Hoài Hương
-Trường Phi Bảo-
Cố quận giờ vắng bóng tôi
Con đường mưa lá xa rồi thân quen
Nhà tôi từ đó tắt đèn
Cho anh hàng xóm cài then ái tình
Trơ trọi mái ngói sân đình
Chợ người nhóm chẳng tang tình tôi sang
Dòng sông không chuyến đò ngang
Bỏ buồn lữ khách đi hoang sớm chiều
Tôi rời cố quận dấu yêu
Năm mười bảy tuổi dáng Kiều thướt tha
Thướt tha làm vợ người ta
Duyên tôi ai ép mà xa gia đình
Lầu cao tựa cửa một mình
Trông quê, quê khuất, trông tình, tình đâu?
Lặng thầm rớt mấy dòng châu
Cô đơn chạm ánh trăng sầu ngoài hiên.
Tình si theo đời
Trường xưa vắng bóng người thương
Tôi cũng buồn bã lên đường gian truân
Em đi khi hãy còn xuân
Tôi về em đã bâng khuâng tháng ngày
Rượu cay ta đắm mình say
Chìm trong men đắng tình thay đổi rồi
Trong tim giờ chỉ mình tôi
Tương tư một kiếp thôi rồi giấc mơ
Ngày xưa còn nói tình thơ
Ngày nay tình chẳng như mơ nữa rồi
Đời tôi nay đã xa xôi
Em đi biệt xứ bôi vôi chuyện tình
Ai ơi trong cuộc trường chinh
Biết đâu ngày tới đường mình còn đi
Bên tôi một mối tình si
Hành trang theo bước người đi muôn đời
Tôi cũng buồn bã lên đường gian truân
Em đi khi hãy còn xuân
Tôi về em đã bâng khuâng tháng ngày
Rượu cay ta đắm mình say
Chìm trong men đắng tình thay đổi rồi
Trong tim giờ chỉ mình tôi
Tương tư một kiếp thôi rồi giấc mơ
Ngày xưa còn nói tình thơ
Ngày nay tình chẳng như mơ nữa rồi
Đời tôi nay đã xa xôi
Em đi biệt xứ bôi vôi chuyện tình
Ai ơi trong cuộc trường chinh
Biết đâu ngày tới đường mình còn đi
Bên tôi một mối tình si
Hành trang theo bước người đi muôn đời

mong hạnh phúc và chúc vui vẽ!