VUỐT RÂU...
Đêm nằm mơ vượt ngàn biển cả
Đón địa đầu là đảo Đào hoa
Khung trời như mơ này diễm lệ
Thoát cõi trần gian chỉ còn ta.
Một trời thương nhớ rất bao la
Nay tan ra, hoà trong sóng biển
Chân tung tăng trên bãi cát hiền
Ta hét lớn giữa thần tiên cõi ảo.
Buổi chiều, ta vào sâu trong đảo
Hít hương tinh trong những ngọt ngào
Lạc chân ta đến nơi chúa đảo
Nhân lúc cơm chiều, bảo : " ngồi chơi!"
Trong mơ cơm canh ngọt quá thôi
Vui chơi cả ngày mệt quá đỗi
Khách sáo làm gì mặc sức xơi
No kềnh cả bụng mới ngỏ lời:
" Ô kìa, sao tiền bối chẳng xơi?
Cơm canh đây tuyệt nhất trần đời
Sao người cứ ngồi đấy và cười
Nhìn chi lạ rứa hỡi người ơi?"
Đưa tay xoa bụng ( hình như lép?)
Vuốt đám râu tơ ( người thở dài?)
"Nấu ăn ngon cũng là tai hại
Cháu ăn hết rồi, ta kêu ai? "
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
Triều Âm
Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

, bé ít đọc kiếm hiệp lắm , chỉ đọc Harry Porter và Eragon thôi ![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[X(]](/images/smiley/s11.gif)