Anh có về qua cầu Bến Lức
Thương tình sông nước Hậu Giang xa
Nhớ chăng một bóng người nghệ sĩ
Bấm phím tơ đồng cất tiếng ca.
Ôi tiếng tình tang quá não nề
Âm vang trong gió thoảng xa bay
Giọng ca khàn đượm phù sa đổ
Cho lá vườn xanh Vàm Cỏ Tây
Từng tiếng ca theo từng tiếng đàn
Hồn lâng theo nhịp bước lang thang
Khách nghe nghoảnh mặt vời sông nước
Bảng lãng buồn lan ra bốn phang
Nón rách,phong sương manh áo rách
Giữa trời nắng lửa dệt tầm tơ
Giơ tay cúi mặt chờ thiên hạ
Thiên hạ ân tình thêm xót xa
Người đến phòng trà vun giấy bạc
Có bao giờ xót nghiệp cầm ca
Ở đây nghệ sĩ đời đen bạc
Tìm sống qua ngày những chuyến xe.
Anh có về qua cầu Bến Lức
Còn nghe tiếng hát tự ngày xưa
Còn người hát dạo giơ tay đón
Một chút tình ? Không , chút nghĩa thừa !
Rất tiếc là mình không nhớ tên tác giả vì lâu quá rồi nên mình chỉ còn
nhớ bài thơ thôi.
Thương tình sông nước Hậu Giang xa
Nhớ chăng một bóng người nghệ sĩ
Bấm phím tơ đồng cất tiếng ca.
Ôi tiếng tình tang quá não nề
Âm vang trong gió thoảng xa bay
Giọng ca khàn đượm phù sa đổ
Cho lá vườn xanh Vàm Cỏ Tây
Từng tiếng ca theo từng tiếng đàn
Hồn lâng theo nhịp bước lang thang
Khách nghe nghoảnh mặt vời sông nước
Bảng lãng buồn lan ra bốn phang
Nón rách,phong sương manh áo rách
Giữa trời nắng lửa dệt tầm tơ
Giơ tay cúi mặt chờ thiên hạ
Thiên hạ ân tình thêm xót xa
Người đến phòng trà vun giấy bạc
Có bao giờ xót nghiệp cầm ca
Ở đây nghệ sĩ đời đen bạc
Tìm sống qua ngày những chuyến xe.
Anh có về qua cầu Bến Lức
Còn nghe tiếng hát tự ngày xưa
Còn người hát dạo giơ tay đón
Một chút tình ? Không , chút nghĩa thừa !
Rất tiếc là mình không nhớ tên tác giả vì lâu quá rồi nên mình chỉ còn
nhớ bài thơ thôi.