<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-01 09:03:53tieuphuong_loihai>
Khu vườn và lời mời tình ái
Anh làm thơ nên trái tim chẳng bình thường những nhịp đập khi gặp người hương sắc, nên thấy em qua anh vội vã gọi mời, bày biện sẵn những lòng hoa, ý bướm. dẫu mới gặp anh nghĩ rằng đã hẹn, tự trăm năm chờ đợi đến bây giờ..
Vườn tình anh không cửa đóng then cài, nào phải mở em chần chừ chi nữa? đừng trang điểm sắc màu môi má ấy, để y nguyên cho màu nắng tụ về, không loài gai nên việc gì mang dép, đi chân trần cho cây cỏ ghen tuông. em cứ đến, không cần chưng áo đẹp, có vầng trăng treo sẵn lụa lưng đồi và tóc nữa đâu cần phải kẹp, gió trong vườn rẽ hộ một đường ngôi..
Em đến trễ tội cho lòng ong bướm, trăng hao gầy và hoa lá phai hương, trái nhức nhối với mầm đau của hạt, nắng chẳng về ngủ đậu giữa lòng hoa, gió lang thang như một đứa không nhà, anh mòn mỏi mắt nhìn trăm hướng đến..
Khi em đến, anh níu trời đất lại, cả bốn mùa đều hội tụ về đây, khi khu vườn anh phút chốc hóa thiên thai, chim nhã nhạc thay lời anh tình tự, răng hóa ngọc giữa muôn màu ánh sáng, mắt là sao, môi thành rượu say tình, tóc là chi chẳng cần von ví nữa, em là em - anh chẳng đủ lời dùng..
Em đừng ngại, vườn ang không trái cấm, quỷ Stan chỉ được đứng ngoài rào, còn anh là một đứa hiền khô, yêu con gái như yêu loài hoa đẹp..
Phút lưỡng lự sẽ ngàn năm tiếc nuối, môi đang chờ, mắt đợi với chân trông..
Anh làm thơ nên trái tim chẳng bình thường những nhịp đập khi gặp người hương sắc, nên thấy em qua anh vội vã gọi mời, bày biện sẵn những lòng hoa, ý bướm. dẫu mới gặp anh nghĩ rằng đã hẹn, tự trăm năm chờ đợi đến bây giờ..
Vườn tình anh không cửa đóng then cài, nào phải mở em chần chừ chi nữa? đừng trang điểm sắc màu môi má ấy, để y nguyên cho màu nắng tụ về, không loài gai nên việc gì mang dép, đi chân trần cho cây cỏ ghen tuông. em cứ đến, không cần chưng áo đẹp, có vầng trăng treo sẵn lụa lưng đồi và tóc nữa đâu cần phải kẹp, gió trong vườn rẽ hộ một đường ngôi..
Em đến trễ tội cho lòng ong bướm, trăng hao gầy và hoa lá phai hương, trái nhức nhối với mầm đau của hạt, nắng chẳng về ngủ đậu giữa lòng hoa, gió lang thang như một đứa không nhà, anh mòn mỏi mắt nhìn trăm hướng đến..
Khi em đến, anh níu trời đất lại, cả bốn mùa đều hội tụ về đây, khi khu vườn anh phút chốc hóa thiên thai, chim nhã nhạc thay lời anh tình tự, răng hóa ngọc giữa muôn màu ánh sáng, mắt là sao, môi thành rượu say tình, tóc là chi chẳng cần von ví nữa, em là em - anh chẳng đủ lời dùng..
Em đừng ngại, vườn ang không trái cấm, quỷ Stan chỉ được đứng ngoài rào, còn anh là một đứa hiền khô, yêu con gái như yêu loài hoa đẹp..
Phút lưỡng lự sẽ ngàn năm tiếc nuối, môi đang chờ, mắt đợi với chân trông..
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???