Từ dạo đó quen người em xóm Đạo
Em ngọc ngà như một đóa Phù dung
Nhìn dáng em ta bỗng thấy ngại ngùng
Và từ đó cưu mang tình xóm Đạo.
Câu chuyện này chưa một lần thố lộ
Cho một người,dù người ấy anh yêu
Cứ lặng thinh cho đến mãi một chiều
Mà chiều ấy tình cờ đi bên bé !
Anh sung sướng nhìn em, nhìn rất nhẹ
Bởi lòng anh đang mở hội tưng bừng
Sợ em buồn anh sẽ mất mùa xuân
Nên chỉ dám nhìn thôi mà không nói
Nên chỉ dám nhìn thôi mà không hỏi
Sợ chim tình rồi vỗ cánh bay xa
Đậu trên cao và đậu giữa tháp ngà
Anh hàn sĩ làm sao mà vớ tới
Nên những lúc nhìn em, buồn vời vợi
Anh âm thầm về làm gã chăn chiên
Nuôi bằng thơ,giữ bằng mắt ngoan hiền
Em vẫn bé mà sao tình lớn dậy
Để anh nhìn mà hồn anh run rẩy
Nụ cười nào làm tan vỡ cả mùa thu
Cho tin yêu trỗi nhạc giữa mây mù
Bởi vì gã chăn chiên vừa đẹp dạ
Em bé nhỏ như lòng cây thánh giá
Và hiền hòa như một bản thánh ca
Anh Adam ,em không phải Evà
Ăn trái cấm để mình anh sám hối.
- Lạy Chúa ! Con yêu nàng, nàng vô tội
Đừng ghét nàng vì người ấy con yêu
Nếu xót xa con xin xót xa nhiều
Con chịu tội để cho nàng trong trắng !
Nên yêu nàng mà đành xin câm lặng
Bởi tình này rồi như quốc kêu sương
Đến khô hơi và gục chết giữa tình trường
Em Đát Kỷ, anh mang hồn Thục Đế.
Nên vừa quen mà cây si đà mọc rễ
Lỡ yêu rồi sám hối được không em ?