôi
Và do đó
Chưa trở lại cùng tôi."
Và từ vọng âm, bước hẳn vào phạm trù mờ nhòa của thời gian:
“I am between
Yesterday and tomorrow…”
"Tôi ở giữa
Hôm qua và ngày mai ..."
Rồi ngay lập tức, Mattie trở lại với phút giây thực:
“ But still in my life of now.
When I swing,
I feel so happy,
And excited, and peaceful”
"Nhưng ngay giây phút sống thực này
Khi tôi chơi xích đu
Tôi thật sung sướng,
Vừa kích động, lại vừa bình tâm ..."
Sự tỉnh thức của trí tuệ một đứa bé 9 tuổi, trực diện với cái chết bằng tình yêu đời sống tha thiết, luôn chao đảo giữa hai bờ mộng và thực, để dồn hết năng lực vào đời sống hiện tại, đó chính là cái đẹp của thơ Mattie.

Một trái tim thơ trẻ rất lớn,
Còn mãi phập phồng với thời gian.
Âm vọng muôn đời
Đời sống của chúng ta là một âm vang
Vọng lên tiếng nói của tâm hồn
Những gì tuyệt vời nhất trong mỗi người
Khị chúng bị
Vướng giữa
Ngày hôm qua
Và những ngày sắp tới
Đó là tiếng vọng
Của thực tại làm nên chính mỗi người
Là kết quả của
Nơi chốn chúng ta đã đi qua
Và nơi chúng ta sẽ tới
Đến muôn đời
Mattie Stepanek
Muà Xuân, 2000

Mattie qua đời năm 2004, lúc 13 tuổi. Nhưng em đã để lại cho cuộc đời món quà vô giá qua các bài thơ trào ra từ tim em.

_________
Tham khảo:
http://myhero.com/myhero/hero.asp?hero=mattieStepanek
http://en.wikipedia.org/wiki/Mattie_Stepanek
.
