Tôi là một nam sinh viên. Vào ĐH với vị trí tuyển thẳng trên cương vị giải nhì học sinh giỏi Hoá toàn quốc. Sau một thời gian học cảm thấy không phù hợp (3 năm), tôi bỏ về quê và quyết chí theo con đường kinh tế: lập nghiệp làm giàu. Tạo hoá trớ trêu: nàng xuất hiện. Nàng không thật đẹp, không giàu (gia đình đang lâm nợ), không học cao (chỉ mới học đến lớp 3 rồi nghỉ), cục cằn. Nhưng trời xui đất khiến tôi lại phải lòng nàng. Nàng thông minh, thật thà, và yêu cuồng nhiệt. Bọn tôi luôn sống và nghĩ hết mình cho nhau. Thế nhưng, gia đình tôi không chấp nhận. Về mặt gia đình, tôi đã một lần mất uy tín: bỏ học ĐH. Tôi lại chọn con đường có quá nhiều cạnh tranh: kinh doanh làm giàu. Vậy mà lại chọn một cô nàng ko có trình độ. Thế là, gia đình tôi từ nội đến ngoại đều ra sức ngănn cản. Về mặt nàng, gia đình nàng cũng mặc cảm vì trình độ chênh lệch, và vì suy nghĩ: sợ con mình bị nhà chồng bắt nạt, cũng không chấp nhận chúng tôi quen nhau. Thế là, hai đứa đã bắt đầu nắm tay nhau thực hiện một cuộc hành trình thuyết phục gia đình hai bên.
Tuy nhiên, được một chặng đường ngắn thì mọi chuyện càng trở nên xấu đi. Tôi bất đồng với gia đình vì sự dạy dỗ của ba má đã không cho tôi một sự tự do trong suy nghĩ. Họ luôn coi tôi là một đứa con trai cưng (tôi là con trai một, cháu nội đích tôn) bé bỏng (tôi đã 23t!). Kèm theo là thái độ coi thường tôi cũng như luôn muốn bảo bọc tôi, sợ tôi thất bại lần nữa. Và ba má tôi cũng luôn khinh thường ra mặt người yêu tôi vì cho rằng nàng có trình độ quá kém, không xứng với tôi (!).
Như một giọt nước tràn li. Ngày sinh nhật nàng, tôi xin được đi dự, vì nàng rất trông tôi đến. Ba má không cho và bắt tôi lựa chọn: nàng hoặc gia đình. Sau 30 phút ngần ngừ, tôi tiếp tục xin và câu trả lời cũng vẫn như thế. Tôi bỏ đi với bộ đồ đang mặc trên người.......
Hiện nay tôi đang ở tpHCM (nhà tôi ở AG). Tôi lên tp và hứa với nàng rằng, sẽ phấn đấu và trở về với thành công. Nàng động viên tôi: " Em chờ ngày mà em được xài tiền do chính anh làm ra" (chứ không phải xin của ba má tôi). Nàng thì ở lại để tập luyện trau dồi những kĩ năng cần thiết trong mua bán và giao tiếp. Chúng tôi hứa với nhau sẽ hoàn thành phần trách nhiệm của mình.
Bây giờ tôi đang lang thang trên tp. Không việc làm, không nhà ở, với 200.000 nàng đưa tôi làm lộ phí. Các bạn thấy chúng tôi đã làm gì? Đúng hay sai? Và sắp tới phải làm gì? Rất trông trả lời của các bạn.
Tuy nhiên, được một chặng đường ngắn thì mọi chuyện càng trở nên xấu đi. Tôi bất đồng với gia đình vì sự dạy dỗ của ba má đã không cho tôi một sự tự do trong suy nghĩ. Họ luôn coi tôi là một đứa con trai cưng (tôi là con trai một, cháu nội đích tôn) bé bỏng (tôi đã 23t!). Kèm theo là thái độ coi thường tôi cũng như luôn muốn bảo bọc tôi, sợ tôi thất bại lần nữa. Và ba má tôi cũng luôn khinh thường ra mặt người yêu tôi vì cho rằng nàng có trình độ quá kém, không xứng với tôi (!).
Như một giọt nước tràn li. Ngày sinh nhật nàng, tôi xin được đi dự, vì nàng rất trông tôi đến. Ba má không cho và bắt tôi lựa chọn: nàng hoặc gia đình. Sau 30 phút ngần ngừ, tôi tiếp tục xin và câu trả lời cũng vẫn như thế. Tôi bỏ đi với bộ đồ đang mặc trên người.......
Hiện nay tôi đang ở tpHCM (nhà tôi ở AG). Tôi lên tp và hứa với nàng rằng, sẽ phấn đấu và trở về với thành công. Nàng động viên tôi: " Em chờ ngày mà em được xài tiền do chính anh làm ra" (chứ không phải xin của ba má tôi). Nàng thì ở lại để tập luyện trau dồi những kĩ năng cần thiết trong mua bán và giao tiếp. Chúng tôi hứa với nhau sẽ hoàn thành phần trách nhiệm của mình.
Bây giờ tôi đang lang thang trên tp. Không việc làm, không nhà ở, với 200.000 nàng đưa tôi làm lộ phí. Các bạn thấy chúng tôi đã làm gì? Đúng hay sai? Và sắp tới phải làm gì? Rất trông trả lời của các bạn.